Chương 1303 : Một đồng tiền không ai muốn



Theo lý thuyết thì Hạ Thiên cũng là khách quen của khách sạn, nhân viên và bảo vệ ở chỗ này đều biết hắn. Nhưng khoảng thời gian trước khách sạn Đông Thăng đã đổi hơn phân nửa số nhân viên và bảo vệ, nghe nói vì khách bên ngoài đến ngày càng nhiều, rất nhiều khách trước khi đến Thanh Phong Sơn thì đều ở lại huyện Mộc Dương, mà khách sạn tốt nhất ở huyện Mộc Dương lại là Đông Thăng, vì thế mọi người đều chọn ở lại đây. Ông chủ khách sạn này cảm thấy tố chất của khách ngày càng cao, vì vậy mới thay đổi nhân viên, vì thế mà dù là nhân viên phục bảo vệ hay phục vụ đều không biết Hạ Thiên.

Thực tế khi thấy Dạ Ngọc Mị xinh đẹp vô bì thì đám người trong khách sạn đã cho rằng Hạ Thiên và nàng là du khách đến từ bên ngoài.

Khi thấy Dạ Ngọc Mị không hề phản đối, nhân viên phục vụ cũng bắt đầu giúp Hạ Thiên làm thủ tục nhận phòng, sau đó nàng hỏi một câu:

- Ngài muốn phòng một gian hay nhiều gian?

- Một gian, tôi thích ngủ giường lớn.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Nhân viên phục vụ không khỏi vô thức nhìn Dạ Ngọc Mị, phát hiện đối phương không phản đối, vì vậy không khỏi thầm nghĩ, có lẽ đây là một cặp tình nhân đang giận dỗi.

Khi Hạ Thiên cầm phiếu chuẩn bị lên phòng thì Dạ Ngọc Mị chợt mở miệng:

- Cô cho tôi một phòng.

- À, vâng!

Cô nhân viên phục vụ chợt ngẩn ngơ, nàng nhìn Hạ Thiên rồi gật đầu và nói thêm:

- Chứng minh thư và năm trăm đồng tiền thế chấp.

- Tôi và cậu ấy ở cùng chỗ, ghi vào cho cậu ấy.

Dạ Ngọc Mị không có tiền, cũng không có giấy chứng minh, bây giờ nàng ngoài bộ quần áo mặc trên người thì căn bản là hai bàn tay trắng.

Nhân viên phục vụ có chút đau đầu, nàng quay đầu nhìn Hạ Thiên còn chưa bỏ đi, đang định mở miệng hỏi thì hắn đã quay đầu nói:

- Tôi không quen biết gì về chị ấy, đừng ghi vào tôi.

Dạ Ngọc Mị dùng ánh mắt hung hăng nhìn Hạ Thiên, nàng giống như muốn nổi giận nhưng cuối cùng cũng nhẫn nhịn, nàng nhìn nhân viên phục vụ:

- Tôi không thuê phòng nữa.

- Như vậy mới ngoan chứ?

Hạ Thiên gật đầu thỏa mãn, sau đó cố ý lớn tiếng:

- Đi thôi, đi lên ngủ với thiếu gia.

Hạ Thiên thật sự cũng không muốn Dạ Ngọc Mị ngủ với mình, hắn chỉ muốn làm khó nàng mà thôi. Nếu đã không thể đánh nàng, không thể trực tiếp tạo nên thương tổn, như vậy chỉ có thể làm tổn thương ở phương diện tâm lý, nếu không hắn sẽ thấy nàng quá sướng rồi.

Nhân viên phục vụ thật sự không biết nói gì hơn, tình thế này giống như một công tử con nhà giàu ức hiếp một cô gái nhà đàng hoàng vậy.

Nhân viên phục vụ thấy Hạ Thiên là công tử con nhà giàu, mà mỹ nữ tuyệt sắc là Dạ Ngọc Mị không cách nào khác phải đi về phía Hạ Thiên, vì vậy mà nàng không khỏi có chút đồng tình với Dạ Ngọc Mị. Người phụ nữ kia quá đẹp, dáng người lại quá tốt, sao lại bị một tên thiếu gia thế kia ức hiếp như vậy?

- Nhân viên phục vụ, phần chi tiêu cho vị tiểu thư kia tính cho tôi.

Đúng lúc này một âm thanh vang lên.

Nhân viên phục vụ chợt sinh ra cảm giác vui sướng, cuối cùng cũng có người nhịn không được, muốn đứng ra cứu vớt người đẹp bị tên thiếu gia nhà giàu kia ức hiếp.

