Chương 878: Phản ứng dây chuyền


Lưu Phong nghe trong lời Khuynh Thành thì có ý cũng hài lòng, rốt cuộc nói ra như vậy thì trong lòng vẫn bênh vực cho hắn.

Nhưng câu nói kế tiếp của Khuynh Thành lại là có chút quá đáng. Cái gì mà xếp thành hàng (nd: ~ nhiều @@)), té ra mình là ngựa giống (ngựa đực) sao?

"Khuynh Thành đừng ồn ào. Không có ai, thật sự là không có ai trong phòng huynh cả" Lưu Phong giữ chặt Khuynh Thành, thản nhiên nói: "Đừng ở trong phòng ta làm loạn nữa, đi chơi cùng Tiểu linh nhi đi." Chiếu theo những hành vi gần đây của Khuynh Thành, Lưu Phong không chút do dự đẩy nàng qua hàng ngũ như Tiểu Linh Nhi.

"Không được, ta nhất định phải tìm ra con hồ ly tinh." Khuynh Thành thở phì phì hai tay chống nạnh, rất giống một con cọp mẹ, tư thế như muốn ăn thịt người.

"Thật sự không có ai, không tin muội cứ đi tìm đi, hơn nữa phòng cũng lớn như vậy." Hồ ly tinh hiện giờ đang ở trên cổ ta, muội có đào sâu ba thước đất cũng đừng mong tìm được một chút dấu vết.

Khuynh Thành thật đúng là buồn cười, tìm nửa ngày ngay cả bình hoa cũng lật xem một lần: "Không có khả năng a, muội rõ ràng nghe được âm thanh nữ nhân, hơn nữa lại nghe như nàng kêu cứu mạng. Như thế nào lại không có ai"

"Ta xem muội a, khẳng định là giả vờ điên rồi, làm như nghễnh ngãng" Lưu Phong đuổi nàng đi: "Được rồi, đi tìm Linh Nhi đi chơi mau, ta hiện tại cần phải tu luyện." Bị Bạch Khiết trêu đùa một trận, Lưu Phong quyết định sau này bằng mọi giá phải thật tập trung tu luyện. Tranh thủ sớm đến ngày đặt Bạch Khiết đặt ở dưới thân để lấy lại mặt mũi.

Bạch Khiết nhập vào khỏa Tam Phân Quy Nguyên đan thì hơi mỉm cười tự lẩm bẩm: "Tiểu tình nhân, hy vọng ngươi có thể mau chóng tu thành Thất Anh. Đến lúc đó ta nghĩ ta sẽ nương tựa vào ngươi. Thu Sương tiên tử nói đúng, ta nên tìm một người nam nhân. Có lẽ Thất Tình Lục Dục quyết thật sự có thể cho ta biến thành linh thể hoàn toàn. Thật sự là chờ mong a."


"Cái gì? Phong nhi ở thung lũng gặp phải phục kích, đối phương thậm chí đã dùng Hồng Y Đại pháo?" Thái tử phi sau khi nhận được tin báo của Á Đương lập tức liền nổi giận, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Điện hạ, người không cần lo lắng sốt ruột. Tin tức mới nhất, Vương gia hắn không có việc gì. Đã an toàn quay trở về Thiên Thượng Nhân Gian. Tuy nhiên hiện tại có truyền ra tin tức, người mai phục là quốc cữu cùng vài vị Hoàng tộc."

Á Đương thong thả nói.

Thái tử phi nghe vậy thì lông mày giãn ra nhiều, nhưng vẫn không nói gì. Nhân vật quan trọng không có việc gì thì khỏi lo lắng nữa.

Ngừng một hồi, Thái tử phi nhíu mày hỏi: "Tin tức là từ nơi nào truyền ra, quốc cữu làm sao có Hồng Y Đại pháo?" Thái tử phi tuy rằng không đoái hoài đến quân sự, nhưng đúng là vẫn biết rõ uy lực của Hồng Y Đại pháo. Hơn nữa Hồng Y Đại pháo là vũ khí công kích của đế quốc có lực sát thương lớn nhất nên bị liệt vào hàng cơ mật cao nhất. Trước mắt ngoài quân đoàn trực tiếp lệ thuộc bệ hạ, cũng chỉ có Tứ Đại Quân Đoàn có khả năng nắm giữ. Làm sao thứ này lại rơi vào tay quốc cữu. Quốc cữu tuy rằng là kẻ dễ nghe lời nhưng trên thực tế cũng lại không có gì thực quyền, hắn tuyệt đối sẽ không có Hồng Y Đại pháo.

"Khởi bẩm Điện hạ, tin tức hẳn là không có vấn đề gì. Là Nữ Nhân Hoa đưa tới" Á Đương trầm giọng nói: "Nghe nói Vương gia chặt được một ít đầu thích khách. Sau khi điều tra đối chiếu phát hiện trong những người này có mấy người đúng thật là hộ vệ phủ quốc cữu."

