Chương 775: Đại đích ngộ hội-Sự hiểu lầm to lớn


Lưu Phong lại thầm kêu một tiếng. Bình tĩnh nào, bây giờ lại muốn ta giải thích nữa a!

Ta nên làm gì bây giờ? Nghiêm trang cự tuyệt hay là giả vờ đáp ứng?

Hơi khó làm à nha! Lưu Phong thì không cảm thấy gì, nhưng điểm mấu chốt là Uyển Nhi này không dễ thay đổi như vậy.

"Nói đi, trong lòng hiền tế rốt cuộc hình dung ta thế nào?" Mộ Dung phu nhân thấy Lưu Phong do dự không quyết thì hỏi thêm một câu!

"Tốt a!" Lưu Phong thật thật giả giả nói ra.

"Còn gì nữa không?" Mộ Dung phu nhân hình như không vừa lòng với câu trả lời của hắn lại hỏi tới. Vẻ mặt có vẻ thầm oán trách làm cho Lưu Phong có chút lo lắng.

"Còn có rất lớn, rất đầy đặn!" Lưu Phong đang lo không biết nên nói như thế nào, đột nhiên ánh mắt chuyển đến bộ ngực tuyệt vời của Mộ Dung phu nhân.

"Rất lớn, rất đầy đặn?" Mộ Dung phu nhân đầu tiên là rùng mình một cái rồi lại thấy ánh mắt của Lưu Phong cứ dính chặt vào bộ ngực của mình nhìn có vẻ thèm khát liền hiểu ra được ý nghĩa của "rất lớn, rất đầy đặn".

"Tiểu tử thúi, ta hỏi đàng hoàng nghiêm túc, ngươi lại nghĩ đi đâu thế?" Mộ Dung phu nhân khuôn mặt ửng hồng, nghiến chặt hàm răng còn trong lòng thì âm thầm mắng hắn là đại sắc lang!

Nếu có thể đánh thắng được hắn, phu nhân thật muốn đem Lưu Phong ra "dạy dỗ" một chút, làm cho hắn không còn dám mạo phạm mình. Thấy nắm tay của Mộ Dung phu nhân khẩn trương xiết chặt lại, Lưu Phong âm thầm cười trộm. Phu nhân cũng thiệt là, mọi người đều là người trưởng thành cả, mà chỉ có chuyện nhỏ như thế cũng thẹn thùng.

"Phu nhân, nói thật là người thật sự tốt lắm. Bất kể là trên phương diện gì đi chăng nữa, người đều là một nữ nhân rất ưu tú. Nếu." Lưu Phong tỏ ra có chút tiếc hận: "Nếu như người không phải là mẫu thân của Uyển nhi, thì ta nhất định sẽ tiếp nhận lời đề nghị của người!"

"Chờ một chút!" Mộ Dung phu nhân nghe ra được điều gì đó không đúng liền cắt lời của hắn: "Đề nghị nào của ta?"

Lưu Phong cười cười mập mờ, liếc nhìn Mộ Dung phu nhân với ánh mắt dâm tà, phu nhân ơi là phu nhân, lại xấu hổ nữa rồi. Người chính là coi trọng ta hay sao? Mị lực của ta, ta đương nhiên rất rõ ràng a! (ND: tự sướng thấy ớn)

"Nói ra đi, rốt cuộc ta đề nghị cái gì mà sao ta lại không biết?" Mặc dù Lưu Phong không có nói rõ nhưng Mộ Dung phu nhân từ ánh mắt mập mờ của hắn cảm thấy có cái gì đó không đúng!

Lưu Phong do dự một chút rồi bóng gió hỏi tiếp: "Người không phải nói nữ nhân không có nam nhân sống rất khổ sao?"

"Đúng vậy a! Ta có nói câu đó!" Mộ Dung phu nhân chớp chớp đôi mắt to thẳng thắn trả lời.

"Sau đó, ta nói, người hẳn là nên tìm cho mình một lang quân như ý để san sẻ gánh nặng trên vai đúng không?" Lưu Phong tiếp tục gợi ý.

