Chương 967: Vu Thiên chết


Lời này vừa nói ra, tại hiện trường các đại thần lập tức bắt đầu gào khóc, đều tỏ vẻ thâm tâm vô cùng đau thương.

Lưu Phong thở dài một tiếng, dặn dò Đan Hùng: "Trước khi Quốc tang kết thúc, không đại thần được rời khỏi Hoàng cung, phải có người giám hộ."

Lời này vừa nói ra, chúng thần đều biết bản thân mình đã bị giam lỏng rồi.

"Mang Yến vương đi —!" Nhìn thoáng qua Yến vương, Lưu Phong thản nhiên dặn một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Đi ra khỏi Thượng thư phòng, Lưu Phong dừng lại nhìn lên không trung vẻ mặt lo lắng, nói đầy ý tứ: "Mọi thứ đều đã xong—!"

Yến vương sau khi bị đưa ra khỏi Thượng thư phòng, lập tức liền khôi phục tự do thân thể. Có điều lực lượng trong cơ thể Vương biến mất không tung tích. Lão phẫn nộ nhìn Lưu Phong, tức giận quát: "Ngươi là loạn thần tặc tử, ngươi âm mưu cướp ngôi, ngươi chết không được tử tế đâu."

"Bốp—!"

Hắc Vân đi lại, căm giận vả vào mồm Yến vương, tức giận quát: "Muốn chết—!"

"Hắc Vân, đừng cản hắn, đưa hắn lại đây." Lưu Phong thản nhiên dặn một câu, khinh thường nhìn Yến vương nói: "Ta nói rồi, ta muốn cho ngươi biết, ngoại trừ âm mưu quỷ kế, ngươi cũng chẳng là gì. Yến vương, đáng tiếc âm mưu quỷ kế của ngươi, với lực lượng tuyệt đối trước mặt, căn bản là không có tác dụng gì."

"Lưu Phong, ngươi không nên bức tử bệ hạ." Yến vương hiên ngang lẫm liệt nói: "Ta phải công bố tội ác của ngươi cho dân chúng, kêu gọi nghĩa sĩ thiên hạ thảo phạt ngươi."

"Ha ha—!" Lưu Phong cười điên cuồng, khinh thường hừ một tiếng: "Đầu Ngươi teo não rồi ah, hiện tại thân ngươi còn khó giữ, ngươi còn muốn làm cái gì. Ngươi nghĩ rằng ta còn cho ngươi cơ hội sống rời khỏi đây. Nói thật cho ngươi biết, trước lúc Thái tử phi thăng, ta đã đáp ứng người. Nhất định phải đem cái tên gian phu kia chém thành muôn mảnh."

"Buồn cười." Yến vương đối chọi gay gắt nói: "Không phải ngươi hiện tại chính là gian phu của tiện nhân Điềm nhi kia sao?"

"Bốp—!" Hắc Vân đi đến, lại một cái tát tay vang lên.

Lưu Phong ngẩng đầu, thờ ơ nhìn Yến vương nói: "Ngươi lầm rồi. Ta cùng Điềm nhi là yêu thương lẫn nhau, hơn nữa lúc ta cùng nàng quan hệ, Thái tử đã phi thăng rồi. Điềm nhi đã là người tự do. Chúng ta lúc đó cùng ngươi hoàn toàn khác nhau. Cho nên, ngươi không có tư cách chỉ trích. Ngươi hẳn là biết, ngươi đã thua, hoàn toàn thua, ngươi căn bản không còn có ngày đứng lên được nữa rồi"

"Ngươi dám giết ta?" Yến vương lạnh giọng một tiếng nói đầy uy hiếp: "Ngươi cũng biết Tam Vệ dưới trướng ta có bao nhiêu binh mã không? Trăm vạn đại quân a. Nếu ta chết, hai con trai của ta chắc chắn khởi binh báo thù, đến lúc đó hươu chết về tay ai, còn chưa biết."

"Thật đáng tiếc phải nói cho ngươi, có lẽ hai con trai ngươi hiện tại đã tèo rồi." Lưu Phong vô tình nói: "Ban đầu ta không nghĩ đến giết con trai ngươi. Tuy nhiên nghĩ đến đạo lý nhổ cỏ tận gốc, ta không muốn chính mình lưu lại mầm hoạ gì, cho nên ta không thể không giết chết hai đứa con trai của ngươi. Đương nhiên, Chu Triệt ta sẽ giữ lại cho hắn một mạng, dù sao hắn cũng là con trai của Điềm nhi. Ta sẽ giam lỏng hắn cả đời, cho hắn vinh hoa phú quý, đến khi hắn chết già mới thôi."

"Nói bậy—!"

