Chương 851: Trần Hoàng hậu đích thủ đoạn “Sinh tử kết”


Nha hoàn nghe vậy thì lập tức cười nói: "Xem ra nương nương đã sớm dự tính trước rồi"

"Đó là đương nhiên!"

Trần Hoàng hậu cười nói: "Bản cung cho tới bây giờ không làm chuyện chưa nắm chắc. Các ngươi cứ chờ xem kịch vui a."

"Nương nương, người thực sự chuẩn bị xong chưa? Bây giờ tính nết của Bệ hạ quả thực làm người ta khó nắm bắt. Vạn nhất ngài thực sự tức giận thì chúng ta phải làm sao bây giờ?" Nha hoàn nãy giờ vẫn chưa nói gì dường như vẫn có chút lo lắng.

"Bộp—!"

Trần Hoàng hậu biến sắc, từ hai tròng mắt bắn ra vài đạo sáng lạnh, tàn nhẫn mắng mỏ nói: "Đồ ranh con nhiễu sự, chỉ biết đề cao sức mạnh của người khác, tự diệt uy phong của mình. Uổng cho ngươi là nha hoàn do ta dạy dỗ, thực sự là mất mặt."

Trần Hoàng hậu càng nói càng tức giận, vung tay lên tát nha hoàn bốp bốp vài cái, đến khi sưng mặt lên, khóe miệng rỉ máu thì mới bằng lòng bỏ qua.

Trần Hoàng hậu tức giận quát: "Ranh con nhiễu sự, từ ngày mai trở đi, ngươi phải đi cọ bồn cầu."

Nha hoàn nọ nghe vậy, vội vàng quỳ xuống đất dập đầu cầu xin tha thứ. Không ngờ từ bên kia hồ đã vọng đến âm thanh ầm ĩ. Hơn mười tên Chân Long vệ cùng lão Hoàng đế đã đi tới.

Từ xa Trần Hoàng hậu đã có thể thấy vẻ vô cùng bực tức trên mặt lão.

"Hoàng hậu, đồ tiện nhân nhà ngươi. Đến lúc này mà ngươi còn có tâm tình như vậy thực sự là khiến người ta bội phục a—!" Tiếng nói to của lão Hoàng đế vọng đến rõ ràng.

Vẻ mặt Trần Hoàng hậu thoáng sa sầm, nàng lạnh lùng đáp lời: "Ai, bệ hạ ngày lo trăm việc, làm sao mà hôm nay cũng có nhã hứng tới tiểu Tây hồ du ngoạn như vậy"

Nhẹ nhàng đứng dậy, Trần Hoàng hậu cười nhạt, lạnh lùng nhìn đám Chân Long vệ như hổ báo theo sau lão Hoàng đế đang càng lúc càng tới gần cười nham hiểm rồi nói: "Bệ hạ, thần thiếp bái kiến—!"

Lão Hoàng đế hừ lạnh bước thẳng vào lương đình (chòi nghỉ mát), quát bảo cung nữ lui ra rồi phân phó cho Xích Long: "Phong tỏa bốn phía, không có lệnh của trẫm thì không ai được đến gần. Bằng không giết không tha."

"Các ngươi cũng cút—!"

Thấy hai nha hoàn thiếp thân bên cạnh Trần Hoàng hậu vẫn còn ở đó. Lão Hoàng đế sầm mặt tức giận quát, lập tức có vài tên Chân Long vệ đem các nàng đi.

Nha hoàn lúc trước bị Trần Hoàng hậu đánh cả người run lên vì sợ hãi la lên mấy tiếng: "Bệ hạ, nương nương đã chuẩn bị đầy đủ, thỉnh người nhất định cẩn thận a."

"Tiện nhân, đi chết đi—!"

Trong mắt Trần Hoàng hậu hiện lên vẻ thâm độc. Dù không thấy làm gì nhưng sau một tiếng quát thì nha hoàn nọ đột nhiên phun ra một ngụm máu đen chết ngay tại chỗ.