"Làm sao mà ta lại cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy?" Thái tử phi hoài nghi nói: "Sự việc phát sinh ở thung lũng rất gần nơi Tứ Đại Quân Đoàn trú quân. Nếu không có bọn họ ngầm đồng ý thì ai có thể đem Hồng Y Đại pháo tới mai phục tại nơi đó."

Nói nơi đây, Thái tử phi cười khẩy mà nói: "Ta xem ra, việc này Tứ Đại Quân Đoàn không tránh được có liên quan. Nói không chừng a, lại chính là Tĩnh Vương gia làm trò quỷ."

"Đúng rồi, ngươi có nhìn thấy Phong nhi không?" Thái tử phi hỏi: "Hắn nói như thế nào?"

"Điện hạ, thuộc hạ không thấy Vương gia, nghe Lý Hương Quân nói Vương gia có chút mệt mỏi đang nghỉ ngơi cho nên ta cũng không quấy rầy. Tuy nhiên nghe Lý Hương Quân nói, Vương gia dường như cũng không muốn truy cứu việc này quá đáng, sự tình có thể liên quan đến quốc cữu" Á Đương đề nghị tiếp: "Thuộc hạ xem ra chúng ta tạm thời trước hết không nhúng tay vào chuyện này. Không biết điện hạ nghĩ như thế nào?"

"Ân, liền như ý ngươi đi. Tuy nhiên chỗ Tĩnh Vương gia thì ngươi cũng phải mau an bài cho Bất Tử Chiến sĩ trà trộn nhanh một chút. Hừ, muốn tính kế hại nam nhân của ta." Thái tử phi căm giận bất bình nói.

Tin tức Lưu Phong gặp chuyện truyền đến nơi lão Hoàng đế. Lão tức giận tự tay đem nghiên mực trên ngọc án (cái bàn á: P) ném ra ngoài, thiếu chút trúng mấy tên tiểu thái giám hầu hạ.

"Đồ khốn, đáng ghét, quá đáng ghét. Rốt cuộc là ai mà dám xuống tay với Tôn nhi của ta." Lão Hoàng đế tức sùi bọt mép giận dữ quát lớn: "Tra, tra ra cho ta. Nhất định phải đem tên đứng sau màn độc thủ này điều tra ra. Trẫm muốn tru di cửu tộc hắn, trẫm phải diệt sạch cả nhà của hắn." Lão Hoàng đế cũng cũng không phải quá đau lòng vì Lưu Phong. Chủ yếu Lưu Phong ở tại thời điểm đặc thù này đang đảm nhiệm vai trò trọng đại. Có thể nói mạng sống lúc này của Lưu Phong trực tiếp liên quan đến đại kế trường sinh của lão. Lưu Phong không qua được, thì chẳng phải là chính mình cũng không qua được. Nghĩ muốn đưa Lưu Phong vào chỗ chết, trên thực tế chính là đưa lão vào chỗ chết. Ngươi nói lão Hoàng đế có thể không tức giận được sao?

Xích Long khuyên giải: "Bệ hạ, người đừng tức giận, bực quá lại hại đến long thể. Vương gia tuy rằng bị mưu hại, nhưng mà may mắn không tổn hao gì. Ngược lại toàn bộ thích khách đều bị giết chết."

"Hừ—!"

Lão Hoàng đế cười ha ha: "Tôn nhi của Trẫm đâu phải bị giết dễ dàng như vậy, đáng đời."

"Đúng rồi, bên Trịnh vương có ý kiến gì không?" Biết Lưu Phong bình an vô sự thì tâm tình lão Hoàng đế bình tĩnh rất nhiều. Lão muốn biết Lưu Phong định xử lý chuyện này thế nào. Hiện giờ Lưu Phong với lão mà nói là nhân vật vô cùng quan trọng. Chỉ cần nghe lệnh của lão thì Lưu Phong yêu cầu cái gì là lão đáp ứng toàn bộ không có ngoại lệ.

"Khởi bẩm bệ hạ, bên Vương gia dường như đang ở tích cực điều tra kẻ ở phía sau màn độc thủ. Thần nghe nói, bọn họ cơ bản đã phong tỏa mấy nhà?" Nói đến đây, Xích Long không dám tiếp tục nói.

