Chương 706: Đại sư tôn thẹn thùng đỏ mặt.


Thuỷ Mị Nhi phục hồi tinh thần, liếc mắt nhìn Nghê Thường, do dự một chút rồi nói: "Đúng là ta biết một ít nhưng cụ thể không dám khẳng định."

"Hiện tại, ta chỉ có thể nói vị tiên tử kia đến từ Tiên Linh Môn." Thuỷ Mị Nhi cường điệu nói: "Tiên Linh Môn là đại môn phái trong nhất giới, vô cùng thần thánh, cũng là nơi cường đại nhất."

"Nhị tỷ."

"Tam muội, một số việc đợi đại tỷ trở về sẽ tự mình nói cho ngươi." Tần Thuỷ Dao ngắt lời Nghê Thường vẻ mặt trầm trọng.

"Ngươi là Tần Thuỷ Dao?" Tần Thuỷ Dao vội vàng đi tới hàn nguyệt thuỷ đàm nhìn thấy nữ tử khoảng chừng hai mấy tuổi, ngồi trên một tảng đá cạnh thuỷ đàm chân ngâm trong nước, tỏ vẻ thích thú.

Tần Thuỷ Dao sửng sốt một chút, lập tức nhìn bốn phía.

"Đừng nhìn, là ta gọi ngươi tới" Nữ tử ngẩng đầu mỉm cười nói: "Ta là Thu Sương, ta nghe đã nghe muội muội nhắc tới ngươi, muội muội ta là Lam Thi Kỳ."

Tần Thuỷ Dao nghe vậy thân mình run lên, thất thanh nói: "Thu Sương tiền bối đến từ Tiên Linh Môn?"

Thu Sương gật đầu, điểm chân một cái đứng thẳng trên tảng đá, điềm đạm nói: "Lưu Phong là hài tử của Thi Kỳ?"

Tần Thuỷ Dao do dự một chút tựa hồ không muốn trả lời.

"Ta là tỷ tỷ kết bái của Thư Kỳ. Ngươi yên tâm, ta đến đây để bảo hộ hài tử của Thư Kỳ muội muội tuyệt đối không có ác ý." Thu Sương đối với cảnh giác của Tần Thủy Dao rất hài lòng.

"Không cần hoài nghi dụng ý của ta." Thu Sương giải thích nói: "Người nên biết trong Tiên Linh Môn ngoài Thi Kỳ thì không ai biết ngươi".

Tần Thuỷ Dao nghe vậy gật đầu, cung kính nói: "Vãn bối có chút thất lễ, thỉnh tiền bối lượng thứ" Tần Thuỷ Dao có quen biết với Thi Kỳ, chuyện này là bí mật của hai người. Thu Sương biết quan hệ của hai người lại đến từ Tiên Linh Môn muốn ra tay tương trợ riêng việc này đã thấy nàng ta với Lưu Phong vô hại.

"Không cần câu nệ." Thu Sương cười nói: "Ngươi là tỷ muội của Thi Kỳ, không bằng chúng ta ngang hàng luận đàm".

"Thuỷ Dao không dám!" Tần Thuỷ Dao vừa mừng vừa lo.

Thu Sương thoáng cười, tiến lại vài bước nói: "Cái gì mà dám hay không, ngươi là hảo tỷ muội với Thi Kỳ, sao lại cổ hủ như vậy."

Tần Thuỷ Dao vội vàng nói: "Cung kính không bằng tuân mệnh. Thu Sương tỷ tỷ, người lần này đến."

Thu Sương nghe vậy mỉm cười: "Ân, được rồi."

Ngưng một lúc nàng thở dài một tiếng rồi nói: "Bạch Huyền Y đã biết chuyện hài tử của Thi Kỳ muội muội. Hắn đã phái người đi tìm kiếm các nơi. Ta lo lắng cho an nguy Lưu Phong nên mới xuống núi tìm ngươi".

"Bạch Huyền Y?" Tần Thuỷ Dao với cái tên này hiển nhiên không quen thuộc.

"Bạch Huyền Y là lục đại tuần thiên sứ giả đứng đầu Tiên Linh Môn. Cái chết của Thi Kỳ muội muội là do hắn tạo thành. Bức tử Thi Kỳ muội muội không phải là sư môn là chính là Bạch Huyền Y."

