Chương 1143: Người đẹp làm vệ sĩ.



Vài phút sau tên muốn chết đệ nhất thiên hạ và vừa rồi nói vài câu chia rẽ cặp tình nhân kia đã rời khỏi nhà hàng tây.

Tên này mặc một bộ quần áo rất bình thường, hắn chậm rãi đi dạo, nhìn thì có vẻ không có mục đích nhưng vô tình đã rời khỏi khu vực náo nhiệt, đã đi đến một đoạn đường xem như quạnh quẽ.

- Này, tiểu tử kia, đứng lại cho tao.

Đúng lúc này một âm thanh từ phía sau vang lên.

Tên này xoay người, hắn thấy hai tên thanh niên hơn hai mươi tuổi đang đi về phía mình. Một nhuộm tóc vàng, một tên tóc trắng, mỗi tên có đeo một cái bông tai, nhưng một tên đeo tai trái, một tên đeo tai phải.

- Chú gọi anh sao?

Người này lười biếng hỏi.

- Nói nhảm, ông không tìm mày chẳng lẽ tìm mẹ mày?

Tên tóc vàng lên tiếng.

- Tiểu tử, xưng tên ra, anh không đánh kẻ vô danh.

Người thanh niên tóc trắng mở miệng nói.

- Anh là Hạ Thiên.

Tên kia khai báo tên, không ngờ lại chính là Hạ Thiên đã mất tích nhiều ngày, cuối cùng hắn lười biếng hỏi:

- Các chú tìm anh có chuyện gì?

- Hạ Thiên?

Tên tóc vàng hừ một tiếng:

- Con bà nó, tên khốn nạn gì vậy? Đúng là muốn ăn đòn.

- Không có việc gì, hai anh đang buồn chán, nhìn mặt chú là biết muốn ăn đòn, vì vậy các anh sẽ cho chú toại nguyện.

Tên thanh niên tóc trắng tiếp tục mở miệng nói.

Hạ Thiên cảm thấy rất vô tội, hắn lầm bầm:

- Anh đẹp trai thế này mà nói là nhìn mặt muốn ăn đòn sao?

- Con bà nó.

Tên tóc vàng phun một miếng nước miếng, thiếu chút nữa đã văng lên người Hạ Thiên:

- Loại như chú nhìn như shit mà dám nói đẹp trai sao?

- Tiểu tử, muốn biết cái gì gọi là đẹp trai không? Nhìn ông thì biết, ông mới là đẹp trai.

Tên thanh niên tóc trắng tự kỷ chỉ vào mình.

Hạ Thiên nhìn tên thanh niên tóc trắng rồi khẽ gật đầu:

- Chú nhìn cũng được, chỉ thiếu một chút nữa là ăn đứt Thiên Bồng Nguyên Soái.

- Thiên Bồng Nguyên Soái?

Lúc đầu tên thanh niên tóc trắng cũng không có phản ứng, nhưng sau đó lại nổi giận:

- Con bà nó, dám mắng ông là Trư Bát Giới sao?

- Anh không mắng chú, anh nói chú là Trư Bát Giới chính là khích lệ chú, hơn nữa anh còn mắng cả Thiên Bồng Nguyên Soái, vì chú so ra nào có bằng?

Hạ Thiên thở dài:

- Trư Bát Giới thân là một con heo đẹp, áp lực rất lớn đấy.

- Thằng khốn này miệng lưỡi rất lợi hại, đừng đấu võ mồm với nó, chơi nó đi.

Tên thanh niên tóc vàng mở miệng.

- Đúng vậy, xiên nó đi.

Tên thanh niên tóc trắng cũng nổi giận, hắn nói xong đã lao đến đấm một quyền lên người Hạ Thiên.

Hạ Thiên nghiêng đầu né qua, dưới chân khẽ xê dịch, sau đó hắn bắt đầu phản kích, một quyền vung về phía tên thanh niên tóc vàng. Đúng như hắn dự đoán, một quyền của hắn đánh lên lưng tên thanh niên tóc vàng, nhưng một đấm của hắn quá nhẹ, chỉ có thể làm cho tên thanh niên tóc vàng lảo đảo mà thôi.

- Con bà nó, tên này còn dám hoàn thủ, cùng lên thôi.

Tên thanh niên tóc vàng mắng một câu, sau đó lại lao lên đá về phía Hạ Thiên.

Hạ Thiên lấy một địch hai cũng không rơi xuống thế hạ phong, mỗi lần hắn ra tay đều đánh trúng đối phương, nhưng tất cả đều không tạo nên một đòn trí mạng. Kết quả là trận chiến này giằng co hơn mười phút đồng hồ, cuối cùng hắn mới đánh ngã hai tên du côn.

