Chương 867: Âm độc công công


"Chu Cao Phi kỳ thật không tệ, là một nhân tài. So với hồi ở Giang Nam thì hắn được khen ngợi hơn. Vốn ta nghĩ sớm hay muộn hắn sẽ trở thành chủ nhân Yến vương phủ, lại không nghĩ rằng hiện giờ chết oan chết uổng. Thật sự là cuộc đời khó liệu a?" Lưu Phong hơi hơi thở dài tay lại tiếp tục du ngoạn trên ngực nữ nhân.

Mộ Dung phu nhân cắn môi cố gắng ghìm mình không để thoát ra tiếng rên rỉ thoải mái, dù sao nàng tìm đến Lưu Phong là để nói chuyện công việc.

"Phu nhân, nếu đã đến đây thì đêm nay cũng đừng đi, ở lại giúp ta" Lưu Phong cười cợt hỏi. Trong lòng lại phới phới nghĩ tới thân thể phu nhân tựa như vưu vật.

Mộ Dung phu nhân đỏ mặt đánh hắn một chút, tình tứ nhìn hắn rồi mới quở trách: "Người ta nói chính sự với ngươi. Nếu ngươi còn như vậy, ta sẽ không để ý ngươi nữa" Tuy nói như thế, nhưng trong lòng Mộ Dung phu nhân lại muốn tay Lưu Phong đừng rời đi cứ tiếp tục xoa bóp ngực của mình.

Lưu Phong cười nói: "Kỳ thật chủ mưu đằng sau chuyện này đã được làm sáng tỏ?"

"Nói nói, là ai?" Mộ Dung phu nhân hiếu kỳ hỏi.

Lưu Phong đứng dậy, thong thả bước tới lui trong phòng. Ánh mắt lóe ra không thôi, hiển nhiên đang trầm tư.

Mộ Dung phu nhân theo hắn đi tới đi lui, rốt cục không chịu nổi đành nói: "Ngươi nói mau lên a, rốt cuộc là ai?"

Lưu Phong dừng bước, cười nói: "Nếu ta không đoán sai, chủ mưu của vụ sát hại Chu Cao Phi chính là Tĩnh Vương gia."

Mộ Dung phu nhân sợ run một chút, nói: "Ngươi làm sao mà khẳng định chính là Tĩnh Vương gia chứ không phải là bệ hạ?"

Lưu Phong cười dài đi tới ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng rồi nói: "Ngươi nghĩ a, hiện tại tâm nguyện lớn nhất của bệ hạ là gì, xây Tế Thiên tháp a. Tế Thiên tháp đối với lão mà nói, trước mắt là chuyện trọng yếu lớn nhất. Ở thời khắc mấu chốt như vậy lão tuyệt đối sẽ không phá hư thế cục vốn đã tế nhị của đế quốc"

"Có thể làm bạo tay như vậy như vậy, nhìn chung toàn bộ đế quốc cũng chỉ có vài người, bệ hạ đã có thể loại trừ. Còn lại chính là bản vương và Thái tử phi, Tĩnh Vương gia."

"Ngươi nói là chuyện này do Tĩnh Vương gia bố trí. Quả nhiên là cao a, nhất tiễn song điêu a." Mộ Dung phu nhân lập tức liền rõ ràng ngọn nguồn trong đó.

"Lão hồ li này quả nhiên lợi hại a. Chuyện lần này nếu làm không tốt thì có thể đế quốc có thể sẽ xảy ra đại loạn" Lưu phong lo lắng nói: "Một chiêu này của Tĩnh Vương gia là trong hư có thật, trong thật có hư. Nếu nghĩ cẩn thận thì bệ hạ khó thoát khỏi trách nhiệm a."

