Chương 758: Quan hệ với Thái Tử phi là thế nào?


"Bệ hạ, người đã đề cao rồi, vi thần chẳng qua là một gã cô nhi. Trọng địa như Hoàng lăng thì vi thần không có tư cách đi vào." Lưu Phong tìm cách thoái thác.

Lão Hoàng đế hơi cau mày, quả thực Lưu Phong nói rất có lí. Hoàng lăng trọng địa thì chỉ có Hoàng tộc mới có thể tiến vào. Nếu như người ngoài đi vào, tất bị vệ sĩ Hoàng lăng đánh chết miễn bàn. Bởi vì trong Hoàng lăng có cất giấu rất nhiều bí mật của Hoàng tộc. Nếu như chính Lưu Phong cũng không thừa nhận thì hắn chắc chắn cũng không có cách nào đi vào. Ngược lại, nếu lúc này Lưu Phong tự mình thừa nhận, lão Hoàng đế cũng công nhận thân phận của hắn thì hắn phải sẵn sàng đi vào Hoàng lăng Tông Nhân đường để làm kiểm tra nhận tổ qui tông.

"Ai, quên đi. Hôm nay trẫm cũng không ép khanh. Liệu sau khi về thì khanh có còn nghĩ lại?" Lão Hoàng đế thở dài một tiếng, trên vẻ mặt càng tăng thêm vẻ cô độc.

"Lưu ái khanh, ngoại trừ chuyện này thì trẫm còn muốn hỏi khanh một chuyện khác?" Vốn Lưu Phong đang định cáo từ rời đi, nhưng lại không nghĩ lão Hoàng đế vẫn còn có chuyện nói tiếp.

"Bệ hạ, mời người nói. Vi thần nhất định nếu biết thì nói, đã tấu thì nói hết" Lưu Phong vừa cung kính đáp, vừa cẩn thận tự hỏi cuối cùng thì lão Hoàng đế vẫn còn có chuyện gì.

"Nói cho cùng thì khanh và Thái tử phi có quan hệ như thế nào?" Lão Hoàng đế trầm giọng hỏi, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Lưu Phong, môi mím lại đầy vẻ tức giận.

Lưu Phong có hơi ngạc nhiên. Vấn đề mà lão Hoàng đế nêu có chút đột nhiên. Không biết lão vì cớ gì mà hoài nghi, và hoài nghi cái gì. Ra sức tự làm cho mình tỉnh táo trở lại, Lưu Phong mỉm cười nói: "Bệ hạ, vi thần biết Thái tử phi điện hạ chỉ như bằng hữu thông thường mới đây mà thôi".

"Có phải như vậy không?" lão Hoàng đế nghe vậy, cười lạnh một tiếng, sắc mặt thay đổi vài lần. Trong lòng hừ lạnh, bằng hữu hoàn toàn bình thường, ta xem ra các ngươi đều có thể đã lên giường hết.

"Ái khanh, về thân phận của khanh chúng ta có thể bàn lại sau. Trẫm sẽ phái Chân Long vệ tích cực điều tra. Nhưng mà quan hệ của khanh và Thái tử phi thì hôm nay khanh phải mau chóng nói rõ cho trẫm" Lão Hoàng đế hơi giận nói: "Gần đây trong cung trẫm thường xuyên nghe được một vài tin đồn, trẫm hi vọng khanh có thể cho trẫm một lời giải thích rõ ràng".

M. B. , khẳng định là đồ tiện nhân Trần Hoàng hậu nói gì đó?

"Thần đã hiểu!"

Lưu Phong nhanh chóng phủ định ý nghĩ của mình. Xem xét tình huống lần trước tại Đông cung, hẳn là Trần Hoàng hậu cũng sẽ không nói bậy gì với lão Hoàng đế.

"Rốt cuộc là ai? M. B. , đừng có để cho ta biết là ai, nếu không nhất định ta sẽ cho hắn được đẹp mặt" Lưu Phong căm phẫn thầm nghĩ.

"Bệ hạ, nếu người cũng nói là tin đồn thì rõ ràng đó là một số người vì nhàm chán mà phỉ báng linh tinh bậy bạ mà thôi, không phải là sự thật" Lưu Phong nói không hề đổi giọng.

