Chương 17: Phi lễ Lãnh mỹ nhân



Chỉ là quá vài giây mà bọn họ y nguyên không nghe được tiếng bạt tai, ngược lại là vang lên thanh âm của Hạ Thiên:

- Oa, cảnh sát tỷ tỷ, thân thủ của tỷ không tệ nha, còn có tay của tỷ cũng thật là xinh xắn, đến để ta xem tướng tay cho nào... Ồ, cảnh sát tỷ tỷ, đường tình yêu của tỷ có chút quanh co...

Chúng nhân không biết nói gì, chỉ thấy bàn tay xinh xắn của nữ cảnh kia đã nằm trong lòng bàn tay Hạ Thiên, mà dáng dấp của Hạ Thiên chính là đang xem tướng tay cho nàng, đến nỗi làm thế nào mà Hạ Thiên có thể làm như vậy thì bọn họ căn bản là không thấy rõ.

Khuôn mặt của lãnh diễm nữ cảnh kia đã đỏ bừng, ánh mắt xinh đẹp tóe lửa, nàng dùng sức muốn rút tay về nhưng lại kinh ngạc phát hiện, tay của nàng giống như đột nhiên trong khoảng thời gian này đã không còn chút sức lực nào cả.

Trong cơn tức giận, nữ cảnh liền nhấc chân trái, dùng đầu gối huých thẳng Hạ Thiên, mà mục tiêu chính là bộ vị yếu ớt nhất của nam nhân.

Lúc này Hạ Thiên lại hướng nàng khẽ cười hì hì, một cỗ lực đạo to lớn truyền từ cổ tay đến, đem cả người nàng kéo ngả về phía trước, không tự chủ được bổ nhào hướng trên người của hắn, cũng đồng thời trong lúc này, Hạ Thiên nhanh chóng vươn ra cánh tay phải ôm chắc chiếc chân dài thon đẹp kinh người của nàng, sau đó nhè nhẹ kéo một cái, cứ như vậy, toàn bộ thân thể đầy đặn mềm mại của nữ cảnh kia liền áp sát lên thân Hạ Thiên, mà chiếc chân ngọc xinh đẹp của nàng lại rất khó tưởng tượng đã gác lên eo của Hạ Thiên, tư thế như vậy quả thật chính là vô cùng thân mật, vừa nhìn thì chính là một cặp tình nhân đang trong triền miên.

Vương Kiệt nhìn đến trợn mắt há mồm, lại vô cùng hâm mộ:

- Đại ca thật là có phúc!

Tròng mắt của hai nam cảnh sát kia cũng thiếu chút nữa rớt ra, tên này liền ngay cả Lãnh mỹ nhân cũng dám phi lễ?

- Lưu manh chết tiệt, mau thả ta ra!

Nữ cảnh sau khi lúng túng đó là càng tức giận dị thường, chỉ là nàng cũng không biết tên lưu manh đáng chết này đã dùng biện pháp gì khiến cho nàng không có một chút biện pháp phản kháng.

- Cảnh sát tỷ tỷ, đừng tức giận, ta thả tỷ ra là được chứ gì.

Hạ Thiên khẽ cười hì hì, rất nhanh liền buông lỏng nữ cảnh ra.

Nữ cảnh nhanh như gió lui về phía sau, bỗng nhiên đưa tay vươn xuống giữa eo, sau một giây, Hạ Thiên liền nhìn thấy một cái nòng súng đen thui đang đối chuẩn vào mình, mà bốn phía càng là vang lên những tiếng hoảng sợ.

- Lưu manh đáng chết, hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống cho ta!

Nữ cảnh khuôn mặt đỏ bừng, hai mươi mấy năm qua, nàng từ trước đến nay đều không có bị ai làm cho tức giận như hôm nay, tên lưu manh đáng chết này không chỉ đùa giỡn nàng, lại còn dám động thủ phi lễ nàng, làm sao có thể có cái lý như vậy!

- Cảnh sát tỷ tỷ, ta chỉ là muốn tỷ làm lão bà của ta mà thôi, tỷ làm gì tức giận như vậy?

Đột nhiên bị một cây súng chỉ vào đầu, Hạ Thiên ngược lại không có sợ hãi, chỉ là cảm thấy rất vô tội, hắn cũng không làm cái gì, vì cái gì mà tỷ tỷ cảnh sát xinh đẹp này lại muốn nổ súng bắn hắn?

