Chương 946: Tối hậu đích quyết chiến


Nói chuẩn xác một chút thì nàng chính là một người điên, thực sự là một nữ nhân điên cuồng. Nàng và Thái tử phi cũng cùng một chữ điên, nhưng bản chất thì khác nhau hoàn toàn. Thái tử phi điên cuồng là bởi vì tình, mà nàng lại vì lợi ích của sư môn. Nữ nhân vì tình, vì tình mà điên cuồng, có thể lý giải được. Thế nhưng loại tâm tính này của Tần Thủy Dao thì có chút biến thái a.

Nếu như không phải vì nể mặt ba vị sư tôn, hắn đã sớm quyết định bỏ rơi Tần Thủy Dao rồi.

Một lúc lâu, Lưu Phong nói: "Đại sư tôn, người quá lo lắng rồi. Ta làm những chuyện như vậy cũng đều tính toán chừng mực. Ta cam đoan với người, sẽ không liên lụy đến sư môn."

Ngừng một chút, Lưu Phong tiếp tục nói: "Đại sư tôn, hà tất khiến cho bản thân khổ như vậy, vì sao người không thể giống như ba vị sư tôn, làm một nữ nhân bình thường? Người làm như vậy, không cảm thấy mệt chết sao? Người có biết hay không, người là một nữ nhân, một người cần nam nhân thương yêu?"

Nghe Lưu Phong nói xong, nước mắt từ đôi mắt đẹp của Tần Thủy Dao trong nháy mắt tuôn ra. Nàng mặc cho nước mắt chảy xuống, cũng không có lau đi.

Có lẽ đây cũng là phương thức giải tỏa.

Xem ra nội tâm Tần Thủy Dao cũng rất bất lực và mềm yếu. Bằng không nàng sẽ không khóc trước mặt Lưu Phong.

Một hồi thật lâu, Tần Thủy Dao ngừng khóc, giận tái mặt lạnh lùng nói: "Chuyện của ta không cần ngươi quản."

Nàng nhìn thẳng vào hai mắt Lưu Phong, oán hận nói: "Phong nhi, ngươi cho là ngươi có thể mang cho ta hạnh phúc sao?"

Lưu Phong thở dài nói: "Hạnh phúc phải do tự bản thân mong muốn mà không phải do người khác cho. Trong lòng người không hạnh phúc, ta làm sao có thể mang lại cho người—!"

"Tội gì làm khó bản thân, người hoàn toàn có thể giống như ba vị sư tôn hưởng thụ hạnh phúc của nữ nhân—!" Lưu Phong thở dài nói: "Đáng tiếc người không muốn"

"Nói bậy!" Thân thể mềm mại Tần Thủy Dao hơi run, hiển nhiên kích động tới cực điểm: "Ta thế nào sẽ không nghĩ tới. Ngươi không hiểu, ngươi không biết, ta từng trước mặt sư tôn phát lời thề nhất định phải chấn hưng Phiêu Miểu Cốc, làm cho nó vượt qua Huyền Tâm Chính Tông. Ta nhất định làm được."

"Thế nhưng người đã làm được rồi—!" Lưu Phong nhàn nhạt nói: "Nhân số Phiêu Miểu Cốc chúng ta tuy ít, thế nhưng thực lực chung cũng đã là đệ nhất Tu Chân Giới."

"Ta biết, thế nhưng Đạo Tể còn chưa có chết." Tần Thủy Dao cắn răng nói.

"Có ý tứ gì?" Lưu Phong cảm thấy trong lời Tần Thủy Dao có chuyện. Khóe môi Tần Thủy Dao toát ra một tia oán hận, lạnh lùng nói: "Sư tôn chết. Chính là một tay Đạo Tể tạo thành. Còn sống thì ta nhất định giết hắn."

Lưu Phong cười nói: "Ta hiểu được, ta sẽ giúp người. Giết Đạo Tể cũng không phải là việc gì quá khó."

"Ngươi sai rồi—-!" Tần Thủy Dao giải thích nói: "Sự tình không có đơn giản như ngươi tưởng tượng, Huyền Tâm Chính Tông ngoại trừ Đạo Tể còn có mấy vị lão tổ tông. Tu vi cũng không dưới ta."

"Thì làm sao?" Lưu Phong hào khí tận trời nói: "Dù cho đem toàn bộ Huyền Tâm Chính Tông giết sạch thì đã làm sao? Đại sư tôn, buông gánh nặng trong lòng đi, tất cả đã có ta. Trọng trách nên đặt ở trên người nam nhân, ta là nam nhân duy nhất của Phiêu Miểu Cốc, mọi chuyện ta sẽ phụ trách."

Nghe Lưu Phong nói, Tần Thủy Dao hơi có chút cảm động.