Thu Sương đại khái kể qua chuyện Bạch Huyền Y với Thi Kỳ, lo lắng nói: "Bạch Huyền Y thân là lục đại tuần thiên sứ giả hàng đầu, có thế lực rất lớn ở Tiên Linh Môn. Nếu hắn thật sự muốn nhổ cỏ tận gốc thì hài tử kia rất nguy hiểm. Cũng may hiện tại hắn không biết tin tức của hài tử kia, nhưng ta phỏng chừng kéo dài được bao lâu. Nhiều nhất cũng chỉ có thể kéo dài tới đại hội tu chân. Ta muốn lợi dụng khoảng thời gian này tăng cường tu vi cho hắn một chút."

"Đúng rồi, hài tử kia hiện giờ sao gọi là Lưu Phong?" Thu Sương có điểm khó hiểu. Nam nhân muội muội hẳn là thái tử điện hạ Hoa Hạ đế quốc a, lúc trước Lam Thi Kỳ bị sư môn bắt về cũng không thấy trở lại. Cho nên đối với chuyện tình hài tử với trượng phu sau không biết nhiều lắm, bởi thế Thu Sương mới hỏi như vậy.

Tần Thuỷ Dao không dám chậm trễ liền vội vàng chuyện Lưu Phong nói qua một lần.

Thu Sương nghe xong sắc mặt phát lạnh, thở dài một tiếng rồi nói: "Không nghĩ tới chất nhi của ta lại cực khổ như vậy, bất quá cũng không tồi. Nghịch cảnh mà có thể tự tu luyện".

"Đúng rồi, giờ hắn ở đâu?" Thu Sương liền hỏi.

Tần Thuỷ Dao gật đầu nói: "Phong nhi đang ở Phúc Thành cầm quân đánh giặc".

"Phúc Thành?" Thu Sương hơi nhắm mắt thi triển chiêm thiên quái tính toán một lúc rồi cũng tìm được phương vị Lưu Phong. Dạo này những chiêm thiên quái linh nghiệm với Lưu Phong ngày càng ít. Nếu Tần Thuỷ Dao không nói thì chắc chắn Thu Sương cũng không biết.

Thu Sương cảm giác tựa hồ số mệnh cùng thiên cơ Lưu Phong đã nằm ngoài thế giới này.

Đột nhiên, trong lòng nàng run lên tựa như nghĩ ra cái gì, nhất thời cười lớn: "Ha ha, quả nhiên không tồi, Phong Nhi đúng là người ngoài thiên kiếp.".

Tần Thuỷ Dao nghe vậy dường như cũng hiểu được chuyện gì trong lòng mừng rỡ liền hỏi: "Thu Sương tỷ, ý người trong đại kiếp lần này Phong nhi không bị ảnh hưởng".

"Đúng vậy, tuy rằng ta không biết cụ thể là gì, nhưng Phong Nhi đích xác nằm ngoài thiên kiếp. Chờ chút." Thu Sương trong lòng vui sướng tiếp tục tính toán không ngờ lại có chuyện ngoài ý muốn vui vẻ nói: "Trong thiên hạ có hai người ngoài thiên kiếp."

Tần Thuỷ Dao giật mình hỏi: "Ngoài Phong Nhi ra còn có ai khác? Đấy là ai?" Con người Lưu Phong vốn thần bí, Tần Thuỷ Dao chăm sóc hắn nên cũng không kinh ngạc lắm chỉ không ngờ trên đời lại còn một người nữa.

"Ha ha."

Thu Sương mỉm cưòi nói: "Kỳ thực người này ngươi cũng biết, chính là tiểu tình nhân của Lưu Phong".

"Là Đình Nhi?" Kết quả này nằm ngoài dự tính của Tần Thuỷ Dao nhưng lại rất hoan hỉ nói thế nào thì đều là người một nhà.

Thu Sương nói tiếp: "Dựa vào thôi toán của ta, phàm là người bên Phong nhi đều có thể tránh được đại kiếp".

Tần Thuỷ Dao mừng rỡ liền nói: "Thu Sương tỷ, ý của người Phiêu Miểu cốc cũng tránh được kiếp nạn này. ."

Thu Sương cũng không vội đưa ra khẳng định nói: "Thiên ý thay đổi, có một số việc ta không biết được chính xác. Nhưng có Phong nhi với Đình Nhi ở bên thì các ngươi sẽ không gặp vấn đề gì lớn rồi. Đúng rồi nếu Phong Nhi có được tử hư chân long khí thì tương lai có lợi hơn một chút".