Trong mắt Yến vương hiện lên sát ý, rất muốn đi đến giết Lưu Phong. Nhưng thân thể thì một chút tu vi cũng không thấy, lão phẫn nộ gầm rú nói: "Không có khả năng, ngươi không giết được ta, trong quân có trăm vạn dũng sĩ. Không có khả năng."

"Không có gì là không có khả năng, ngươi xem đầu của ai đây —!" Đúng lúc này, giữa không trung hiện lên bốn đạo sáng mờ, là Thu Sương tiên tử hiện thân. Nàng tùy ý phất tay vứt đầu Chu Cao Thành và Chu Cao Long từ không trung xuống dưới.

Nhìn thấy hai đầu người máu chảy đầm đìa. Yến vương lập tức kinh hô một tiếng, liền té nhào trên mặt đất chết ngất. Hắc Vân đi lại, day day nhẹ lên hai bên thái dương lão, quát: "Đừng giả chết."

Yến vương từ từ tỉnh lại, nhìn đầu đứa con trai, lập tức liền lớn tiếng gào khóc, lão phẫn nộ hướng Lưu Phong hô: "Ngươi được, ngươi rất được ah."

Lưu Phong khinh miệt cười cười: "Được làm vua thua làm giặc, ngươi với người khác đều rõ ràng. Nếu hôm nay người thắng là ngươi, ta nghĩ số người trong đế quốc phải chết sợ rằng còn nhiều hơn. Yến vương, ngươi là ngụy quân tử, ngươi có ngày hôm nay, toàn bộ là do một tay ngươi tạo thành. Ta chính là muốn cho ngươi biết, ngươi là một tên tiểu nhân. Trừ bỏ âm mưu quỷ kế, ngươi không đáng một đồng, ngươi căn bản không xứng làm đối thủ của ta."

"Hừ—!"

Yến vương cố gắng tỉnh táo lại, lạnh lùng nói: "Đừng tưởng rằng giết được hai con trai ta là có thể khống chế được trăm vạn đại quân của ta. Tam Vệ đại quân của ta, cho dù thiếu chủ soái, cũng vẫn có thể chiến đấu như thường."

"Ta biết—!"

Lưu Phong thản nhiên nói: "Những điều Ngươi nói ta đều biết hết. Tuy nhiên ngươi không cần lo lắng, trăm vạn đại quân của ngươi, đã bị ta bao vây. Chỉ cần ta thích, bọn họ sẽ chết trong lửa đạn. Nhưng ta không muốn làm như vậy, ta không muốn làm một tay buôn đầu người. Ta đã phái người đi Yến kinh, ta nghĩ thân nhân, người nhà bọn họ nhất định sẽ không trơ mắt nhìn bọn họ đi chịu chết. Cái gọi là quân kỷ nghiêm minh, cũng không bằng kêu gọi thân tình?"

Nghe Lưu Phong nói xong, Yến vương hoàn toàn té ngửa trên mặt đất, lão biết chính mình xong rồi, hoàn toàn xong rồi. Lão thật sự không thể tưởng tượng nổi, chính mình tỉ mỉ sắp đặt hết thảy, vì cái gì cứ như vậy kết thúc.

Lão không cam lòng, lão không thể tin được.

"Ta là Hoàng đế, ta mới là Hoàng đế. Đúng rồi, Thiên Chiếu, ta còn có Thiên Chiếu." Yến vương đột nhiên nghĩ đến cái gì, hét lên trời: "Mang ta rời đi—."

"Không cần hô, vô ích thôi." Một đạo bạch quang hiện lên, Tuyết Cơ hiện ra trước mặt Yến vương, nàng khinh thường cười cười: "Thiên Chiếu đã bị ta hấp thu hoàn toàn. Thí Thần lực của lão tất cả đã thuộc về ta."

Nói tới đây, Tuyết Cơ quay sang Thu Sương chầm chậm cúi đầu, nói: "Đa tạ Đại tỷ thành toàn, ta hiện tại đã có cơ thể Thí Thần hoàn chỉnh, lực lượng của ta hoàn toàn Giác Tỉnh."

"Ha hả—!" Thu Sương mỉm cười, nói: "Đều là chị em một nhà, làm gì khách khí như vậy."

Yến vương giờ phút này hoàn toàn trợn tròn mắt, ngay cả chỗ dựa cuối cùng của mình cũng bị người nuốt mất. Mình hoàn toàn xong rồi, liền giống như lão Hoàng đế, lão đã tâm ý nguội lạnh.

"Chạy đi đâu—!"

