Chương 915: Yêu trước khi xa


"Đúng là như vậy." Lý Huyền Trí còn nói: "Tứ muội, với tư cách của muội thì muội cũng không được quên, Cao Lệ vương quốc chúng ta làm việc luôn coi trọng chứng cớ và công đạo. Nếu muội định củng cố vương quyền mà hãm hại huynh đệ chỉ có thể bị vạn dân phỉ nhổ thôi ư."

Lời này vừa nói ra, các đại thần bốn phía lập tức lại bàn tán nhao nhao.
Phỉ Nhi sắc mặt có chút khó coi. Lý Huyền Trí nói đúng, nếu không làm cho người ta tin vào chứng cứ thì ngay cả khi mình dùng quyền hạ lệnh tịch thu tài sản giết sạch cả nhà Lý Huyền Trí cũng không khiến các đại thần cùng con dân tin phục, trong lòng chắc chắn sẽ có ý nghĩ khác.

Lưu Phong nháy mắt với Phỉ Nhi nên nàng liền hiểu ý, vội vàng nói: "Giờ mang Hắc Ưng vào."

Hai gã võ sĩ nhanh chóng áp giải Hắc Ưng đến. Nhìn Hắc Ưng có vẻ sa sút tinh thần, sắc mặt cũng ảm đạm. Trải qua lần trước bị Tuyết Cơ hành hạ làm tu vi của hắn bị giảm sút nghiêm trọng. Hơn nữa, trong cơ thể còn lưu lại hàn khí, làm cho trong người hắn cực kỳ khó chịu.

Ánh mắt mọi người đều dồn cả lên Hắc Ưng, nhưng ánh mắt của Hắc Ưng lại chỉ chăm chú nhìn vào Lý Huyền Trí. Hắn biết mình chỉ cẩn chỉ ra và xác nhận Lý Huyền Trí thì mới có thể giải trừ được hàn khí trong người. Chủ tử Lý Huyền Binh của hắn đã chết, đối với Lý Huyền Trí thì hắn tự nhiên không có chút cố kỵ.

"Hắc Ưng, ngươi nói đi, Lý Huyền Trí và Lý Huyền Binh có phải là âm mưu ám sát bổn vương?" Phỉ Nhi trầm giọng hỏi.

Hắc Ưng trễ miệng lộ ra một vẻ oán hận, lạnh lùng nhìn Lý Huyền Trí nói với mọi người: "Các vị đại nhân, chuyện ám sát nữ vương tuy rằng Lý Huyền Binh tự mình phái ta ra tay, nhưng chủ mưu được xác định là Lý Huyền Trí. Điểm này ta có thể làm chứng. Hơn nữa, hắn với chủ của ta cũng đã thương nghị nếu như việc thành công thì hai người cùng chung quyền khống chế vương quốc Cao Lệ." Hắc Ưng để giải trừ nỗi đau đớn trong người mình nên không hề giấu giếm chút xíu nào, cứ thế nói qua một lượt toàn bộ âm mưu bí mật của Lí Huyền Trí và Lí Huyền Binh.

Nghe xong lời nói của Hắc Ưng, cả thân hình của Lý Huyền Trí như nhũn cả đi. Vương biết mình xong rồi, cả người nhà của mình đều xong rồi. Người thua làm giặc, nhưng cái giá phải trả thật là quá lớn.

Tâm tình Phỉ Nhi dường như có chút nặn nề nàng thở dài nhỏ giọng nói: "Lý Huyền Trí. Hiện giờ ngươi còn muốn nói gì nữa không?"

Lý Huyền Trí lúc này khuôn mặt đã xám như tro, hắn run sợ đột nhiên cầu xin: "Tứ muội, ta hy vọng muội có thể tha cho vợ con của ta, bọn họ vô tội"

Phỉ Nhi cười lạnh một tiếng nói: "Ngươi nghĩ có thể được như vậy ư?"

Ngừng một chút, ánh mắt Phỉ Nhi chuyển hướng về phía các vị đại thần rồi nói: "Các vị, nãy giờ lời Hắc Ưng các vị cũng đã nghe rõ ràng, Lý Huyền Trí chính là chủ mưu. Chứng cứ phạm tội rành rành không nghi ngờ gì nữa, các vị đại nhân nghĩ phải xử trí thế nào đây?"

Lời vừa nói ra, cả triều văn võ lập tức ồn ào lên án. Gần như mọi người đều công khai muốn Vương phải chịu tội. Ngay cả đám đại thần thuộc phe của Lý Huyền Trí cũng nhất nhất lên án tội trạng của Vương.

Sắc mặt Lý Huyền Trí lập tức liền ảm đạm xuống, Vương đã cảm nhận sâu sắc được sự biến đổi nhân tình của thế gian.