Lão Hoàng đế âm thầm cười lạnh. Người khác nói thì đương nhiên ta còn không tin, nhưng mà Thái tôn nói thì làm sao mà ta không tin cho được? Thử hỏi trên đời này có đứa con nào lại phỉ báng chính mẫu thân của mình cơ chứ.

"Ái khanh, không bằng khanh trước hết hãy nghe những lời đồn đại bình luận gì chăng?" Lão hoàng đế cười lạnh một tiếng rồi thản nhiên nói: "Có người nói khanh và Thái tử phi thường quan hệ bất chính. Hay gặp mặt lúc đêm khuya. Hơn nữa vào lúc gặp mặt đều không có cung nữ thái giám ở đó, mỗi lần gặp đều lâu đến mấy canh giờ."

Mẹ kiếp, khẳng định là có tay chân ngầm của lão Hoàng đế ở trong tẩm cung của Thái tử phi. Nếu không làm sao lão lại biết tường tận như vậy? Nhưng mà Lưu Phong thay đổi suy nghĩ, ý tưởng vừa mới nảy ra chắc không đúng. Với bản lĩnh của bất tử chiến sĩ, hẳn là không có khả năng để cho nội tuyến biết việc này.

Mẹ kiếp, rốt cuộc là ai?

"Ái khanh, hi vọng khanh cho trẫm một lời giải thích?" lão Hoàng đế trầm giọng quát.

Lưu Phong thoáng do dự một chút rồi ưỡn ngực nghiêm trang nói: "Bệ hạ, đây là vu khống. Tuyệt đối là vu khống trần trụi. Thần là một kẻ ngoại thần, làm sao đêm khuya lại xuất hiện tại Đông cung. Bệ hạ, vi thần hi vọng người phái đi Cẩm y vệ, Chân Long vệ điều tra việc này để trả lại sự trong sạch cho thần" Loại sự việc này liên quan tới danh dự và sự tôn nghiêm của Hoàng tộc nên Lưu Phong tất nhiên sẽ không thể thừa nhận gì hết.

"Kiểu gièm pha này được bộc lộ hoàn toàn giống như sự thẳng thắn. Nhưng mà trẫm rất tin tưởng lời Thái tôn nói" Việc này do Hoàng Thái tôn tự mình nói với lão Hoàng đế nên lão lựa chọn mà tuyệt không hề suy xét thêm. Bởi vì lão trước sau tin tưởng, thân là nhi tử nên nếu không phải sự thật thì Thái tôn tuyệt đối sẽ không tùy tiện phỉ báng mẫu thân của mình.

"Ái khanh, chuyện này trẫm nghĩ không cần phải tra xét lại nữa" lão hoàng đế có chút tức giận: "Nếu bây giờ trẫm được khanh cho một lời giải thích hợp lí".

"Bệ hạ, không có gì để giải thích với người" Lưu Phong dù chết không nhận: "Thần và Thái tử phi điện hạ không hề có quan hệ bất chính gì. Nếu bệ hạ thực sự tin tưởng những lời đồn nhảm gió bay như vậy thì xin hãy trị tội thần".

"Trị tội? Hừ Lưu Phong, khanh đừng có tưởng rằng trẫm không có biện pháp với khanh." Dường như lão Hoàng đế bị thái độ của Lưu Phong chọc tức, quát lạnh một tiếng rồi nói: "Lưu Phong, nói cho khanh hay, thiên hạ này chính là thiên hạ của trẫm. Không kẻ nào dám ăn nói như vậy với trẫm, kể cả khanh cũng không phải ngoại lệ".

"Bệ hạ nói quá lời, vi thần không dám!" Lưu Phong không nhún cũng chẳng cao ngạo mà nói, đôi mắt gắt gao nhìn chòng chọc vào lão Hoàng đế, thần sắc không hề thay đổi.

"Khanh không dám, có cái gì mà khanh không dám đây." Nói tới đây, tâm tình lão Hoàng đế đột nhiên có hơi kích động, ngón tay lão trỏ thẳng vào Lưu Phong cả giận nói: "Lúc đầu chuyện của Ân Quí phi trẫm không hề tra xét. Nhưng mà lại không nghĩ rằng khanh biến thành trẫm khích lệ, dám ngang nhiên quan tâm đến chính Thái tử phi. Nếu trẫm tiếp tục im lặng bỏ qua thì sau này trẫm còn có thể đối diện với đứa con đã mất của mình nữa hay không? Lưu Phong, trẫm cho khanh biết, nếu khanh không cho trẫm một lời tuyên bố thì khanh đừng mong rời khỏi nơi này." Nói xong trong đôi mắt của lão Hoàng đế thậm chí còn xuất hiện một tia sát khí.