Đúng lúc này, Thu Sương duyên dáng hô to một tiếng, dường như phát hiện điều gì, một đạo Thất Thải Hà quang trong tay lập tức bắn đi ra ngoài nhanh như tia chớp. Cùng lúc đó, Đình Nhi giơ Thiên Lôi kiếm trong tay lên, cũng vọt tới một đạo tử sắc thiên lôi.

"Ầm —!"

Theo một tiếng vang thật lớn. Nam tử bị lôi điện đánh trúng cả người bốc khói đen xuất hiện trên cầu vàng ở phía trước cách đó không xa.

Hắc Vân, Thiên Đại. Đan Hùng vội vàng bắt người kia dẫn lại đây. Lưu Phong lạnh lùng nhìn người nọ liếc mắt một cái, cười nói: "Vu Thiên? Bảo vệ bệ hạ không phải là nhiệm vụ của Hoàng Đình Đấu Ti ngươi sao? Vì sao ngươi không đến khấu kiến trẫm. Mà lại phải chạy trốn? Để ta đoán, ngươi vội vã vậy là muốn đến Tế Thiên tháp bên kia sao?"

"Hoàng Đình Đấu Ti Vu Thiên khấu kiến bệ hạ—!" Vu Thiên cũng không có phản kháng, mà là tùy ý để bọn Hắc Vân, Thiên Đại áp chế. Tuy nhiên trong lòng lão lại cân nhắc cách chạy trốn. Nếu đối phương chỉ có Thu Sương tiên tử, lão nghĩ muốn rời khỏi nơi này đã khó. Tình huống hiện tại lại càng không lạc quan. Lưu Phong cùng nữ nhân của hắn đều ở đây, đừng nói là Thu Sương tiên tử, trong những người này căn bản là không có một ai là tay mơ.
( dịch đúng òi, có điều từ hơi hiện đại he he)

"Hừ—!"

Lưu Phong khinh thường cười cười: "Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn thực hiện chức trách thủ hộ của ngươi, nguyện trung thành với ta sao? Ta nghĩ ngươi hiện tại rất muốn giết chết ta? Âm mưu của ngươi đã bại lộ, ngươi khuyến khích bệ hạ xây dựng Tế Thiên tháp. Tuy nhiên chính là muốn mình thu hoạch được lực lượng lớn hơn."

"Muốn chết—!"

Trên người Vu Thiên đột nhiên hiện lên một đạo ánh sáng đen, đem Hắc Vân cùng Thiên Đại đánh văng ra, trong tay xuất hiện một thanh kiếm tiên màu đen hướng tới Lưu Phong mà chém giết. Tốc độ cực nhanh, làm người ta líu lưỡi.

Bất chấp tốc độ của lão, còn có người so với lão còn nhanh. Thu Sương tiên tử sớm biết Vu Thiên không có hảo ý, nháy mắt ngay khi lão ra tay, nàng đã hiện ra bên người Lưu Phong thuấn di đưa hắn rời đi. Một kiếm kinh người của Vu Thiên, vì thế đâm vào khoảng không.

"Vu Thiên, ngươi hôm nay đừng nghĩ còn sống rời khỏi đây?" Đình Nhi tay cầm Thiên Lôi kiếm, thấy Vu Thiên đánh lén. Thập phần bực tức và căm phẫn.

Tuyết Cơ cũng ngăn ở trước mặt Lưu Phong, lạnh lùng nhìn Vu Thiên: "Ngươi chết chắc rồi." giọng điệu lạnh như băng, khiến Vu Thiên trong lòng không khỏi run lên.

"Các ngươi đều lui ra, để cho ta tới—!" Thu Sương tiên tử đã thấy rõ tu vi của Vu Thiên, lực lượng của hắn so với trước kia dường như cường hãn hơn rất nhiều.

Quả nhiên. Vu Thiên cười lạnh một tiếng nói: "Các ngươi đã không muốn cho ta sống. Ta cũng sẽ không cho các ngươi sống dễ chịu. Nói thật cho bọn ngươi biết, ta đã nuốt tất cả Hoàng Đình Đấu Ti. Đến đường cùng, cùng lắm thì cùng chết."

Nói xong, Vu Thiên tay nắm chặt chuôi kiếm, thân kiếm run lên, mũi nhọn hiện ra, phát ra một trận âm thanh quỷ mị.

Thu Sương tiên tử sắc mặt hơi đổi, thầm nghĩ, người này quá mức ngoan độc. Lão đã đem đám đồng bạn ngày xưa của mình nuốt chửng không nói làm gì, nhưng lại nhốt linh hồn bọn ở bên trong Hắc Ma kiếm kia, thật sự là người thần đều căm phẫn.

Hai người liền như vậy giằng co, không ai ra tay trước.

Đột nhiên, Thu Sương tiên tử nở nụ cười, rất tự tin.