Một gã đại thần bước ra khỏi hàng tấu: "Đại vương, Tam vương tử Lý Huyền Trí ám sát tân vương, ý đồ soán vị. Theo thần thì cứ theo luật của Cao Lệ vương quốc mà làm, tịch thu tài sản, giết kẻ phạm tội".

Lời của hắn vừa nói xong, cả người Lý Huyền Trí như muốn xụi lơ trên mặt đất.
"Tốt lắm, tất cả mọi người yên lặng một chút." Nhìn thấy Điện hạ lòng đầy căm phẫn với các đại thần hì trong lòng Phỉ Nhi thật muốn cười. Cái gọi là thế thái nhân tình cũng chỉ như vậy thôi. Những người này thật sự là.

Nữ vương lên tiếng làm mọi người lập tức ngậm miệng lại, lặng lặng chờ đợi quyết định cuối cùng của Nữ vương.

Phỉ Nhi nhìn Lý Huyền Trí rồi thở dài: "Lý Huyền Trí ý đồ mưu phản, ám sát thân vương. Chứng cứ phạm tội rành rành, không nghi ngờ gì nữa, y luật xử trí."

Cái gọi là y luật xử trí tất nhiên là tịch thu tài sản toàn gia, giết kẻ phạm tội.

Lý Huyền Trí vẫn co quắp nằm trên mặt đất sắc mặt trắng bệch. Vương rất muốn chửi Phỉ Nhi ầm lên. Nhưng lúc này Vương cũng không còn dũng khí đó nữa, việc có thể làm bây giờ chỉ là chờ chết thôi.

"Các vị, ta biết trong lòng các ngươi còn có chút băn khoăn, đúng không?" Sau khi tuyên bố bản án tử hình Lý Huyền Trí, Phỉ Nhi đảo mắt nhìn các vị đại thần mà nói.

Nghe Nữ vương nói vậy, các đại thần lập tức sợ hãi. Nhất là các đại thần trước đây từng đi theo Lý Huyền Trí, liền quỳ xuống xin tha.

"Mọi người không cần phải kinh sợ, ta có thể nói rõ cho mọi người. Chuyện trước kia ta không truy cứu nữa. Các người đều là các đại thần cốt cán khi phụ vương còn sống, cũng là nhân tài của Cao Lệ vương quốc chúng ta, ta không nghĩ sẽ gây chuyện với các ngươi?" Phỉ Nhi nghiêm túc nói: "Sự tình lúc trước đã trở thành quá khứ, không quản các chuyện cũ nữa. Bổn vương sẽ bỏ qua hết các chuyện cũ. Tuy nhiên, từ nay trở đi, ta muốn chứng kiến lòng trung thành của các ngươi. Nếu không thì đừng trách ta vô tình".

Lời này vừa nói ra, trong hiện trường, các đại thần liền thở ra một hơi.

Kỳ thật Phỉ Nhi làm như vậy hoàn toàn là do trước đó đã được Lưu Phong dặn dò rồi, nàng làm vậy để cho đám quần thần trong lòng đang sợ hãi sẽ ra yên tâm.

Hiện giờ nàng đã trở thành tân vương, nhưng chưa làm nghi thức cử hành lên ngôi nên có một số việc đương nhiên không thể làm quá mức được để tránh lợi bất cập hại. Ổn định mới là chuyện quan trọng nhất trước mắt.

Cho nên Phỉ Nhi mới nói rõ sẽ không truy cứu với đám đại thần từng ra mặt phản đối mình. Nhưng mà đối với Lí Huyền Trí thì không thể buông tha. Hắn có dã tâm nhòm ngó ngôi báu cho nên phải chết. Hơn nữa để tranh hậu hoạ thì ngay cả vợ con cũng không thể buông tha.

Lấy đó làm tấm gương răn đe,

Hai mắt Phỉ Nhi đảo quanh một lần, lạnh nhạt nói: "Phản tặc Lý Huyền Trí, trưa hôm nay hành hình. Hiện tại ta muốn cùng với Lý Huyền Trí nói riêng vài câu, các ngươi bãi triều đi."

Chúng thần im lặng lui xuống, thậm chí một chút tiếng động cũng không có. Hôm nay ở trên triều đình, thủ đoạn của Phỉ Nhi đã làm cho bọn họ chấn động rồi.
Phân lượng Nữ vương trong mắt bọn họ cũng tăng lên.

Sau khi các vị triều thần đều đã rời đi, trong đại điện lúc này chỉ còn Lưu Phong, Tuyết Cơ, Phỉ Nhi và Lý Huyền Trí. Phỉ Nhi từ ngai vàng đi xuống đến trước trước mặt Lý Huyền Trí đang nằm co quắp trên mặt đất, thản nhiên nói: "Ta nói rồi sẽ cho ngươi chết minh bạch. Hiện tại mọi người đều đi rồi, ta có thể nói cho nguơi biết chân tướng."