- Đánh như thế này thật sự mệt chết người.

Hạ Thiên nhìn hai tên thanh niên nằm trên mặt đất không thể đứng lên mà lầm bầm, sau đó hắn đặt mông ngồi xuống đất:

- Nghĩ trước rồi nói sau.

- Ha ha ha ha... ....

Một tiếng cười điên cuồng từ bên đường vang lên, trong chiếc xe đã sớm dừng ven đường có một tên đàn ông trẻ tuổi trắng trẻo đi ra, hắn chính là Viên Thế Phong. Sau đó cửa xe lại tiếp tục mở ra, hai tên đàn ông vạm vỡ đi xuống, ba người cùng đi về phía Hạ Thiên.

- Hạ Thiên, mày cũng có ngày hôm nay sao? Ha ha ha ha... ....

Viên Thế Phong tỏ ra rất sảng khoái.

Hạ Thiên duỗi lưng lầm bầm:

- Sao lại nghe thấy tiếng chó sủa nhỉ? Chẳng lẽ nơi đây nuôi chó?

Hạ Thiên quay đầu thấy Viên Thế Phong và chợt tỏ ra bừng tỉnh:

- À, thì ra là một con chó trắng, tiếng chó sửa này rất dễ nghe.

- Con bà nó, Hạ Thiên, bây giờ mày cầu xin tha thứ thì ông chỉ đánh gãy tứ chi của mày, không ngũ chi.

Viên Thế Phong tức giận tím mặt, sau đó hắn vung tay lên:

- Lên, phế tiểu tử kia cho tao, để tao xem còn ai cứu được nó.

Hai tên đàn ông vạm vỡ phóng về phía Hạ Thiên như mãnh hổ, nhưng bọn họ còn chưa phóng đến trước mặt hắn thì đã gào lên một tiếng rồi văng ra.

Vẻ mặt Viên Thế Phong chợt biến đổi, chẳng lẽ tiểu tử kia giả bị thương? Cũng không đúng, hắn vừa rồi đã quan sát mười phút, tiểu tử kia rõ ràng không có chút khí lực gì mất mười phút mới đánh ngã hai tên côn đồ, nhất định bị thương rất nặng mới như vậy.

Nhưng vài giây sau Viên Thế Phong đã khẽ thở ra, vì hắn phát hiện bên cạnh Hạ Thiên xuất hiện một người phụ nữ, một người phụ nữ gợi cảm được bao bọc bằng áo da màu đen, đáng tiếc là nàng đeo kính râm, người ta khó thể nhìn ra diện mạo.

- Cút.

Người phụ nữ hắc y nói ra một chữ lạnh như băng.

Dù người phụ nữ kia rất gợi cảm nhưng khí tức lạnh như băng bùng ra làm cho Viên Thế Phong cảm thấy sợ hãi, hắn nhìn hai tên thủ hạ nằm trên mặt đất chưa đứng lên mà bực bội, đúng là không ra gì.

- Hạ Thiên, có loại người trốn sau phụ nữ như mày sao?

Viên Thế Phong tức giận nói một câu, sau đó xoay người bỏ đi.

- Vợ Mị Nhi, đánh tên ngốc kia một trận cho tôi.

Hạ Thiên lúc này cười hì hì nói với người phụ nữ hắc y.

Người phụ nữ hắc y này chính là Mị Nhi, nàng không nghe lời Hạ Thiên đánh Viên Thế Phong, nàng chỉ nói với Hạ Thiên:

- Đi theo tôi.

Mị Nhi cũng không quan tâm Hạ Thiên có đồng ý hay không, nàng nhanh chóng đi về phía một chiếc xe dừng cách đó không xa, nàng lên xe trước. Hạ Thiên cũng không do dự, hắn lập tức tiến lên xe, ngồi ở vị trí kế bên tài xế, sau đó nhìn chằm chằm vào Mị Nhi.

- Nhìn tôi như vậy làm gì?

Mị Nhi giông như có chút tức giận.

- Vợ Mị Nhi, tôi đã lâu không thấy chị, tất nhiên muốn nhìn kỹ một chút.

Hạ Thiên chân thành nói, sau đó hắn vươn tay tháo kính râm của Mị Nhi xuống.

Tuy lần này động tác của Hạ Thiên rất chậm nhưng Mị Nhi không trốn tránh, vì vậy hắn thành công tháo kính của nàng xuống. Vài tháng không gặp, nàng có vẻ trắng trẻo, gương mặt xinh đẹp càng lạnh lùng, lại càng diễm lệ, vô tình làm cho Hạ Thiên không nỡ dời mắt.