Cùng lúc đó, Lưu Phong phát hiện trong hoa viên trước không bóng người, lúc này đã thấy cao thủ tụ tập. Có cả cao thủ Chân Long vệ và Thiên Sư đạo.

Hiển nhiên, ngay từ đầu lão Hoàng đế đã bố trí nước cờ này. Lưu Phong sơ bộ phỏng chừng lực lượng mà lão Hoàng đế thiết lập một chút. Xác định chính xác là rõ ràng một cao thủ nguyên anh lực đảm bảo không cách nào mà rời đi. Đáng tiếc a, Lưu Phong hắn lại có những bốn nguyên anh lực. Lực chiến đấu đủ để uy hiếp cả cao thủ thiên nhân kì. Nếu như hắn muốn chạy thì căn bản là đám phế vật này không cách nào ngăn cản.

"Bệ hạ, chuyện của Quí phi nương nương không có quan hệ tới thần!" Lưu Phong lạnh nhạt nói: "Thần và Thái tử phi điện hạ chỉ là quan hệ bằng hữu thuần khiết. Đây là lời giải thích của thần. Nếu người ép buộc thần thừa nhận điều gì, trừ phi người ban thánh chỉ thì đương nhiên thần sẽ dựa theo ý tứ của người để nói. Bệ hạ là đế vương, thần là bề tôi. Vua muốn bề tôi chết, thần không thể không chết. Càng huống gì chỉ vài lời thú nhận.".

"Ngươi. Lưu Phong, khanh thực quá đáng." Quá vô sỉ, lão Hoàng đế tức giận đến đến điên người. Cho tới bây giờ, lão chưa từng thấy thần tử nào vô sỉ như Lưu Phong. Rõ ràng tự mình phạm tội, vậy mà vẫn còn giữ được bình tĩnh. Mặt không đổi, tim không loạn, giống như người ngoài cuộc. Suy nghĩ nửa ngày thì ngược lại, hắn nói như bị oan khuất vậy.

Nói tới oan khuất thì lão Hoàng đế cho rằng chính lão mới phải chịu oan khuất. Đại mĩ nhân như Ân Quí phi không thể vô duyên vô cớ tự nhiên mà mất tích. Trước kia thì nói lão không thể hành sự được, nhưng mà bây giờ đã khôi phục lại được hùng phong nam nhân. Khi nhớ lại chuyện cũ thì lão đều là một phen phẫn nộ thật khó mà chịu được.

"Bệ hạ, thần không thẹn với lương tâm!" Lão tử và Ân Quí phi thực sự yêu nhau chân thành, cần gì lão phải quan tâm đến chuyện còn chưa rõ. Còn về phần Thái tử phi điện hạ, Lưu Phong lại càng không cảm thấy có gì bất chính trong quan hệ. Cho đến bây giờ hai người bề ngoài vẫn duy trì quan hệ mẫu tử. Nói về quan hệ tiếp xúc thân thể thì cũng chỉ có vài lần ôm ấp nhau. Hơn nữa mỗi lẫn đều là do Thái tử phi chủ động. Vả chăng cũng chỉ có luận bàn về chuyện quí trọng thương mến của mẫu thân với hài tử thôi sao.

Cẩn thận mà nói, Lưu Phong thực sự nghĩ rằng hoàn toàn mình chịu một chút ủy khuất.

"Bệ hạ, thỉnh người nói cho vi thần. Rốt cuộc là ai phỉ báng danh dự hạ thần ở trước mặt người?" Nếu biết được nguồn cơn ủy khuất, Lưu Phong có thể chuẩn bị lấy lại thanh danh cho mình.