Âm thanh của Lý Huyền Trí có chút run rẫy: "Ngươi. nghĩ?"

"Phụ vương là do ta giết, suy luận của ngươi là chính xác." Phỉ Nhi thản nhiên nói.

"Cái gì? Phụ vương thực sự là do ngươi giết. Đồ tiện nhân, vì sao ngươi lại âm hiểm như vậy?" Điều Lý Huyền Trí suy đoán là sự thật khiến trong lòng lập tức phẫn nộ.

"Chát!"

Tuyết Cơ đi tới, hung hăng tát một cái, lạnh lùng nói: "Chết đến nơi rồi, mà còn dám nói năng ngông cuồng"

"Vì sao ngươi lại làm như vậy. Phụ vương tuy rằng đối với ngươi có chút không tốt, nhưng người dù sao cũng là phụ thân của ngươi a. Vì sao ngươi lại làm như vậy chứ? Hơn nữa ngươi đã lập làm Thái tử. Ngươi vì sao lại giết người?" Lý Huyền Trí có chút thống khổ hỏi.

Phỉ Nhi khinh thường nói: "Nếu là ngươi thì ta nghĩ ngươi cũng sẽ làm như vậy. Giết lão già kia, ngươi có thể ngồi trên vương vị này, không phải tốt lắm sao? Tuy nhiên ta muốn nói cho ngươi, ta giết chết lão già kia không phải vì vương vị mà là báo hận. Lý Huyền Trí, ngươi có biết không, ta không phải là con ruột của lão già kia. Ta là do Hô Duyên Đại vương tử sinh ra. Lão già kia mới chính là phụ thân của ngươi, không phải phụ thân ta, hắn là kẻ thù của ta. Hắn giết chết phụ thân ta, tra tấn đến chết mẫu thân ta. Thậm chí cả nhà của ta, huynh đệ tỷ muội cả nhà đều chết trong tay của hắn.

Bây giờ, mọi việc ta làm chẳng qua chỉ vì lấy lại tất cả những gì mà đáng ra đã thuộc về ta mà thôi."


"Vậy. rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Ta không tin, ta không tin." Hiển nhiên, ngay cả Lý Huyền Trí cũng bởi vì tuổi còn nhỏ nen không biết chuyện tình năm đó.

"Tất cả đều là sự thật, chính phụ vương cũng đã thừa nhận." Phỉ Nhi oán hận nói: "Hiện tại ngươi đã rõ chưa? Vương vị của lão già kia là cướp được từ trong tay của ta. Hiện giờ ta giết hắn, đoạt lại những thứ nguyên vốn là vương vị của ta, không quá phận chứ?"

"Phỉ Nhi, đó là lỗi của phụ thân mà không liên quan gì tới ta. Ngươi thả người nhà của ta đi. ta xin chết. ta xin chết." Lý Huyền Trí lại cầu xin tiếp.

"Bỏ qua cho người nhà của người, rồi chờ đợi bọn họ tương lai sẽ báo thù giống ta sao?" Phỉ Nhi khinh thường cười nói: "Ta sẽ không phạm sai lầm ngốc nghếch như vậy. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, nếu không hậu hoạ sẽ vô cùng."

"Người ngoan độc lắm!" Lý Huyền Trí lại lâm vào tuyệt vọng.

"Coi như xong, nếu ngươi là ta, chắc chắn, ngươi so với ta càng tàn nhẫn hơn." Phỉ Nhi lạnh lùng nói: "Tranh đoạt vương triều chính là tàn khốc như vậy đó. Con đường là do ngươi chọn."

"Cho dù ta không thể giết ngươi thì sớm muộn gì ngươi cũng giết ta, phải vậy không?" Lý Huyền Trí thống khổ nói.

"Ngươi lầm rồi, kỳ thật tính ta không có như vậy." Phỉ Nhi thản nhiên nói: "Nếu người không vào hùa với Nhị ca cùng nhau mưu hại ta thì ta nghĩ mình có thể tha cái mạng chó của ngươi. Bởi vì năm đó tình cảm của ngươi và ta dù sao cũng có. Đáng tiếc, ngươi cùng Nhị ca không ngờ lại muốn mưu hại ta. Không thể có lý do để ta không giết ngươi."

"Đúng rồi, thuận tiện nói cho ngươi biết luôn, lão Ngũ cũng phải chết/" Phỉ Nhi lạnh giọng nói: "Năm đó, lão già kia đã giết sạch cả nhà chúng ta. Hôm nay, ta cũng phải giết sạch cả nhà hắn."