- Ta bảo ngươi ngồi xổm xuống!

Nữ cảnh hướng Hạ Thiên quát lên:

- Có tin hay không ta một súng bắt nát đầu ngươi?

- A... Đội trưởng, đừng xung động... Đừng xung động!

Một nam cảnh sát sau lưng cuối cùng cũng có phản ứng:

- Không thể nổ súng được, nếu không sự tình sẽ rất lớn đó!

Trong khi cảnh sát bắt tội phạm mà đánh hiềm phạm mấy cái, thông thường thì cũng không có vấn đề gì, nhưng một khi liên quan đến nổ súng thì vấn đề sẽ biến thành rất nghiêm trọng, càng huống hồ tên gia hỏa trước mắt này nhiều nhất cũng chỉ tính là phi lễ nữ cảnh sát, không tính được là cái gì tội lớn tày trời, làm sao cũng không thể đến tình trạng phải nổ súng.

- Đúng vậy, đội trưởng, chúng ta là nhận được có người báo cảnh sát, nói ở nơi này có người đánh lộn sắp xảy ra nhân mạng, chúng ta trước hãy xử lý vụ án này đi!

Một nam cảnh sát khác cũng vội vàng nói.

Cũng không đợi nữ cảnh sát trả lời, nam cảnh sát này liền vội vàng kêu lên:

- Vừa nãy ai báo cảnh sát, nói nơi này có người đánh lộn?

- Cảnh quan, là ta báo cảnh sát.

Nữ phục vụ viên của quán ăn có chút bất an đi tới:

- Vừa nãy bọn họ đánh lộn, có người đã được đưa đi bệnh viện, này... Trên đất còn nằm một người kia kìa!

- À, là ai đánh?

Nam cảnh sát liền vội vàng hỏi.

- Cái đó... Chính là... Chính là hắn.

Nữ phục vụ viên chần chừ một chút, sau đó chỉ vào Hạ Thiên còn đang bị súng chỉ vào đầu.

- Lại là ngươi?

Cảnh sát kia sững sờ, tên này còn đúng không phải là người tốt nha!

- Vừa nãy là ngươi ở nơi này đánh lộn?

Nữ cảnh lành lạnh nhìn vào Hạ Thiên, tâm lý rất sảng khoái, thật tốt nha, để xem tên lưu manh nhà ngươi còn có thể chạy đi đâu!

- Đúng vậy.

Hạ Thiên rất thành thật thừa nhận.

- Rất tốt, cùng ta về cục cảnh sát!

Nữ cảnh hướng cảnh sát bên cạnh tỏ ý:

- Đem hắn còng lại!

Nam cảnh sát kia cũng không chút do dự liền nhanh chóng lấy ra một bộ còng tay đi tới chỗ Hạ Thiên, ngược lại Hạ Thiên cũng không phản kháng, mặc cho hắn còng lại, trong lòng lại có chút không cho là đúng, nếu không phải thấy cảnh sát tỷ tỷ tức giận như vậy thì hắn mới sẽ không để cho bọn họ còng lại.

Nhìn thấy Hạ Thiên ngoan ngoãn bị còng lại, nữ cảnh cuối cùng cũng thu súng, mà mọi người vây xem nói chung cũng thở dài một hơi.

- Ta dẫn hắn về cục trước, hai người ở lại đây cho mỗi cá nhân làm một phần ghi chép!

Nữ cảnh phân phó cấp dưới một câu, sau đó liền nắm chặt cánh tay của Hạ Thiên đẩy về phía trước:

- Đi!

*** *** ***

Cục công an thành phố Giang hải, đại đội hình cảnh chi đội thứ sáu.

Phòng thẩm vấn.

Lãnh diễm nữ cảnh thờ ơ ngồi đối diện với Hạ Thiên, rất lâu không mở miệng, không lâu trước đó, cấp dưới của nàng đã gọi điện thoại đem cơ bản tình hình báo cáo cho nàng, mà nàng cũng mới biết được, đêm nay tên gia hỏa trước mắt này đã chọc vào một thế lực rất lớn.