Lên tiếng là một người đàn ông cao lớn anh tuấn, chừng ba mươi tuổi, đeo giày tây, phong độ nhẹ nhàng, thật sự là tình nhân trong mộng của biết bao nhiêu thiếu nữ. Còn

có hai người đàn ông ở bên cạnh tên kia, cũng đeo giày tây, nhưng nhìn dáng vẻ cung kính của bọn họ, giống như là tùy tùng đi theo.

Người đàn ông anh tuấn này vừa lên tiếng thì chạy ngay đến quầy phục vụ đưa ra chứng minh và thẻ tín dụng:

- Làm phiền cô mở cho tôi một phòng thương vụ.

- Vâng, tiên sinh.

Nhân viên phục vụ gật đầu, gương mặt không tự giác được phải đỏ hồng, trống ngực gia tốc. Nàng vừa làm thủ tục cho đối phương vừa so sánh với Hạ Thiên, ngay sau đó cảm thấy hai bên là một trời một vực, một người là trên trời một kẻ dưới đất. Nếu so sánh với Hạ Thiên, người đàn ông anh tuấn có tên theo chứng minh là Tào Trung Thiên này thật sự phong độ hơn rất nhiều.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng làm tốt thủ tục, sau đó đưa hai phiếu cho Tào Trung Thiên:

- Tào tiên sinh, đây là phòng thương vụ của anh, còn đây là phòng của vị tiểu thư kia, là phòng đối diện với anh.

- Cám ơn.

Tào Trung Thiên tiếp nhận phiếu, sau đó đi về phía Dạ Ngọc Mị, đưa phiếu cho nàng:

- Tiểu thư, đây là phiếu phòng của em, nếu em có cần gì cần giúp đỡ, cứ việc nói thẳng.

Dạ Ngọc Mị dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Tào Trung Thiên, không tiếp nhận phiếu phòng, cũng không nói thêm điều gì.

Cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Dạ Ngọc Mị, Tào Trung Thiên mỉm cười:

- Đừng hiểu lầm, tôi cũng không có ý gì khác, ra ngoài thì thường sẽ có những lúc khó khăn, đây cũng chỉ là tiện tay mà thôi, cũng không hy vọng tiểu thư có hồi báo.

- Lừa gạt ai vậy, chẳng phải chú em muốn chị ấy sao?

Hạ Thiên lười biếng đón lời, hắn đi đến trước mặt Tào Trung Thiên, sau đó có chút bất mãn:

- Này, chú cảm thấy mình rất có tiền phải không?

- Anh ghét nhất là loại người dối trá, chú chẳng phải thích chị ấy sao? Chú thích thì cứ nói thẳng ra, chú có tiền thì cứ lấy, anh tặng luôn cho chú, có cả quà khuyến mãi.

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Tào Trung Thiên:

- Này, một đồng thôi, anh share cho chú.

- Cái gì?

Tào Trung Thiên khẽ nhíu mày, hắn cho rằng mình đã lầm.

Đám nhân viên phục vụ và những người khác cũng thật sự giống như cảm thấy lỗ tai của mình có vấn đề, người này rõ ràng đứng trước mặt nhiều người mà bán đi bạn gái của mình sao?

Bán đi cũng không phải là vấn đề, điều không tưởng tượng được chính là một đại mỹ nữ như vậy lại chỉ được ném đi với giá một đồng, không phải đã đạp hư cô gái rồi sao?

Hai mắt Dạ Ngọc Mị chợt phóng hỏa, nàng nghiến chặt hàm răng, tiểu tử khốn nạn kia dám sĩ nhục nàng.

Một luồng khí tức lạnh lẽo chợt bùng ra, lúc này đám người khắp chung quanh chợt cảm thấy như ở trong hầm băng, chỉ duy nhất Hạ Thiên cảm thấy bình thường, hắn cũng không khí lạnh của Dạ Ngọc Mị.

- Này, một đồng cũng không có sao?

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Tào Trung Thiên, bộ dạng rất bất mãn.

- Tiên sinh, sao anh lại sỉ nhục một vị tiểu thư xinh đẹp thế này?

Tào Trung Thiên khẽ rùng mình, trong giọng nói có thêm chút ý lạnh.

- Chú cảm thấy chị ta đáng thương thì cứ mua đi, mua xong thì xài, không liên quan đến anh đây.

Hạ Thiên lười biếng nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

- Tôi nghĩ anh không có tư cách mua bán một người.

Tào Trung Thiên nhíu mày, sau đó hắn nhìn Dạ Ngọc Mị:

- Tiểu thư, tôi không biết quan hệ giữa các người là thế nào, nhưng nếu em gặp phải chuyện gì uy hiếp, em có thể nói cho anh biết, anh có thể giúp em báo cảnh sát.

- Không mua thì thôi.