"Đừng oán hận, đây là báo ứng." Nói xong những lời này, Phỉ Nhi, Lưu Phong, Tuyết Cơ liền xoay người rời khỏi. Còn thị vệ mang Lý Huyền Trí đi hành hình.

"Chủ nhân, đợi đã, chúng ta dường như quên một việc." Mới đi được vài bước, Tuyết Cơ lại nghĩ đến một chuyện nên vội vàng quay lại đưa tay đánh ra một đạo hàn khí làm dây thanh quản của Lý Huyền Trí hoàn toàn bị phá nát, làm cho hắn biến thành người câm điếc. Đã biết chân tướng như vậy, chi bằng làm cho hắn ngậm miệng lại.

Lúc này, mọi chuyện cần phải được ổn định.

Cho nên sự tình năm đó không thể công khai vào lúc này. Trừ phi đến lúc Phỉ Nhi hoàn toàn nắm giữ vương quyền của Cao Lệ.

Ngay chính ngọ hôm ấy, Lý Huyền Trí ở chợ bán thực phẩm bị chém ngang lưng. Người nhà của hắn cũng không một ai may mắn thoát chết, ngay cả một đứa trẻ nhỏ tuổi nhất cũng phải xử quyết.

Sau đó, Ngũ vương tử Lý Huyền Thủy cũng bị đối xử như lão Tam, toàn gia bị xử như vậy.

Vì để tuyệt trừ hậu hoạ nên ngay cả đám người nhà của Lí Huyền Binh sợ tội tự sát thì Phỉ Nhi cũng không có buông tha, đều giết hại hầu như không còn.
Trong lúc này, toàn bộ đế đô Cao Lệ đều bao trùm trong bóng ma chết chóc.

Dường như các đại thần cũng vương tộc đều bị thủ đoạn đẫm máu của Phỉ Nhi làm cho kinh hãi. Mặc dù ngày trước trong lòng ngàn vạn lần không tình nguyện, lúc này cũng không dám có chút sơ sót.
Thanh trừ xong các chướng ngại, Phỉ Nhi cũng được cử hành long trọng nghi thức lên ngôi, chính thức trở thành Cao Lệ nữ vương. Bởi vì thủ đoạn đẫm máu trước đây nên sau khi Phỉ Nhi tiếp nhận ngôi vị liền được toàn thể triều thần ủng hộ.

Mà bách tính Cao Lệ cũng không biết sự tranh đoạt của thượng tầng xã hội. Trái lại, với sự an bài của Lưu Phong đã tiến hành định hướng dư luận làm cho dân chúng rất hài lòng với vị Nữ vương này.

Tục ngữ nói vua nào triều thần nấy. Nhưng Phỉ Nhi nghe Lưu Phong đề nghị cũng không trắng trợn thay thế quan viên mà ngược lại lấy trợ cấp và mua chuộc là chính. Đồng thời nàng cũng ban bố một loạt chính sách lợi quốc lợi dân. Trong khoảng thời gian ngắn khiến cho uy tín của nàng tăng vọt. Ngay cả đám dân chúng lúc đầu kì thị thì bây giờ cũng đều ủng hộ Phỉ Nhi.

Mắt thấy thế cục Cao Lệ vương quốc đã tạm thời ổn định, Lưu Phong cũng nóng lòng ra đi. Hắn đoán các vị sư tôn bây giờ cũng đã xuất quan rồi.

Hắn hy vọng mau mau trở để gặp lại các vị sư tôn.

"Chủ nhân, qua đêm nay hãy đi có được không. Phỉ Nhi không muốn để cho người rời xa. Ta nguyện vứt đi vương vị này, để cả ngày được bên cạnh hầu hạ người." (DG: câu này nghe phát nhàm tai rồi. ) Sắp phải ly biệt dù trong lòng Phỉ Nhi rất không muốn.

Lưu Phong nhẹ nàng ôm nữ nhân lại, hôn lên cặp môi anh đào của nàng. Hai tay thì vuốt ve thân thể của nàng, nghiêm túc nói: "Không được. Phỉ Nhi, ghế nữ vương nàng không được rời bỏ, tối thiểu là bây giờ nàng không thể rời đi được. Đợi cho sau này chuyện tình của ta hoàn thành thì nàng có thể chọn lựa một người thừa kế. Lúc đó, nàng và ta có thể vĩnh viễn cùng nhau ở một chỗ."

"Chủ nhân, yêu ta một lần. Cho dù ta đã là Nữ vương Cao Lệ, nhưng trước mặt của chàng thì ta vẫn là nô tì ti tiện." Phỉ Nhi lấy tay vỗ về, chơi đùa hạ thân của nam nhân, thân mình bắt đầu nóng lên,

Hi Du Hoa Tùng - Chương #915


Báo Lỗi Truyện
Chương 915/969