Vốn là ẩu đả bình thường cũng không đáng để hình cảnh ra mặt, càng không cần đến đích thân đại đội trưởng đại đội hình cảnh như nàng tự thân xuất mã, chỉ là người báo án nói có khả năng sẽ xảy ra nhân mạng, sự tình nghiêm trọng, hơn nữa lúc đó vị trí nàng cũng ở cách đại học Giang Hải rất gần, liền tự mình đi tới, nào biết vừa mới tới nới, nàng còn chưa kịp xử lý việc chính thì đã bị tên tiểu lưu manh này phi lễ, trong lúc phẫn nộ nàng thiếu chút nữa đã dùng súng mở vài cái lỗ trên đầu tên này, làm sao nàng cũng không nghĩ ra, tên gia hỏa này lại có thể "Sắc đảm bao thiên" đến như vậy, ngay cả nàng cũng dám phi lễ!

Nhưng hiện tại nàng lại phát hiện, nếu so sánh những việc mà tên gia hỏa này đã làm trước đó thì việc phi lễ nàng cũng chỉ tính là chuyện nhỏ, nàng làm sao cũng không đoán được, tên này lại dám đánh cho Tô Tử Cường phải vào bệnh viện, mà căn cứ tin tức từ bệnh viện bên kia thì Tô Tử Cường hiện tại vẫn hôn mê bất tỉnh, tuy Tô Tử Cường chỉ là sinh viên của đại học Giang Hải, nhưng hắn chính là con cháu trực hệ của Tô gia, Tô Tử Cường xảy ra chuyện như vậy, khẳng định Tô gia sẽ nhúng tay vào.

- Lưu manh đáng chết, quả này ngươi nhất định phải chết!

Trong lòng nữ cảnh có nhiều thêm mấy phần hứng thú khi nhìn thấy người gặp họa, cho dù nàng không truy cứu việc lưu manh phi lễ với nàng, thì Tô gia cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, tên lưu manh này không vào tù ở tám đến mười năm thì cũng đừng có nghĩ ra được.

Đương nhiên, một khi vào đến trong tù thì tên gia hỏa này có thể sống được bao lâu nữa cũng rất khó nói, có lẽ đời này của hắn cũng coi như xong.

- Tiểu Dương, chuẩn bị ghi chép.

Nghĩ đến tiểu lưu manh sắp xong đời, nữ cảnh dường như cũng đối với Hạ Thiên không còn thống hận như trước, mà tâm lý của nàng hiện tại cũng bình tĩnh rất nhiều.

- Vâng, đội trưởng.

Nam cảnh sát ngồi ở bên cạnh chuẩn bị làm ghi chép đáp một tiếng. Nguồn: http://truyenyy.com

- Họ tên!

- Cảnh sát tỷ tỷ, ta tên là Hạ Thiên, Hạ trong Hạ Thương Chu, Thiên trong Thiên Địa.

Hạ Thiên cười hì hì trả lời:

- Cảnh sát tỷ tỷ, tỷ tên là gì?

- Im miệng, là ta hỏi ngươi, không phải ngươi hỏi ta!

Nữ cảnh có chút nổi cáu:

- Họ tên!

- Ơ... Cảnh sát tỷ tỷ, ta không phải vừa nói rồi sao, ta tên là Hạ Thiên, Hạ trong Hạ Thiên, Thiên trong Hạ Thiên....

Hạ Thiên có chút mơ hồ.

- Ngươi có thể không nói nhảm nhiều như vậy được không?

Nữ cảnh lại muốn nổi giận.

Lo sợ Hạ Thiên lại muốn dài dòng lý luận, nữ cảnh lập tức hỏi tiếp:

- Giới tính!

- Cảnh sát tỷ tỷ, ta đương nhiên là nam nhân, không thì làm sao ta có thể lấy tỷ làm lão bà được chứ!

Hạ Thiên cười hì hì nhìn vào nữ cảnh xinh đẹp:

- Đúng rồi, cảnh sát tỷ tỷ, tỷ vẫn chưa trả lời ta, nguyện ý hay không làm lão bà của ta!

- Im miệng!

Nữ cảnh cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, khuôn mặt xinh đẹp kia cũng vì tức giận mà đỏ bừng, lại hiển ra càng thêm mỹ lệ, bộ ngực phập phồng không ngừng, càng tôn thêm sự bão mãn và cao ngất của cái bộ vị kia, trong nhất thời, ánh mắt của Hạ Thiên càng ngày càng nóng lên.

