Chương 850: Phi nhi sính uy


Đình Nhi nhìn kỹ, cầm đầu đích thực là Đạo Đức chân nhân, bên cạnh lão còn có các đệ tử đồng môn với nàng.

"Các vị sư thúc, các vị làm gì vậy. Đây là Phi nhi, là sủng vật của Lưu Phong, các vị có biết không?" Đình Nhi có chút không vui. Phiêu Miểu cốc và Huyền Tâm Chánh tông là phái lớn cạnh nhau, mọi người đều biết lai lịch của Phi nhi, hiện giờ lại thừa dịp chủ nhân của nó không ở đây định bắt làm của riêng, thật sự là làm cho người ta tức giận. Đây còn là phong thái của đại phái sao?

"Đình Nhi, sao con lại hồ đồ vậy, đây là linh điểu Thanh Loan, thiên hạ có đức đều có hể giữ. Chúng ta là Huyền Tâm Chánh tông, là môn phái lớn nhất thiên hạ. Tất nhiên là có đủ tư cách làm vậy rồi. Nhanh lên, giúp sư thúc bắt nó, sư bá chưởng giáo của con mà biết điều này hẳn sẽ rất vui lòng" Đạo Đức Chân Nhân lại thúc giục.

Đình Nhi khẽ chau mày, hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Sư thúc, các người thật quá đáng. Không được, Phi nhi là của Lưu Phong. Hôm nay có ta ở đây, các người ai cũng đừng nghĩ bắt nó đi." Một bên là sư môn, một bên là người thương của mình, Đình Nhi không chút do dự lựa chọn ở bên có lý, thề rằng phải bảo vệ người thương của mình.

"Làm càn!"

Khuôn mặt Đạo Đức Chân Nhân sa sầm mà nói: "Đình Nhi, ngươi sao có thể càn quấy như vầy. Ngươi không phân biệt được đúng sai sao, chẳng lẽ trong mắt ngươi cái tên xú tiểu tử kia còn quan trọng hơn sư môn? Nếu ngươi nhất định không đồng ý, thì hãy mau tránh ra để cho chúng ta tự thân động thủ"

"Không được, hôm nay có ta ở đây, ta sẽ không cho phép các ngươi làm càn như vậy!" Đình Nhi trợn mắt nhìn, đối với hành động này của đồng môn đã thực sự thất vọng đến cực điểm.

"Hỗn trướng, dám coi thường trưởng tôn, xem ra bản tôn phải thay sư tôn ngươi hảo hảo giáo huấn ngươi một phen."

Lập tức Đạo Đức Chân Nhân liền động thủ bức lui Đình Nhi. Đột nhiên giữa không trung hiện lên một nhân ảnh quát lớn: "Đạo Đức, mau dừng tay! Đệ tử của ta còn chưa tới lượt lão giáo huấn."

"Ngưng Nguyệt sư muội, ngươi tới thật đúng lúc, ngươi nhìn xem đệ tử của ngươi như thế nào kìa. Ngay cả lời của trưởng bối của sư môn cũng không nghe. Còn không hảo hảo giáo huấn nó tốt một chút." Đạo Đức giận dữ nói.

"Đạo Đức, đệ tử của ta ta biết. Không cần người phải đặt điều nói thêm" Ngưng Nguyệt đại sư bây giờ đối với Đình Nhi luôn bảo vệ nàng, gần như đã đứng về bên đối lập với sư môn nàng. Chỉ vì địa vị của Ngưng Nguyệt đại sư luôn được tôn sùng, hơn nữa vừa mới hóa giải tâm ma xong, tu vi liền được tiến nhanh. Trừ những vị trưởng giáo ở sau núi thì bà hơn hẳn đám đệ tử đồng bối. Đối với đám người Đạo Đức thì bà hoàn toàn không để vào mắt.

"Sư tôn, là bọn họ muốn chiếm thần điểu của bạn con" Đình Nhi ủy khuất nói.