- Chuyện gì xảy ra? Sao bây giờ cậu không đánh lại những tên lưu manh kia?

Mị Nhi dùng ánh mắt có chút tức giận nhìn Hạ Thiên:

- Các người cuối cùng đang làm gì? Y thuật của cậu cao siêu như vậy, sao có thể bị thương mà không chữa trị hết? Còn nữa, nếu cậu thật sự bị thương thì nên trốn đi, chạy ra đây làm gì? Chẳng lẽ cậu không biết có rất nhiều người ở thủ đô muốn mạng cậu sao?

Mị Nhi không khỏi hỏi một hơi nhiều vấn đề, hơn nữa càng nói càng tức giận, đến lúc cuối cùng nàng còn nói:

- Nếu cậu muốn ra ngoài sao không điện thoại cho tôi? Để cho tên Viên Thế Phong kia đến ức hiếp, cậu cảm thấy như vậy là vui sao? Cậu không thấy xấu hổ, nhưng tôi lại thấy xấu hổ.

- Vợ Mị Nhi, có lẽ bây giờ chị rất quan tâm đến tôi thì phải.

Hạ Thiên cười hì hì nhìn Mị Nhi.

- Tôi không thèm quan tâm đến cậu.

Mị Nhi tức giận nói:

- Cậu là tổ trưởng Ám tổ, một tổ trưởng mà dễ bị ức hiếp như vậy thì chúng tôi sẽ thế nào? Nếu không phải lúc này không có mặt Mộc Hàm ở đây, tôi sẽ không quan tâm đến cậu.

Mị Nhi dừng lại một chút rồi có chút tức giận nói:

- Cũng không biết cậu giở trò quỷ gì, bây giờ có rất nhiều người muốn giết cậu, Mộc Hàm lại xuất ngoại vào đúng thời điểm này mới chết.

- Vợ Mị Nhi, chị cứ yên tâm, không ai giết tôi được đâu.

Hạ Thiên chẳng quan tâm:

- Đây không phải có người bảo vệ tôi sao?

- Nếu tôi không đến thì sao?

Mị Nhi tức giận nói:

- Viên Thế Phong kia cũng không nói đùa, tôi nói cho cậu biết, người ta thật sự muốn cho cậu tàn phế.

- Không sao, vài ngày nữa tôi sẽ chính thức biến tên khốn kia thành tàn phế.

Hạ Thiên không cho là đúng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

- Rốt cuộc cậu bị thương thế nào?

Mị Nhi trầm mặc một lúc rồi hỏi, nàng vốn không tin Hạ Thiên thật sự trọng thương, nhưng sự thật bây giờ lại làm nàng không thể không tin.

- À, gặp phải một quả bom nho nhỏ.

Hạ Thiên thuận miệng nói:

- Tôi bị quả bom kia làm chấn thương, chưa thể hồi phục ngay được.

- Chưa hồi phục ngay được?

Mị Nhi khẽ thở ra:

- Cậu nói là có thể khôi phục lại được sao?

- Tất nhiên là có thể, nhưng tốc độ sẽ hơi chậm.

Hạ Thiên là người chưa từng đỏ mặt, hắn xoay chuyển ánh mắt rồi cười hì hì với Mị Nhi:

- Vợ Mị Nhi, nếu không trước khi tôi khôi phục, chị đến bảo vệ tôi nhé?

Mị Nhi do dự một lúc rồi gật đầu:

- Được rồi, vừa đúng lúc tôi được nghỉ ngơi.

Hạ Thiên lập tức hưng phấn, lúc này hắn càng thêm bội phục mình, quả nhiên mình là thiên tài, định giả vờ bị thương để đối phó với đám ngốc kia, không ngờ có thể kéo vợ Mị Nhi trước nay luôn trốn tránh đi ra. Lần này hắn quyết định phải ăn sạch vợ Mị Nhi, không để cho nàng chạy mất.

- Đưa kính râm cho tôi.

Mị Nhi vươn tay ra.

- Vợ Mị Nhi, sao bây giờ chị còn đeo kính râm?

Hạ Thiên có chút không muốn trả kính cho Mị Nhi, hắn cảm thấy như vậy là tốt hơn.

Mị Nhi trực tiếp giật lấy kính râm, sau đó đeo lên che khuất gương mặt của mình.

Hạ Thiên không khỏi thầm nghĩ, giả vờ thế này xem ra rất có lợi, ví dụ như bây giờ hắn có thể để mặc cho vợ Mị Nhi cướp lại kính râm. Nếu không thì vợ Mị Nhi biết hắn không việc gì, sẽ chạy đi mất.

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #1143


Báo Lỗi Truyện
Chương 1143/1475