Chương 16: Trêu đùa nữ cảnh sát



- Sắc lang, ta biết ngay là ngươi không có ý gì tốt mà!

Tôn Hinh Hinh liếc Hạ Thiên một cái:

- Ta mới không để cho ngươi đắc ý đâu!

Một cái liếc mắt này của Tôn Hinh Hinh càng có thêm vài phần phong tình vạn chủng, vốn nàng đã vô cùng xinh đẹp, nhưng lúc này nàng càng là xinh đẹp không gì có thể sánh nổi, Hạ Thiên nhìn vào người đẹp ở ngay bên cạnh, trong khoảnh khắc có chút mê mẩn.

- Ngươi nhìn vào ta như vậy làm gì?

Tôn Hinh Hinh lại có chút không chịu được ánh mắt của tên gia hỏa này.

- Hinh tỷ, ta muốn hôn tỷ một cái.

Hạ Thiên rất thành thật nói.

"Gì..." Tôn Hinh Hinh lập tức chỉ cảm thấy hai má nóng ran như phát sốt, muốn chết hay sao, tên gia hỏa này làm sao có thể nói những lời này ngay trước mặt người khác cơ chứ?

Gò má trắng nõn của Tôn Hinh Hinh chuyển thành đỏ ửng, càng hiện ra vẻ xinh đẹp động lòng người, trong nhất thời Hạ Thiên có chút động tâm, liền chậm rãi đưa miệng ghé qua.

Nhìn vào Hạ Thiên đang ghé miệng sang, nhất thời Tôn Hinh Hinh có chút sững sờ, tên gia hỏa này thật muốn ở đây hôn nàng? Nàng muốn tránh đi, nhưng lại có chút không yên lòng, nếu như nàng tránh ra có thể hay không sẽ khiến cho hắn không còn mặt mũi ở trước mặt người khác hay không?

Trong lúc đang do dự, Tôn Hinh Hinh cũng quên làm ra bất kì phản ứng gì, lại chỉ thấy được Phương Hiểu Như cùng Vương Kiệt ở bên cạnh đang trợn mắt há mồm.

- Đại ca chính là đại ca, chỉ có một chữ "Trâu"!

Vương Kiệt càng ngày càng sùng bái Hạ Thiên.

Phương Hiểu Như lại ở đó cảm khái:

- Cái này cũng phát triển nhanh thật nha, lúc giữa trưa còn là tay trong tay, bây giờ lại đã miệng đối miệng.

- Chính là bọn chúng!

Đột nhiên một cái thanh âm phẫn nộ truyền tới từ ngoài cửa.

Cái thanh âm này lại khiến cho Tôn Hinh Hinh từ trong sững sờ tỉnh lại, lập tức phát hiện môi của Hạ Thiên chỉ còn cách khuôn mặt của nàng không đến một centimet, khiến cho nàng không khỏi bị một phen hù dọa.

"A!" Tôn Hinh Hinh kêu nhẹ một tiếng, liền quay đầu tránh ra.

Hạ Thiên lập tức giận giữ, cái tên vương bát đản nào dám làm hỏng chuyện tốt của hắn vậy? Vốn là hắn còn có một chút đã có thể hôn được Tôn Hinh Hinh!

Vừa quay đầu lại, Hạ Thiên liền nhìn thấy đi đầu là Tô Tử Cường, bỗng nhiên bật người nhảy lên, như gió lốc nhào qua.

"Bốp... Bốp... Bốp..." Hai tay Hạ Thiên mở ra, nhanh như thiểm điện tát cho Tô Tử Cường mười mấy cái bạt tai, trong nháy mắt, Tô Tử Cường đã biến thành Đầu heo Cường, hai má sưng to nhìn thật có chút khủng bố, nhưng Hạ Thiên vẫn cảm giác chưa hết giận, lại nhấc chân đá vào bụng Tô Tử Cường, đá cho hắn ngã lăn quay ra đất, trong mồm còn không ngừng mắng:

- Vương bát đản, ngươi lại dám làm hỏng chuyện tốt của ta!

Tô Tử Cường đáng thương còn chưa biết là xảy ra chuyện gì, trước hết đã bị Hạ Thiên tát cho mười mấy cái bạt tai khiến cho mặt mày choáng váng, không nói là cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt dường như đều là trăng sao chập chờn, sau khi lại trúng một cước vào bụng, một trận kịch đau khó có thể chịu đựng cộng với khí giận công tâm, cứ như vậy trực tiếp ngất đi.

