Chương 877:


"Đạo đức công cộng là cái gì vậy?" Bạch Khiết mỉm cười "Nếu không muốn người khác rình coi, thì mình đừng làm. Còn nữa khi nào thì rốt cuộc người cùng mẫu nữ nhà Mộ Dung tam đấu (cái này anh em chắc ai cũng hiểu), ta cũng không muốn bỏ qua màn kịch tính đó đâu."

Lưu Phong lạnh toát sống lưng, câu hỏi này quả thực là có chút trắng trợn a?

"Tỷ tỷ, ta gọi ngươi là tỷ tỷ rồi, có thể đừng quở trách nữa được không?" Lưu Phong nghiêm túc nhìn nàng với vẻ mặt đầy cầu khẩn.

"Đừng. Ngươi nha, tạm thời không được gọi ta là tỷ tỷ, chúng ta lúc này bối phận có chút rắc rối. Ngươi cùng hậu bối của ta động phòng, theo đạo lý thì ngươi phải gọi ta là tổ tông. Tuy nhiên hiện tại ta vẫn gọi ngươi là tiểu tình nhân. Ai nha càng ngày càng rắc rối, ta thật không biết nên gọi ngươi như thế nào nữa. Dù sao ta thật sự rất chờ mong sau này ta cùng Bạch Vũ hầu hạ ngươi trên giường. Tình cảnh lúc đó, ngươi nghĩ xem, quả thật là rất kích thích a."

Lưu Phong thực sự buồn bực, lão nương này thật sự mặt dày a. Càng ngày càng không cho hắn chút mặt mũi nào.

Nếu là Khuynh Thành thì cũng chỉ là nói miệng. Dù sao thì Tiểu ma nữ vẫn còn nhỏ nên không hiểu chuyện. Nhưng Bạch Khiết, một thục nữ ngàn năm, đã từng biết được nhiều việc mà làm sao vẫn còn ăn nói thế này.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu tổ tôn cùng ở với nhau, thì thật là kích thích a. Nhất là Bạch Khiết cũng không biết mình là tổ tiên đời thứ bao nhiêu của Bạch Vũ.

Mịa nó, hạ thân hình như có chút động đậy.

Thật sự càng nghĩ càng kích thích. Lưu Phong liếc mắt nhìn Bạch Khiết như muốn ăn tươi, nuốt sống.

"Ha ha, có đúng là cảm thấy rất kích thích không, có muốn sờ ngực của ta không?" Bạch Khiết nói đầy hấp dẫn.

Đương nhiên muốn rồi. Lưu Phong cũng không nói gì kéo ghế lại gần một chút rồi đưa tay nắm lấy bộ ngực của nữ nhân, véo một cái mà nuốt nước bọt ừng ực: "Không bằng chúng ta thương lượng đi. Dù sao ngươi tương lai cũng sẽ đi theo ta, tuy rằng điều kiện hiện tại làm chúng ta không thể lên giường. Hay là ngươi cho ta sờ thoải mái nhá?"

"Xì"

Nghe xong những lời nói đùa của Lưu Phong, Bạch Khiết liền nở nụ cười quyến rũ, liếc nhìn hắn một cái mà nói: "Tiểu tình nhân, ngươi thật sự sẽ không làm chuyện dại dột chứ?"

Bộ ngực của Bạch Khiết hơi rung rinh, gương mặt hồng hẳn lên khi yêu mị cười nói: "Nếu ngươi thật sự muốn, vậy."

Lưu Phong nghe vậy cười hì hì: "Ngươi thật sự đồng ý sao?"

Bạch Khiết cười quyến rũ: "Dù sao thì sớm hay muộn cũng là người của ngươi. Tùy ngươi thôi. Kỳ thật ta cũng hy vọng ngươi có thể đè lên người ta, hung hăng hý lộng ta. Đáng tiếc ngươi lại không dám."

Lưu Phong nghe xong liền toát mồ hôi lạnh, nhất là câu cuối.

Tuy rằng không vui, nhưng mà Lưu Phong cũng không để bụng. Thân thể hắn rất cường tráng, phương diện kia cũng rất mạnh. Nhưng ở trước mặt Bạch Khiết lại chỉ có thể buông tha.

Ai bảo tu vi hắn không cao bằng Bạch Khiết.

"Ngươi. Không được nói ta không dám." Sớm muộn gì cũng sẽ phải cầu xin ta tha thứ.

"Tỷ phu. Huynh nói chuyện với ai vậy" Đột nhiên Khuynh Thành hỏi vọng từ ngoài cửa vào.

