Chương 466: Tống Ngọc Mị



Một sợi tơ lại phóng về phía hạ thiên, sau đó quấn quanh cổ hắn. Khoảnh khắc sau hắn đã sinh ra cảm giác khó thở, mà sợi tơ chậm rãi thít chặt lại.

- Cuối cùng tôi hỏi cậu một câu, Nguyệt Thanh Nhã là gì của cậu? Có phải là sư phụ của cậu không?

Giọng điệu của người phụ nữ hắc y càng lạnh lùng hơn, khoảnh khắc này cũng bùng ra sát ý nồng đậm.

- Chị có bệnh sao?

Dù đã cảm thấy khó thở nhưng Hạ Thiên vẫn còn có thể nói chuyện, trong bụng còn thầm mắng chửi đối phương:

- Tôi đã nói thần tiên tỷ tỷ là vợ tôi, chị không tin, đầu óc chị có vấn đề sao? Có phải muốn tôi trị bệnh cho không?

Người phụ nữ hắc y rung sợi tơ, Hạ Thiên bây về phía nàng, một bàn tay trong suốt chợt duỗi ra, nàng chụp lấy cổ Hạ Thiên, bộ dạng có vẻ cực kỳ phẫn nộ:

- Nguyệt Thanh Nhã có thân phận gì? Sao lại vừa ý loại phàm phu tục tử như cậu? Đúng là nói tầm bậy, tôi sẽ bóp chết cậu.

- Này, chị ghen ghét thần tiên tỷ tỷ yêu tôi sao?

Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn người phụ nữ hắc y:

- Đầu óc chị có vấn đề sao? Chị là phụ nữ, sao lại muốn cướp thần tiên tỷ tỷ của tôi? Còn nữa, tôi không phải là phàm phu tục tử, thần tiên tỷ tỷ đã nói tôi là người thông minh nhất, lợi hại nhất, đặc thù nhất và đẹp trai nhất. Tôi là đệ nhất thiên hạ, độc nhất vô nhị.

Tuy Hạ Thiên bị người phụ nữ hắc y quản chế nhưng vẫn không sợ hãi, hắn không sợ nàng nổi giận, vì vậy mở miệng nói:

- Chị đừng nghĩ bóp chết tô, nếu chị muốn bóp chết tôi, như vậy chị sẽ chết, tôi biết chị có bệnh, ngoài tôi ra thì không ai có thể trị được.

Người phụ nữ hắc y nghe Hạ Thiên nói ra những lời như vậy thì nới lỏng tay, sau đó hắn lạnh giọng hỏi:

- Cậu nói tôi có bệnh, vậy tôi hỏi một chút, tôi bị bệnh gì?

- À, đơn giản thôi, chị âm dương không đều, tuy đã bị chị ngăn chặn nhưng sẽ dồn nén ngày càng nhiều, một ngày nào đó khí hỏa bốc cao, chị sẽ bị thiêu rụi.

Hạ Thiên dùng giọng không nhanh không chậm nói.

Người phụ nữ hắc y chợt rung tay, sau đó nàng lạnh lùng hỏi:

- Cậu là thầy thuốc sao?

- Điều này là đương nhiên, tôi là đệ nhất thần y.

Hạ Thiên không chút khiêm tốn.

- Vậy cậu nói xem, bệnh của tôi nên trị thế nào?

Người phụ nữ hắc y dùng giọng lạnh lùng hỏi.

- Thật ra rất đơn giản, chị chỉ cần một người đàn ông là được.

Hạ Thiên thuận miệng nói, nhưng ngay sau đó hắn lại lắc đầu:

- Không đúng, khí hỏa của chị quá mạnh, một người đàn ông sợ rằng không đủ, phải tìm một trăm tám mươi tên đàn ông mới được.

- Câm miệng.

Người phụ nữ hắc y chợt quát lên nghiêm nghị:

- Còn biện pháp gì khác không?

- Còn, tôi là đệ nhất thần y, dù là bệnh gì cũng có thể trị.

Hạ Thiên trừng mắt nói, hắn nhìn người phụ nữ hắc y:

- Muốn tôi chữa bệnh không?

- Cậu thấy tôi sẽ tin sao?

Người phụ nữ hắc y chợt cười lạnh:

- Cậu hảo tâm chữa cho tôi sao?

- Trước nay tôi đều rất hảo tâm, thần tiên tỷ tỷ cũng vì cảm thấy tôi lương thiện mới yêu thương, tuy chị có vẻ muốn cướp thần tiên tỷ tỷ của tôi, nhưng tôi là thầy thuốc, tôi sẽ không so đo. Nhưng tôi chữa tốt cho chị, chị không được cướp thần tiên tỷ tỷ với tôi.

Hạ Thiên mở lời rất hồn nhiên.

- Câm mồm.