"Có phải Phong nhi có ý muốn làm hoàng để Hoa Hạ để quốc?" Thu Sương đột nhiên hỏi.

Tần Thuỷ Dao cũng không che giấu liền gật đầu nói: "Phong nhi vẫn luôn luôn trù tính chuyện này. Tựa hồ như hắn muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về mình".

"Tốt lắm, đấy mới là hài tử của Thi Kỳ muội muội." Thu Sương dường như rất hài lòng với biểu hiện của Lưu Phong.

"Thuỷ Dao muội muội, vận mệnh Phiêu miểu cốc gắn chặt với Phong nhi, hiện tại các ngươi phải mau chóng tăng cường tu vi chuẩn bị ứng phó với nguy cơ sắp đến." Thu Sương nghiêm túc nói: "Có lẽ các ngươi thật sự có thể vượt qua đại kiếp. Nhưng với sự đuổi tận giết tuyệt của Bạch Huyền Y thì đừng có mong gì. Với tu vi hiện tại bây giờ của các ngươi thì sự y hiếp của Bạch Huyền Y còn hơn kiếp nạn tu chân giới."

"Đây là Cửu Thiên Tinh Thần Quyết với một lọ Cửu Chuyển Linh Đan ngươi hãy cầm lấy. Đến kì tu chân đại hội sắp tới, tu vi ngươi phải đề thăng tới thiên nhân sơ kì." Nói xong Thu Sương liền đưa ra một lọ đan dược với một quyển sách cổ đưa cho Tần Thuỷ Dao.

Tần Thuỷ Dao vô thức tiếp nhận đan dược cùng tâm quyết. Vẻ mặt đầy kinh ngạc, dù đan dược hay pháp quyết thì đều nhằm mục thiên nhân kì, đều khiến nàng vô cùng kinh ngạc.

"Thu Sương tỷ, cái này vô cùng quý trọng." Tần Thuỷ Dao tuy rằng rất muốn thâu nhận hai đồ vật này, nhưng vẫn còn đang lúc khách khí, cần giữ vài phần khiêm nhường.

Thu Sương mỉm cười nói: "Ngươi là đại sư tôn của Phong Nhi, chỉ riêng điểm này người đã không thẹn rồi, hơn nữa đây chỉ là chút lễ vật ra mắt. Về sau còn có nhiều ưu đãi nữa với ngươi. Tóm lại ngươi phải nhớ kỹ, các ngươi là người thân gần nhất của Phong nhi. Tu vi các ngươi càng mạnh, sau này có thể trợ giúp Phong nhi càng lớn."

Tần Thuỷ Dao nghe vậy gật đầu nói: "Đa tạ Thu Sương tỷ!"

"Đan dược cùng pháp quyết, bốn tỷ muội các ngươi cùng Đình Nhi đều có một người một phần." Thu Sương còn dặn dò một câu: "Thân phận của Phong nhi ngàn vạn lân không thể tiết lộ, chuyện này càng ít người biết càng tốt hiểu không?"

"Ân, Ta hiểu" Tần Thuỷ Dao kẽ gật đầu.

"Những ngày tới, ta sẽ tiếp tục lưu lại Phiếu miêu cốc trợ giúp các ngươi tăng cường tu vị, tiện thể chỉ điểm pháp quyết giúp các ngươi một chút. Sau khi hoàn thành thì ta cùng bốn sư muội các ngươi đi gặp Phong nhi." Thu Sương vẻ mặt xấu hổ nói: "Hài tử Thi Kỳ muội muội đã lớn ấy vậy mà ta chưa từng gặp qua, làm di nương như ta thật thất trách. ." Kỳ thực trong quá khứ thì Thu Sương vẫn chưa tìm tới Lưu Phong theo lời dặn dò của Lam Thi Kỳ.

Năm đó trước khi chêt, Lam Thi Kỳ từng nói trừ khi Tiên Linh Muôn phát hiện ra sự tồn tại của Lưu Phong, hơn nữa lại uy hiếp tới sinh mệnh của hắn thì mới hạ sơn tìm Lưu Phong nếu không thì không cần. Lam Thi Kỳ hi vọng hài tử của mình có thể rời xa Tiên Linh Môn thị phi này để có một cuộc sống bình yên.