Mấy tên lính của Xích Long đến kiểm tra rồi hơi biến sắc tâu lên lão Hoàng đế: "Bệ hạ, là một loại kịch độc không biết tên, chất độc giấu ở trong máu. Không thể cứu được"

Lão Hoàng đế nghe vậy thì hơi biến sắc, ánh mắt soi mói trên người Trần Hoàng hậu tỉ mỉ đánh giá vài lần rồi đột nhiên cười nói: "Được, không nghĩ tới tiện nhân nhà ngươi còn có bản lĩnh khống chế người đến như vậy"

"Nghe nha hoàn đó nói thì trẫm đã biết ý đồ của nàng"

Nói đến đây, lão Hoàng đế cười lạnh rồi tiếp tục: "Bản thân ta cũng muốn xem rốt cuộc là nàng đã chuẩn bị thế nào. Mong rằng đừng để cho trẫm thất vọng a. Đã lâu rồi trẫm chưa từng có trò vui"

Trần Hoàng hậu khiêu khích ngẩng đầu lên, nham hiểm cười nói: "Bệ hạ, ngài cũng đã biết, vậy ngài định làm gì? Đem giết ta hay đày ta vào lãnh cung. Nhưng mà sự tình là do ta tự nguyện, không liên quan đến Túc Vương, ngài để lại cho hắn một con đường sống"

"Tiện nhân, đến lúc này rồi mà ngươi còn dám cầu xin cho nghịch tử, quả nhiên là tội không thể thứ được" Lão Hoàng đế nhất thời nổi giận.

Trần Hoàng hậu tao nhã cười cười, nói rất nghiêm túc: "Bệ hạ, nếu như ta đã nói với ngài là ta và Túc Vương thật lòng yêu nhau nên kìm lòng không đậu thì ngài tin tưởng sao?"

"Nói thật cho ngài biết, ta chẳng có cảm thấy tình cảm gì với ngài. Cho tới bây giờ ngài chỉ coi ta là công cụ để tiết dục. Ta là nữ nhân, nhưng ta cũng có quyền theo đuổi tình yêu" Theo lời lẽ của Trần Hoàng hậu nói ra như vậy thì ngược lại người sai là lão Hoàng đế.

Lão Hoàng đế nghe Trần Hoàng hậu nói không cần biết xấu hổ thì tức giận đến thiếu chút nữa muốn rút đao giết người.

Vô sỉ, thật sự là quá vô sỉ rồi.

Lão Hoàng đế suốt đời đã nhìn thấy nhiều chuyện kinh thiên động địa, dạng nữ nhân nào cũng từng thấy, nhưng nữ nhân vô sỉ như Trần Hoàng hậu thì lão mới thấy lần đầu.

"Bệ hạ, có chuyện này ta cũng nhân thể nói cho ngài biết, so với ngài thì Túc Vương lợi hại hơn—!" Nói đến đây, Trần Hoàng hậu nhất thời cười phá lên.

Cơn thịnh nộ của lão Hoàng đế lập tức đã bị Trần Hoàng hậu khiêu khích nổi lên, đầy thương tổn lão Hoàng đế đi tới trước mặt Trần Hoàng hậu hung hăng trừng mắt nhìn nàng rồi phẫn nộ quát: "Ngươi, đồ tiện nhân vô sỉ. Nếu sớm biết vậy thì trẫm đã đem ngươi làm Thải bổ rồi"

Trần Hoàng hậu hằn học nhìn lão Hoàng đế tàn độc nói: "Những lời vô dụng thì nói làm gì. Ta biết ngài bây giờ hận ta, thế nhưng trước ngày hôm qua thì ngài không giống như yêu ta, sủng ái ta sao? Có trách thì trách chính mắt ngài bị mù."

"Bệ hạ, nếu như còn có tình người thì hi vọng ngài có thể bỏ qua cho Túc Vương." Trần Hoàng hậu nghiêm trang nói tiếp.

"Xích Long, phái người vây quanh phủ Túc Vương, chờ xử lý—!" Lúc đầu lão Hoàng đế thực sự không nghĩ đuổi tận giết tuyệt Túc Vương. Dù sao đó là con của mình a. Thế nhưng giờ thì khác rồi. Lời cầu xin của Trần Hoàng hậu giống như gai đâm vào tim, khiến ngài nhức nhối. Cửu ngũ chí tôn a, nam nhân được ông trời tôn sùng nhất mà ngày hôm nay lão lại bị cắm sừng.

Sau khi nghe được mệnh lệnh của lão Hoàng đế, trong lòng Trần Hoàng hậu cười đắc ý, đây mới chính là điều nàng muốn. Long khí trong cơ thể của Túc Vương đêm qua đã bị nàng Thải bổ sạch sẽ. Đối với nàng mà nói, bây giờ Túc Vương đã trở thành một người phế nhân. Tử vong là kết cục tốt nhất của hắn.