Lưu Phong nhân cơ hội đứng dậy rồi đi tới cúi người hôn lên đôi môi băng lãnh của Đại sư tôn, nàng có chút chống cự. Nhẹ giọng nói: "Không được. Chúng ta không thể như vậy."

"Đại sư tôn, không nên chống cự, ta biết thân thể của người đang khát vọng, cần ta âu yếm." Lưu Phong bá đạo ôm Tần Thủy Dao đặt ở trên giường hai tay giữ chặt cổ tay nàng, hôn làn môi anh đào của nàng, sau đó hướng tới bên tai và khắp da thịt của nàng.


Đại sư tôn lúc đầu còn có giãy dụa. Thế nhưng một lát sau, thân thể cứng ngắc cũng dần mềm mại. Lưu Phong hôn nồng nhiệt khiến nhiệt độ thân thể nàng tăng lên. Hắn nói không có sai. Tuy rằng trong lòng nàng vẫn hận hắn, thế nhưng thân thể của nàng vô cùng khát vọng được hắn yêu say đắm.

Ngọn lửa dục vọng chôn kín bấy lâu, bây giờ liền bùng cháy mãnh liệt không sao kiềm chế. Mấy ngày nay, mỗi khi buổi tối trong đầu Tần Thủy Dao không tự giác lại nhớ tới ngày đó cùng Lưu Phong làm việc. Có đôi khi nàng thậm chí nhịn không được tự an ủi bản thân để giảm bớt trống rỗng và tịch mịch trong lòng.

Lưu Phong hiện tại muốn làm ngay. Ngay lúc này trước tiên triệt để chinh phục thân thể nàng.

Hắn đưa tay cởi váy của nàng khiến thân thể mềm mại lõa lồ dưới tầm mắt. Lưu Phong đem ngón tay tại nơi riêng Tần Thủy Dao chơi đùa một trận. Sau khi cảm giác được nơi này bắt đầu ướt át hắn bỏ đi quần áo của mình, không chút do dự trùng kích đi vào.

"Không. Không được như vậy." Cảm giác được nam nhân đã tiến nhập vào thân thể của mình, Tần Thủy Dao lần thứ hai bắt đầu giãy dụa, chỉ là lại có vẻ như vô lực. Có lẽ nàng chỉ là muốn làm cho có mà thôi.

Rất nhanh do nam nhân không ngừng trùng kích mà Tần Thủy Dao đã vứt bỏ hết, nào là phong tuyến đạo đức, nào là rụt rè đều vứt bỏ. Nàng bắt đầu giãy dụa bờ mông tuyết trằng, kết hợp cùng động tác của nam nhân điên cuồng triền miên.

Sau khi kích tình, nét mặt Tần Thủy Dao đỏ bừng thật lâu cũng không sao biến mất. Khắp người đều rất thỏa mãn, tựa hồ nàng đã quên hận ý bản thân đối với Lưu Phong.

Nàng ôm lấy Lưu Phong, nhẹ giọng: "Cảm tạ. Trong lòng ta tựa hồ không hề trống rỗng như vậy."

"Cảm tạ cái gì, người cũng cho ta chiếm được thân thể, khiến ta vui thích. Ha ha, Đại sư tôn ta thích nghe tiếng rên rỉ trên giường của người." Lưu Phong mờ ám cười cười.

Sau đó ánh mắt Lưu Phong chuyển xuống dưới, Tần Thủy Dao xấu hổ cúi đầu xuống. Nàng biết bản thân trước mặt tên nam nhân ghê tởm này đã mất đi tôn nghiêm. Bản thân hận hắn, thế nhưng nàng vẫn ở trên giường cùng hắn. Nàng cảm thấy bản thân là một nữ nhân vô sỉ. Thế nhưng thân thể lại cảm thấy vui mừng và thỏa mãn.

Lưu Phong hôn thật sâu lên môi anh đào nữ nhân, ngẩng đầu cười nói: "Đại sư tôn, ta biết người vẫn hận ta. Trên thực tế đối với ngươi ta cũng có thành kiến. Thế nhưng ta có lòng tin, chúng ta sẽ khá hơn."

Đại sư tôn thở dài một hơi nói: "Phong nhi, xin lỗi, không phải ta hận ngươi. Chỉ là ta. Ta cần thời gian. Quên đi, trước tiên không nói nữa, thời gian không còn sớm nữa, ngươi trở về đi." Sau khi kích tình qua đi, lý trí Tần Thủy Dao lại hồi phục, vẻ mặt trở nên lãnh đạm như trước.

Khóe miệng Lưu Phong nhếch lên một nụ cười xấu xa. Hắn làm bộ đứng dậy, thế nhưng lập tức cái miệng rộng lại hướng tới nơi ướt át của sư tôn. Thân thể Tần Thủy Dao run mạnh, không tự giác được đưa tay đè đầu Lưu Phong xuống, rất sợ hắn đứng dậy rời khỏi.