Hạ Thiên quay đầu nhìn Dạ Ngọc Mị:

- Chị xem, quả nhiên không ai thích chị, một đồng cũng không ai mua, thôi thì tôi miễn cưỡng mang theo chị, đi, lên lầu ngủ.

Hạ Thiên lại đi về phía thang máy, nhấn nút, đi vào.

Dạ Ngọc Mị hận không thể dùng ánh mắt giết chết Hạ Thiên, nhưng nàng vẫn phải theo chân hắn đi vào thang máy.

- Tiểu thư, đây là phiếu phòng của em.

Tào Trung Thiên vội vàng đuổi theo.

Dạ Ngọc Mị không quan tâm đến Tào Trung Thiên, rõ ràng nàng không muốn nhận lòng tốt của đối phương. Thực tế với tính cách của nàng, sao có thể nhận sự trợ giúp của Tào Trung Thiên? Dù Tào Trung Thiên có anh tuấn đẹp trai cỡ nào thì chỉ là một phàm nhân ti tiện mà thôi.

Thang máy đóng lại, Hạ Thiên và Dạ Ngọc Mị biến mất trong tầm mắt Tào Trung Thiên.

Trong thang máy, Hạ Thiên phàn nàn:

- Này, bánh bao lớn, chị thật sự không đáng tiền, bánh bao lớn trên đường một đồng một cái, chị lại không đáng một đồng, chị không cảm thấy tự ti đấy chứ?

- Thủ đoạn nhàm chán thế này, cậu không thấy là rất thấp kém sao?

Dạ Ngọc Mị lạnh lùng nói.

- Sao lại thấp kém?

Hạ Thiên lại lắc đầu:

- Dù là thủ đoạn gì, có thể làm cho chị không vui thì sẽ là thứ mà tôi muốn. Bây giờ chị đã không vui, điều này nói rõ tôi thành công, chị nếu bỏ đi thì tôi sẽ càng thành công. Nếu chị muốn đánh với tôi một trận, tôi sẽ càng cầu mà không được, à, nếu không thì bây giờ chị đánh tôi, tôi sẽ không ra tay đánh chị.

- Phàm nhân đúng là phàm nhân, chỉ biết sử dụng những thủ đoạn phàm nhân.

Dạ Ngọc Mị nói với giọng điệu đầy mỉa mai, thật ra cách xưng hô của nàng và Hạ Thiên đã thay đổi, trước kia mở miệng là phàm nhân, là ta ngươi, bây giờ nàng không gọi hắn là phàm nhân, đã bắt đầu giống người thường, tốt xấu gì cũng không có thêm hai chữ ti tiện.

- Dù sao tôi cũng lợi hại hơn chị, tôi là phàm nhân, chị không bằng cả phàm nhân.

Hạ Thiên lười biếng nói.

Dạ Ngọc Mị hừ lạnh một tiếng, không nói thêm điều gì, mà thang máy lúc này cũng đã lên đến lầu sáu, Hạ Thiên đi ra thang máy, đi vào phòng sáu lẻ chín, mở cửa bước vào.

- À, cũng không tệ, rất mềm, êm ái.

Hạ Thiên nằm trên giường:

- Bánh Bao Lớn, chị muốn cùng ngủ không?

Dạ Ngọc Mị cũng không quan tâm đến Hạ Thiên, nàng đi đến bên cạnh cửa sổ, sau đó cứ đứng yên như vậy không nhúc nhích.

- Thật sự không có chút tình thú.

Hạ Thiên bĩu môi, một người phụ nữ lạnh lùng như vậy, nếu lấy làm vợ cũng mất vui.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi lấy điện thoại ra, trước tiên xạc pin cho điện thoại.

Điện thoại vừa mở nguồn thì đã có số gọi đến, làn này chuông điện thoại rất dễ nghe, cũng không rối loạn như vừa rồi:

- Hạ Thiên, là tôi, mau nghe máy...

Đây là giọng điệu của Tống Ngọc Mị, nhưng những lời này là Tiểu Yêu Tinh căn cứ vào giọng điệu của Tống Ngọc Mị để ghép lại thành câu.

Dạ Ngọc Mị đang đứng bên cửa sổ nghe được âm thanh này thì cơ thể mềm mại có hơi co giật, nhưng ngay sau đó đã khôi phục như thường. Hạ Thiên thì cầm lấy điện thoại, hắn nhận máy:

- Vợ Mị Mị, chị nhớ tôi không? Thật ra tôi rất nhớ chị, nếu không chị đến tìm tôi đi.

- Điện thoại của cậu sao lại tắt máy, Mị Di không sao đấy chứ?

Tống Ngọc Mị vội vàng hỏi.

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #1303


Báo Lỗi Truyện
Chương 1303/1475