"Chúng ta nên làm gì bây giờ? Tới khuyên bảo Yến vương hay chỉ là ngồi xem diễn tuồng?" Mộ Dung phu nhân từ khi thực sự làm vợ chồng với Lưu Phong thì đương nhiên tự coi mình là người của Phong Thành. Khi suy nghĩ vấn đề cũng không chỉ giới hạn vẻn vẹn trong gia tộc. Có nhiều lúc suy nghĩ của nàng đều chỉ dựa trên quyền lợi và ảnh hưởng của Lưu Phong.

Lưu Phong lại sờ soạng bộ ngực vểnh cao của nữ nhân mà cười hì hì: "Tiểu muội muội, chúng ta không xem diễn cũng chẳng đi khuyên can Yến vương. Mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên, chúng ta còn nhiều việc phải làm"

Mộ Dung phu nhân đã là nữ nhân thành thục nay lại bị Lưu Phong chế nhạo coi như tiểu hài tử thì không biết nên khóc hay cười. Tuy nhiên trong lòng nàng cũng thấy ngọt ngào khác thường. Mặc dù so với Lưu Phong thì phu nhân lớn tuổi hơn rất nhiều, nhưng trong lòng nàng thì vẫn mong muốn được nam nhân sủng ái. Cho nên cử chỉ vô cùng thân thiết của Lưu Phong khiến nàng thực sự vui mừng.

Một khi nỗi ngần ngại đã được cới bỏ, lửa tình trong lòng không bị cản trở thì phu nhân chỉ hận không thể ngày đêm cùng kề vai áp má với Lưu Phong.
Nhìn thân hình mềm mại của phu nhân, Lưu Phong hơi hơi động tâm nên kìm lòng không được mà đặt một nụ hôn. Mộ Dung phu nhân lúc này mới tỉnh lại từ giấc mộng ngọt ngào.

Sau khi giãy dụa phản kháng tượng trưng vài cái thì nàng không tự chủ được mà quàng tay ôm lấy Lưu Phong để hưởng thụ sự âu yếm của hắn.

Vừa mới thắm thiết được một hồi thì Mộ Dung phu nhân đã kiều mị thở hổn hển, vì không bỏ lỡ việc nói chuyện chính sự nên nàng vội vàng đẩy Lưu Phong ra. Nếu cứ tiếp tục nữa thì nàng sợ mình sẽ để đầu óc lên mây.

Vuốt vội mái tóc bị rối, Mộ Dung phu nhân hỏi nhỏ: "Phong nhi, ngươi nói xem bây giờ chúng ta nên làm gì?"

Ánh mắt Lưu Phong chợt lóe rồi bình tĩnh nói: "Ở kinh đô Tĩnh Vương gia có rất nhiều đồng bọn. Hiên nay chúng ta phải mau chóng tra rõ xem rốt cuộc trong triều có bao nhiêu quan viên đã bí mật cấu kết với Tĩnh Vương gia. Mặt khác, ta hoài nghi ở Phong Thành cũng lọt lưới không ít cơ sở ngầm của Tĩnh Vương gia. Đó đều là vấn đề cần giải quyết"

"Còn có a, chỗ này của ta đang bốc lửa cần nàng giúp đỡ." Nói xong, Lưu Phong kéo tay phu nhân đưa đến đũng quần của mình.

Cảm nhận được hùng phong nam nhân Mộ Dung phu nhân đỏ bừng mặt phì ra đầy khó chịu: "Tức chết thôi, ta sẽ không giúp ngươi làm."

Nói thì như vậy nhưng hai tay phu nhân vẫn bắt đầu chậm rãi vuốt ve, có chút khẩu thị tâm phi.

"Phu nhân, nàng cũng không thể thấy chết mà không cứu a" Đang khi nói, tay của Lưu Phong cùng lần đến cạp váy của nữ nhân.

Mộ Dung phu nhân vội vàng đứng thẳng người lên cười ngọt lịm: "Đáng ghét, lên giường."