Cứ như vậy, trong phòng lần thứ hai vang lên tiếng nữ nhân rên rỉ.

Thủy Mị Nhi một mực bên ngoài cửa sổ nhìn trộm, thấy được hết quá trình xảy ra. Nàng có chút trợn mắt há hốc mồm, nguyên lai Đại tỷ thực sự cùng Phong nhi xảy ra quan hệ.

Nàng vô cùng kinh ngạc, bởi vì vẫn cảm thấy Đại tỷ sẽ không đơn giản cùng Phong nhi phát sinh quan hệ. Thế nhưng cảnh dâm đãng trước mắt không phải là giả.

Suy nghĩ cả nửa ngày, nàng cuối cùng đưa ra quyết định.

Thủy Mị Nhi mờ ám cười cười, nói thầm một câu: "Thật là cao, Đại tỷ a, ta đều bị tỉ lừa dối, làm hại ta phòng không gối chiếc. Tịch mịch trống rỗng."

Hôm nay trận đấu cuối cùng cũng bắt đầu, Thiên Tâm và Lưu Phong bắt đầu quyết đấu.

Lưu Phong cũng không biết Bạch Huyền Y và Đạo Tể đã thiết kế cạm bẫy, Tử Sát thần kiếm của Thiên Tâm đã tẩm kịch độc mà ngay cả đại la thượng tiên trúng phải cũng bỏ mạng.

Đây là một ngày khiến mọi người kích động nhất, cơ hồ mọi người tham gia Tu chân Đại hội đều xúc động, mọi người đều chiếm vị trí có lợi cho mình chuẩn bị xem trận quyết đấu ác liệt này.

Thiên Tâm lúc này cũng không biết Tử Sát thần kiếm trong tay đã bị động tay động chân dù đã vài lần quan sát. Hắn biết đánh một trận này phần thắng cũng không nắm chắc, có thể nói cửu tử nhất sinh.

Bất quá, cho tới bây giờ hắn cũng không có lựa chọn khác, chỉ có huyết chiến. Hắn tin tưởng vững chắc Đình Nhi sớm muộn đều là của bản thân. Vì Đình Nhi, hắn nhất định phải giết chết Lưu Phong.

"Thiên Tâm. Ngươi lại đây, ta có việc phân phó cho ngươi." Đạo Tể Chưởng giáo cảm thấy nên chỉ điểm một chút cho Thiên Tâm. Dĩ nhiên với tu vi của hắn muốn giết chết Lưu Phong cố nhiên rất khó, thế nhưng nếu như liều mạng không được, cố đâm hắn một kiếm thì khả năng cũng khá lớn.

"Chưởng giáo, ngươi yên tâm ta sẽ tận tâm tận lực, mặc kệ nói như thế nào. Ta nhất định nỗ lực huyết chiến đến cùng." Không đợi Đạo Tể Chưởng giáo nói gì. Bên này Thiên Tâm bắt đầu tỏ thái độ.

"Ân, ta biết ngươi nhất định sẽ tận tâm—!" Đạo Tể Chưởng giáo vô thức nhìn bốn bề vắng lặng hạ giọng nói: "Thiên Tâm, ngươi nhớ kỹ, nếu vạn nhất không địch lại, ngươi nghĩ biện pháp đâm một kiếm trên người Lưu Phong."

Thiên Tâm có chút không giải thích được: "Đây là cớ gì?"

"Đâm hắn một kiếm, mặc dù là bại nhưng vẫn quang vinh." Đạo Tể Chưởng giáo cũng không có nói cho biết chân thực ngọn nguồn, chỉ là lần nữa nói: "Thiên Tâm, nhất định phải nhớ kỹ lời của ta nói. Bất luận thành bại, chỉ cần ngươi có thể đâm Lưu Phong một kiếm là được."

"Ân, ta nhớ kỹ—-!" Tuy rằng không hiểu bạch ngọn nguồn trong đó, thế nhưng Thiên Tâm vẫn gật đầu vâng theo ý tứ Chưởng giáo.

"Phong nhi, tuy rằng ngươi có lòng tin tất thắng, thế nhưng cũng không nên chủ quan. Mọi việc không được buông lỏng, không đến phút cuối mọi chuyện đều có thể xảy ra." Nghê Thường nắm chặt tay Lưu Phong tỉ mỉ căn dặn.

"Tỷ phu, cẩn thận đối phương lừa gạt—-!" Khuynh Thành hôm nay đã hiểu chuyện, nàng cười nói: "Thiên Tâm biết rõ không địch lại, còn muốn ứng chiến, ta xem hơn phân nửa có trá. Chàng nên phòng bị quỷ kế của tiểu nhân."

