Chương 131: Tôi rất thích mỹ nhân kế.



Một người đẹp tóc tím chợt lách người tiến vào phòng, sau đó nàng đóng cửa lại dùng ánh mắt quyến rũ nhìn Hạ Thiên:

- Chồng, chúng ta đúng là tâm hữu linh tê, chị đang định gõ cửa thì em đã mở rồi.

Isabella vẫn mặc áo da ngắn, bên dưới là một chiếc quần da ngắn, cách ăn mặc không thay đổi. Dưới ánh đèn da thịt nàng trắng như tuyết, hơn nữa còn lấp lánh, điều này càng làm nàng xinh đẹp mê người.

- Chị Isabella, chị nói tôi đợi ở đây đến chín giờ, lúc nãy vừa đến chín giờ, tất nhiên em cũng đi mở cửa.

Hạ Thiên cười hì hì nói, tất nhiên sự thật cũng không phải là như vậy, vì hắn nghe thấy tiếng bước chân của nàng.

Isabella khoát hai tay lên vai Hạ Thiên, nàng dùng ánh mắt quyến rũ nhìn hắn:

- Chồng, chị đã giết người, sao em còn dám gặp chị ở đây?

- Vì chị đẹp.

Hạ Thiên dùng ánh mắt si mê nhìn gương mặt xinh đẹp của Isabella, hắn dùng một tay ôm eo nàng, tay còn lại thì trực tiếp tấn công cặp mông đầy đặn.

- Chồng, chị vì em mà chạy ra tự thú, em phải cảm tạ chị thế nào đây?

Isabella không ngăn cản hành động mờ ám của Hạ Thiên, ngược lại nàng còn tiến đến gần hơn, thiếu chút nữa đã áp lên người hắn.

Hạ Thiên vuốt ve và xoa bóp cặp mông mềm mại co dãn kinh người của Isabella, hắn vừa cảm giác xúc cảm tuyệt vời vừa cười hì hì nói:

- Chị Isabella, chị là vợ tôi, giúp tôi là việc nên làm, tôi phải làm gì để cảm ơn chị đây?

Isabella hờn dỗi:

- Chồng, nếu như vậy thì sau này chị bị bắt, chồng sẽ đến tự thú cho chị ra sao?

Hạ Thiên bắt đầu dùng sức trên mông của Isabella, hắn lắc đầu dùng giọng dứt khoát trả lời:

- Tất nhiên là không.

- Còn nói là chồng của chị, như vậy mà không thương chị.

Isabella cuối cùng cũng tức giận, nàng đột nhiên rời khỏi người Hạ Thiên rồi đi đến bên giường ngồi xuống.

- Chị Isabella, em sẽ trực tiếp đi cứu chị ra, sao phải gánh tội thay?

Hạ Thiên ra vẻ vô tội.

- Thật sao?

Isabella chuyển giận thành vui:

- Hì hì, chồng nhỏ, coi như em cũng có chút lương tâm.

Hạ Thiên chợt tức giận:

- Không được nói chữ nhỏ.

Isabella xoay người, cặp mông vểnh lên, nàng quay đầu nhìn Hạ Thiên, giọng nói cực kỳ quyến rũ:

- Chồng, em tình nguyện nhận phạt.

Lúc này Hạ Thiên chợt cảm thấy miệng lưỡi khô đắng, tư thế này của Isabella quá mê người, hắn cảm thấy bụng bùng lên khí nóng, lửa dục bùng lên.

- Chồng, đến với chị đi.

Isabella nũng nịu nỉ non:

- Chị chờ được trách phạt.

- Đét... ....

Bàn tay rơi lên mông của Isabella nhưng không lập tức rời đi, ngay sau đó là một lượt xoa bóp. Những cảm giác tuyệt vời từ đầu ngón ta và lòng bàn tay truyền lên làm lửa dục của Hạ Thiên bành trướng, khoảnh khắc này hô hấp của Hạ Thiên cũng dồn dập hẳn lên.

- Ư... ....

Isabella than nhẹ một tiếng, cặp mông khẽ vặn vẹo, điều này càng làm cho Hạ Thiên sinh ra xúc cảm, càng kích thích lửa tình trong lòng hắn.

- Chị Isabella, em nghĩ đêm nay sẽ biến chị thành vợ chính thức.

Giọng nói của Hạ Thiên có chút khô khốc, hắn dùng một tay bóp mông, tay còn lại bắt đầu trèo đèo lội suối, bắt đầu tuần tra tới lui trên da thịt Isabella.

Isabella khẽ rên một tiếng, giọng nói càng ngọt:

- Chồng à, người ta còn chưa phải là vợ chính thức sao?

Isabella vừa nói vừa vung tay ngọc ôm lấy Hạ Thiên kéo xuống giường, hai bên nhanh chóng quấn lại thành một khối, Hạ Thiên đang muốn nói thì cặp môi hồng của Isabella đã úp lên.