Lại nhìn đến Vu Thiên, vốn chỉ một trận chiến này không có gì nắm chắc, hơn nữa chung quanh tất cả đều là người của Lưu Phong, tâm tình lão đã không thể bình tĩnh nổi.

Lão rốt cục đã có chút thiếu kiên nhẫn. Thu Sương nhân cơ hội tự thân tăng khí lực lên lên cao, gây cho lão áp lực lớn không ngừng quấy nhiễu nội tâm của lão.

Rốt cục, Vu Thiên không thể chịu đựng loại áp lực này. Lão đột nhiên quát lớn một tiếng, cổ tay rung lên, Hắc Ma kiếm hóa thành một cự long màu đen, chuẩn xác nhắm ngay Thu Sương tiên tử quét tới.

Thu Sương tiên tử mỉm cười, tay cũng không chậm, đột nhiên xuất ra một Thất Thải kiếm tiên, trong lúc đó đôi mắt nàng hiện lên một đạo hàn mang, gắt gao nhìn chằm chằm vào công kích của Vu Thiên.

Thời điểm ngay khi cự long màu đen sắp nuốt Thu Sương, nàng rốt cục hành động. Thân hình xoay tròn, biến ảo thành một đường hình cung xinh đẹp, không lùi ngược lại tiến lên nghênh tiếp.

Hai kiếm chạm nhau trong nháy mắt, Thu Sương tiên tử cổ tay nhẹ nhàng run lên, Thất Thải kiếm tiên trong tay dán chặt lên trên thân kiếm của Vu Thiên, nhanh như chớp thuận thế đi lên, thẳng tới cổ tay Vu Thiên.

Vu Thiên đột nhiên biến sắc, lão lập tức kinh hãi, xảy ra tình huống như vậy, lão hoặc là quăng kiếm, hoặc là cũng chỉ có thể trơ mắt xem cổ tay bị đứt đoạn. Lão vội vàng lui về phía sau, hy vọng tạo ra khoảng cách nhất định, biến đổi lần nữa.

Khi lui lại, lão mới phát hiện kiếm tiên của Thu Sương đi tới không những nhanh hơn, lại còn phát ra một hấp lực vô hình, khiến cho Hắc Ma kiếm của lão căn bản là không thể thoát khỏi.

Rơi vào đường cùng, Vu Thiên chuẩn bị quăng kiếm, thân hình như tên bắn bay về phía sau. Nhưng phản ứng của Thu Sương tiên tử còn nhanh hơn so với Vu Thiên. Nháy mắt ngay sau khi Vu Thiên lui lại sau, nàng bỏ qua Hắc Ma kiếm, đem kiếm thế chuyển hướng về phía thân Vu Thiên.

"Kết thúc rồi—!"

Thu Sương khóe miệng vẫn mỉm cười như trước, nhưng sát ý trong đôi mắt lại tăng thêm, Thất Thải kiếm tiên trong tay không ngừng bắn ra kiếm quang, trong chớp mắt, Vu Thiên đã bị vô số đạo kiếm quang bao vây.

Kiếm tiên chấn động cả không gian, mỗi lần chấn động, biến ảo ra mấy đạo bóng kiếm. Khi tới trước mặt Vu Thiên, Vu Thiên nhìn thấy dĩ nhiên chỉ là ảo ảnh đầy trời.

Vu Thiên phát hiện mình đã bị khóa mọi đường, lui không thể lui. Ngay khi lão đang nao nao, đột nhiên nghe được âm thanh kiếm quang, cúi đầu, lão liền thấy máu nhuộm đầy ngực áo.

"Nhận kiếm cuối cùng của ta —!" Đình Nhi hai tay nắm chặt Thiên Lôi kiếm, chém ra môt đạo thiểm điện, hướng về phía Vu Thiên bay tới, chỉ nghe một tiếng ầm vang, Vu Thiên hoàn toàn biến thành bột mịn. Hoàng thượng, địch nhân đều bị tiêu diệt hết, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn mỹ.

Một canh giờ sau, toàn bộ Hoàng cung đều đã bị Thần Thánh Quân Đoàn tiếp quản. Các tướng sĩ đều cầm súng liên thanh tối tân do Phong Thành mới sản xuất, mặc quân trang uy phong lẫm liệt.

Ở bên ngoài Hoàng thành, đại quân Tam Vệ của Yến vương, bởi vì chủ soái cùng tướng lãnh bị ám sát nên đã như rắn mất đầu. Hơn nữa bị chính sách thân tình của Lưu Phong xúi giục, đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, tránh khỏi một hồi chiến tranh đổ máu lớn.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #967


Báo Lỗi Truyện
Chương 967/969