"Đúng vậy, ngươi có nói qua cái này, có chuyện gì không?" Mộ Dung phu nhân bị Lưu Phong càng nói càng hồ đồ. Cũng không có suy nghĩ qua, cũng không biết hắn trong lòng muốn nói cái gì! (nv: trong hồ lô bán thuốc gì).

Lưu Phong tự dưng cảm thấy buồn bực. Hắn đã "mớm" đến cho như thế rồi mà phu nhân hoàn toàn không hiểu ý hắn muốn nói là gì!

"Ngươi nói xong hết rồi à?" Mộ Dung phu nhân cau mày hỏi: "Rốt cuộc là ngươi muốn nói gì?"

Lưu Phong cắn răng một cái, quyết định nêu rõ thôi. Dù sao mình cũng là nam nhân, phu nhân da mặt quá mỏng cũng không thể bắt bẻ. Vẻ mặt lành lạnh, Lưu Phong nghiêm túc nói: "Phu nhân, ta thừa nhận là mình có chút anh tuấn, mị lực rất lớn, là thần tượng trong lòng ngàn vạn cô gái. Ta cũng biết, chỉ cần là nữ nhân thì người đó rất khó lòng từ chối ta (ND: tự sướng vãi). Kỳ thật, nàng cũng không sai, trong lòng ta cũng có điểm thích nàng. Nhưng thân phận của chúng ta có chỗ phải xem xét a! Nếu nàng có thể thuyết phục Uyển Nhi thì ta cũng để y nguyên!"

"Ngươi có ý tứ gì?" Mộ Dung phu nhân nghe Lưu Phong nói xong, đầu tiên là ngẩn ra, theo sau mới chậm rãi hiểu được những gì Lưu Phong nói nãy giờ, ý tứ là chính mình thích hắn?

"Tiểu tử thúi! Ngươi nói cái gì?" Mộ Dung phu nhân vừa thẹn vừa tức, trong lòng còn muốn tặng cho xú tiểu tử này một chưởng.

"Phu nhân, ta biết người đang thẹn thùng. Tuy vậy chuyện này tạm thời chỉ có thể như vậy, trừ phi người trước tiên là nói với Uyển Nhi. Nếu không nói thì ta sẽ không chấp nhận người" Lưu Phong tựa hồ cũng không cảm nhận ra điều gì từ nét mặt của Mộ Dung phu nhân, mà vẫn như trước tự ta cảm giác ta có sức quyến rũ a.

"Tiểu tử thúi! Ngươi đi chết đi!"

Mộ Dung phu nhân rốt cục nhịn không được muốn bạo phát. Gì thì gì nàng không biết chính mình nói sai câu nào rồi "được" hắn hiểu lầm thành như vậy.

Lưu Phong né chén trà mà Mộ Dung phu nhân ném qua trong lòng thầm hối hận. Mẹ kiếp, nữ nhân thực là thất thường, từ yêu sang hận nhanh như chong chóng. Bất quá nói qua cũng phải nói lại, Lưu Phong cảm thấy chính mình cũng sai. Chính mình không nên cự tuyệt thẳng thừng, dù sao nữ nhân cũng cần giữ mặt mũi.

"Thất bại thất bại a!"

"Phu nhân, tình yêu không tồn tại bởi lòng thương cảm a, người như thế nào có thể như vậy?" Lưu Phong cảm thấy có chút oan khuất, kỳ thật hắn vốn cũng không muốn như vậy cự tuyệt, nhưng Uyển Nhi là một cửa khó qua a!. Vì không muốn chơi với lửa nên Lưu Phong mới cắn răng từ chối.

"Im miệng" Mộ Dung phu nhân nghiến răng nghiến lợi trông rất là phẫn nộ, tựa hồ đôi môi đều bị cắn rách!