Áp dụng thành công cách chọc giận lão Hoàng đế với Túc Vương, trong lòng Trần Hoàng hậu cảm thấy khoái trá a. Nàng vươn ngón tay trắng nõn chỉ vào lão Hoàng đế, nói: "Bệ hạ, nói đi, ngài định đối phó ta thế nào? Giết ta? Ngài cho là ngài thật sự có thể làm được sao? Đừng tưởng rằng ngài là cửu ngũ chí tôn, thiên hạ không có chuyện gì mà ngài không làm được. Nói cho ngài biết, bây giờ đúng là ngài không có biện pháp với ta"

Nghe Trần Hoàng hậu nói kiêu ngạo như vậy, lão Hoàng đế tức giận đến run người. Lão là thiên tử, là nam nhân quyền thế nhất đế quốc mà lại bị một nữ nhân như vậy cắm sừng.

Sỉ nhục lẫn nhục nhã như vậy làm sao lão có thể chịu được.

"Bộp—!"

Quá tức giận, lão Hoàng đế tát vào mặt Trần Hoàng hậu. Một đòn làm Trần Hoàng hậu lảo đảo lui lại mấy bước, sau đó ngã lăn ra đất.

Lão Hoàng đế tiến lên, giận dữ nhìn Trần hoàng hậu, phẫn nộ mắng: "Đồ đĩ điếm! Đồ tiện nhân, ngươi dám láo xược trước mặt trẫm, trẫm có thể dung tha được ngươi sao? Ngày hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, người phản bội lại trẫm rốt cuộc sẽ có kết cục thế nào"

Trần Hoàng hậu đứng lên lau vết máu ở khóe miệng. Nàng chỉ cười nhạt, ánh mắt cũng càng tỏ ra âm trầm hồi lâu không nói gì.

"Tiện nhân, ta muốn cho ngươi sống không bằng chết, ta phải thải bổ ngươi"

Nói xong, lão Hoàng đế đột nhiên xô Trần Hoàng hậu ngã sóng xoài, một tay giật y phục trên người. Bàn tay khô quắt nắm lấy bộ ngực căng tròn, cười dâm: "Dâm phụ, ngươi sẽ chết trong nỗi thống khổ"

Thò tay nắm được bộ ngực của Trần hoàng hậu rồi ra sức nhào nặn, lão Hoàng đế cười hô hố bạo tàn mà nói: "Tiện nhân kia, mặc dù ngươi không giữ trung trinh với ta, nhưng làm chuyện này cũng không tệ. Trẫm sẽ hảo hảo hưởng thụ ngươi một lần cuối rồi mới hấp khô ngươi. Ban đầu thì trẫm dự định vẫn để ngươi sống thêm một năm. Nhưng làm bậy như vậy thì không thể sống a."

"Tê—!"

Ngay lúc lão Hoàng đế chuẩn bị giật y phục hạ thân của Trần Hoàng hậu, thì đột nhiên Trần Hoàng hậu bật đứng lên, đẩy lão Hoàng đế ra quát lớn: "Cút ngay—!"

"Láo xược, ngươi không muốn sống—!"

Lão Hoàng đế tuyệt đối không nghĩ tới, Trần Hoàng hậu lúc này còn dám phản kháng.

Đang lúc còn ngây người thì Trần Hoàng hậu đã chỉ vào lão Hoàng đế mắng: "Lão già quái đản kia, ngươi thực sự nghĩ là ngươi có thể trị được ta?"

Lão Hoàng đế kinh ngạc nhìn Trần Hoàng hậu, giận dữ cười gằn: "Tiện nhân, ngươi sợ đến mụ người à?"

"Ha hả—!"

Trần Hoàng hậu xuồng xã cười lớn, nói: "Bệ hạ, thần thiếp hầu hạ ngài, cũng đâu chỉ có một thời gian ngắn?"

"Tiện nhân, ngươi tưởng cầu xin thông cảm thì trẫm sẽ không làm thịt ngươi sao" Lão Hoàng đế khinh thường cười cười.

Trần Hoàng hậu cười quái dị nhìn lão Hoàng đế, nhẹ nhàng nói: "Bệ hạ, một ngày phu thê trăm ngày ân tình. Ngài cùng ta phu thê lâu như vậy, khoảng chừng nghìn vạn lần ân ái. Ân tình của ta và ngài trong lúc đó không ngừng, ngài muốn giết ta, chẳng khác nào tự sát. Nhân tiện nói rõ, ta sau lúc giao hoan, nhân dịp ngài không phòng bị đã hạ 'Sinh tử kết' trong cơ thể ngài. Ta và ngài hôm nay đã huyết nhục tương thông, nếu ta chết, ngài cũng sống không được. Đương nhiên, nếu như ngài chết, ta lại vẫn có thể sống, lại còn sống rất khá. Bởi vì ta là chủ kết, mà ngài là phó kết."

"Nói bậy—!"