Lão Hoàng đế thoáng do dự một chút, hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Chuyện Ân Quí phi đã qua, trẫm cũng không muốn nhắc lại. Nhưng mà việc khanh đang có quan hệ bất chính với Thái tử phi cũng là sự thật. Bởi vì chuyện này do chính Hoàng Thái tôn tự mình nói ra với trẫm. Liệu khanh có nghĩ rằng nhi tử sẽ phỉ báng chính mẫu thân của mình sao? Nếu như không phải các ngươi làm quá phận thì trẫm nghĩ Thái tôn cũng sẽ không cam chịu tiếng bất hiếu mà tố cáo với trẫm chuyện xấu xa của các ngươi".

Lão hoàng đế càng nói càng tức: "Chả trách khanh sớm tối (nv: minh lí ám lí-công khai và ngầm) đều bảo vệ Phi. Trước kia trẫm thực không nghĩ ra nguyên cớ trong đó, nhưng giờ thì trẫm đã rõ ràng rồi".

"Lưu Phong, sao bây giờ khanh không nói một lời nào cả?" lão Hoàng đế đắc ý cười cười, trên mặt lộ ra một vẻ băng giá, trong đôi mắt đã lóe lên sát ý.

Ta kháo, rõ ràng không ngờ là cái đồ tiểu súc sanh kia. Lưu Phong vạn lần không thể nghĩ tới việc hiển nhiên là Thái tôn giả mạo kia lại phỉ báng danh dự của mình. Chẳng trách bộ dạng lão Hoàng đế một mực tin tưởng mà không hề nghi ngờ.

Nhưng mà nói đi thì phải nói lại. Có Thái tôn làm chứng mà lão Hoàng đé tin tưởng thì là chuyện rất bình thường. Xem ra quan hệ của Thái tử phi và Thái tôn cũng đã tới trạng thái không thể hòa hoãn. Nếu không thì hắn cũng sẽ không nói ra chuyện như vậy trước mặt lão hoàng đế.

Với ý nghĩa nghiêm khắc mà nói thì đích thực là Thái tôn phỉ báng. Bởi vì cho đến giờ thì Lưu Phong và Thái tử phi vẫn dừng lại, chưa hề có vượt qua lễ nghĩa dù chỉ một bước.

"Bệ hạ, thần có chuyện muốn nói, lời của Thái tôn vị tất đã là sự thật" Lưu Phong hừ một tiếng rồi nói: "Thần sớm đã nhận được tin tức nói rằng quan hệ giữa Thái tử phi điện hạ và Thái tôn rất trầm trọng. Giờ suy nghĩ lại thì đích thực là như thế. Nếu không thân làm nhi tử mà Thái tôn lại phỉ báng mẫu thân của mình như thế. Hơn nữa, quan hệ giữa vi thần và Thái tôn luôn luôn tồi tệ. Đối với vi thần thì Thái tôn vẫn ghi hận trong lòng. Lần này hẳn là Thái tôn tỉ mỉ xếp đặt mưu kế nhất tiễn hạ song điêu, thực sự là tinh vi. Bệ hạ là đấng minh quân sắc sảo. Hi vọng không để cho kẻ tiểu nhân bịt mắt mà tự dưng làm oan uổng cho kẻ bề tôi trong sạch".

"Khanh nói Thái tôn phỉ báng." Lão Hoàng đế vốn đã tin chắc không hề nghi ngờ, nay được Lưu Phong nhắc nhở nên ngài thấy không cần phải tra cứu gì nữa. Trong khoảng thời gian này thì quan hệ mẫu tử bọn họ đích thực không tốt. Hoặc là nói rằng rất tệ, tệ đến mức gần giống như là thù địch. Nếu như điểm này cơ hồ còn chút nghi ngờ thì vẫn còn có lời của Lưu Phong, quan hệ của hắn với Thái tôn rất trầm trọng, đó quả là sự thực.

