Chương 787: Thu Sương phải rời


"Hãy quay về nói với Túc Vương, hi vọng sau này Vương có thể an phận thủ thường làm tiêu dao vương rời khỏi cuộc tranh chấp này. Với thế lực của Vương thì chỉ có con đường chết mà thôi" Lưu Phong ngẩng đầu nhìn Túc Vương phi mỉm cười: "Nhớ kỹ, nếu có lần sau, ta cũng không thể giúp ngươi được nữa!".

Túc Vương phi lại thi lễ: "Tiểu Hầu gia, ân điển của người ngày hôm nay, ta sẽ khắc trong tim. Tương lai nếu có cơ hội ta sẽ báo đáp"

Báo đáp, người lấy thân báo đáp hả? Lão tử đối với người không có hứng thú. Không thể không nói, tâm tình và cả linh hồn của Túc vương phi đều dành cho Túc vương. Vì vậy thân thể đó với Lưu Phong không có chút hứng thú.

Có lẽ, đợi đến khi tình cảm của Vương phi thay đổi, thì Lưu Phong có thể lại sẽ chiếu cố.

Túc Vương phi rời đi không lâu thì Mộ Dung Uyển Nhi hiện ra trước mặt Lưu Phong. Dụi đầu vào ngực Lưu Phong mà vui vẻ nói: "Lão công à, huynh là người tốt nhất. Huynh thật tốt, cám ơn huynh đã thành toàn cho Túc Vương phi".

Lưu Phong ôm Uyển Nhi hồi lâu, cười nhăn nhở: "Đó là điều đương nhiên, lão công ta đây tất nhiên là nam nhân tốt nhất thiên hạ. Kỳ thật, nghĩ lại thì Túc Vương phi cũng đáng thương. Lão công ta cũng không phải là loại người ném đá xuống giếng" (Chú thích của dịch giả: ném đá xuống giếng-thấy người gặp nạn nhân cơ hội kiếm chút lợi lộc". )

"
Phải, muội biết người là nam tử tốt nhất trong thiên hạ mà" Nói tới đây đột nhiên trong mắt Mộ Dung Uyển Nhi hiện lện một tia cổ quái còn giọng thì bỡn cợt: "Lão công à, người không biết thật là đáng tiếc a".

"
Đáng tiếc cái gì?" Vẻ mặt Lưu Phong trở lên ngơ ngác.

Mộ Dung Uyển Nhi liếc hắn một cái, tức giận nói: "
Ở trước mặt muội mà còn giả bộ, đương nhiên muội nói tới Túc Vương Phi, Mẫu thân của muội nói nghệ thuật của Phi rất cao"

Lưu Phong nghe thế, lập tức thấy xấu hổ, tình cảm giữa Mộ Dung phu nhân và Túc Vương phi tốt đến mức này, ngay cả chuyện đó của đối phương mà cũng rõ ràng.

Hơi run sợ, Lưu Phong hỏi một câu hết sức vô sỉ: "
Uyển Nhi, mẫu thân nàng và Vương phi thường xuyên quan hệ với nhau sao?"

"
Huynh chết đi, lão công hư hỏng. Huynh dám nói xấu mẫu thân muội, cẩn thận ta đi mách họ". Mộ Dung Uyển Nhi giận dữ, thuận tiện cấu vào lưng Lưu Phong coi như trừng phạt.

"
Đúng rồi, người còn chưa trả lời câu hỏi của ta, người hối hận sao?" Mộ Dung Uyển Nhi đối với chuyện vừa rồi không chịu buông tha.

Lưu Phong suy nghĩ một chút rồi nói: "
Việc gì phải hối hận với không hối hận, muội và mẫu thân đều đã thấy. Hơn nữa hành vi của Túc Vương phi quả thật khác thường làm ta có chút cảm động. Tuy nhiên huynh cảm thấy nàng ấy là một nữ nhân ngu ngốc. Vì Túc vương thì nàng làm như vậy là không đáng"

"
"

Mộ Dung Uyển Nhi cũng đồng cảm với Lưu Phong: "
Lão công à, người thật ra không biết, trước kia Túc vương và Túc Vương phi rất yêu nhau. Vợ chồng cung kính nhau, tôn trọng như mới cưới (nv: cử án tề mi, tôn kính như tân), người không thể hình dung được bọn họ lúc đó đâu. Lúc đó Vương phi thật là hạnh phúc, thực là vui vẻ. Nhưng từ lúc Túc vương ham muốn ngồi lên Long Ỷ Hoàng đế thì mọi thứ đều thay đổi, cả ngày ngoại trừ cái nghế kia thì chẳng có gì làm động tâm được. Túc Vương phi cũng vì chuyện đó mà ra nông nỗi này. Muội và Mẫu thân đều biết cuộc sống của Vương phi hiện tại rất thống khổ, bởi Phi là một người quyết định cái gì sẽ không thay đổi."

