Chương 817: Thái Tử Phi lo âu


Tuy lòng rất chua xót, nhưng miệng nàng vẫn nở một nụ cười nhạt, từng bước đến gần, đơn giản nói" Tiểu Hầu gia, nếu ngài không ghét bỏ ta, ta thật sự hy vọng có thể trở thành nữ nhân của ngài" Túc vương phi biết, dựa theo ý tứ của Nhạc Tử Lân, hẳn là muốn đem mình gả cho thuộc hạ của Lưu Phong, để có thể đạt được sự che chở từ phía Lưu Phong. Nhưng nàng tốt xấu gì cũng đã làm Vương phi, hơn nữa từ nhỏ đã là người có sự kiêu ngạo, làm sao lại chịu hạ mình như vậy. Theo ý đồ của phụ thân, Túc vương phi dù có lớn mật hay không cũng khó mà nhắm vào Lưu Phong được. Tuy rằng hiện giờ Túc vương phi vẫn chưa nảy sinh tình cảm với Lưu Phong. Nhưng ít nhất thì nam nhân này cũng khiến nàng động tâm. Tương tự, hắn cũng chân chính là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất. Tuy rằng đôi lúc có hơi vô lại lẫn vô sỉ, nhưng mà những khuyết điểm nhỏ đó không che khuất nổi hào quang quanh người hắn.

Đơn giản mà nói, nếu bắt buộc để lựa chọn nam nhân thì Túc vương phi sẽ đành chọn Lưu phong. Ít nhất thì trên người nam nhân này cũng có một nửa anh hùng khí khái, giống hình tượng của nàng khi còn bé.

"Tình nhi tiểu thư, nàng vừa mới nói là muốn làm nữ nhân của ta sao? Ta không nghe lầm đó chứ?" Lúc này Lưu Phong đã bị nữ nhân có bộ ngực vĩ đại này ép tới góc tường.

"Không sai, tất cả những điều ta nói đều là sự thật." Lúc trước nàng đúng là có chút ngượng ngùng. Nhưng sau khi nói xong, Túc vương phi lại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Ha ha, quả nhiên có bản lĩnh, rốt cuộc đã từng làm Vương phi nên thật sự cũng có vài phần khí phách. Lưu Phong cười hì hì nói: "Tình nhi tiểu thư, muốn làm nữ nhân của ta thì nàng phải biết rõ rằng, nữ nhân bên cạnh ta rất nhiều, yêu cầu của ta vốn cũng rất cao. Đúng rồi, không phải nàng muốn ta sờ sao, ta hiện tại muốn sờ một chút."

"Sờ đi!" Túc vương phi dường như bất chấp mọi thứ, biểu tình của nàng có chút kích động: "Ta giữ lời, từ giờ trở đi, ta đã là nữ nhân của Lưu Phong chàng. Tuy nhiên."

Một câu tuy nhiên, lập tức khiến cho Lưu Phong rụt tay trở lại, cảm giác trong lời nói có chuyện, hắn phải rõ ràng thì mới dám động thủ.

"Hoàng đế sớm hay muộn cũng sẽ khai đao với cha ta. Ta hy vọng chàng có thể vì ta. Giúp cho cha ta vô sự" Túc vương phi nghiêm túc nói.

Cuối cùng. Hắn chính là đợi những lời này. Lưu Phong vì sao lại đến phủ Nguyên soái tán gái. Bởi vì mị lực của Tình nhi quá lớn chăng? Tất cả đều không phải. Mục đích của hắn rất rõ ràng là muốn lôi kéo Nhạc Tử Lân cùng Bộ Binh của lão.

Lưu Phong hắc hắc cười nói: "Đây là tất nhiên, nàng trở thành nữ nhân của ta, Nhạc nguyên soái cũng sẽ là nhạc phụ của ta. Chuyện của lão gia đương nhiên cũng sẽ là chuyện của ta. Nàng yên tâm, lão gia sẽ không có việc gì đâu. Tuy nhiên cũng phải nói rõ ràng trước, Nhạc phụ nhất định phải hợp tác với ta. Nếu không, ta cũng sẽ không giúp được gì đâu".

"Đó là chuyện đương nhiên mà, thiếp sẽ khuyên bảo phụ thân hợp tác với chàng" Túc vương phi thề sắt son khẳng định.