"Ngưng Nguyệt, Đình Nhi, lùng bắt linh điểu là pháp lệnh của chưởng giáo. Nếu các ngươi dám ra tay ngăn cản, chính là phản bội sư môn, các ngươi đã biết rồi chứ?" Đạo Đức Chân Nhân hừ lạnh một tiếng.

"Ta mặc kê, bất luận thế nào hôm nay có ta ở đây, các ngươi cũng đừng nghĩ đến việc đó." Đình Nhi là người tài cao gan lớn, căn bản là chưa từng sợ người như Đạo Đức Chân Nhân

"Đình Nhi, chớ làm chuyện ngu ngốc, chúng ta lui ra phía sau." Tuy rằng rất coi thường hành vi của Đạo Đức chân nhân, nhưng với pháp lệnh của chưởng giáo thì Ngưng Nguyệt cũng không dám cãi lời.

"Nhưng sư tôn." Đình Nhi cũng biết là hậu quả như thế nào sau khi mình ra tay, nhưng lại không thể không quản Phi Nhi.

Lúc này nàng lại lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Phi Nhi cho đến giờ vẫn bay xung quanh hai bên của Đình Nhi đột nhiên hót một tiếng trong phút chốc thân hình lớn lên, quanh thân toàn toàn bị một ngọn lửa màu xanh bao phủ.

Phi Nhi kêu lên một tiếng, dường như nó phát tín hiệu ý bảo Đình Nhi và Ngưng Nguyệt đều lui lại phía sau.

Đình Nhi liền hiểu ngay ý của Phi Nhi, lập tức kéo sư tôn lui lại phía sau.

"Phía trên!"

Đạo Đức Chân Nhân thấy Đình Nhi cùng Ngưng Nguyệt lui về phía sau, tưởng rằng là do bọn họ sợ chưởng giáo. Lão mỉm cười quát các đồng môn bao vây Phi Nhi.

Đình Nhi dường như có chút căng thẳng liền nắm chặt tay sư tôn, lo lắng nói: "Sư tôn, sao bọn họ lại như vầy? Thật sự là làm cho con thất vọng quá"

Ngưng Nguyệt cũng thở dài rồi nói: "Linh điểu Thanh Loan là sự hấp dẫn quá lớn, ngay cả chưởng giáo cũng. Quên đi, sư tôn đã không nghĩ tới lời đàm tiếu của người đời sau lưng. Đình Nhi, con cũng đừng quá lo lắng, Linh điểu Thanh Loan này có linh tính. Con xem nó đã biến thành tư thế sẵn sàng chiến đấu rồi kìa, xem ra nó cũng không e ngại những người này."

"Chỉ hy vọng là như vầy nếu không hôm nay cho dù chưởng giáo đên đây chăng nữa, con cũng sẽ ra tay ngăn trở!" Đình Nhi đã xuất ra tiên kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể chiến đấu. Với tu vi của nàng hiện giờ thì đối phó với những đồng môn này cũng không phải là chuyện tình quá khó. Ân tình của sư môn cao như núi, đều không thể làm nguội lạnh tình luyến ái trong lòng.

"Mà thôi, chuyện này sư môn quả thật là không ổn" Ngưng Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Hài tử, nếu thực sự bị bức đến lúc bất đắc dĩ thì sư tôn và con sẽ cùng tiến lui"

"Sư tôn." Đình Nhi có chút động tâm, ân tình của sư tôn đối với nàng thật là.


Đúng vào lúc này, Phi Nhi cùng Đạo Đức Chân Nhân mỗi bên đều đã bắt đầu giở đấu pháp.