Lưu Phong mỉm cười, véo mũi Khuynh Thành nói: "Ha ha, hôm nay nàng nói có điểm ý tứ. Ngươi yên tâm, ta sẽ cẩn thận."

"Tỷ phu, nhất định phải bình an trở về, đêm nay ta đợi chàng. Người ta muốn ăn sữa trâu." Nói xong, nhân lúc mọi người không để ý Khuynh Thành nháy mắt với Lưu Phong.

Đại bộ phận mọi người ở đó đều biết ăn sữa trâu là chuyện gì. Nghe Khuynh Thành vừa nói như thế, mặt đỏ không khỏi đỏ lên, đều thầm khen tiểu ma nữ lá gan ghê gớm thật.

Lưu Phong một trận phiền muộn, nha đầu kia lá gan thực sự là càng lúc càng lớn. Bất quá trong lòng hắn là phi thường thích Khuynh Thành mê luyến sữa trâu của bản thân.

"Phong nhi, nhớ kỹ nhất định phải cẩn thận—-!" Tần Thủy Dao không nói gì cũng đi tới, nhàn nhạt căn dặn một câu.

Lưu Phong gật đầu, hướng mọi người cáo biệt, đi lên lôi đài. Xa xa, Đình Nhi hướng hắn ngoắc tay, làm một tư thế thắng lợi (hai ngón tay thành hình chữ v chăng), miệng mỉm cười, chờ mong cuối cùng hắn sẽ thắng lợi.

Thiên Tâm lúc này cũng đi lên lôi đài, hắn oán hận nhìn Lưu Phong, con ngươi lóe ra tia cừu hận, hận không thể nuốt chửng Lưu Phong.

Lưu Phong nhàn nhạt cười: "Ngươi chính là quyết định muốn đi tìm cái chết. Bi ai a—-!"

"Ít nói mạnh miệng đi, ta vị tất sẽ bại bởi tay ngươi." Thiên Tâm hiên ngang lẫm liệt hiên ngang nói: "Ta vì Đình Nhi mà đánh, vì tình mà chiến, ta có lòng tin tất thắng."

"Lui một bước nói, dù cho ta thực sự thất bại, mặc dù có chết cũng quang vinh—-!" Nói đến đây, ánh mắt Thiên Tâm chuyển hướng Đình Nhi, la lớn: "Đình Nhi, ta yêu nàng—-!"

Lưu Phong cảm thấy khó chịu, mẹ ngươi. Nữ nhân của lão tử ngươi cũng dám yêu.

Đình Nhi khó chịu trừng mắt liếc Thiên Tâm, khinh thường hừ nói: "Ghê tởm—-!"

"Lưu Phong, ta muốn giết ngươi—!" Thiên Tâm nghe xong Đình Nhi nói, nhất thời trong cơn giận dữ, đem một bụng tức giận đều trút lên người Lưu Phong, Tử Sát thần kiếm nhất thời ra khỏi vỏ, quanh thân sát ý tỏa khắp.

Lưu Phong lập tức không nói hai lời, Nguyên Anh lực trong cơ thể trong nháy mắt tuần hoàn khắp toàn thân tứ chi xương cốt, cuối cùng Nguyên Anh lực ngưng tụ lên Hạo Thiên Kiếm, vận sức chờ phát động.

Nhìn Thiên Tâm nhanh chóng tới gần bản thân, khóe miệng Lưu Phong lộ ra bộ dáng khinh miệt, khinh thường nói: "Ngươi giống như rất nóng lòng muốn chết?"

Lưu Phong vừa nói ra lời này, trong mắt Thiên Tâm sát ý nhất thời tăng vọt.

Mười ngón nắm chặt Tử Sát thần kiếm, ánh mắt như mũi tên nhọn bắn nhanh ra, quay về phía Lưu Phong trầm giọng nói: "Chẳng biết hươu chết về tay ai (Lộc tử thùy thủ), chỉ có phút cuối mới biết. Ngươi đừng đắc ý quá sớm, có lẽ hôm nay chết trên lôi đài này chính là ngươi."

Từ mắt Thiên Tâm đang nhanh chóng thay đổi, Lưu Phong hiểu rõ Thiên Tâm trước mắt chính là đang không ngừng dồn lực lượng, chuẩn bị phát ra một đòn kinh hồn.

Nghĩ tới đây, lập tức ngũ Đại Nguyên anh lực trong cơ thể hắn chạy dọc theo kinh mạch không ngừng rót vào Hạo Thiên Kiếm.

Hắn lạnh lùng nói: "Trong vòng hai mươi chiêu, ngươi hẳn phải chết—!"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #946


Báo Lỗi Truyện
Chương 946/969