Chương 919: Thiên Tâm tự tin.


Lưu Phong hơi hơi động tâm đặt Trương Mỹ Nhân lên giường rồi lại hôn môi nồng cháy khiến nàng cũng cũng đáp trả dữ dội.

Một lát sau, Lưu Phong nhích người xuống thấp một chút để ngậm trái sơ ri của nữ nhân đã hơi cứng lên. Trương Mỹ Nhân thực sung sướng liền lớn tiếng nhõng nhẽo rên rỉ.

Lưu Phong thẳng đường mút xuống cuối cùng miệng đã tới hạ thân nữ nhân. Thân mình Trương Mỹ Nhân run bắn, nàng rên một tiếng cực kỳ động tình: "Phong nhi, chỗ đó đừng." Nói thì như thế, nhưng song chưởng nữ nhân lại vô thức giữ đầu nam nhân sống chết cũng không cho hắn rời đi.

Sau khi hôn một hồi thì tiếng rên rỉ của Trương Mỹ Nhân đã thay đổi, hẳn là tới lúc động tình khó nhịn rồi. Lưu Phong vội vàng xông lên tách song thối của nàng ra rồi dùng đến thần thương.

Ngay khi Lưu Phong tiến vào thân thể Trương Mỹ Nhân, từ khóe mắt nàng trào ra những giọt nước mắt hạnh phúc. Nàng không ngừng uốn éo hương đồn trắng bóc mũm mĩm phối hợp cùng nam nhân.

"Phong nhi, sư tôn thật thoải mái—!" Trương Mỹ Nhân ở dưới thân Lưu Phong lớn tiếng la dâm đãng. Miệng thở hổn hển như khóc, thân mình bay bổng trên chín tầng trời.

Sau khi Nghê Thường một mình trở lại phòng thì trong lòng vừa giận lại rối loạn. Kỳ thật nàng cũng muốn được Lưu Phong vuốt ve an ủi, nhưng lại có chút thẹn thùng. Nếu lúc đó Lưu Phong cương quyết giữ lại thì hẳn là nàng sẽ không cự tuyệt.

Sau khi rửa mặt xong Nghê Thường nằm trên giường nhưng không sao ngủ được. Vẩn vơ một hồi rồi nàng cuối cùng vẫn nghĩ xem Tứ muội và Lưu Phong lúc này đang làm gì.

Dần dần, trong đầu nàng lại xuất hiện cảnh lúc rình xem trộm Lưu Phong và Trương Mỹ Nhân kịch liệt giao đấu.

Nghĩ đi nghĩ lại thì Nghê Thường liền thấy toàn thân mình bắt đầu nóng lên, trong bụng dâng lên một dòng nước ấm, còn trong lòng cảm thấy có chút sợ hãi lại có chút là lạ.

Vô tình, tay Nghê Thường đã đặt trên ngực mình bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve. Mới đầu, với hành vi như vậy Nghê Thường còn tự trách mà trong lòng thì xấu hổ và giận dữ không thôi. Nhưng rồi dần dần nàng cảm thấy được vuốt ve như vậy thật là tốt liền không muốn buông tay ra.

Một lát sau. Nàng đã không thể thỏa mãn với việc vuốt ve cách lớp quần áo. Nàng lớn mật cởi bỏ quần áo, áo ngực cũng cho đi nốt rồi trực tiếp đưa tay đặt lên đồi núi trập trùng tuyết trắng bắt đầu mạnh mẽ xoa nắn.

Cùng lúc đó, trong đầu nàng thì thấy mình đã thay thế cho Trương Mỹ Nhân trong cảnh giao đấu mãnh liệt. Nàng bắt đầu tự ảo tưởng mình đang cùng Lưu Phong giao hòa cảm xúc mạnh mẽ.

Nàng nhanh chóng cảm thấy hạ thân của mình tự nhiên nóng rực lên. Bàn tay vô tình cứ chậm rãi đưa về phía quần lót dựa theo cảm giác của mình bắt đầu nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa.

"A. Phong nhi."

Do ảo giác và sự vuốt ve mà hạ thân Nghê Thường càng nóng lúc càng nóng bỏng. Ý thức cũng dần dần mụ mị đi, chỉ có trên dưới thì động tác hai tay không ngừng. Tốc độ và lực cũng càng lúc càng nhanh, thân thể mềm mại càng giãy dụa nhiều. Nhất là mỹ đồn trắng nõn không ngừng uốn éo, cuối cùng ngay cả trong miệng cũng bất giác phát ra tiếng rên rỉ mê hồn.

Tùy theo sự cựa quậy mà trong miệng phát ra tiếng thở hổn hển làm người ta phải đỏ mặt.