Mộ Dung phu nhân hai tay chống nạnh mà căm tức nhìn Lưu Phong. Bộ ngực sữa cao cao cùng hàng lông mi dài đều nhẹ nhàng run rẩy vì phẫn nộ. Phu nhân sẵng giọng đầy phẫn nộ: "Tiểu tử thúi, ngươi đều nói đi đẩu đi đâu? Người nào với ngươi có tình yêu? Ngươi mà nói nữa thì cẩn thận, ta sẽ không tha cho ngươi".

Lưu Phong cũng âm thầm thở dài, chính mình quả thật là sai rồi, không nên cự tuyệt a. Xem xem, nữ nhân bị thương tổn liền trở nên như vậy. Có vẻ hắn tràn đầy cảm giác áy náy.

"Phu nhân, người. đừng nóng giận vội. Kỳ thật chuyện của chúng ta cũng không phải là không thể thành, chúng ta. nên thử đi thuyết phục Uyển Nhi trước, tương lai cũng có thể được" Lưu Phong đi tới, lớn mật ôm lấy bờ vai của Mộ Dung phu nhân mà dịu dàng an ủi.

"Ngươi. Ta. Ngươi làm ta tức đến chết?" Mộ Dung phu nhân thấy Lưu Phong chẳng những khinh bạc mình trong lời nói mà còn dám lớn mật ôm lấy vai của mình. Trong lòng vừa xấu hổ lại vừa tức giận, liền cảm thấy ủy khuất, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Tiểu tặc, nếu ngươi vẫn còn làm nhục ta như vậy thì ta sẽ tự vẫn cho ngươi xem."

Thấy Mộ Dung phu nhân nổi cơn thịnh nộ như thế, dần dần Lưu Phong cảm thấy có chuyện gì đó không ổn. Hắn vội vàng rút tay khỏi vai của nàng ra, lui về phía sau vài bước, nghi hoặc nói: "Phu nhân, người đây là. Không biết ta mạo phạm người ở chỗ nào?" (ND: ngây thơ chưa)

Nghe Lưu Phong hỏi như vậy, Mộ Dung phu nhân liền khóc to hơn. Tên tiểu tặc này thật sự là ghê tởm. Chẳng những trong lời nói khinh bạc mình, hơn nữa còn động chân động tay. Bây giờ lại tỏ ra vô tội, từ hắn sai chuyển thành mình làm sai.

"Phu nhân, rốt cuộc là ta sai như thế nào?" Lưu Phong có chút nóng nảy. Hắn thật sự không rõ như thế nào mà mình lại làm phu nhân khóc. Chính người nói về mình như vậy rồi lại khóc lên khóc xuống. Ngay cả Khuynh Thành cũng không như thế!

Phiền phức đúng là phiền phức. Lưu Phong quyết định đi qua thương lượng. Nếu không đợi lát nữa Uyển Nhi thấy được, còn tưởng rằng mình khi dễ mẫu thân của nàng, khi đó thì nguy to.

"Phu nhân, người nghe ta nói, mọi việc đều có thể thương lượng, người. trước đừng khóc được không? Phu nhân cứ khóc lóc không ngừng như vậy. Người ta không biết còn tưởng rằng là ta làm khó người. Đợi lát nữa Uyển Nhi tới, ta sẽ bị phạt a!"

Lưu Phong ngồi ở bên cạnh Mộ Dung phu nhân, ôm Mộ Dung phu nhân lại. Cho rằng nhẹ nhàng có thể làm Mộ Dung phu nhân bình tĩnh lại.

"Tiểu tặc, còn không buông tay, ngươi lại tới làm nhục ta?" Mộ Dung phu nhân lại gầm lên một tiếng. Né khỏi lòng của Lưu Phong. Đứng thẳng dậy hai mắt căm tức nhìn hắn.

Thật khó làm hài lòng nữ nhân vậy sao?

Lưu Phong cũng có chút tức giận. Rốt cuộc bà ta muốn làm cái gì? Ta đắc tội với người ở đâu?