Những năm gần đây, mặc dù Thu Sương rất muốn gặp hài tử Lam Thi Kỳ, nhưng không làm phiền cuộc sống của hắn nên vẫn chưa có hành động gì.

Nếu không phải Bạch Huyền Y sắp ra tay hành động thì Thu Sương cũng không tuỳ tiện quyết định hạ sơn.

"Đúng rồi, xú tiểu tử nhất định rất anh tuấn?" Thu Sương đột nhiên mỉm cười.

Tần Thuỷ Dao gật đầu cười nói: "Trong thế gian hiếm mỹ nam nào hơn Phong nhi, hơn nữa hắn cũng rất đào hoa."

"Ha ha, hài tử Thi Kỳ muội muội quả nhiên không giống người khác, hắn ít nhất muốn hơn một trăm tám mươi lão bà." Nói đến Lưu Phong thì Thu Sương rất cao hứng, nàng cười nói: "Trong tương lai, hắn sẽ có mấy trăm hài tử, ta sẽ trông nom giúp hắn, nhất định dạy dỗ mỗi đứa thành nhân tài hiếm có."

Tần Thuỷ Dao nghe vậy trong đầu choàng váng, ý tưởng của Thu Sương tỷ có chút lớn mật, thậm chí hơi thái quá, mấy trăm lão bà thì nàng nghĩ rằng hắn sớm lao lực mà chết.

"Đúng rồi, Thuỷ Dao muội, ngươi cảm thấy Phong nhi thế nào? Nếu cho ngươi với hắn." Thu Sương đột nhiên hỏi.

Tần Thuỷ Dao tựa hồ biết Thu Sương muốn gì liền ngắt lời nói: "Thu Sương tỷ, người sẽ lưu lại đây lâu, không bằng chúng ta trở về biệt viện".

Thu Sương biết Thuỷ Dao có ý đổi đề tài thì khẽ cười, liền không buông tha nói: "Ha ha, Thuỷ Dao muội muội, ta muốn nói cả bốn tỷ muội các ngươi không bằng đều làm thê tử của Phong Nhi. Hắc hắc, ngươi cảm thấy đề nghị này của ta thế nào?"

Tần Thuỷ Dao sắc mặt ửng đỏ hơi thẹn thùng, vấn đề này rất táo bạo lại có phần nghịch thiên khiến nàng chưa từng có ý nghĩ tới. Cho tới bây giờ thì nàng cũng không quá lo lắng đến vấn đề tình cảm, đại bộ phận thời gian nàng chỉ lo lắng cho lợi ích của sư môn.

Nghe Thu Sương tỷ không có ý ngăn cản khiến tim nàng đạp nhanh hơn, nàng biêt Nghê Thường rất yêu thương Phong Nhi điểm này không phải nghi ngờ.

Nhị muội Thuỷ Mị Nhi tuy không rõ nhưng cũng có ý kia.

Trong bốn người thì chỉ còn nàng với tứ muội Trương Mỹ Nhân.

Nhưng nàng không ngờ rằng Trương Mỹ Nhân đã cùng Lưu Phong sớm "nấu gạo thổi thành cơm, ván đã đóng thuyền."

Thực sự mà nói thì hiện tại trong tứ nữ Phiêu Miểu Cốc chỉ còn quan hệ của nàng với Phong nhi vẫn thuần khiết là quan hệ sư phụ với đồ đề. Còn chuyện quan hệ có bảo trì hay không thì tương lai không biết được.

"Thuỷ Dao muội muội không cần xấu hổ, kỳ thực đề nghị của ta rất được đó, nếu có thời gian thì ngươi hãy cẩn thận suy nghĩ một chút." Thu Sương nháy mắt, nói có phần trêu ghẹo.

Lúc này Tần Thuỷ Dao cả mặt đỏ ửng, chân tay luống cuống: "Thu Sương tỷ, lúc này chưa nên nói đến chuyện này, bây giờ ta đưa người trở về biệt viện".

Thu Sương thấy Thuỷ Dao sắc mặt đỏ ửng vậy thầm cười. Đại nhân như vậy mà còn xấu hổ, thì trong lòng tám phần có quỷ a?

Muội muội ơi muội muội, hài tử của ngươi quả nhiên diễm phúc trùng thiên.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #706


Báo Lỗi Truyện
Chương 706/969