"Không cần e ngại điều gì. Nói, rốt cuộc là chuyện gì?" Lão Hoàng đế trầm giọng quát hỏi: "Ai đều biết quan hệ Trịnh vương cùng trẫm. Trịnh vương gặp trở ngại, thì trẫm cũng không qua được. Trẫm mặc kệ hắn là ai, chỉ cần điều tra ra ắt nghiêm trị không tha"

Nghe lão Hoàng đế nói như vậy Xích Long mới dám đem tin tức nghe được nói ra: "Bệ hạ, nghe người phụ trách Nữ Nhân Hoa nói, chuyện này hơn phân nửa là quốc cữu cùng vài vị Hoàng tộc làm"

"Quốc cữu?" Lão Hoàng đế có chút không ngờ: "Hắn cùng Lưu Phong có thâm cừu đại hận gì đâu. Có thể thế sao? Hơn nữa. Hắn làm sao có Hồng Y Đại pháo?"

"Bệ hạ, là như thế này."

Xích Long giải thích: "Quốc cữu cùng vài vị hoàng tộc sợ Trịnh vương truy cứu chuyện tình năm đó, cho nên quyết định tiên hạ thủ vi cường."

Lão Hoàng đế khẽ nhíu mày, cẩn thận suy tư rôi thản nhiên nói: "Ân, đích xác cái này có thể. Quốc cữu là lo lắng Trịnh vương lôi chuyện cũ. Tuy nhiên, ta còn không quá tin tưởng, quốc cữu làm sao có Hồng Y Đại pháo. Xích Long. Phân phó tiếp cho Cẩm Y vệ, Chân Long vệ liên hợp điều tra. Tuyệt không nhân nhượng." Lão Hoàng đế không ngốc, đối phương nếu có thể đưa tới một loại vũ khí chiến lược như Hồng Y Đại pháo thì thế lực tự nhiên là không phải là nhỏ. Ngàn vạn lần không thể phớt lờ.

"Bệ hạ, người yên tâm, hiện giờ mấy thế lực lớn đều đang được nghiêm túc điều tra. Thần nghĩ sự tình sớm hay muộn cũng tra ra manh mối. Tuy nhiên qua các chứng cớ cho thấy Quốc cữu đích xác tham dự. Bởi vì trong đám thích khách chết, có mấy người là người hầu trong phủ quốc cữu." Xích Long cung kính nói.

"Úc. Ra là vậy."

Lão Hoàng đế trầm tư một chút, nói: "Tạm thời tăng cường để ý quốc cữu phủ. Các ngươi trước gia tăng điều tra, về phần nên xử lý quốc cữu như thế nào, ta xem ra vẫn cứ đợi cho Tôn nhi ra mặt rồi hẵng định đoạt"

Xích Long đi rồi. Lão Hoàng đế lâm vào trầm tư. Lão suy nghĩ chuyện này rốt cuộc với Tứ Đại Quân Đoàn có quan hệ gì không. Nghe nói thung lũng chỗ Lưu Phong gặp chuyện cùng nơi đóng quân của Tứ Đại Quân Đoàn rất gần nhau. Người bình thường hẳn là không có khả năng đem Hồng Y Đại pháo bố trí ở nơi đó. Nhưng không có khả năng a. Lão Hoàng đế cảm thấy được toàn bộ đế quốc, ngoại trừ Chân Long vệ thì trung thành với mình nhất chính là Tĩnh Vương gia. Nếu lão thật sự có bụng gây rối căn bản là không cần phải chờ tới bây giờ. Mấy chục năm trước lão có rất nhiều cơ hội a.

"Chẳng lẽ là lão Tứ?" Muốn nói đế quốc ai có thể nghĩ ra dạng mai phục như vậy thật sự là có thể đếm được trên đầu ngón tay. Vừa khéo giống như thế lực của Yến vương gia.

"Không có khả năng a—!"

Lão Hoàng đế lại phủ định dự đoán của mình. Từ sau khi Chu Cao Phi chết, Yến vương dường như vẫn đắm chìm trong đau thương, thậm chí không liên hệ qua với thuộc hạ của mình. Vương không có khả năng an bài sự tình như vậy. Hơn nữa nơi này là kinh đô chứ không phải Yến kinh. Cho dù lấy thế lực của Vương thì Hồng Y Đại pháo cũng không phải muốn là được.

"Quên đi, vẫn là điều tra trước rồi nói sau." Lão Hoàng đế lắc đầu có chút buồn khổ, trong khoảng thời gian ngắn cũng không ra điều gì rõ ràng.


Yến vương đau lòng vì đám tang nhi tử nên trong khoảng thời gian này ru rú ở nhà khiến tin tức không thông. Đến khi Trần Hoàng hậu tới tìm thì Vương mới biết tin tức Lưu Phong gặp chuyện.

"Hắn không ngờ bị mưu sát?"

"Không ngờ hắn không chết? Hồng Y Đại pháo đều không giết được hắn?" Yến vương nghiến răng nghiến lợi liên tiếp đưa ra hai điều nghi vấn.