Mộ Dung phu nhân hai con mắt mở to. Bộ ngực vươn cao, khóe miệng hiện ra một tia cười lạnh, đi một bước về phía Lưu Phong rồi lạnh lùng nói: "Tiểu tặc, ngươi không phải muốn thân thể ta sao? Lại đây, ta bây giờ cho ngươi sờ, tùy tiện sờ. Ngươi muốn sờ như thế nào thì sờ như thế ấy? Dù sao ta cũng không muốn sống nữa. Hôm nay ngươi bức tử ta, nhưng ngươi phải đáp ứng ta. Tương lai nhớ cố gắng chiếu cố cho Uyển Nhi cùng Mộ Dung thế gia. Nếu không ta thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho ngươi.".

Lưu Phong thấy hành vi khác thường của Mộ Dung phu nhân thì tự nhiên có chút giật mình. Theo bản năng hắn lui về phía sau vài bước rồi hỏi: "Phu nhân, người làm thế này là có ý tứ gì? Người đang sốt à, làm sao lại trở nên hồ đồ rồi?"

"Ngươi. ngươi là loại người gì thì ta đã rõ?" Hôm nay Mộ Dung phu nhân bị lời nói của Lưu Phong khinh bạc, trong lòng xấu hổ phẫn nộ chất chồng hận không thể một đòn thu thập hắn.

Dưới cơn thịnh nộ, sự xấu hổ của Mộ Dung phu nhân đã biến mất. Nàng một mặt đi tới Lưu Phong, một mặt có hành vi như khêu gợi mà kéo áo để bộ ngục cao vút hiện ra rồi quát: "Ngươi không phải muốn sờ sao? Ngươi sờ a, ta bây giờ cho ngươi sờ, ngươi lại không dám sờ a? "

Lưu Phong có chút nhức đầu bèn vội vàng lại lui về phía sau, trong lòng có chút không thoải mái. Cho dù nụ hoa nhỏ lấp ló lộ ra dưới yếm ngực thì hắn cũng không có tâm tư mà thưởng thức.

Sao phu nhân lại to tiếng vậy?

Chẳng lẽ sau thời gian dài sống một mình liền trở nên không thể kiềm chế.
Ngay khi Lưu Phong đang miên man suy nghĩ, bộ ngực đầy đặn của Mộ Dung phu nhân đã ở ngay trước mặt hắn. Chỉ cần tiến thêm nửa bước nữa là cả bộ ngực đầy đặn đó có thể đụng tới Lưu Phong.

"Phu nhân đừng làm như vậy"

Lưu Phong vội vàng lui về phía sau nhưng phát hiện, hắn đã không thể lui lại được nữa. Vô hình chung, Mộ Dung phu nhân đã ép hắn tới góc tường rồi.

Không còn đường lui nữa, không khó để người có thể cường bạo ta chăng?

Lưu Phong nghiêm mặt nói: "Phu nhân, rốt cuộc là người có ý gì đây? Ta đắc tội với người chỗ nào? Người cần gì phải làm khổ mình như thế?"

Mộ Dung phu nhân tựa hồ bao nhiêu oán hận (nv: tâm cừu cựu oán) cùng đồng thời bạo phát, uất hận nhìn Lưu Phong mà khóc ròng ròng: "Ngươi hôm nay chọc ghẹo ta, không phải là vì muốn thân thể của ta sao? Như thế nào mà bây giờ lại không dám? Lúc này ta cho ngươi. Nếu ngươi là nam nhân thì chẳng phải là ngươi muốn ta sao?"

Lưu Phong lập tức cũng nổi giận: "Phu nhân, đủ rồi. Dù cho người có giữ gìn hay không, dù ta có là nam nhân đích thực; Nhưng ta đã nói cho người, ta sẽ không động tới người, cũng sẽ không sờ người. Ta hy vọng người cũng có lòng tự trọng, không nên tự mình làm khổ chính mình. .".

"Tiểu tặc, bây giờ ngươi lại sợ hãi? Nói còn dễ nghe hơn hát, vừa rồi lúc ngươi chọc ghẹo ta như thế sao không nghĩ tới lòng tự trọng?" Mộ Dung phu nhân lộ ra vẻ u oán cùng ủy khuất!

