Chương 246: Tìm đường sống trong chỗ chết.



- Tôi sẽ tìm một nơi thật đẹp để an táng cô.

Đầu dây bên kia chỉ nói môt câu rồi cúp điện thoại.

- Bộp!

Điện thoại rơi xuống đất, Mộc Hàm không còn sức để nhặt điện thoại lên, nàng cảm thấy tính mạng dần rút đi, đột nhiên nàng cười như điên:

- Ha ha ha...Mình đúng là quá ngốc.

Mộc Hàm đáng lý ra phải sớm nghĩ rằng độc dược không nằm trong ly, dù là ở trong ly thì cả hai đều phải có, nếu như chỉ có một cái, chẳng lẽ nàng nghĩ sai? Với tính cẩn thận của đối phương thì sẽ không làm chuyện nắm chắc, vì vậy độc dược căn bản ở trong rượu, dù ai uống rượu thì cũng có kết quả giống nhau, đó là chết.

Mộc Hàm hiểu, nếu Hạ Thiên chết thì Mị Nhi người Thiên tổ sẽ truy cứu, nếu mình còn sống thì Mị Nhi sẽ hỏi ra được kẻ chủ mưu. Vì vậy nàng phải chết, chỉ có cái chết mới làm cho người kia được yên.

Thật ra Mộc Hàm đều có thể nghĩ ra, nhưng nàng không nghĩ đến nó, chẳng phải vì nàng quá ngốc, vì nàng quá tín nhiệm đối phương. Đến tận bây giờ nàng cung không ngờ đối phương sẽ hy sinh mình, có lẽ từ khi đối phương đưa Yêu Yêu đi thì đã chuẩn bị hy sinh nàng rồi.

Đáng tiếc là tất cả đều đã quá muộn, Mộc Hàm biết mình sẽ chết vì thần trí đã mơ hồ, đau đớn cũng không còn dữ dội như lúc đầu. Thời gian ba phút là rất ngắn, sẽ nhanh chóng trôi qua, lúc này nàng chuẩn bị đi theo người đàn ông mà chính mình hại chết.

- Ôi, xin lỗi... ....

Mộc Hàm cố gắng nghiêng đầu sang một bên, khoảnh khắc này nàng chợt ngây dại, sau đó gương mặt tái nhợt lộ ra nụ cười hân hoan:

- Cậu...Cậu còn sống sao? Tốt quá... ....

- Tất nhiên tôi còn sống.

Hạ Thiên vẫn ung dung đứng đó, sau đó hắn ngồi xổm xuống đâm ngân châm lên người Mộc Hàm.

- Cậu...Chẳng lẽ cậu không uống ly rượu kia sao?

Mộc Hàm bị Hạ Thiên đâm một châm thì thần trí có khá hơn một chút, nàng nhịn không được phải hỏi.

- Uống nhưng tôi lại phun ra.

Hạ Thiên cười hì hì nói:

- Nội dung cuộc điện thoại ngu ngốc kia của chị, tôi nghe rất rõ ràng, sao lại uống rượu vào? Nhưng vợ quá ngốc, lại tự mình uống rượu độc, làm hại tôi phải cứu chị.

- Cậu...Cậu biết tôi muốn giết người sao?

Mộc Hàm chợt ngẩn ngơ.

- Đúng vậy, có gì mà tôi không biết?

Hạ Thiên cười hì hì, với thính lực của hắn, Mộc Hàm cũng không nhận điện thoại quá xa, tất nhiên hắn có thể nghe thấy rõ ràng. Nhưng Mộc Hàm không biết năng lực này của Hạ Thiên, nếu không nàng sẽ đi thật xa mới điện thoại.

- Vậy sao cậu không vạch trần?

Hạ Thiên đâm cho Mộc Hàm vài châm, tinh thần của nàng ngày càng tốt lên.

- À, tôi muốn để chị muốn giết tôi một lần, sau đó sẽ cảm thấy có lỗi, sau này sẽ tình nguyện làm vợ tôi.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Cậu...Cậu bất chấp nguy hiểm chỉ vì muốn tôi tình nguyện làm vợ sao?

Mộc Hàm cười khổ:

- Cậu...Cậu không sợ bị tôi giết thật sao?

- Không sợ, vì có mấy ai giết được tôi?

Hạ Thiên có vẻ rất tin tưởng.

Khi thấy Hạ Thiên liên tục châm kim lên người mình, Mộc Hàm không khỏi nở nụ cười sầu thảm:

- Chồng, không làm gì được đâu, loại độc chất này không gì có thể chữa trị được, cậu cứ để tôi chết đi, đây là trừng phạt của tôi.