Đương khi trong đầu nàng ảo tưởng nghĩ đến Lưu Phong hạ thể nàng như có dung nham nóng bỏng trào dâng. Rốt cục nàng cũng đạt tới đỉnh dục vọng, thân mình run rẩy kịch liệt cho nước vỡ bờ.

Hồi lâu sau sau, tâm tình của nàng dần dần yên tĩnh lại.

Có điều trong lòng không có tình cảm mãnh liệt sau khi hưởng thụ mà ngược lại còn hơi trống rỗng và bối rối.

Nghê Thường đã trải qua một đêm thức trắng.

Mới sáng sớm hôm sau thì Nghê Thường đã rời khỏi giường rồi quanh quẩn gần phòng Lưu Phong với hy vọng có thể nhìn thấy hắn.

Nhưng Lưu Phong và Trương Mỹ Nhân đã lộng suốt đêm nên hôm nay khó mà rời giường sớm được.

"Nghê Thường tỷ tỷ, người muốn tìm tỷ phu phải không? Tại sao không đi vào a." Trong lúc đó Khuynh Thành tình cờ đi qua thấy Nghê Thường đang sốt ruột thì chủ động tiến đến đánh tiếng.

Nghê Thường hơi chột dạ vội vàng nói: "Không phải. Ta đang tản bộ."

"Úc—!"

Khuynh Thành tuy còn nhỏ. Nhưng nha đầu lại quỷ quái, nàng nhìn Nghê Thường cười cười mờ ám đột nhiên chạy đến đập cửa hô: "Tỷ phu dậy đi, Nghê Thường tỷ tỷ chờ chàng đã nửa ngày."

Hai người trong phòng đang xích lõa ôm nhau mà ngủ lập tức bừng tỉnh, đến tận bây giờ chỗ riêng tư của hai người vẫn còn chặt chẽ kết hợp cùng chỗ. Lưu Phong giật mình làm Trương Mỹ Nhân lập tức rên rỉ vài tiếng. Nhưng mà nghe nói Tam tỷ ở ngoài cửa thì nàng cũng không có tâm tư tiếp tục nữa, dù sao tối hôm qua đã tạm đủ rồi.

"Phong nhi. Tam tỷ ở ngoài cửa, chúng ta mau rời giường" Trương Mỹ Nhân cười nói: "Phong nhi. Kỳ thật chỗ vướng mắc của Tam tỷ đã được gỡ bỏ, ngươi tìm một cơ hội cùng nàng làm chuyện."

Lưu Phong cố ý giả bộ vẻ mặt ngây ngô: "Chuyện gì a."

Trương Mỹ Nhân tức giận liếc ngang nhìn Lưu Phong rồi sẵng giọng: "Tiểu sắc quỷ, trong lòng ngươi quá rõ ràng. Ai mà chẳng biết là ngươi muốn ăn Tam tỷ đến phát điên rồi."

"Ha hả, Tứ sư tôn, người giúp ta a. Tam sư tôn da mặt mỏng, ta không tiện dùng sức mạnh a." Lưu Phong thản nhiên nói.

Trương Mỹ Nhân hiển nhiên hiểu Nghê Thường quá rõ nên cười nói: "Phong nhi, ngươi nhầm rồi, kỳ thật Tam tỷ mong ngươi dùng sức mạnh đó."

"Tỷ phu mở cửa đi, Nghê Thường tỷ tỷ chờ đến sốt ruột rồi" Khuynh Thành lại gõ cửa kêu lớn.

Nghê Thường có chút thẹn thùng vội vàng nói: "Khuynh Thành muội muội, cứ để Phong nhi nghỉ ngơi, chúng ta ra hoa viên tản bộ"

Nghe thấy tiếng của Nghê Thường, Trương Mỹ Nhân vội vàng xuống giường bắt đầu mặc quần áo chỉ sợ Tam tỷ bảo coi thường.

Hai người dọn dẹp xong ra mở cửa phòng, quả nhiên thấy Nghê Thường và Khuynh Thành đứng đó. Nghê Thường đang đỏ mặt hiển nhiên là có chút thẹn thùng.

"Ra là Mỹ Nhân tỷ tỷ ở trong phòng a." Khuynh Thành làm bộ chợt bừng tỉnh sau đó nàng nhìn nhìn Nghê Thường đột nhiên hỏi: "Nghê Thường tỷ tỷ, tại sao các người không cùng một lúc a?"

Nghê Thường nghe vậy thì mặt vốn đã đỏ lúc này lại càng đỏ. Lưu Phong vội vàng nói: "Khuynh Thành, mau cùng Tiểu Linh Nhi đi chơi, người lớn nói chuyện, tiểu hài tử đừng xen vào"

"Hừ—!"