Hơn mười đạo kiếm quang cùng hướng về phía Phi Nhi. Vì không muốn làm bị thương Thanh Loan nên bọn họ cũng không toàn lực ra tay, mà chỉ dùng chưa tới ba thành tu vi

Phi Nhi lúc này cũng không cam lòng yếu thế. Sau khi kêu lên một tiếng, đôi cánh nhẹ nhàng huy vũ bay nhanh giữa không trung. Tốc độ cực nhanh, ngay cả Đạo Đức chân nhân không cách nào có thể thấy rõ được. (DG: trình văn của mình dạo này hay vãi chưởng: 57:)

Sau vài tiếng kim loại vang lên, Phi Nhi liền vỗ cánh dùng sức mạnh cơ thể đánh tất cả phi kiếm rơi hết xuống đất.

Hả dạ nó liền kêu lên một tiếng rồi bay xung quanh ở trên đầu của Đình Nhi, như hổ rình mồi nhìn đám người Đạo Đức Chân Nhân.

Mở đầu bất lợi khiến cho Đạo Đức Chân Nhân hiểu được linh điểu Thanh Loan đã khác ngày trước. Tu vi của nó dường như đã tăng tiến rất nhiều.

"Mọi người cẩn thận, không được coi thường, hãy ra tay toàn lực" Phi nhi chỉ sử dụng sức mạnh của thân thể đã có thể đánh rơi phi kiếm của bọn họ. Thế thì có thể tưởng tượng tu vi của nó đã mạnh tới mức nào rồi. Ngay cả Đạo Đức Chân Nhân cũng không dám thân thể để đối kháng phi kiếm.

Sau khi được Đạo Đức Chân Nhân nhắc nhở, mọi người vội vàng lại xuất ra phi kiếm dùng tám phần lực lượng triển khai công kích Phi Nhi.

Phi Nhi liền vỗ cánh bay với tốc độ chóng mặt linh hoạt né tránh các đòn công kích, sau đó nó phun ra một ngọn lửa phô thiên cái thế màu xanh thổi bay phi kiếm của đám người Đạo Đức Chân Nhân.

Chỉ nghe được vài tiếng kêu đau đớn, Phi Nhi trong nháy mắt đã phá hủy phi kiếm vốn liên quan đến tu vi và tính mạng của đám người Đạo Đức Chân Nhân.

Ngay cả khi dùng tu vi cao nhất thì lúc này Đạo Đức chân nhân cũng bị chấn động tâm huyết. Ngực giống như bị quả chùy nặng nện xuống, bởi vì phi kiếm đã bị hủy nên tu vi giảm năm sáu thành.

"Hảo điểu nhi!"

Đôi mắt của Đạo Đức Chân Nhân không ngừng quan sát, quát lớn với Ngưng Nguyệt: "Sư muội! Còn không mau ra tay, chẳng lẽ ngươi có thể khoanh tay xem con súc sinh này mặc sức ra uy hả??

Chuyện này là do các người tự chuốc lấy, Ngưng Nguyệt hừ một tiếng, cũng không để ý đến Đạo Đức chân nhân nữa. Người này ở sư môn đã nhiều lần hãm hại bà và Đình Nhi. Ỷ vào sự sủng ái ở sư môn nên sinh ra tính kiêu ngạo ương ngạnh. Hôm nay phi kiếm bị hủy, âu cũng là một bài học vô cùng tốt đối với hắn.

Phi nhi hủy hết phi kiếm của mấy người, dường như còn chưa thấy thỏa mãn. Nhìn tư thế của nó, có lẽ là muốn trực tiếp cho bọn chúng cháy sạch hôi phi yên diệt.

Do sự ảnh hưởng từ Lưu Phong, Tử Vi Linh hỏa của Phi Nhi đã có thành tựu. Tuy chỉ là chuyên khắc chế tà khí hắc ám, nhưng muốn đốt cháy những người tu chân thì vẫn là một chuyện dễ dàng.

"
Không tốt, Đình Nhi mau ngăn cản Thanh Loan lại."Ngưng Nguyệt dường như đã nhìn ra tâm tư của Phi nhi, vội vàng nhắc nhở đệ tử của mình. Đạo Đức Chân Nhân mặc dù bất hảo, nhưng cũng là đồng môn với bà a. Bà cũng cũng không đành để lão bị chết oan uổng như vầy được.