Lưu Phong sửng sốt một chút, có chút khó hiểu hỏi: "Phu nhân, người nên nói cho rõ ràng a, ta rốt cuộc đã làm gì người?" Lưu Phong càng ngày càng cảm giác được chuyện này có chút không thích hợp.

"Tiểu tặc, ngươi vẫn giả bộ" Mộ Dung phu nhân nấc một tiếng, tức giận nói: "Ngươi mở miệng ra là khinh bạc ta, nói cái gì ta thích ngươi. Ta và ngươi thì có tình yêu gì, chẳng lẽ cái này không phải là chọc ghẹo ta hay sao?" Tâm lí của Mộ Dung phu nhân thật sự là bực bội, chính mình từ bé đến giờ không có bị nam tử khinh bạc bao giờ. Lại không nghĩ được rằng, hôm nay bị chính con rể tương lai khinh bạc mình, trong lòng thật sự là không thoải mái.

Lưu Phong lập tức hiểu ra được, biết vấn đề là ở chỗ này.

Hắn vội vàng hỏi: "Phu nhân, chẳng lẽ ta nói sai rồi?" Mặc dù là đang hỏi, nhưng là Lưu Phong đã biết, hắn hơn phân nửa là nói sai rồi. Nếu không thì Mộ Dung phu nhân cũng sẽ không đang yên đang lành mà vô cớ trở nên tức giận như thế, rồi làm ra những hành động khác thường.

Lưu Phong cẩn thận nghĩ lại về những gì Mộ Dung phu nhân đã nói rồi hỏi lại lần nữa: "Phu nhân, nếu ta lí giải sai, vậy thì người có thể giải thích cho ta tại sao người lại hỏi ta những vấn đề dạng như vậy?"

"Dạng nào?" Mộ Dung phu nhân trừng mắt Lưu Phong hỏi.

"Người hỏi ta, bản thân phu nhân như thế nào? Còn hỏi ta, trong lòng ta thì phu nhân có hình tượng như thế nào, cái này không phải là bộc lộ tình cảm với ta hay sao?" Lưu Phong cảm giác được chính mình không sai a, người trong thiên hạ đều sẽ tưởng rằng đây là tỏ tình a!.

"Phi!"

Mộ Dung phu nhân hầm hừ tức giận rồi nói: "Ai mà tỏ tình với ngươi, chỉ là ta muốn nói cho ngươi biết. Ta, Mộ Dung phu nhân tuy không phải là cái gì trinh tiết liệt nữ, nhưng cũng hiểu được đạo lý phụ nữ tốt không lấy hai chồng. Ngươi nói về tìm một lang quân vừa ý nhưng ta căn bản là cho tới bây giờ cũng không có nghĩ tới vấn đề này" Trên thực tế Mộ Dung phu nhân chỉ muốn thông qua hai câu hỏi đó nói cho Lưu Phong biết mình là loại người như thế nào. Nàng căn bản là sẽ không tái giá lấy thêm chồng.

Lưu Phong lập tức hiểu rõ vấn đề, chính mình quả thật là hiểu lầm

"Phu nhân, nghe người nói như thế thì vừa rồi ta thật sự hiểu lầm ý tứ của người, ta tưởng rằng những lời đó là đang hướng ta. Cho nên, ta mới như vậy nói" Lưu Phong xin lỗi rồi nói: "Phu nhân, chuyện hôm nay ta thừa nhận là ta không đúng. Hy vọng người sẽ không để ý. Sau này, ta tuyệt là sẽ không nói về đức lang quân như ý trước mặt người nữa! Người nha, trước hết bình tĩnh đã, đừng khóc nữa. Phu nhân lại khóc nữa rồi, đợi lát nữa Uyển Nhi trở lại thì thực sự ta nói thế nào được?"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #775


Báo Lỗi Truyện
Chương 775/969