"Tỷ phu. Ngươi đang nói chuyện cùng với vậy?" Khuynh Thành vô cùng tò mò, tỷ tỷ cùng sư tôn đi thu thập chứng cứ, mẫu nữ nhà Mộ Dung cũng không có đến. Hắn rốt cục là nói chuyện với ai trong phòng.

"Chẳng lẽ hắn còn có hồng nhan tri kỷ khác?"

Nghĩ đến đây, Khuynh Thành lập tức nổi giân, tỷ phu thối tha, không ngờ lại dám có nữ nhân khác sau lưng chúng ta. Cho dù là ngươi có muốn thì cũng phải nói cho ta biết chứ?

"Tỷ phu, mở cửa, mở cửa—!" Khuynh Thành thấy Lưu Phong không nói gì, càng nghĩ là mình đúng, bắt đầu tiến lên phá cửa.

"Ai a, cánh cửa sắp bị phá" Con ngươi Bạch Khiết đảo vòng quanh, trên mặt hiện lên một vẻ giảo hoạt cố ý mở miệng nói to, hơn nữa còn gia cố thêm một đạo phong ấn lên cửa. Trừ khi cũng có tu vi như Bạch Khiết thì dù có nát tay cũng không phá được cách cửa kia.

Thật sự là có nữ nhân, hơn nữa âm thanh lại lẳng lơ như vậy. Khuynh Thành đúng lúc này nghe được thanh âm của nữ nhân bèn lập tức phát hỏa, gia tăng cước lực vào cánh cửa, nhưng cánh cửa kia lại cứng như bàn thạch.

"Tỷ phu, huynh mau mở cửa. Muội muốn xem huynh giấu con hồ ly tinh nào trong đó?" Khuynh Thành phá một hồi cũng có chút mệt mỏi đành khẽ cắn môi, xiết chặt nắm tay mà tức giận hỏi.

"Tiểu muội muội, không nên làm loạn a. Ta cùng với Tiểu tình nhân rất bận rộn, đừng có quấy rầy chúng ta." Bạch Khiết yêu mị cười nhìn Lưu Phong nói: "Nhà ngươi có cô em vợ (tiểu di tử) thật tốt a."

"Thôi đi, ngươi thật sự là rỗi việc. Trêu chọc nàng ta làm gì?" Lưu Phong nhìn Bạch Khiết thấp giọng nói" Ngươi trước hết nhanh chóng nhập vào khỏa Tam Phân Quy Nguyên đan."

Bạch Khiết hai mắt chớp chớp, mỉm cười nói: "Sợ cái gì, nữ nhân bên cạnh ngươi ngày càng nhiều. Ta cảm thấy thân phận của ta có lẽ nên xuất hiện rồi, nếu không về sau ta làm sao có chút địa vị được?"

"Không được" Lưu Phong cảm thấy nếu tiếp tục che dấu thân phận của Bạch Khiết thì sẽ tốt hơn, ít ra cũng có thể che giấu thực lực của hắn.

"Như thế nào lại không được—!" Bạch Khiết tới gần Lưu Phong, đôi môi anh đào ghé vào lỗ tai hắn thổi ra một làn khí thơm tho, làm cho trong lòng hắn vô cùng ngứa ngáy.

Bộ ngực sữa đầy đặn của Bạch Khiết rung rinh mạnh mẽ hầm hừ: "Vì sao ta phải náu đi. Không được, hôm nay bất kể thế nào ta cũng phải cho các nàng biết sự tồn tại của ta."

Mịa nó, thì ra không ngờ ngươi đang ăn dấm chua a? Nhìn bộ dạng điềm đạm, đáng yêu của Bạch Khiết, Lưu Phong lập tức liền có chút mềm lòng.

"Sờ ta đi" Bạch Khiết cầm lấy hai bàn tay Lưu Phong ấn vào người mình. Tuy vẫn còn cách một lớp quần áo, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự đầy đặn, co dãn kia.

"Co dãn, tuyệt a" Lưu Phong ca tụng tự đáy lòng. Đôi tay to lớn tận tình hưởng thụ bộ ngực cao ngất của nữ nhân. Không thể không nói, bộ ngực của Bạch Khiết cùng với nữ nhân khác đích thực khác nhau.

Sau một hồi Bạch Khiết cũng hơi hổn hển, đôi môi anh đào không ngừng mấp máy dường như trong lòng đang hưởng thụ sự vuốt ve của Lưu Phong.

Thân thể hai người cuốn chặt lấy nhau, thậm chí còn có thể cảm nhận được sự hô hấp của đối phương. Lưu Phong suy nghĩ, thiên niên thục nữ quả là khác a?

Khuynh Thành tập trung tinh thần cảm ứng động tĩnh trong phòng, nàng dường như đã nghe thấy tiếng nữ thân thở dốc, cùng rên rỉ.