Khuynh Thành hừ một tiếng, nói năng đầy lý lẽ hùng hồn: "Người ta không phải đã sớm bị chàng biến thành nữ nhân sao? Ai là tiểu hài tử?"

Lời này vừa nói ra, Nghê Thường và Trương Mỹ Nhân cùng đưa mắt nhìn Lưu Phong. Trong ánh mắt rõ ràng có vẻ coi thường, đến tiểu hài tử như vậy mà ngươi cũng không buông tha. Lưu Phong bèn cười một tiếng mà nói: "Ha hả, đi ăn sáng, mọi người cùng đi ăn sáng"

"Tỷ phu khi nào thì tam đấu a?" Khuynh Thành ôm tay Lưu Phong hỏi, vẻ mặt đầy chờ mong.

Lưu Phong cảm thấy ánh mắt coi thường của hai vị sư tôn vội vàng gỡ tay Khuynh Thành chạy thật nhanh: "Đói bụng rồi, ta đi trước đây"

"Tỷ phu, đợi ta a, ta muốn uống sữa." Khuynh Thành vội vàng đuổi theo.

"Ha hả—!" Trương Mỹ Nhân nhìn Lưu Phong và Khuynh Thành một trước một sau chạy đi thì không kìm nổi liền nở nụ cười: "Tam tỷ, ta cảm thấy cứ cố gắng cũng không tệ a, tỉ cảm thấy thế nào? Cuộc sống xã hội thế tục kỳ thật cũng đầy lạc thú."

"Ân—!" Nghê Thường gật gật đầu.

"Tam tỷ, tỉ quyết định rồi à. Khi nào thì cùng Phong nhi động phòng, tiểu tử kia đối với tỉ đã sớm thèm nhỏ dãi ba thước." Trương Mỹ Nhân thấy bốn phía không có người liền bắt đầu nói hộ Lưu Phong.

"Tứ muội, ta đi ăn sáng—!" Nghê Thường có chút thẹn thùng liền học Lưu Phong mà nói lấy lệ một câu.



Màn đêm buông xuống, mây thưa sao vắng, ánh trăng soi ngời ngợi. Chị hằng lửng lơ treo giữa bầu trời.

Thư phòng Chưởng giáo Huyền Tâm Chính tông.

"Thiên Tâm, Tử Sát Thần công mà Thượng tôn truyền cho thì con tu luyện thế nào rồi? Tu chân Đại hội sắp tới. Lần này Huyền Tâm Chánh tông của chúng ta có cười được vào mũi thiên hạ hay không thì toàn bộ đều trông vào con đó"

Chưởng giáo vỗ vỗ lên vai nam tử áo trắng trước mặt mà nói tha thiết: "Đình Nhi khăng khăng chọn chồng tại Tu chân Đại hội thì chúng ta cũng không thể gò ép. Chỉ mong có được thắng lợi cuối cùng để nàng sớm hay muộn cũng là của con"

Thiên Tâm nhìn Chưởng giáo, thản nhiên nói: "Chưởng giáo yên tâm. Tử Sát Thần công Thượng tôn truyền cho con đã luyện đến bẩy tầng công lực. Tuy rằng để đạt tới đỉnh chín tầng vẫn còn kém xa lắm, nhưng nhìn khắp Tu chân giới đã khó có địch thủ rồi. Con tin tưởng sẽ giành được thắng lợi cuối cùng, giành được Đình Nhi làm tân nương."

Chưởng giáo khắt khe nhìn hắn rồi nói: "Thiên Tâm, ta biết con luôn luôn tự tin. Tuy nhiên ta chỉ nhắc nhở con một câu, tu vi của Lưu Phong tiến triển rất nhanh. Sư thúc Đạo Đức của con thu được tin tình báo nói là ngay cả tu chân Thiên Nhân hậu kỳ như Huyết Đạo Nhân cũng chết ở trong tay hắn. Con ngàn vạn lần không thể sơ suất a."

Thiên Tâm gật gật đầu. Lại lắc đầu khinh thường nói: "Chưởng giáo, làm gì mà phải nâng chí khí người khác hạ thấp uy phong của mình. Huyết Đạo Nhân ở trong tay con thì hắn cũng không có đường sống."

"Thiên Tâm, ta biết Thượng tôn mấy năm nay bồi dưỡng cho con, nhưng đã làm việc thì cẩn thận vẫn hơn. Con cũng phải nhớ kỹ, công và tư rõ ràng. Lúc này con cố giành thắng lợi cũng không chỉ vì để cưới Đình Nhi, mà là vì vinh quang của Huyền Tâm Chánh tông chúng ta, con biết không?"

Thấy Thiên Tâm dựng ngược lông mày, lão do dự một chút lại tiếp tục: "Ta biết con có tình cảm sâu đậm với Đình Nhi, nhưng mà nhất định không thể vì Đình Nhi mà để rối loạn tâm trí, con hiểu rõ điều đó chứ?"