Trong lúc hôn nhau cả hai đều cảm thấy nhiệt độ cơ thể nóng lên dữ dội, lửa tình nóng bỏng nhanh chóng bùng lên trong lòng hai người. Isabella có vẻ cực kỳ chủ động, thậm chí có thể nói là cuồng dã, nàng chỉ cần vung tay vài lượt là đã lột sạch quần áo trên người Hạ Thiên. Ngay sau đó nàng ở bên trên dùng hai chân kẹp ngang hông hắn, bắt đầu cởi áo da, chậm rãi cởi bỏ trói buộc.

Hô hấp của Hạ Thiên đã bắt đầu nặng nề, hắn không đứng lên mà chỉ lẳng lặng nằm xem Isabella biểu diễn thoát y. Mỗi động tác của nàng đều cực kỳ đẹp, đều cực kỳ quyến rũ, hầu như chỉ cần nhìn những động tác này cũng là một hưởng thụ cực hạn.

Đây không đơn giản là thoát y, đây rõ ràng là điệu múa thoát y, Isabella là một vũ công cực kỳ đẹp đẽ, mà Hạ Thiên là khách hàng của nàng. Chỉ là một chiếc áo da ngắn ngủi và chiếc quần da nhỏ xíu nhưng Isabella phải mất vài phút mới cởi ra được.

Mà lúc này bàn tay của Isabella đang ở trên nịt ngực màu đen cực kỳ quyến rũ, nàng khẽ vung tay, một cặp thỏ ngọc chợt bật ra. Hạ Thiên không khỏi ngẩn ngơ, khoảnh khắc này hắn phải nhìn chằm chằm vào hai khối cầu tròn lẳng trước mặt.

- Chồng, đẹp không?

Isabella đột nhiên cười hì hì rồi vung tay, chiếc nịt ngực bị vứt lên mặt Hạ Thiên che mắt hắn:

- Không cho em nhìn.

Hạ Thiên tất nhiên không muốn mất cơ hội được nhìn cảnh đẹp tuyệt thế, hắn tranh thủ lấy nịt ngực ra.

Nụ cười trên mặt Isabella chợt biến mất, thay vào đó là sự ác nghiệt kinh người, tay phải nàng đột nhiên đâm xuống lồng ngực Hạ Thiên.

Không sai, Isabella đâm tay xuống, mà không biết trên tay nàng có một thứ gì đó giống như cây kim nhỏ từ lúc nào, thứ này dài hơn hai mươi centimet. Chỉ sau khoảnh khắc thì cây kim đã đến vị trí trái tim của Hạ Thiên, mà gương mặt của Isabella cũng càng thêm cay nghiệt, cũng có chút đắc ý.

Nhưng một giây sau vẻ mặt Isabella đã trở nên cực kỳ tái nhợt, vì lúc này nàng đột nhiên phát hiện ra tay mình không thể tiến thêm, đã không thể dùng sức. Đơn giản là có một bàn tay chụp lấy cổ tay nàng, ngay sau đó nàng còn nghe được giọng nói của Hạ Thiên:

- Chị Isabella, mưu sát chồng là không đúng.

Một luồng khí vừa lạnh vừa nóng tiến vào trong cơ thể Isabella, lúc này nàng đột nhiên phát hiện toàn thân mình bủn rủn không còn chút sức lực, nàng đau đớn phát hiện ra khoảnh khắc này mình mất đi năng lực chiến đấu.

- Cậu, sao cậu biết... ....

Isabella cảm thấy khó thể tin, nàng cố gắng xếp đặt ám sát, sao có thể thất bại đơn giản như vậy được?

- Hì hì, chị Isabella, tôi qua tôi đã biết chị là sát thủ, trong áo lót của chị có vũ khí, đây là thứ được chế tạo từ hợp kim, có thể cắt đứt cổ bất kỳ kẻ nào chỉ trong nháy mắt, cũng có thể cắm vào thân thể bất kỳ người nào trong khoảnh khắc. Sao, tôi nói có sai không?

Hạ Thiên vừa nói vừa nhìn về phía bộ vị cao ngất của Isabella, cả hai khối cầu đang run rẩy trong không khí. Nguồn: http://truyenyy.com

- Cậu đã sớm biết tôi đến giết sao?

Gương mặt Isabella càng trắng bệch, đối với sát thủ thì thất bại đồng nghĩa với tử vong, còn đối với sát thủ xinh đẹp thì không chỉ là tử vong.

- Cũng không phải.

Hạ Thiên cười hì hì:

- Thật ra tôi cũng có chút hoài nghi chị đến giết Tiểu Kiều.

- Vậy tất cả những gì tối nay là cậu sắp xếp sao?