Lưu Phong nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, ôm vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của Mộ Dung phu nhân nhẹ nhàng thổi vào tai nàng: "Phu nhân, nàng thật sự là báu vật trời ban cho ta"

Lời của Lưu Phong khiến trong lòng Mộ Dung phu nhân vừa thẹn thùng vừa vui mừng. Nữ nhân đều thích được nam nhân yêu dấu và sủng ái. Trước kia mặc dù phu nhân từng lập gia thất, thế nhưng không được hưởng thụ sự sủng ái của nam nhân như vậy. Hiện giờ ở bên mình Lưu Phong nàng dường như nghe được tiếng tơ lòng sống lại, thấy một phần đời mình đã thuộc về ái tình đích thực.

Trong lòng có cảm giác vô cùng khác thường, nàng cúi đầu ngượng ngùng nói: "Phong nhi, vì ngươi ta nguyện ý ra sức nỗ lực"

Tay của Lưu Phong đã vuốt ve vòng eo mềm mại của Mộ Dung phu nhân, hắn nhẹ nhàng thốt lên bên tai nàng: "Phu nhân, nàng thực sự nghĩ như vậy thì không bằng ngày nào đó chúng ta cùng nhau với Uyển Nhi cùng nhau, đến. bay bổng nhé" Mẫu nữ song thu a, thật là kích thích cỡ nào. Nghĩ đến đây, trong lòngLưu Phong không khỏi rung động, hạ thân cũng bắt đầu bốc hỏa.

Nghe xong lời của Lưu Phong, Mộ Dung phu nhân cúi đầu nói nhỏ như muỗi kêu: "Ân, ngươi nói gì ta đều đồng ý" Mẫu nữ song thu đối với Mộ Dung phu nhân mà nói, dù sao cũng không phải loại kích thích quá mức.

Nâng cằm Mộ Dung phu nhân lên, Lưu Phong nhìn kỹ gò má xinh đẹp gợi cảm nên có chút động tình. Bàn tay liền đơn giản sờ soạng vùng tam giác của nữ nhân.

Trên mặt Mộ Dung phu nhân lập tức liền đỏ tới mang tai, xấu hổ đến không dám nhìn Lưu Phong. So với lần đầu tiên, hôm nay Mộ Dung phu nhân còn thẹn thùng hơn.

Hôm đó tuy rằng chủ động trực tiếp, nhưng là do đã nghĩ hồi lâu và hạ quyết tâm. Còn hiện giờ cũng có hương vị khác, nhưng mà vẫn có chút kích thích.

Lưu Phong cúi đầu hôn Mộ Dung phu nhân, còn phu nhân lại e ấp để đầu lưỡi nam nhân tiến vào miệng mình. Hơn nữa cái lưỡi thơm tho cũng lập tức quấn lấy đầu lưỡi của nam nhân rồi kiều mị thở hổn hển.

Lưu Phong đưa một tay luồn vào trong áo bắt đầu thưởng thức đôi nhũ phong cực đại tròn căng kia. Rất nhanh, Mộ Dung phu nhân liền bị Lưu Phong sờ soạng mà bắt đầu rên rỉ.

Lưu Phong lại động tâm, lửa cháy trong lòng cũng bùng lên. Chỉ vài lần đưa tay là gỡ hết mọi thứ khỏi nữ nhân. Mộ Dung phu nhân xấu hổ đỏ mặt, hơi hơi nhắm mắt mặc kệ cho Lưu Phong làm.

Khi đã hoàn toàn giải phóng nữ nhân khỏi y phục, Lưu Phong đưa tay nâng trái đào tiên cực đại rồi nhẹ nhàng mà xoa nắn. Xong hắn cúi đầu hôn đôi nụ hồng như của thiếu nữ.

Mộ Dung phu nhân thở dồn dập, rên rỉ không thôi. Thân thể theo bản năng liền phối hợp với động tác của Lưu Phong. Tiếng rên rỉ của nàng càng lúc càng lớn, càng ngày càng dài, cuối cùng gần như trở nên hét lớn.