Đình Nhi cũng không dám không quan tâm, những người này mặc dù đáng trách nhưng cũng không phải đáng chết a. Hơn nữa ở đây vẫn còn nhiều sư huynh đệ từng cùng nhau tu luyện với nàng.

Nghĩ đến đây. Nàng vội vàng hướng về Phi nhi rồi quát: "
Phi nhi, thủ hạ lưu tình, hủy phi kiếm của bọn họ như vầy thì coi như là đã giáo huấn họ rồi."

Đình Nhi vừa nói xong, Phi nhi lập tức liền dừng lại.

Mặc dù Phi nhi không thể nói tiếng người, nhưng lại có thể nghe người nói. Nó có trí tuệ, với lại Đình Nhi kia là ai, là nữ nhân quan trọng nhất của chủ nhân của nó a.

Những người này tội ác tày trời, Phi Nhi cho dù có chút không cam lòng, nhưng cũng không thể không để cho Đình Nhi chút thể diện.

Kêu lên một tiếng, phi nhi khinh thường nhìn thoáng qua Đạo Đức chân nhân đang chật vật không chịu nổi liếc mắt một cái. Lập tức biến thành con chim họa mi nhỏ, đậu ở trên vai của Đình Nhi, líu ríu kêu không ngừng.

"
Đạo Đức, còn không mau mang đệ tử của ngươi trở về chữa trị." Ngưng Nguyệt sợ đêm dài lắm mộng, khẩn trương bảo Đạo Đức chân nhân mau rời đi.

Đạo Đức chân nhân cũng là một người vô lương tâm. Thầy trò Ngưng Nguyệt cứu bọn họ một mạng, lão lại không một chút cảm kích, ngược lại lấy tay chỉ vào Ngưng Nguyệt giọng căm hận nói: "
Tốt lắm! Ngưng Nguyệt, Đình Nhi, các ngươi không ngờ cùng ngoại nhân cấu kết chống lại đồng môn, ta sẽ trở về bẩm báo cho chưởng giáo."

"
Ngươi." Đình nhi cực kỳ tức giận, cũng không quản cái gì là bối phận sư môn, mắng: "Đồ vô sỉ! Nếu không có chúng ta, ngươi đã chết rồi."

"
Các ngươi cứ chờ đó, ta đi bẩm báo cho chưởng giáo."Công phu mặt dày của Đạo Đức chân nhân quả thật không tồi, đối mặt với lời chỉ trích của Đình Nhi lão không có một chút áy náy, ngược lại còn đổi trắng thay đen, đảo lộn trái phải, đem toàn bộ trách nhiệm đỗ lên đầu hai thầy trò Ngưng Nguyệt.


"
Không được đi!"

Đình Nhi thật sự tức giận, nàng đã gặp qua nhiều người không biết xấu hổ. Nhưng người vô liêm sỉ, không biết xấu hổ như thề này thì chưa hề gặp qua a, còn tu chân nữa chứ, tu cái rắm a.

"
Đình Nhi, để bọn họ đi. Cây ngay không sợ chết đứng, chúng ta có cái gì mà phải sợ chứ." Ngưng Nguyệt thản nhiên nói. Tu vi hiện giờ của Ngưng Nguyệt không những tiến nhanh, mà ngay cả tâm tính cũng thay đổi không ít. Đối với loại người ngụy quân tử tiểu nhân như Đạo Đức Chân Nhân, bà cực kỳ khinh thường. Cùng người như vậy so đo thì có chút hạ thấp bản thân mình.

"
Cút!" Đình Nhi khinh miệt nói.

Đạo Đức chân nhân vừa đi vừa tức giận nói: "
Các ngươi cứ chờ đó, chờ cho chưởng giáo đến thu thập các ngươi."