Isabella tiếp tục hỏi.

Hạ Thiên cười hì hì:

- Chị Isabella, chị ngốc thế? Đêm nay không phải chị sắp xếp sao?

- Vậy cậu chỉ biết đặt mình để tôi sắp xếp, chị không sợ rơi vào mỹ nhân kế của tôi sao?

Isabella nhịn không được phải hỏi.

Hạ Thiên không trả lời, hắn nở nụ cười sáng lạn với Isabella:

- Chị Isabella, trong ba mươi sáu kế thì tôi thích nhất là mỹ nhân kế. Nhị sư phụ nói, đối phó với mỹ nhân kế thì giữ lại mỹ nhân còn đá văng ba cái "kế" kia đi.

- Cậu...Rốt cuộc cậu là ai?

Isabella cắn răng hỏi, nàng biết rõ đêm nay mình thua, hoàn toàn thua.

- Chị Isabella, chị quên rồi sao? Tôi là chồng chị.

Hạ Thiên cười hì hì, hắn bắt đầu đưa tay lên bóp hai ngọn núi cao ngất.

Isabella khẽ cắn môi:

- Được rồi, tôi thất bại, cậu muốn thế nào cũng được, làm sao càng lâu càng tốt.

Hạ Thiên cười sáng lạn:

- Chị Isabella, mưu sát chồng là phải tiếp nhận gia pháp, tôi muốn đánh mông chị.

Isabella không khỏi ngẩn ngơ, đánh đòn sao?

- Cậu, cậu muốn đánh mông tôi thôi sao?

Isabella lập tức cảm thấy dở khóc dở cười, người này rốt cuộc là ai?

- Đét.

Bàn tay Hạ Thiên đã rơi lên cặp mông lớn của Isabella.

Ngay sau đó là những tiếng rên rỉ điên cuồng, những tiếng thở dốc phì phò, hai loại âm thanh đan xen vào nhau, mãi đến nửa đêm mới ngừng lại.

Isabella nằm trên người Hạ Thiên như một đống bùn nhão, lúc này nàng không còn chú sức lực nào. Cuối cùng nàng cũng biết đánh đòn chia làm nhiều cách, có thể là đánh ngoài quần, cởi quần đánh, có thể là dùng một cách đánh khác biệt, tất nhiên ba phương pháp này thì vài giờ qua nàng đã được nếm thử, kết quả là bây giờ không còn chút sức lực nào.

Nhưng Isabella không có cảm giác đau lòng, lần đầu tiên nàng được nếm thử hương vị này, điều này làm cho nàng cảm thấy một sự thỏa mãn chưa từng có. Hôm nay nàng đã trở thành phụ nữ chân chính, mà một người đàn ông nhỏ tuổi này đã hoàn toàn chinh phục thân thể nàng.

- Em tính xử lý chị thế nào?

Isabella nhìn người đàn ông ở bên dưới rồi khẽ hỏi:

- Giết chị, hay đưa chị đến cục cảnh sát.

- Chị Isabella, chị cần phải đi.

Hạ Thiên nở nụ cười sáng lạn:

- Bây giờ chắc chắn có rất nhiều người muốn bắt chị, nếu không đi sợ rằng chẳng kịp.

Isabella khẽ giật mình, nàng dùng ánh mắt khó tin nhìn Hạ Thiên:

- Em...Em không giết chị sao?

- Chị Isabella, chị có ngốc không? Chị là vợ tôi, sao tôi có thể cam lòng giết chị? Chị không nghe lời thì tối đa tôi cũng chỉ đánh mông chị mà thôi.

Hạ Thiên nói, sau đó hắn còn vỗ vài cái lên mông Isabella.

Isabella nhìn Hạ Thiên, một lúc lâu sau nàng mới nói một câu:

- Em đúng là quái thai.

Hạ Thiên đột nhiên xoay người ép Isabella xuống dưới, hắn hôn lên cặp môi đỏ mọng. Đúng lúc Isabella chuẩn bị đón nhận một hoạt động mạnh mẽ của người đàn ông thì đột nhiên cảm giác có một luồng khí tức quen thuộc truyền qua môi, luồng khí này nhanh chóng tiến vào thân thể nàng, luồng khí nhanh chóng vận chuyển, một lát sau nàng đã không còn chút cảm giác mệt mỏi.

Hạ Thiên cuối cùng cũng buông cặp môi đỏ, hắn nở nụ cười sáng lạn với Isabella:

- Chị Isabella, chị có thể đi được rồi, nhớ kỹ sau này không cần phải giết người như hôm nay. Chị đã là vợ tôi, không được tùy tiện quyến rũ đàn ông, nếu không tôi sẽ tức giận.

Nói xong những lời này thì Hạ Thiên lật người bước xuống giường.

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #131


Báo Lỗi Truyện
Chương 131/1475