Cuối cùng. Lưu Phong tiến nhập thân thể Mộ Dung phu nhân làm nàng thở gấp, không ngừng vặn vẹo đồn bộ trắng bóng đón từng động tác của nam nhân.

Sau hồi cảm xúc mãnh liệt, Mộ Dung phu nhân tựa vào lòng Lưu Phong trên mặt tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn. Vẻ mặt nàng lúc này giống như một xuân nữ bình thường. Trong lòng không còn lo lắng, chỉ lẳng lặng hưởng thụ tình cảm sung sướng mãnh liệt.

"Phong nhi, ta đi trước. Các nàng Khuynh Quốc và Lí Hương Quân đều bận vì chuyện Tĩnh Vương gia nên ta cũng không thể nhàn hạ. Nếu không để bọn họ biết thì ắt bị chê cười." Mộ Dung phu nhân việc này mà đến, kỳ thật cũng là vì chính sự, kết quả là nhất thời không thể giữ được nên mới cùng Lưu Phong làm chuyện đó. Sau một hồi vuốt ve thì không thể không mau rời đi để lo công việc.

"Ha hả—!"

Lưu Phong cười hắc hắc, sờ soạng đồn bộ nữ nhân mấy cái, lại nhéo khuôn ngực trắng phau của nàng vài lượt, cảm thấy mỹ mãn nói: "Đi thôi. Nhớ kỹ, nói cho Khuynh Quốc, đằng Phong Thành nhất định phải thu xếp tăng cường mức độ điều tra. Ở đó là hậu phương lớn của chúng ta nên tuyệt đối không thể để một chút sai lầm. Tĩnh Vương gia này cáo già, có thể ẩn nhẫn lâu như vậy thì thật sự là không đơn giản a."

Mộ Dung phu nhân mặc quần áo, hôn qua hạ thân nam nhân một chút rồi mới nghiêm túc gật gật đầu, nói: "Ngươi yên tâm, chúng ta làm việc sẽ không khiến ngươi phải lo lắng"

"Đợi đã—!"

Mắt thấy Mộ Dung phu nhân đang muốn rời đi, Lưu Phong lại cất tiếng gọi nàng: "Phu nhân, nói cho Khuynh Quốc cùng Hương Quân để các nàng phái ra người tinh nhuệ điều tra lão nhạc phụ Vương Đức Vọng của ta"

Mộ Dung phu nhân khẽ nhíu mày: "Phong nhi, đây là ý gì? Vương Đức Vọng là phụ thân của Đông Đông cũng là người đi với ngươi sớm nhất. Vạn nhất bị Đông Đông biết thì không tốt. Chẳng lẽ ngươi hoài nghi lão?"

Lưu Phong giải thích: "Không phải nói ta hoài nghi lão, chỉ là muốn đề phòng vạn nhất thôi. Lão nhạc phụ của ta và Tĩnh Vương gia quan hệ không bình thường, cho nên ta có chút lo lắng. Tĩnh Vương gia có thể nghĩ biện pháp xúi giục lão. Về Đông Đông các nàng không cần lo lắng, ta sẽ viết thư giải thích với nàng"


Tĩnh Vương gia, mật thất soái phủ.

"Trương công công, chuẩn bị đối phó thế nào?" Tĩnh Vương gia mấy ngày nay tâm tình không tệ. Chu Cao Phi chết có thể nói là vô cùng thành công. Hiện giờ trong triều đã muốn nổ tung, đại bộ phận mọi người đều nghĩ đây là bệ hạ làm. Yến vương tuy rằng tạm thời có vẻ bình tĩnh, nhưng là theo sự hiểu biết của lão với Yến vương thì càng bình tĩnh là sự tình có thể lại càng lớn. Lão thực sự chờ đợi biểu hiện cuối cùng của Yến vương.

Tuy nhiên đối với cách làm của Bạch Thọ thì lão vẫn có chút không hài lòng. Bởi vì hiện tại đã có một bộ phận vì việc này mà theo dõi soái phủ. Chung quanh soái phủ càng ngày càng nhiều thám tử cũng đã có thể nói lên vấn đề.