"
Đồ nữ nhân ngu xuẩn" Lưu Phong hừ một tiếng rồi nói: "Sớm muộn gì thì nàng ta cũng sẽ hối hận"

"
Uyển Nhi, con hãy tránh mặt một chút, ta cùng Phong nhi có một số chuyện muốn nói" Ngay khi hai người vừa dứt, Mộ Dung phu nhân mang theo khuôn mặt buồn bã đi đến. Mà giờ phút này, hai tay của Lưu Phong, một đang nhào nặn trên ngực Uyển Nhi, một tay lại đang xoa xoa đồn bộ nàng ta.

Thấy Mẫu thân đến, Mô Dung Uyển Nhi lập tức ngượng ngùng, vội vàng từ trong ngực Lưu Phong thoát ra."
Mẫu thân, lão công, hai người cứ nói chuyện đi, ta đi trước" Nói xong, nàng hướng Lưu Phong thè lưỡi, quay người rồi đi thẳng.

Lưu Phong đối với việc Mộ Dung phu nhân phá hư chuyện tốt lấy làm bất mãn, tức giận nói: "
Ta nói phu nhân, về sau người có vào cũng nên gõ cửa trước, tốt xấu cũng chờ ta cho phép rồi vào được không? Người như vậy muốn làm cho người ta thực xấu hổ" Mà hôm nay cũng chỉ là tùy tiện sờ mó, vạn nhất nếu là đang làm chuyện kia thì chẳng phải xấu hổ chết sao.

Mộ Dung phu nhân sửng sốt một chút, liếc mắt một cái rồi bất mãn nói: "
Ta thực sự muốn gõ cửa, nhưng vấn đề là ngươi có đóng cửa hay không?"

Lưu Phong nghe vậy, nghĩ lại, hình như là mình không hề đóng cửa.

Cười khan một tiếng, Lưu Phong vội vàng hỏi: "
Phu nhân, không biết người đại giá quang lâm, có gì chỉ giáo? Chuyện tình của Túc Vương phi, nói vậy người cũng đã biết, ta nghĩ người hẳn là có điều muốn ta làm a?"

Mộ Dung phu nhân thở dài một tiếng, tìm một chỗ ngồi xuống, buồn bã nói: "
Túc Vương phi thật sự ngốc a, vì tên hỗn đản thật sự là không đáng giá a?"

Lưu Phong nao nao, đúng là anh hùng tương ngộ, quan điểm của phu nhân cùng hắn hoàn toàn nhất trí. Nhưng sao không nói chuyện vừa nãy mà đề cập đến chuyện Vương phi, bà có ý tứ gì đây, còn mục đích nào khác chăng?

"
Phu nhân, bà có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi?" Lưu Phong hỏi luôn.

Mộ Dung phu nhân quay đầu, thấp thoáng trong mắt lúc đó hình như có nét buồn buồn, ánh mắt nhìn chằm chằm Lưu Phong mà nói: "
Phong nhi, Túc vương là đồ hỗn đản, tuy rằng ta rất muốn cho ngươi cứu hắn. Nhưng mà ta lại biết, mặc dù Túc vương an toàn vô sự, Túc Vương phi sẽ không hạnh phúc như trước."

"
Liên quan gì ta." Lưu Phong không cho là đúng: "Đó là chuyện tình của họ, bà nói với ta làm gì. Phu nhân a, ta không thích đi để ý tới chuyện nhà của người khác"

"
Phong nhi, ngươi nói thật cho ta, lần này ngươi vì ngại chúng ta mà ra mặt thả Túc vương, liệu ngươi hối hận sao? Liệu trong tương lai sẽ tạo thành phiền toái cho ngươi không?" Mộ Dung phu nhân xin lỗi mà nói.

Lưu Phong khinh thường cười cười: "
Phu nhân, e là bà đánh giá cao Túc vương. Ở trong mắt ta, hắn cùng con kiến không có gì khác nhau. Đừng nhìn hắn là Hoàng tử, nhưng nếu ta muốn, tùy thời tùy chỗ, ta đều có thể đưa hắn vào chỗ chết. Kỳ thật, chuyện tình lần này ta hẳn là phải tạ ơn bà mới đúng. Bà hẳn cũng biết, ta từ Túc vương phủ chiếm được không ít chỗ tốt."