Thiên Tâm suy nghĩ một hồi, khuôn mặt hơi nhăn nhó còn hai tay vô thức xiết chặt hồi lâu sau mới chậm rãi nói: "Chưởng giáo, xin người yên tâm. Chỉ còn cách Tu chân Đại hội có vài ngày, con nghĩ trong khoảng thời gian này lại bế quan một thời gian. Nếu có thể luyện thành Tử Sát Thần công tầng thứ tám thì cả khi bịt mắt lại con cũng có thể đánh bại Lưu Phong. Cho dù nói như thế nào, Đình Nhi trước sau cũng sẽ là nữ nhân của con. Con sẽ không cho bất luận kẻ nào có được nàng"

"Chưởng giáo, nếu không có chuyện gì nữa thì con phải đi bế quan." Thiên Tâm thản nhiên nói.

"Ân, con đi đi—!" Chưởng giáo phất tay.

Nhìn bóng dáng Thiên Tâm có chút kiêu ngạo mà lại có chút phiền muộn, Chưởng giáo thở dài nói đầy âu lo: "Đạo Đức, ngươi nói hài tử Thiên Tâm này trong tương lai có thể làm trụ cột phát dương Huyền Tâm Chánh tông không?"
Hồi lâu sau Đạo Đức chân nhân từ bóng tối đi ra, thản nhiên nói: "Hài tử Thiên Tâm này thật sự là thiên tài tu chân, đáng tiếc lại khổ vì tình. Hơn nữa cũng lạ cho nha đầu Đình Nhi kia."

Chưởng giáo gật gật đầu nói: "Thiên Tâm thiên phú cực cao, trong đám đệ tử hiện nay thật sự là không ai sánh kịp. Bây giờ lại được đích thân Thượng tôn truyền thụ thì chắc chắn nó sẽ mang lại sự kiêu hãnh cho Huyền Tâm Chánh tông chúng ta"

"Chưởng giáo, nếu không người lại gây một chút áp lực cho thầy trò Đình Nhi để cho Thiên Tâm đỡ lo về sau. Ta nghĩ như vậy thì tốc độ tu luyện của hắn sẽ càng nhanh hơn" Đạo Đức chân nhân đề nghị.

Chưởng giáo thoáng do dự một chút rồi nói: "Không ổn, ngươi cũng biết tính cách và tính tình của Ngưng Nguyệt sư muội, nàng luôn luôn che chở kẻ yếu. Nhất là trong khoảng thời gian này, chúng ta đã có không ít điều mâu thuẫn. Ta nghĩ như vậy"

"Nhưng chưởng giáo, nói như thế sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của Thiên Tâm?" Đạo Đức chân nhân dường như còn không muốn từ bỏ.

Chưởng giáo lãnh đạm nói: "Đạo Đức, ngươi có phát hiện tu vi của Ngưng Nguyệt sư muội gần đây tiến triển rất nhanh, hơn nữa tu vi của Đình Nhi dường như cũng tăng trưởng nhanh. Ta còn nhớ lần trước chúng ta cảm nhận được khí tức thần thông?"

"Chưởng giáo, ý của người là? Sau lưng các nàng có người." Đạo Đức chân nhân hiểu ngay.

"Không sai—!"

Chưởng giáo trầm giọng nói: "Ta hoài nghi đằng sau thầy trò Ngưng Nguyệt còn có một vị đại nhân vật thần thông như Thượng tôn. Cho nên chúng ta tốt nhất không nên trêu chọc các nàng. Về phần hôn sự của Thiên Tâm và Đình Nhi, xem ra ngoài duyên phận bọn họ còn phải trông vào bản lĩnh của Thiên Tâm."

"Chưởng giáo, có chuyện mà ta phải nói cho ngài" Đạo Đức chân nhân suy nghĩ một chút rồi nói nghiêm túc: "Mới rồi ta có nhận được tin tức là Tần Thủy Dao và Thủy Mị Nhi biến mất đã lâu vừa trở lại. Tuy nhiên."

"Tuy nhiên cái gì, nói mau?" Chưởng giáo cau mày hỏi.

"Căn cứ điều tra của chúng ta thì tu vi của Tần Thủy Dao và Thủy Mị Nhi hiện giờ đã đạt Thiên Nhân hậu kỳ, chân nguyên trong cơ thể đã có một phần chuyển hóa thành tiên linh lực?" Đạo Đức chân nhân nói.

"Úc?" Chưởng giáo hơi kinh hãi, có chút khó tin nổi: "Việc này thật sao?"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #919


Báo Lỗi Truyện
Chương 919/969