Động tác của Hạ Thiên quả thực quá nhanh, tất cả quá trình không đến ba mươi giây, không cần nói là mấy người Tôn Hinh Hinh đang cùng ăn cơm với Hạ Thiên hay là ba người vừa mới tới cùng Tô Tử Cường, đều không xác định được xảy ra chuyện gì, bọn họ chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó nghe thấy một loạt thanh âm bạt tai, tiếp theo lại phát hiện Tô Tử Cường đã hôn mê trên đất.

- Tử Cường... Tử Cường, anh làm sao thế?

Phản ứng đầu tiên là Trương Lỵ, nàng nhào tới bên cạnh Tô Tử Cường, gọi hắn vài câu nhưng lại phát hiện Tô Tử Cường một chút phản ứng cũng không có, sắc mặt không khỏi đại biến:

- Nhanh... Nhanh gọi xe cấp cứu!

Mà lúc này, hai tên trợ thủ mà Tô Tử Cường tìm tới, hai nam nhân một cao một thấp nhìn ra cũng không tới ba mươi, cuối cùng cũng có phản ứng, bọn họ trước tiên chạy tới bên người Tô Tử Cường kiểm tra tình huống của hắn, khi bọn họ phát hiện Tô Tử Cường thực sự đã hôn mê, sắc mặt cũng biến thành rất âm trầm.

- Kiến Vĩ, ngươi đưa Cường thiếu gia đi bệnh viện đi, ở đây giao cho ta.

Nam nhân cao hơn mở miệng nói.

Nam nhân thấp kia gật đầu, không nói chuyển, cẩn thận từng li từng tí ôm Tô Tử Cường đang hôn mê đứng dậy, nhanh chóng ra khỏi quán ăn, rất nhanh mọi người liền nghe thấy âm thanh khởi động của xe hơi.

Nhìn theo chiếc xe hơi chạy đi, tên nam nhân cao lớn cũng quay người lại, có chút âm trầm nhìn vào Hạ Thiên:

- Tiểu tử, ta cho ngươi một cơ hội, tự đánh gãy một cánh tay của mình đi!

Hạ Thiên rất không vui liếc hắn một cái:

- Ơ kìa... Bọn họ đều đã đi bệnh viện, ngươi còn ở lại chỗ này làm gì? Ta cũng cho ngươi một cái cơ hội, nhanh chóng đi bệnh viện đi.

- Nếu như để cho ta phải động thủ, thì nửa đời sau của ngươi chuẩn bị mà sống ở trên giường đi!

Nam nhân cao lớn bước một bước tới gần Hạ Thiên, ánh mắt càng hung ác tàn nhẫn.

- Thật dài dòng!

Hạ Thiên nhanh như thiểm điện vung ra một quyền.

Trong nháy mắt nắm tay đã tới trước mặt, nam nhân cao lớn sắc mặt không khỏi biến đổi, vội vàng nghiêng đầu qua, tưởng muốn tránh đi, chỉ đáng tiếc, lúc đầu của hắn vừa dời qua một bên như vậy, thì nắm tay đang nhanh chóng oanh về phía trước của Hạ Thiên cũng chuyển dời theo phương lệch đó, cuối cùng không sai không lệch oánh trúng vào trán của hắn.

"Độp..." Trăng sao bay đầy trước mặt, nam nhân cao lớn chỉ cảm thấy trời đất ngả nghiêng, sau đó liền ngã gục xuống đất.

- Đã nói là cho ngươi cơ hội tự mình đi bệnh viện rồi cơ mà.

Hạ Thiên lắc lắc đầu:

- Bây giờ thì lại phải người khác mang ngươi đi bệnh viện!

Hạ Thiên như không xảy ra việc gì chạy về bàn ăn, lần nữa ngồi xuống bên cạnh Tôn Hinh Hinh, mà những người khác trong quán ăn đều dùng ánh mắt nhìn vào hắn như nhìn thấy quái vật, chỉ có trong vài phút ngăn ngắn như vậy mà hắn đã đánh cho hai người hôn mê, điều này cũng chưa là gì, người khác gây ra sự tình lớn như vậy thì ít nhất cũng phải nghĩ biện pháp giải quyết, nhưng tên gia hỏa này lại một mực đều trông như không có phát sinh bất cứ cái gì, nhìn hắn bộ dạng hiện tại, dường như còn muốn tiếp tục uống rượu?