"
Đúng rồi, nói nửa ngày mà bà vẫn không có nói cho ta biết, rốt cuộc thì bà tìm ta vì có chuyện gì?" Lưu Phong nhíu mày hỏi.

"
Phong nhi, ta nghĩ cầu ngươi một việc?" Mộ Dung phu nhân nhìn hắn.

"
Chuyện gì nữa?" Lưu Phong giống như là lần đầu tiên gặp Mộ Dung phu nhân thần sắc ngưng trọng.

"
Ngươi hứa trước đáp ứng ta, ta mới nói ra." Mộ Dung phu nhân thỉnh cầu nói: "Phong nhi. Ta đời này cho tới bây giờ không cầu người, hy vọng ngươi có thể đáp ứng ta."

Lưu Phong thoáng do dự một chút, gật đầu nói: "
Được rồi, chỉ cần không phải vi phạm nguyên tắc làm việc của ta, chuyện tình gì ta đều có thể đáp ứng"

Mộ Dung phu nhân nghe vậy, sắc mặt lập tức dịu đi rất nhiều, thấp giọng nói: "
Túc Vương phi trả giá lớn như vậy, đem Túc vương cứu ra. Tương lai Túc vương nhất định sẽ không cảm kích. Ngược lại còn có thể quở trách. Thậm chí trách đánh nàng. Túc Vương phi là tỷ muội tốt nhất của ta, ta không hy vọng nàng có kết cục thê thảm. Cho nên, ta hy vọng ngươi có thể trợ giúp nàng ta?"

Lưu Phong suy nghĩ một chút, nói: "
Được rồi, ta đáp ứng bà. Tuy nhiên ta cũng nói rõ ràng, nếu chính Phi nguyện ý chịu tội thì ta cũng bất lực."



"
Thu Sương, đã trễ thế này, người bảo tỷ muội chúng ta lại đây, có chuyện tình gì quan trọng?" Đêm hôm khuya khoắt, Nghê Thường cùng Trương Mỹ Nhân vốn đã ngủ say, đột nhiên bị Thu Sương đánh thức, hơn nữa còn đưa đến phòng di nương.

"
Không sai. Đích xác có chuyện quan trọng muốn nói cho các ngươi." Thu Sương mở ra thủ hộ cấm chế. Sắc mặt trầm xuống, nói: "Mấy ngày trước đây, ta đột nhiên cảm ứng được khí tức của Bạch Huyền Y. Hắn dường như cũng đã tới nơi đây. Ta e rằng hắn đã biết hành tung của ta." Chuyện Bạch Huyền Y bức tử Lam Thi Kỳ, ngoại trừ Lưu Phong, Thu Sương còn tìm cơ hội nói cho tứ vị tỷ muội sư tôn. Bởi vì, tương lai các nàng đều là người bên cạnh Lưu Phong.

"
Bạch Huyền Y? Người từng nói qua vị kia là kẻ đứng đầu Lục Đại Tuần Thiên sứ giả?" Thân hình Nghê Thường rõ ràng run rẩy một chút, ánh mắt trong lúc đó lập tức đầy lo lắng.

"
Không sai, đúng là người đứng đầu Lục Đại Tuần Thiên sứ giả, cũng là một trong những đối thủ mạnh nhất cả đời của Phong nhi. Tuy nhiên ta có thể khẳng định, hắn hiện tại hơn phân nửa còn không thể xác định Phong nhi chính là con của Thi Kỳ muội muội." Thu Sương giải thích nói: "Thiên cơ của Phong nhi dường như bị người che mắt, đối với thủ đoạn của Bạch Huyền Y cũng coi như không đoán ra điều gì."

Trương Mỹ Nhân lo lắng nói: "
Cho dù Bạch Huyền Y không khám phá ra được gì, nhưng mà hắn cũng có thể phỏng đoán ra một ít? Có lẽ, hắn đã nhận định được thân phận của Phong nhi?"

"
Có lẽ"

Thu Sương suy nghĩ một chút, nói: "
Tuy nhiên, không có chứng cớ chứng minh, hắn sẽ không ra tay. Hơn nữa, có ta ở bên người Phong nhi, hắn cũng không có gan."

Nghê Thường thật cẩn thận hỏi: "
Thu Sương, người cùng Bạch Huyền Y so ra thì ai lợi hại hơn một ít."

Thu Sương mỉm cười tự tin: "
Chúng ta chưa bao giờ giao thủ, tuy nhiên nếu hắn thực sự động thủ với ta thì trong vong trăm chiêu hắn tất bại không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng mà mấu chốt vấn đề là ở Tiên Linh môn thì Bạch Huyền Y có thế lớn, thuộc hạ nhiều. Về sau ta có tạm thời rời khỏi Phong nhi một đoạn thời gian. Cho nên, chỉ dựa vào ta che chở Phong nhi, cũng không phải kế lâu dài."