"Tốt, có những lời này của nàng, thì ta an tâm rồi." Lưu Phong mờ ám cười nói: "Bây giờ nàng hãy nhắm mắt lại, ta bắt đầu sờ soạng đây. Nếu nàng không nhắm, ta thật sự sẽ cảm thấy khó xử đó."

Quả nhiên là vô sỉ. Túc vương phi hít vào một hơi. Nghe theo Lưu Phong, khép cặp mắt phượng lại, đôi tay buông thõng xuống.

Đừng nhìn bề ngoài Túc vương phi có vẻ chịu đựng. Thực tế mà nói, không kể sự ngượng ngùng thì từ đáy lòng của nàng thậm chí còn có một tia chờ mong mơ hồ.

"Được rồi Tình nhi tiểu thư, thấy bộ dạng chết cũng không sợ của nàng, ta thật lòng không hạ thủ được."

Mở to mắt, Túc vương phi liền phát hiện Lưu Phong đã đi ra đến tới cửa, hắn hướng phía Túc Vương phi, cười hắc hắc nói: "Cũng không còn sớm nữa, ta cũng phải trở về rồi."

Túc Vương phi trong mắt tựa hồ lộ ra vài tia mất mát, thản nhiên hỏi" Vậy khi nào chàng trở lại?"

"Mấy ngày nữa ta phải trở về Phong Thành một chuyến, chờ khi ta trở lại sẽ đến tìm nàng. Trong khoảng thời gian này ta hy vọng nàng có thể thuyết phục Nguyên soái. Nàng là một nữ nhân thông minh, vì vậy ta hy vọng tương lai sẽ giúp ta được chút đại sự. Nữ nhân chỉ biết giúp chồng dạy con, ta không cần, biết không?" Để lại những lời này, Lưu Phong liền lập tức ly khai.

Túc Vương phi cẩn thận suy nghĩ lại những lời Lưu Phong vừa nói, khóe miệng nở một nụ cười, nàng là người hiểu mình rõ ràng nhất, lúc trước cơ nghiệp ở Túc vương phủ đều do nàng âm thầm chuẩn bị. Nếu không Túc vương phủ cũng không có thể huy hoàng như vậy. Nếu có cơ hội lớn hơn, nàng tin chắc vào tài hoa của mình sẽ có thể phát huy được hết. Hơn nữa chịu ảnh hưởng của phụ thân Nhạc Tử Lân, nàng đối với binh pháp cũng có đọc qua, tuy rằng chưa bao giờ mang binh đi đánh giặc, nhưng nếu để làm mưu sĩ thì có thừa khả năng.

Túc vương phi kết luận, bản thân mình sẽ tương lai cùng Lưu Phong sẽ làm nên đại sự.

Nàng biết bên cạnh Lưu Phong có rất nhiều nữ nhân, nhưng nàng tin tưởng rằng, với tài hoa của nàng mà nói, chắc chắn sẽ không kém bất kỳ một ai.

Nghĩ đến đây, Túc vương phi cảm thấy cuộc sống thật vui vẻ, thế giới thật tốt đẹp.

...

Lưu Phong đi được một lát, Nhạc Tử Lân liền tới. Sau khi vào cửa, lão vội vã hỏi." Con gái ngoan, mau nói cho cha biết, kết quả thế nào?"

"Cái gì thế nào?"Túc vương phi tuy đối với người ngoài mau lẹ, nhưng đối mặt với phụ thân lại có đôi chút ngượng ngùng, khẽ cúi gương mặt đỏ ửng xuống.

Có hy vọng. Nhạc Tử Lân là người từng trải, vừa nhìn thấy bộ dạng con gái như vậy, đã biết là mình đã có hy vọng. Tuy nhiên, lão vẫn muốn nghe tự miệng con gái nói ra.

"Con gái ngoan, mau nói cho cha biết đi, chả lẽ con muốn ta hồi hộp chết sao a." Mối bận tâm lớn nhất cả đời của Nhạc Tử Lân, chính là đứa con gái này, lão thật tâm mong muốn con mình có thể tìm được một chỗ tốt.

Túc vương phi bị cha nóng nảy thúc giục, cuối cùng cũng không trốn tránh, đành nhè nhẹ gật đầu, nhẹ giọng nói" Con đã nói với hắn, hắn rốt cục cũng đã đồng ý rồi. Tuy nhiên…"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #817


Báo Lỗi Truyện
Chương 817/969