- Đội trưởng, những cái này... Những cái này đều phải ghi lại sao?

Tiểu Dương cẩn thận hỏi.

- Cậu nói đi?

Nữ cảnh quay đầu hung hăng trừng mắt với Tiểu Dương một cái.

Tiểu Dương co đầu rụt cổ có chút sợ sệt, không dám tiếp tục hỏi.

- Hạ Thiên, ta cảnh cáo ngươi, tốt nhất ngươi nên thành thật một chút, không thì ngươi sẽ phải nếm mùi đau khổ đấy!

Nữ cảnh hung hăng trừng Hạ Thiên:

- Ta hỏi cái gì thì ngươi đáp cái đó, không nên tiếp tục nói nhảm với ta!

Hạ Thiên ngậm miệng, một lời không nói.

- Địa chỉ nhà!

-....

- Địa chỉ nhà!

-....

- Ngươi câm à?

Nữ cảnh bỗng nhiên đứng lên vỗ bàn một cái, gây áp lực cho Hạ Thiên bằng cách từ trên cao nhìn xuống.

- Cái đó... Cảnh sát tỷ tỷ, tỷ vừa mới bắt ta ngậm miệng mà.

Hạ Thiên bộ dạng rất vô tội, tròng mắt lại sáng rực dán vào bộ ngực kiêu ngạo kia của nữ cảnh, cái tư thế hiện tại của nàng làm cho bộ ngực càng hiển thêm cao vút, khiến cho hắn có xung động muốn vươn tay ra để thử độ đàn hồi.

- Ngươi!

Nữ cảnh thở gấp:

- Ngươi muốn dùng mánh khóe phải không?

- Cảnh sát tỷ tỷ, trước nay ta không dùng mánh khóe, những thủ đoạn khoa chân múa tay đó đều chẳng có gì dùng.

Hạ Thiên lắc lắc đầu.

Nữ cảnh giận đến cả người phát run:

- Được, ngươi không muốn nói chứ gì? Vậy ngươi cứ ở chỗ này chầm chậm suy nghĩ tiếp đi!

Nói xong lời này, nữ cảnh liền nổi giận đùng đùng mở cửa đi ra.

Cảnh sát làm ghi chép gọi là Tiểu Dương kia cũng đứng lên, đang chuẩn bị rời đi, Hạ Thiên liền vội vàng chặn hắn lại hỏi thăm:

- Này, đại ca cảnh sát, từ từ hãng đi.

- Có việc gì?

Tiểu Dương nhìn Hạ Thiên một chút, kỳ thực hắn có điểm bội phục tên tiểu tử này, lại dám đứng trước mặt hỏi Lãnh mỹ nhân có nguyện ý hay không làm lão bà của hắn, loại dũng khí này hắn tuyệt đối là không có.

- Đại ca cảnh sát, anh có thể hay không nói cho ta, cảnh sát tỷ tỷ xinh đẹp kia tên là gì vậy?

Hạ Thiên cười hì hì hỏi.

- Ngươi sẽ không thật muốn theo đuổi nàng đấy chứ?

Tiểu Dương nhịn không nổi hỏi.

- Đương nhiên là thật, ta nhất định phải để cho cảnh sát tỷ tỷ làm lão bà của ta.

Hạ Thiên đàng hoàng nói.

- Ta nói ngươi nên quên cái ý đó đi, đều sắp ngồi tù mà còn muốn cưa cảnh hoa!

Tiểu Dương cười giễu một tiếng, lắc đầu đi ra ngoài.

Hạ Thiên có chút buồn bực, hỏi lâu như vậy mà lại không thể nào biết tên của cảnh sát tỷ tỷ, thật là quá thất bại.

- Thôi... Nói cho ngươi biết vậy, đội trưởng của chúng ta tên là Lãnh Băng Băng, biệt hiệu là Lãnh mỹ nhân.

Tiểu Dương đi tới cửa nhất thời nổi lòng tốt, cuối cùng quay đầu lại nói tên của nữ cảnh xinh đẹp kia.

Lãnh Băng Băng?

Nghe đến cái tên như vậy, Hạ Thiên có điểm ngẩn người, tên này là ai đặt vậy nha, khẳng định người này có thù với cảnh sát tỷ tỷ!

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #17


Báo Lỗi Truyện
Chương 17/1475