Dựa theo kế hoạch, bước tiếp theo sẽ là đối phó với Lưu Phong.

Trương công công trong tay nắm chứng cứ Lưu Phong và Ân Quý phi tư thông. Hơn nữa lão còn có thể chứng minh Ân Quý phi vẫn còn sống chứ không phải đã chết như Tông Nhân phủ của Hoàng tộc tuyên bố.

Việc này nếu một khi cho đưa ra ánh sáng, chắc chắn lại dẫn đến cơn phong ba. Nhất là bây giờ Lưu Phong vừa mới được nhận tổ tông, được sắc phong Trịnh vương. Sau khi lộ ra chuyện không rõ ràng giữa hắn và Ân Quý phi thì dư luận thiên hạ có thể đập nát hắn. Hơn nữa đến lúc đó, lão Hoàng đế cũng không có khả năng bỏ mặc ngồi yên.

Như vậy tới giờ, lão đã thành công châm ngòi gây nên mâu thuẫn giữa lão Hoàng đế cùng Lưu Phong và Yến vương. Thế cục đế quốc sẽ càng hỗn loạn thêm.

Loạn thế tạo anh hùng.

Thời cơ mà Tĩnh Vương gia vẫn liên tục chờ đợi cũng sẽ xuất hiện.

"Vương gia yên tâm, sự tình ta đều chuẩn bị tốt. Chỉ chờ một câu của người là ta cam đoan có thể khiến Lưu Phong thân bại danh liệt." Giọng the thé của Trương công công trả lời rất kiên quyết.

"Cẩn thận cân nhắc lại xem còn có gì để lộ. Không được làm như Bạch Thọ, dẫn đến sự hoài nghi của người khác" Tĩnh Vương gia trầm giọng nói.

Bạch Thọ đứng bên cạnh có chút không nhịn được, vội vàng nói: "Vương gia, sự tình không nghiêm trọng như người nói được. Sở dĩ Yến vương hoài nghi người đều không phải là ta lộ ra sơ hở, mà là."

"Được rồi, chắng có gì mà biện luận. Trên thực tế, thám tử chung quanh soái phủ đã không riêng gì của nhà Yến vương" Tĩnh Vương gia trách mắng Bạch Thọ: "Ngươi chính là một tên ngu xuẩn, ngươi ở đó nhiều lần nhắc tới bệ hạ thì người khác có thể không nghi ngờ sao? Tại sao ngươi làm việc mà không dùng đầu óc. Hơn nữa, không ngờ tại hiện trường ngươi còn để lại lệnh bài Đại nội thị vệ trong cung. Là ngươi kẻ ngốc a, hay là bệ hạ ngốc a. Lão phái người đi giết Chu Cao Phi thì sao còn có thể không cẩn thận lưu lại chứng cớ như vậy. Thật không biết, làm sao mà ngươi lại ngồi trên vị trí Cẩm Y Vệ phó Đô Chỉ Huy Sứ"

"Vương gia, ta." Bạch Thọ cố tìm nguyên nhân khách quan. Đối với chỉ trích về việc Yến vương thì hắn cũng không phục. Vốn định cãi cọ vài câu, đã thấy Trương công công nháy mắt với hắn.

"Vương gia, ta xem a, sự tình nếu đã như vậy thì đơn giản cũng không có sai lầm gì lớn. Ngài cũng đừng quở trách Bạch Thọ. Mấy ngày này a, ta ở trong cung cũng hỏi thăm. Mặc dù có người hoài nghi, nhưng đại bộ phận mọi người đều nghĩ Chu Cao Phi chính là do bệ hạ giết. Ta xem a, chỉ cần bọn họ điều tra vài ngày mà không có kết quả, liền chắc chắn từ bỏ. Đến lúc đó trò hay cũng liền mở màn"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #867


Báo Lỗi Truyện
Chương 867/969