"
Làm sao bây giờ?" Trương Mỹ Nhân rất lo lắng.

Thu Sương nói: "
Kỳ thật cũng không cần sốt ruột, ta rời đi một đoạn thời gian, Bạch Huyền Y cũng sẽ không rảnh mà để ý tới Phong nhi, bởi vì hắn đồng dạng cũng phải rời đi. Ta chỉ sợ trước khi rời đi hắn đã xác định được thân phận Phong nhi, phái người đến ám sát Phong nhi. Người dưới tay hắn, cùng so sánh với hắn tuy rằng còn kém rất xa. Nhưng cũng không phải là người mà các ngươi bây giờ có khả năng chống cự. Cho nên, ta nghĩ ở trong khoảng thời gian này, đối với các ngươi tiến hành cường hóa huấn luyện, tranh thủ trong khoảng thời gian ngắn nhất, đem tu vi bọn ngươi tăng lên tới Thiên nhân hậu kỳ."

Nghê Thường cảm thấy được có chút khó tin: "
Thiên nhân hậu kỳ, điều này sao có thể?"

Thu Sương tự tin cười cười: "
Không có gì là không có khả năng, ta vừa lúc có hai kiện bảo bối, có thể trợ giúp các ngươi ở trong khoảng thời gian ngắn đạt tới Thiên nhân hậu kỳ. Đáng tiếc hai kiện bảo bối là thiên hạ kỳ trân, nếu không ta thực sự định trộm nhiều hơn để tạo ra thêm mấy cao thủ. Tuy nhiên, có các ngươi cũng coi như không tệ rồi. Hơn nữa với thực lực của Phong nhi, chỉ cần không phải Bạch Huyền Y tự mình ra tay thì cũng không có vấn đề. Hơn nữa, ta tự mình huấn luyện một vạn Thần Thánh Quân đoàn cũng không phải ngồi không."

"
Bảo bối gì lợi hại như vậy?" Trương Mỹ Nhân vẫn là cảm thấy được có chút khó tin.

"
Bây giờ còn không thể nói, thiên cơ không thể tiết lộ, đến lúc đó các ngươi liền hiểu. Ta cho các ngươi ba ngày thời gian, ba ngày sau, ta sẽ dẫn các ngươi đi một nơi bí mật tu luyện. Trong vòng nửa năm, các ngươi sợ là không thể thấy Phong nhi." Thu Sương cười nói.

"
Thu Sương, ngươi nói chúng ta cường hóa tu luyện liên tục nửa năm thời gian?" Nghê Thường hỏi.

"
Không sai, thời gian cũng tới nửa năm. Trong khoảng nửa năm này các ngươi ngoài việc tu luyện cũng chỉ có tu luyện. Cho nên, ta để cho các ngươi ba ngày cùng Phong nhi nói lời từ biệt một chút. Các ngươi có định gặp hắn không?"

"
Không có—!" Hai miệng một lời cùng đáp.



Đế quốc Hoa Hạ, tẩm cung hoàng hậu

Lão Hoàng đế chậm rãi ngồi dậy đến nắm hai tay Hoàng hậu, cười nói: "
Hoàng hậu, công phu của nàng quả nhiên không tồi, trẫm đã lâu không có như vậy."

"
Bệ hạ cũng phong độ như trước a, làm thần thiếp đến độ không xuống giường được?" Trần Hoàng hậu nằm ở trong lòng ngực lão Hoàng đế, uốn éo thân mình mà kiều mỵ nói.

"
Bệ hạ, người không phải nói thích Thái tử phi sao? Nếu thích thì thần thiếp giúp người đem nàng ta tới." Trần Hoàng hậu vặn vẹo đồn bộ, ngẩng đầu mờ ám nhìn lão Hoàng đế.

"
Im miệng—!"

Lão Hoàng đế dường như có chút nổi giận, một tay đẩy người Hoàng hậu ra: "
Hỗn trướng, Điềm nhi là Thái tử phi, là con dâu trẫm, ngươi sao dám nói bậy như thế? Trẫm khi nào lại nói thích nàng ta."

"
Bệ hạ, vừa rồi lúc chúng ta ân ái, người còn hô một tiếng Điềm nhi?" Trần Hoàng hậu có chút sợ hãi là mình làm lão Hoàng đế tức giận. Tuy nhiên nàng do dự một chút rồi vẫn quyết định ăn ngay nói thật.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #787


Báo Lỗi Truyện
Chương 787/969