Vừa nghĩ như vậy, lão Hoàng đế chợt hiểu rằng mình cũng có chút khinh suất. Hẳn là đầu tiên nên tra xét đã, sau đó hãy gọi Lưu Phong đến đối chất. Còn làm như thế này thì có hơi không tốt. Nếu là thần tử bình thường, lão có thể dùng quyền vua chúa áp đặt. Chẳng kể cái gì mà oan uổng hay không oan uổng, cho dù giết nhầm mười người mà không bỏ sót một người thì mới là vương đạo. Nhưng mà Lưu Phong thì khác, hắn không giống như những thần tử bình thường. Khoan nói đến thân thế đến giờ còn chưa rõ ràng của hắn, trong tay hắn điều khiển thế lực làm cho lão hoàng đế không thể không kiêng kị ba phần. Càng chính yếu chính là bây giờ Lưu Phong cũng lão Hoàng đế đang hợp tác nhiều mặt, hai bên đều có rất nhiều lợi ích chung. Ví dụ mà nói, Lưu phong và lão Hoàng đế đã sớm đạt thành hiệp nghị hai bên chia đôi lợi nhuận từ Bách dã và Trường thanh. Còn có bộ phận Thiên Thượng Nhân Gian tại kinh đô, Lưu Phong cũng đã hứa để lão Hoàng đế lấy hai phần. Hơn nữa lão cũng cần Lưu Phong đối kháng Yến vương, Đông cung. Cho nên nếu không phải vạn bất đắc dĩ, chưa tới thời điểm cuối cùng thì không thể động tới Lưu Phong.

"Bệ hạ, xin người cho triệu Thái tôn tới đây, vi thần nguyện đối chất với hắn trước mặt người!" Lưu Phong thấy vẻ mặt chần chừ của lão Hoàng đế, lập tức ra vẻ thập phần tức giận mà ép từng bước.

Lão Hoàng đế hít sâu một hơi, do dự một chút rồi nói: "Ái khanh, trẫm sẽ triệt để điều tra việc này. Nếu quả thực là Thái tôn cố tình phỉ báng thì trẫm sẽ trả lại công đạo cho khanh. Nhưng mà, như trẫm đã nói lúc nãy, nếu quả thực khanh có ý đồ với Thái tử phi thì trẫm sẽ không bỏ qua cho khanh".

"Bệ hạ, vi thần sẽ không bỏ qua chuyện này, cho dù có là Thái tôn" Lưu Phong cũng buộc lòng nói một câu.

Lưu Phong thực sự là rất tức giận. Đồ tiểu vương ngu xuẩn này, ngươi phỉ báng ta thì không nói, nhưng mà đến ngay cả danh dự của lão nương mình mà cũng không thèm để ý. Loại người này, nhi tử như vậy thì thực sự súc sanh cũng ko bằng!

Lưu Phong quyết định quay đầu rời khỏi ngự hoa viên đi tìm Thái tôn để nói "chuyện phiếm". Thứ nhất là nghe một chút về nguyên nhân khiến mẹ con bọn họ trở thành kẻ thù. Thứ hai là thuận tiện giáo huấn cho hắn một chút, để cho tương lai sau này không bị hắn đâm chết từ sau lưng.

"Ái khanh, trẫm không thể để cho khanh làm càn. Trẫm sẽ triệt để điều tra rõ ràng mọi thứ" Nói xong, thần sắc lão hoàng đế dần dần hòa hoãn một chút: "Ái khanh, bây giờ thế cục kinh đô hỗn loạn. khanh là bậc lương đống của đế quốc. Trẫm hi vọng khanh không vì việc nhỏ này mà làm ầm ĩ. Lấy việc quốc gia đại sự làm trọng. Chuyện của khanh và Điềm nhi hôm nay không nói tới nữa. Trẫm muốn hỏi khanh, khanh xem thế cục thế cục kinh đô như thế nào? Chân Long vệ đã điều tra ra, gần đây có rất nhiều loại cao thủ khác nhau xuất hiện ở kinh đô. Dường như mục tiêu của bọn họ là trẫm? Đúng rồi, trẫm còn biết khanh đã âm thầm ngăn cản thế lực này. Xem ra khanh đích thực là đại đại trung thần a, trẫm không hề có nhìn nhầm người." Nói tới đây, lão Hoàng đế nở nụ cười. Lưu Phong cho dù là có chút không phải, nhưng mà đích xác thì coi như lão không nhìn nhầm. Từ khi Lưu Phong xuất hiện đến giờ rõ ràng hắn đã giúp lão rất nhiều. Không phải lão Hoàng đế là người không rõ. Cẩn thận mà xét thì kể từ khi Lưu Phong xuất hiện đến giờ, đích xác là hắn cũng đã giúp lão rất nhiều. Hắn cũng lại cứu lão vài lần. Đúng như Trương Thiên Sư năm đó đã nói, hắn đích thực là một nhân tài.



Hi Du Hoa Tùng - Chương #758


Báo Lỗi Truyện
Chương 758/969