Hạ Thiên lập tức mất hứng:

- Chị muốn chết nào dễ dàng như vậy, mưu sát chồng còn chưa bị đánh mông mà muốn chết sao?

Mộc Hàm nghe hai chữ đánh mông mà guơng mặt đỏ ửng không khỏi hơi hồng, nhớ đến kinh nghiệm đánh đòn làm nàng sinh ra cảm giác ngượng ngùng.

- Nhưng, chồng, đây là loại độc khó thể điều trị, cậu đừng phí sức... ....

Mộc Hàm thở hổn hển, nàng căn bản chưa phát hiện đã qua ba phút mà tinh thần của mình ngày càng tốt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

- Chỉ là chút độc được mà thôi, không gì không trị được.

Hạ Thiên không cho là đúng, hai tay hoạt động, hai cây châm đồng thời đâm những vị trí khác biệt trên người Mộc Hàm. Sau bốn năm phút, Mộc Hàm đột nhiên cảm thấy thân thể mình mát lạnh, giống như có rất nhiều chất lỏng tuôn ra, sau đó trải rộng khắp toàn thân. Lúc này ngoài vấn đề thân thể nhớp nháp không thoải mái thì không còn chút cảm giác đau đớn nào.

Hạ Thiên đã thu ngân châm, hắn giật sạch quần áo của Mộc Hàm. Đúng lúc Mộc Hàm nghĩ rằng Hạ Thiên sẽ báo thù mình thì lại bị nhấc bổng lên, Hạ Thiên đưa nàng vào nhà tắm rửa thân thể.

- Chồng, tự tôi tắm là được.

Mộc Hàm có chút thẹn thùng, nàng đột nhiên phát hiện ra chính mình đã có sức lực, vì vậy vội vàng nói.

- Được rồi, tôi ra ngoài nghỉ ngơi một chút, khi tắm xong nhớ đi ra nhận trừng phạt.

Hạ Thiên quét mắt qua những bộ vị mẫn cảm của Mộc Hàm, ngay sau đó hắn rời khỏi phòng tắm, chất độc kia quá lợi hại, hắn phải hao tổn không ít khí lực mới trục xuất tất cả ra ngoài.

Hạ Thiên bắt đầu nằm xuống giường nghỉ ngơi, mà trong phòng tắm Mộc Hàm cũng dùng nước sạch gột rửa thân thể, sợ để lại chút chất độc bám bên ngoài. Lúc này nàng dần cảm giác được sức lực quay về thân thể mình, thậm chí còn mạnh hơn cả thời điểm đỉnh phong. Vừa rồi Hạ Thiên thi châm không những chỉ loại bỏ chất độc, giống như còn loại bỏ những chất bẩn bên trong.

Da thịt của Mộc Hàm giống như mềm mại hơn trước, càng thêm bóng loáng, thậm chí nàng còn cảm thấy gương mặt mình đẹp hơn vài phần. Chất độc kia được gọi là Hắc Sắc Tinh Ngũ Kỳ, Hạ Thiên không những tạo ra kỳ tích cứu sống người trúng độc, hơn nữa còn làm nàng trở nên tốt đẹp hơn cả trước khi trúng độc.

Chỉ trong thời gian mười phút đồng hồ mà Mộc Hàm gặp phải những biến đổi lớn nhất trong đời, nàng bị người mình tín nhiệm nhất bán đứng, sau đó lại thần kỳ tìm được đường sống trong cái chết, làm nàng trải qua một khoảng thời gian từ chết đến sống. Lúc này tâm tình của nàng vẫn rất kích động, thậm chí còn nghi ngờ đây là một giấc mộng.

Nước lạnh đổ lên người cũng dần làm cho tư duy của Mộc Hàm trở nên rõ ràng, thân thể cũng dần tỉnh táo. Tất nhiên nàng cũng vững tin những chuyện vừa phát sinh không phải giấc mơ, đối với nàng thì sống mà không tàn phế là một may mắn rất lớn.

Mà tàn khốc nhất đối với Mộc Hàm chính là bị người mình tín nhiệm nhất coi là quân cờ, may mà nàng có người đàn ông thần kỳ như Hạ Thiên, vì vậy nàng không những sống mà còn chính thức nhìn rõ bộ mặt tàn khốc của người kia. Trước nay nàng luôn là quân cờ của đối phương, thậm chí nàng còn nghi ngờ hắn bồi dưỡng mình từ nhỏ đều chỉ vì một ngày thế này, một ngày hắn hy sinh nàng không chút do dự.