Mày ngài của Trần Hoàng hậu cau lại khinh thường nhìn Yến vương, lạnh giọng nói: "Vương gia, xin người chú ý của lời nói của mình. Bệ hạ hiện giờ đang rất nóng, nói là phải nghiêm tra hung thủ. Người nói như vậy nếu lọt vào tai bệ hạ thì sợ là có chút phiền toái."

Yến vương cười lạnh hai tiếng: "Hừ, nơi này là địa bàn của ta, chung quanh đều là người của ta. Chỉ cần người không nói thì bệ hạ làm sao biết được lời ta nói"
"Đúng rồi, lần trước không phải người nói sẽ không quay lại đây sao?" Đôi mắt Yến vương hiện lên một vẻ miễn cưỡng.

Trần Hoàng hậu thản nhiên nhìn Yến vương, sau một lúc lâu mới nói: "Bản cung muốn làm gì ngay cả bệ hạ cũng không quản được. Ngươi tính gì vậy, ta cao hứng thì đến, mất hứng sẽ không đến."

Yến vương hừ một tiếng, không nói nữa.

Trần Hoàng hậu khẽ cười một tiếng rồi nói: "Vương gia ngươi cũng đừng nhìn nhầm lòng tốt của người khác ah. Ta là tới cảnh tỉnh ngươi. Lưu Phong gặp chuyện, tuy rằng tạm thời mọi chứng cớ hướng về phía quốc cữu nhưng mà ai cũng biết đám quốc cữu căn bản là không có khả năng có Hồng Y Đại pháo. Trên dưới Đế quốc, người có năng lực như vậy dường như không nhiều lắm?"

"Ngươi có ý tứ gì?" Yến vương trầm giọng hỏi.

"Có ý tứ gì? Chẳng lẽ chính ngươi còn chưa hiểu?" Trần Hoàng hậu cười nói: "Hiện giờ, trên dưới đế quốc ngươi cùng Tĩnh Vương gia là hiềm nghi lớn nhất. Trong mắt bệ hạ thì sự trung thành của nhi tử như ngươi hiển nhiên là không hơn so với Tĩnh Vương gia."

Nghe Trần Hoàng hậu nói như vậy, Yến vương tức giận nói: "Hừ, phụ hoàng nếu thật sự hoài nghi, cứ hoài nghi. Ta không có gì để nói cả."

Trần Hoàng hậu nhắc nhở: "Vương gia, hiện tại cũng không phải là thời điểm hành động theo cảm tình nên ta nhắc nhở ngươi. Bệ hạ hiện giờ coi chuyện tình Tế Thiên tháp là trọng yếu nhất. Ngươi đừng tưởng rằng hắn sẽ không giết ngươi. Nếu quá nóng nảy, hắn không có chuyện gì là không làm được."

"Ngươi đến tột cùng muốn nói cái gì?" Trong mắt Yến vương hiện lên một tia ghen ghét, hiện lên một tia phẫn nộ: "Yến vương ta cũng không phải dễ chọc, vạn nhất làm ta nóng nảy."

"Ngươi nghĩ muốn khởi binh tạo phản phải không?" Trần Hoàng hậu hừ một tiếng, nói: "Không sai, ngươi cai trị ở Yến kinh nhiều như vậy năm, đích xác tàng trữ được thế lực nhất định. Ngươi đừng quên, Lưu Phong cùng Đông cung còn ở một bên như hổ rình mồi. Hơn nữa, ta xem Tĩnh Vương gia kia cũng không phải loại tốt đẹp gì. Có thể nói như vậy, bốn người các ngươi hiện tại thế lực là cân bằng. Ai động thủ trước, chắc chắn chịu thiệt."

"Vương gia, Chu Cao Phi chết dường như làm cho ngươi thiển cận đi?" Trần Hoàng hậu lạnh lùng nói: "Ngươi muốn vì đứa con báo thù thì ngươi tất phải bình tĩnh. Biết không?"

"Ngươi hôm nay đến rốt cuộc định nói gì với ta?" Yến vương nhíu mày nói tiếp: "Vì sao bệ hạ hoàn toàn thả lỏng ngươi?" Trong khoảng thời gian này, Yến vương ở trong cung đã chính mắt chứng kiến Trần Hoàng hậu độc đoán và dâm đãng, Vương thật sự là không rõ, đối với một nữ nhân như vậy làm sao bệ hạ lại nhẫn nhịn.

"Chuyện của ta ngươi không cần xen vào. Ta lại đây chính là muốn nhắc nhở ngươi một chút, chú ý tên cáo già Tĩnh Vương gia. Ta cảm thấy được tất cả chuyện tình đều có thể là tên cáo già kia làm ra" Trần Hoàng hậu thản nhiên nói: "Bao gồm cả cái chết của Chu Cao Phi"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #878


Báo Lỗi Truyện
Chương 878/969