Người phụ nữ hắc y lạnh lùng quát:

- Không được nói bậy bạ, này, ai muốn cướp Nguyệt Thanh Nhã với cậu? Cậu nói cậu là đàn ông của Nguyệt Thanh Nhã sao? Tốt lắm, tôi hỏi cậu một vấn đề, nếu cậu trả lời được, tôi sẽ tin tưởng cậu.

Người phụ nữ hắc y khẽ buông tay, nàng đẩy Hạ Thiên ra, sau đó giọng điệu trở nên lạnh lùng:

- Nếu cậu không trả lời được thì hôm nay sẽ là ngày chết của cậu.

- Có gì làm khó được tôi?

Hạ Thiên thầm nghĩ, hắn nhất định sẽ trừng phạt người phụ nữ hắc y này.

Lúc này người phụ nữ hắc y lại mở miệng:

- Trên người Nguyệt Thanh Nhã có một cái bớt, nếu cậu thật sự là đàn ông của thần tiên tỷ tỷ, như vậy sẽ biết nó nằm ở đâu. Bây giờ cậu có thể cho tôi biết được chưa?

- Sao chị biết trên người thần tiên tỷ tỷ có bớt?

Hạ Thiên bắt đầu dùng ánh mắt buồn bực nhìn người phụ nữ hắc y:

- Chị và thần tiên tỷ tỷ có quan hệ gì?

- Cậu trả lời câu hỏi của tôi trước, nếu cậu nói đúng, tất nhiên tôi sẽ trả lời.

Người phụ nữ hắc y lạnh lùng nói.

Hạ Thiên suy nghĩ, sau đó hắn quyết định nói trước:

- Được rồi, nể chị có vẻ rất thân thuộc với thần tiên tỷ tỷ, tôi sẽ nói cho chị biết, trên ngực trái của thần tiên tỷ tỷ có một nốt ruồi son.

Hạ Thiên rất quen thuộc với vị trí kia của thần tiên tỷ tỷ, không chỉ vì nốt ruồi son này ở bộ vị quá mắt bắt, hơn nữa đây cũng là một bộ vị mẫn cảm, cũng là một nơi mà hắn thích nhất.

- Cậu thật sự là đàn ông của Nguyệt Thanh Nhã sao?

Người phụ nữ hắc y nhìn Hạ Thiên, trong mắt là cái nhìn khó tưởng.

- Tôi đã nói là không lừa chị.

Hạ Thiên bất mãn:

- Này, bây giờ chị có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc chị có quan hệ gì với thần tiên tỷ tỷ?

- Tôi là... .... Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Ánh mắt người phụ nữ hắc y trở nên dịu dàng hơn khá nhiều, giọng điệu cũng không còn lạnh lùng như trước:

- Tôi là bạn tốt nhất của chị ấy, tôi là Tống Ngọc Mị, chị ấy có nhắc đến tôi không?

- Thì ra chị là bạn của thần tiên tỷ tỷ.

Hạ Thiên thở ra một hơi:

- Nhưng thần tiên tỷ tỷ chưa nhắc đến chị, vì vậy tôi không biết.

Người phụ nữ hắc y tự xưng là Tống Ngọc Mị nở nụ cười, đúng lúc này những sợi tơ bó buộc trên người Hạ Thiên cũng đột nhiên biến mất, mà khoảnh khắc này Hạ Thiên cũng cảm giác công lực đã khôi phục lại.

- Chị ấy không nói với tôi cũng là bình thường, hình như tôi cũng là lần đầu tiên nhắc đến chị ấy với người ngoài, thực tế hai mươi năm qua tôi liên tục tìm chị ấy.

Tống Ngọc Mị chậm rãi nói, trong giọng nói có chút vui thích:

- Bây giờ tôi đã tìm được chị ấy.

Tống Ngọc Mị dùng ánh mắt nhu hòa nhìn Hạ Thiên, giọng nói cũng dịu dàng còn mang theo chút hương vị năm nỉ:

- Cậu có thể nói cho tôi biết chị ấy ở đâu không?

- Thần tiên tỷ tỷ à, ở trong nhà tôi.

Hạ Thiên trả lời không chút nghĩ ngợi.

- Nhà cậu ở thủ đô sao?

Tống Ngọc Mị lại hỏi.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Nhà của tôi ở đây rất xa, chỗ đó cũng không ai biết, nhưng nếu chị muốn gặp thần tiên tỷ tỷ, tôi có thể đưa chị đi.

- Thật vậy sao?

Tống Ngọc Mị chợt vui sướng, trong giọng nói có chút vội vàng:

- Được rồi, bây giờ cậu đưa tôi đi.

- Bây giờ không được.

Hạ Thiên ra vẻ khó khăn:

- Tôi còn bận việc, hơn nữa nơi đó cách quá xa, bây giờ chị lại có bệnh, không đi được xa như vậy.

- Thân thể của tôi không có vấn đề.

Tống Ngọc Mị vội vàng trả lời:

- Cậu có chuyện gì, cậu cứ nói, tôi sẽ giúp.

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #466


Báo Lỗi Truyện
Chương 466/1475