"Không biết xấu hổ. Tỷ phu thật không biết xấu hổ, biết rõ ta đang gọi bên ngoài, không ngờ hắn lại không có liêm sỉ dám cùng với nữ nhân khác làm chuyện đó?" Khuynh Thành tức giận, bộ ngực run lên.

Hai người trong phòng cũng không biết được tâm tư của Khuynh Thành, vẫn dính vào nhau. Ngực Lưu Phong dán vào bộ ngực Bạch Khiết, hảo hảo cảm thụ sự mềm mại của bộ ngực nữ nhân.

Dần dần, gương mặt như ngọc của Bạch Khiết cũng có chút ửng đỏ, mùi thơm của nữ thân thành thục từng đợt truyền vào mũi Lưu phong. Làm cho hắn không khỏi có chút kích thích.

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Khiết long lanh, nàng hổn hển: "Ngươi. Ngươi thực sự định làm sao? Ngươi không sợ bị biến thành xác khô sao. Ngươi phải biết là ta không sợ ngươi"

Lưu Phong vội nuốt nước bọt ừng ực thốt lên đầy đắm đuối: "Ta không sợ. Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu."

"Ngươi. Buông ta ra." Tu vi Bạch khiết rõ ràng mạnh hơn Lưu Phong, nhưng lúc này cả người như không còn khí lực. Muốn đẩy hắn ra nhưng làm thế nào cũng không được.

Lưu Phong trong lòng liền vui vẻ, đừng nhìn nữ nhân này bình thường bộ dáng có vẻ như dâm phụ, nhưng kỳ thật trong lòng thì nàng vô cùng sợ hãi sao?
Thông qua sự tình hôm nay, Lưu phong xem như đã hiểu rõ. Bạch Khiết bình thường chỉ là dọa người, cái gì mà không cần a, cái gì mà muốn làm a? Đều là giả dối. Lưu Phong đánh giá nữ nhân này chính là thiên niên xử nữ. Nếu quả như vậy, thì đúng là bảo vật.

"Ngươi. Ngươi lại nghĩ xấu gì đó?" Hai má Bạch Khiết đỏ hồng hồng, trong lòng sinh ra một cảm giác kỳ quái, thân mình càng ngày càng nóng. Nhất là ở giữa hai chân, không ngờ lại xuất hiện một lò lửa.

"Tỷ phu, huynh vô sỉ, không ngờ huynh lại dám làm chuyện đó trước mặt muội?" Khuynh Thành ở ngoài tuy không nhìn thấy nhưng lại nghe thấy tiếng nam nữ thở dốc. Đích thực là nàng nghe thấy.

Bạch Khiết nghe vậy, nhân cơ hội hô to: "Cưỡng bức a, cứu mạng a."

Lưu Phong một trận buồn bực, ngươi hét cái gì? Cầm chế trong phòng cũng là do ngươi làm ra mà, ai gian ai còn khó mà nói a.

"Im miệng"

Lưu Phong cũng không nghĩ muốn phá thanh danh, vội vàng nói: "Ngươi còn hét nhảm, ta sẽ không để ý đến có bị biến thành xác khô hay không mà cứ làm đã. Dù sao có thể cùng thiên niên xử nữ giao đấu một lần, coi như là đáng giá."

Trong lòng Bạch Khiết run lên vội hỏi: "Làm sao ngươi lại biết ta là xử nữ?"

"Ha ha"

Lưu Phong lập tức liền nở nụ cười, chính mình cũng chỉ là phỏng đoán. Tuy nhiên nghe nàng nói như vậy thì mọi chuyện đều sáng tỏ, quả nhiên là thiên niên xử nữ a.

Nhìn thấy nụ cười dâm đãng của Lưu Phong, từ đáy lòng Bạch Khiết đột nhiên sinh ra một chút sợ hãi. Nói thật, trong lòng nàng cũng có một chút chờ mong, nhưng phần nhiều vẫn là sợ hãi. Ngàn năm trước, trong lúc tu luyện nàng chút nữa đã bị một tên ác tăng lăng nhục. Từ lần đó, trong lòng nàng liền sinh ra bóng ma sợ hãi mãi không biến mất. Hiện giờ tu vi của nàng đã có thể so sánh với tiên nhân, nhưng bóng ma năm đó vẫn ám ảnh nàng.

Bình thường nàng vẫn ẩn trong khỏa Tam Phân Quy Nguyên đan nhìn trộm Lưu Phong cùng nữ nhân làm tình. Đối với nàng chính là một sự trêu chọc, làm giữa hai chân nàng cũng có chút chảy nước, thậm chí còn nghĩ tới chuyện đó. Nhưng đến lúc được làm, thì nàng lại lùi bước vì cảm thấy sợ hãi.

Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, đột nhiên Bạch Khiết nhẹ giọng khóc: "Ngươi. Uổng cho ta là người luôn gần nhất với ngươi, ngươi lại muốn khi dễ ta."

Nhìn thấy nước mắt của Bạch Khiết, Lưu Phong đột nhiên mềm lòng, vui vẻ nói: "Thực thứ lỗi, kỳ thật ta chỉ trêu chọc đùa với ngươi thôi."

Nói xong, Lưu Phong liền thả Bạch khiết ra, hơn nữa còn chỉnh lại quần áo cho nàng một chút.

"Tỷ phu, đồ hỗn đản. Huynh vô sỉ, không ngờ lại dám làm vậy. Ta sẽ đi nói với tỷ tỷ cùng sư tôn." Tiểu ma nữ nghe được tiếng kêu cứu của nữ nhân trong phòng, hơn nữa Lưu Phong lại không mở cửa, trong lòng lập tức phát hỏa.

Lưu Phong sợ hãi, sợ nha đầu kia đem thanh danh của mình làm hỏng, vội vàng hô: "Muội nói bậy bạ gì đó, ta mở cửa bây giờ đây."

Mở cửa nguyên bản chỉ là sự tình đơn giản, nhưng Lưu Phong đúng là không làm được. Cấm chế là do Bạch Khiết hạ, trừ phi nàng tự giải. Nếu không lấy tu vi hiện tại của Lưu Phong mà nói, có muốn cũng không được.

"Tỷ phu, nếu huynh không mở cửa, muội sẽ đi nói cho tỷ tỷ và sư tôn hay. Huynh cưỡng gian dân nữ, làm chuyện tình xấu xa." Khuynh Thành biết mình uy hiếp có tác dụng, cho nên lại lớn tiếng kêu lên.

Bạch Khiết lập tức liền đắc ý, hừ một tiếng, hướng về phía Lưu Phong quyến rũ nói: "Ha ha cấm chế ta không giải, tự ngươi nghĩ biện pháp đi."

"Mau mở cửa nếu không thanh danh của ta sẽ bị tiểu ma nữ hủy đó." Lưu Phong khóc không ra nước mắt, sớm biết như vậy thì đã không dám động đến xử nữ ngàn năm. Đợi cho tương lai tu vi của mình cường đại vượt qua Bạch Khiết, lúc đó xử lý cũng không muộn sao?

Bây giờ thì không dám mạnh mẽ để ngươi đừng làm mọi thứ hỗn loạn lên. Lưu Phong thật sự là hối hận, hắn ra sức cười cười mà nói: "Tỷ tỷ, mỹ nữ tỷ tỷ của ta, ngươi mau giải cấm chế được không?"

"Quên đi, thấy ngươi gọi là tỷ tỷ, lần này ta bỏ qua. Nhưng về sau còn dám đối xử với ta như vậy, xem ta thế nào thu thập ngươi." Nói xong Bạch Khiết đắc ý cười nói." Ta biết ngươi trong lòng không phục, nhưng ai bảo ngươi tu vi không bằng ta? Nghĩ rằng có thể vồ lấy ta, thu thập ta, chờ đến khi nào tu vi mạnh lên rồi hãy nói nhá."

Lưu Phong buồn bực muốn chết, mặt cười cười còn trong lòng oán hận thề, cái lão bà giặc cái này cứ chờ xem, sớm hay muộn ta cũng sẽ bắt ngươi hầu hạ dưới khố.

"Hừ nhìn ngươi nghiến răng, nghiến lợi, ta biết trong lòng ngươi đang nghĩ đến cách để chà đạp ta đúng không? Tốt, ta chờ, hy vọng tu vi của ngươi có thể sớm hơn ta. Gặp lại sau" Bạch Khiết nói xong lập tức nhập vào khỏa Tam Phân Quy Nguyên đan. Cùng lúc đó, cấm chế trên của cũng được giải trừ nên cửa phòng liền tự động mở.

Khuynh Thành giống như mãnh hổ phóng vào hét lên: "Người đâu, người đâu, giấu đi đâu rồi. Con hồ ly tinh không biết xấu hổ, ngươi đã trốn đi đâu rồi. Khẳng định là ngươi câu dẫn tỷ phu của ta, còn nói cái gì tỷ phu cường bạo ngươi, ta khinh. Tỷ phu của ta ta biết rõ nhất. Hắn muốn có nữ nhân, người nào có thể cự tuyệt được. Muốn làm nữ nhân của hắn sao, xếp hàng đi."

Hi Du Hoa Tùng - Chương #877


Báo Lỗi Truyện
Chương 877/969