- Cái này... Đại ca, chúng ta có nên nhanh chóng rời khỏi đây không?

Vương Kiệt trong lòng có chút sợ hãi, hắn bắt đầu suy nghĩ có phải hay không mình nhận nhầm đại ca, cứ tiếp tục như thế này thì chỉ không quá mấy ngày nữa cũng sẽ bị liên lụy mà phải vào nhà giam ấy chứ.

- Đúng vậy, Hạ Thiên, chúng ta nhanh về đi!

Tôn Hinh Hinh cũng có chút sợ hãi.

- Hạ Thiên, ngươi như thế này là đánh người trọng thương, làm không tốt sẽ bị phán tội cố ý hành hung, sẽ phải ngồi tù đó, ta thấy ngươi nên đi tự thú, không thì nhanh chóng bỏ trốn đi!

Không hổ là sinh viên khoa Luật, Phương Hiểu Như vừa mở lời liền nói ra tội danh mà Hạ Thiên đang mắc phải.

Hạ Thiên lại giống như căn bản là không nghe đến lời của bọn họ, vẫn cứ y nguyên ngồi tại đó ăn uống thả cửa, nói một câu có chút không rõ ràng:

- Ta còn chưa ăn no mà, ăn no sẽ đi.

Hạ Thiên không muốn đi, nhưng những người khác trong quán ăn đã bắt đầu dồn dập tính tiền rời đi, chỉ chốc lát, cả quán ăn chỉ thừa lại có một bàn của bọn họ, mà tên nam nhân cao lớn bị Hạ Thiên đánh ngất, vẫn y nguyên nằm trên mặt đất không có bất kì phản ứng gì.

Vương Kiệt cũng chạy đi thanh toán trước, chẳng qua cũng không đi luôn, chỉ là ở một bên đứng ngồi không yên, cũng không còn tâm tình tiếp tục uống rượu, Tôn Hinh Hinh nhìn một chút Hạ Thiên vẫn đang còn ăn như hổ đói, cũng rất lo lắng.

- Hà… Ăn no rồi, đi thôi!

Quá vài phút sau, cuối cùng Hạ Thiên cũng ăn no uống đủ, mà nghe được lời này, Vương Kiệt giống như là được đại xá, nhanh chóng đứng dậy, bộ dáng hận không được lập tức xông ra khỏi cửa.

- Vừa rồi là ai báo cảnh sát?

Một cái thanh âm lành lạnh lại vui tai từ ngoài cửa truyền đến.

Mọi người không tự giác nhìn qua, mà Vương Kiệt mập mạp thì thiếu chút nữa chảy cả nước miếng, nữ cảnh thật là dụ người nha!

Chân dài, eo nhỏ, ngực lớn, mông tròn, trong bốn chỉ tiêu này, nữ nhân chỉ cần có một cái cũng đã có thể hấp dẫn vô số ánh mắt, mà nữ cảnh trước mắt này, cứ nhìn đôi chân đẹp thon dài kia, chiếc eo nhỏ uyển chuyển, song phong cao vút như muốn giãy thoát ra khỏi quần áo, còn có kia một cặp mông tròn trịa vểnh cao, không chỉ là chiếm hoàn toàn cả bốn chỉ tiêu, mà lại mỗi chỉ tiêu trong đó mỗi một cái đều vô cùng hoàn mỹ!

Càng muốn mạng chính là, nữ cảnh này không chỉ có một vóc người nóng bỏng, mà khuôn mặt cũng là vô cùng xinh đẹp, trong nhất thời khiến cho Vương Kiệt nhìn đến mức thần hồn điên đảo, cho đến tận khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của nữ cảnh quét tới, hắn mới giật mình mà tỉnh táo lại.

Xác thực nữ cảnh rất dụ người, đáng tiếc nhìn đến ánh mắt lành lạnh kia của nàng, Vương Kiệt liền biết, đó là một vị băng mỹ nhân mà trên khắp người đều có gai, dùng ý nghĩ ở trong lòng còn được, nếu là thay đổi thành hành động, khẳng đị sẽ bị đâm cho máu me đầy người.