Lão Hoàng đế biến sắc, quát một tiếng rồi nói: "Trẫm cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, há có thể tin tưởng lời nói vô căn cứ của ngươi. Trẫm là thiên tử, có Tử Hư Chân Long bảo hộ, sẽ không bị tà ma xâm hại"

"Ha hả, thực sự là buồn cười."

Trần Hoàng hậu khinh thường nói: "Bệ hạ, ngài cho là ngài vẫn là bệ hạ của năm đó sao? Tử Hư Chân Long Khí trên người của ngài đã không bằng một thành của lúc sung sức, làm sao ngăn cản ta được"

"Ta không tin, người a, đem tiện nhân kia giết luôn cho ta—!" Lão Hoàng đế dưới sự tức giận thì dục vọng lúc trước cũng không còn, liền thét Xích Long hạ thủ tại chỗ.

"Chậm đã—!"

Trần Hoàng hậu hét lớn một tiếng, đột nhiên lấy từ trong tay áo một con dao nhọn cắt lên cánh tay của mình. Một dòng máu tươi lập tức chảy ra. Cùng lúc đó, lão Hoàng đế đột nhiên thấy đau đớn mà thét thất thanh.

"Bệ hạ, bây giờ rốt cuộc thì ngài cũng tin chứ. Ta và ngài hiện nay là cùng sinh tử, huyết mạch tương thông. Vết thương này mặc dù đang trên người ta, nhưng mà ngài cũng cảm thấy trên người mình. Nếu như ngài không tin, ta có thể chặt bỏ cánh tay cho ngài xem liệu tay ngài có bị tàn phế hay không" Trần Hoàng hậu cười đắc ý, cho dù đang đau đớn. Gương mặt vốn thanh tú đã trở nên có chút dữ tợn.

"Dừng tay—!"

Tự mình đã trải qua, lão Hoàng đế sao có thể không tin, vội vàng thét ra lệnh Trần Hoàng hậu dừng tay. Nếu nàng tự chặt tay thì vô duyên cớ cũng làm hại tay lão bị tàn phế, vậy thực sự bất lợi rồi.

"Ha hả, ngài sợ?" Trần Hoàng hậu ném con dao nhọn trong tay xuống mà cười đắc ý.

Lúc này Xích Long đã mang theo đám Chân Long vệ nghiêm mật bảo vệ lão Hoàng đế.

Trần Hoàng hậu khẽ cười nói: "Vô dụng, chúng ta huyết mạch tương thông, ngay cả khi cách xa vạn dặm (nv: nhau thiên sơn vạn thủy) thì cũng vô ích"

Nói đến đây, Trần Hoàng hậu đắc ý hai tay chống nạnh, ánh mắt nhìn lão Hoàng đế đầy thương hại nói âm hiểm: "Bệ hạ, đừng tưởng rằng nữ nhân chỉ có thể dùng để tiết dục, chỉ có thể làm công cụ của ngài. Trần hoàng hậu ta cũng tương tự phải áp chế ngài chứ? Nói thật thì ta đã hết lo lắng, tính mạng này tùy thời cũng có thể bỏ đi. Hơn nữa, lại có bệ hạ ngài chôn theo thì ta cũng đủ để vui mừng."

"Tiện nhân, ngươi thật độc ác a—!"

Lão Hoàng đế tiến lên vài bước, lạnh lùng nói: "Trẫm trước đây đối với ngươi không tệ, vì sao ngươi phải đối với ta như vậy?"

Trần Hoàng hậu cười nhạt vài tiếng, nói: "Đối với ta không tệ? Ngài không phải mới vừa cũng đã thừa nhận sao? Ngài chỉ dự định để ta thêm một năm. Bệ hạ, kỳ thực ngài như thế nào thì trong lòng ta rõ ràng nhất. Hãy bớt sàm ngôn đi, ngài dự định đem ta làm gì bây giờ?"

Lão Hoàng đế vội vàng nói: "Mau, nhanh chữa trị vết thương cho Hoàng hậu" Lão Hoàng đế cũng không muốn mình vô duyên cớ mà phải chịu thống khổ.
.
.
"Thượng tôn Vu Thiên, mau đến xem, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Bên kia Chân Long vệ đã bắt đầu chữa trị vết thương cho Trần Hoàng hậu, bên này lão Hoàng đế yên lặng gọi Vu Thiên xem có biện pháp nào phá bỏ Sinh Tử kết gì đó, miễn khỏi bị một tiện nhân như thế khống chế.

"Bệ hạ, Sinh Tử kết có thể giải, nhưng." Vu Thiên vốn theo bên mình lão Hoàng đế nên cảnh lúc nãy lão đã sớm nhìn thấy.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #851


Báo Lỗi Truyện
Chương 851/969