.

Chật vật mới chạy về đến sư môn, Đạo Đức Chân Nhân đang định kể hết tội tình của thầy trò Ngưng Nguyệt, cũng không ngờ chưởng giáo thản nhiên nói: "
Đạo Đức, mang các đệ tử đi chữa trị đi, sự tình ta đã biết rõ."

Đạo Đức vội vàng hỏi: "
Chưởng giáo, thầy trò Ngưng Nguyệt kia cấu kết với ngoại nhân đối địch với chúng ta và các đồng môn thì người định xử lý việc này như thế nào?"

"
Chuyện này không liên quan đên bọn họ, ngươi đi đi."Chưởng giáo không kiên nhẫn được nữa, phất tay ý bảo Đạo Đức Chân Nhân rời đi.

Đạo Đức chân nhân mặc dù có chút không cam lòng, nhưng cũng đành phải cáo từ. Chính điều này càng làm cho lão hận thầy trò Ngưng Nguyệt hơn.

Đợi cho Đạo Đức chân nhân rời đi, trong đại điện bỗng nhiên nỗi lên âm thanh của Thiên Tâm: "
Chưởng giáo, Đạo Đức sư thúc thật sự là quá phận rồi."

"
Được rồi Thiên Tâm, ngươi cũng đừng than phiền nữa. Sự tình ngươi đã nói cho ta hết rồi, thị phi thế nào ta đã phán xét rõ ràng rồi. Nhưng bây giờ Đạo Đức chân nhân còn có chỗ hữu dụng lớn, tương lai ta sẽ xử trí hắn." Chưởng giáo thản nhiên nói.

"
Hãy nhớ kỹ, trong khoảng thời gian này không đươc xuất núi. Cho dù ngươi đối với Đình Nhi như thế nào, ta xem ra nàng cũng sẽ không bị ngươi cảm hóa. Hãy đặt hết tâm tư vào việc tu luyện, tương lai nếu ngươi thắng tiểu tử Lưu Phong kiathì Đình Nhi sẽ là của ngươi, tuyệt đối sẽ không thoát khỏi bàn tay của ngươi đâu."

Thiên Tâm khẽ gật đầu: "
Chưởng giáo dạy phải, con đi đây."

Lại nói bên bờ Hàn Nguyệt Thủy đàm, vì để không sinh thêm rắc rối nữa, Đình nhi nhanh chóng để phi phi trở về. Ai mà biết Chưởng giáo khi nghe những lời của Đạo Đức lão tặc xong thì có ra tay hay không.

.

Hoàng cung ngự hoa viên, có một hồ nước trong suốt nhìn tới tận đáy, bên hồ tùng bách xanh ngắt, hoa cỏ ngời ngời, cảnh sắc thực hợp lòng người. Giữa vạn khóm hoa một đình nghỉ mát nhỏ khắc rồng chạm phượng mọc cao chót vót.

Người đang ngồi trong đình nghỉ mát kia đúng là người đứng đầu hậu cung Trần Hoàng hậu, bên cạnh là hai nha hoàn trung thành. Chung quanh còn có một toán lớn thị vệ hầu hạ. Hậu nhón mấy loại hoa quả tươi cung tiến trên án đưa vào miệng, thật sự là cảnh hưởng thụ vô cùng thanh bình.

"
Nương nương, chuyện ngày hôm qua đã bị bệ hạ biết được, chẳng lẽ người lại không lo lắng một chút nào sao?" Nói lời này chính là nha hoàn đứng bên trái Trần Hoàng hậu.

Trần Hoàng hậu lạnh lẽo nhìn thoáng qua nha hoàn kia, đột nhiên cười rộ lên: "
Lo lắng, tại sao ta phải lo lắng. Nói cho ngươi biết, bản cung hôm nay tới đây chính là chờ lão đó."

Hi Du Hoa Tùng - Chương #850


Báo Lỗi Truyện
Chương 850/969