Bây giờ Mộc Hàm rất muốn biết, khi đối phương biết nàng không chết sẽ nghĩ thế nào? Có tiếp tục phái người đến đuổi giết mình hay không? Nàng cảm thấy khả năng này là rất lớn, vì nàng không chết, nàng lại biết nhiều bí mật về đối phương, bất cứ lúc nào cũng có thể để lộ ra, mà người Thiên tổ cũng biết hắn muốn giết chết Hạ Thiên.

- Sau này mình nên làm gì?

Mộc Hàm thầm hỏi chính mình, sau này nàng nên đi đâu?

Mộc Hàm không biết, bây giờ nàng rất mờ mịt về tương lai của mình.

- Nên nói sau, để xem đêm nay hắn trừng phạt mình thế nào?

Mộc Hàm thầm suy nghĩ về vấn đề này, trong lòng nàng có chút căng thẳng, đối phương sẽ trừng phạt nàng ra sao?

Mộc Hàm căng thẳng đóng vòi nước, nàng lau khô nước trên người, sau đó quấn khăn tắm quanh người đi ra ngoài. Nhưng khi đến bên giường thì nàng lại kin ngạc phát hiện Hạ Thiên đã ngủ.

Tiếng đập cửa khẽ vang lên, Mộc Hàm muốn mở miệng hỏi, ngay sau đó nàng chợt nghĩ ra vấn đề, cũng không nói gì. Nàng tìm được khẩu súng màu trắng trong đống quần áo bề bộn rồi chĩa ra cửa.

- Chào, có người bên trong không? Thức ăn đến rồi.

Bên ngoài có người nói.

Lúc này Mộc Hàm mới nhớ trước đó đã gọi thức ăn, nhưng chuyện vừa xảy ra làm nàng có chút cảnh giác, vì vậy nàng vẫn không trả lời.

- Thức ăn để bên ngoài, khi nào cần cứ mở cửa ra lấy.

Người bên ngoài nói một câu, sau đó Mộc Hàm nghe thấy tiếng bước chân bỏ đi.

Mộc Hàm không đi ra mở cửa, có lẽ vì hôm nay quá căng thẳng, cũng có lẽ vì nàng có được giác quan thứ sáu, nàng cảm thấy kỳ lạ. Nàng cảm thấy với tính cách của người kia thì chắc chắn sẽ phái người đến xem xét mình và Hạ Thiên có chết hay không, bây giờ Hạ Thiên bị Mị Nhi giám thị, tất nhiên đối phương cũng không thể phái người đến một cách quang minh chính đại, mà nhân viên phục vụ đến đưa cơm chính là cách ngụy trang tốt nhất.

Nhưng đợi vài phút mà không có tình huống khác thường, Mộc Hàm cuối cùng cũng nhảy xuống giường, nàng khẽ đi đến bên cửa, sau khi chần chừ vài giây mới mở cửa.

- Ầm!

Khoảnh khắc khi Mộc Hàm mở cửa thì một tiếng nổ lớn vang lên, Mộc Hàm vô thức ngã sấp xuống, nhưng đã không còn kịp, sức ép của vụ nổ đã cuốn tới.

- Xem ra hôm nay mình nhất định phải chết.

Trong đầu Mộc Hàm bùng lên ý nghĩ này.

Nhưng đúng lúc này Mộc Hàm lại cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, sau đó nàng chợt tránh xa vụ nổ, bên tai còn vang lên một âm thanh:

- Vợ, tôi lại cứu chị, nhớ báo đáp đấy nhé.

Giọng nói này đối với Mộc Hàm thì chẳng khác nào tiếng trời, nàng quay đầu nhìn gương mặt quen thuộc, giọng nói của nàng có chút nghẹn ngào:

- Chồng, cậu...Cậu không ngủ sao?

- Có người muốn giết vợ tôi, sao tôi có thể ngủ được.

Hạ Thiên cười hì hì nói, sau đó hắn dùng ánh mắt bất mãn nhìn Mộc Hàm:

- Vợ, không phải đã nói mặc đồ tắm sao? Bây giờ sao còn chưa mặc?

Mộc Hàm có chút dở khóc dở cười, đến lúc nào rồi, vẫn còn nhớ vấn đề này sao?

Bóng người lại lóe lên, Mị Nhi lại hiện ra trước mặt hai người Hạ Thiên, nàng quét mắt nhìn đống bừa bộn rồi kinh ngạc hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #246


Báo Lỗi Truyện
Chương 246/1475