Trong lúc mọi người đang kinh ngạc trước vẻ đẹp của nữ cảnh, thì lúc này lại có một cái thanh âm đột ngột vang lên:

- Thân cao 175, chân dài 114, vòng ngực 36D, Oa, cảnh sát tỷ tỷ, vóc người của tỷ thật tốt nha, nhìn lại xinh đẹp như vậy, làm lão bà của ta đi!

Vương Kiệt không khỏi phải há miệng, nhìn vào Hạ Thiên không biết từ lúc nào đã tới trước mặt nữ cảnh, đại ca à, em biết anh rất "Trâu", nhưng không nghĩ tới anh lại "Trâu" đến như vậy!

Trong nhất thời, trong quán ăn đều yên tĩnh không tiếng động, mỗi người đều nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên, tên gia hỏa này cũng không phải là có lòng dũng cảm bình thường à nha, ngay cả nữ cảnh cũng dám trêu ghẹo.

Sau người nữ cảnh cũng có hai nam cảnh sát tuổi trẻ, bọn họ cũng đang nhìn vào Hạ Thiên, nhưng trong ánh mắt của bọn họ là có vài phần thương xót, tiểu tử này ngay cả đỉnh đỉnh đại danh Lãnh mỹ nhân trong đại đội hình cảnh cũng dám trêu ghẹo, thật là không biết chết sống là gì mà!

Còn nữ cảnh kia, lúc này cũng có chút ngây người, từ bắt đầu mười mấy tuổi, nàng đã không ngừng nhìn đến những ánh mắt hoặc là hâm mộ hoặc là dâm dật của những tên nam nhân kia, trong thời gian mấy năm làm cảnh sát, nàng cũng đã gua lại giao vãng với rất nhiều loại người, nam nhân theo đuổi nàng cũng đếm không xuể, đủ các loại hình thức tấn công, hoặc là tấn công bằng lời ngon tiếng ngọt, hoa tươi, hoặc là trực tiếp dùng tiền ném, kim cương, xe hơi, biệt thự tặng cho nàng, nàng vốn cho là bao nhiêu loại chiêu số mà nam nhân dùng để theo đuổi nữ nhân thì mình đều đã gặp qua hết, nhưng nàng như thế nào cũng không nghĩ đến, lại có tên gia hỏa trực tiếp muốn nàng làm lão bà của hắn!

- Ngươi nói cái gì? Lưu manh!

Chỉ chốc lát sau đó, nữ cảnh cũng có phản ứng, phẫn nộ trừng mắt với Hạ Thiên, nàng không hiểu chính là, tên gia hỏa này sao lại rõ ràng vóc người của nàng như vậy? Đặc biệt là đôi chân dài kia của nàng đủ để khiến cho bất cứ một người mẫu chân dài nào đều phải thẹn không bằng, cùng với vòng ngực kiêu ngạo kia nữa, hai cái số liệu này tuyệt đối là chuyện riêng tư của nàng, cho dù là những cô bạn quan hệ không tệ với nàng cũng không thể biết chuẩn xác được cái số đo này, tên lưu manh sao lại có thể một hơi nói ra hết vậy?

- Cảnh sát tỷ tỷ, tỷ không nghe rõ à, ta muốn hỏi tỷ, làm lão bà của ta có được hay không?

Hạ Thiên không hề có chút kiềng kị nhìn vào nữ cảnh lãnh diễm, giọng điệu vô cùng tự nhiên, hiển nhiên hắn cảm thấy điều này chẳng có cái gì là không đúng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Lưu manh, muốn chết!

Nữ cảnh nổi giận, giơ tay tát hướng Hạ Thiên.

Tốc độ của nữ cảnh rất nhanh, mắt thấy bàn tay trắng nõn kia của nàng sắp cùng với gò má của Hạ Thiên một lần thân mật tiếp xúc, hai người nam cảnh sát kia cũng đang chờ đợi nghe lên tiếng bạt tai vang lên, tình cảnh này đối với bọn họ mà nói là đã nhìn nhiều thành quen, mỗi khi vị Lãnh mỹ nhân này bị người trọc ghẹo, nàng luôn sẽ cho đối phương một cái bạt tai, không cần biết đối phương là ai, mà mỗi một lần, nàng đều sẽ thành công, chưa bao giờ thất thủ.

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #16


Báo Lỗi Truyện
Chương 16/1475