Chương 702: Lưu Phong thực hiện âm mưu.


Tạo phản chính là tử tội tru diệt cửu tộc a. Tại đây một vạn tướng sĩ Kiêu Kỵ doanh, đa phần không sợ chết, nhưng mà ai cũng không dám lấy tính mạng người nhà ra đùa giỡn a.
Nghĩ đến đây, một số người trong lòng đã bắt đầu tính toán. Chuyện của đám đại quan thế nào lại nháo sự được. Dù sao chúng ta cũng là tiểu binh, chỉ là thủ hạ không giống với lính quân dịch. Hải Đại Dũng ngày thường cũng là người trượng nghĩa, chỉ là vì hắn, liên quan đến tánh mạng cả nhà, thật sự không khôn ngoan a.
"Các ngươi còn chờ gì, Lưu Phong mới là đầu đảng tội ác, trước hết giết hắn." Hải Đại Dũng lần đầu tiên phát hiện dưới trướng mình có người không nghe hiệu lệnh.
Đương nhiên, hắn như trước không có ý thức trong câu nói tạo phản của Hắc Vân có bao nhiêu phân lượng.
"Giết hay là không giết?" Các tướng sĩ lại do dự.
"Các ngươi hôm nay làm sao vậy? Tâm huyết các ngươi đi đâu rồi, không cần lo lắng gì cả, mọi người đồng lòng mà lên, giết gian thần. ." Hải Đại Dũng liều mạng hô to.
Có tâm huyết, cũng không có nghĩa là không có tính toán.
Trên thực tế một vạn tướng sĩ Kiêu Kỵ doanh đã học ở Hải Đại Dũng cách suy nghĩ trước mọi vấn đề. Sự tình trước mắt, chỉ cần không phải ngốc tử tựa hồ đều rõ ràng. Hải Đại Dũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Cho nên dưới đài trên dưới vạn tướng sĩ đều trầm mặc, bao gồm cả thân tín của Hải Đại Dũng.
Hải Đại Dũng sửng sốt một chút. Đột nhiên hiểu ra vấn đề mấu chốt, hắn cười khổ một tiếng, đối với tướng sĩ của chính mình nói: "Ta không trách các ngươi!"
Lời vừa nói ra khiến các tướng sĩ Kiêu Kỵ doanh áy náy. Thật tâm xin lỗi Đại Hải Dũng. Nghĩ đến phải tạo phản, lại nghĩ đến người nhà, vẫn là quyết định vứt bỏ Đại Hải Dũng.
"Lưu Phong, ngươi quả nhiên đủ ác độc! Ngươi giết ta đi." Hải Đại Dũng nản lòng thoái chí. Nhất là tự mình nghĩ đến biểu hiện của Kiêu Kỵ doanh hôm nay. Trong lòng hắn cũng có thể lý giải được sự lựa chọn. Nhưng vẫn thấy mất mác, thực mất mác. Hắn đột nhiên phát hiện được, chính mình tựa hồ là người cầm binh thất bại.
Người khẳng định là phải giết, nhưng cụ thể giết như thế nào, khi nào thì giết? Lưu Phong còn đang suy nghĩ.
"Hầu gia, tặc tử này lòng người dạ thú, giết con ta. Tai họa quốc gia, lão thân cả gan thỉnh Hầu gia cho ta báo thù. Cho ta vì dân trừ hại." Tái Kim Phượng tựa hồ nhìn ra Lưu Phong có chút khó xử, đột nhiên tiến lên trước, cũng không biết từ lúc nào xuất ra thanh trường kiếm, nói xong liền đâm thủng ngực Hải Đại Dũng.
Vẻ mặt Hải Đại Dũng trước khi chết một dạng khó tin. Hắn chẳng thể nghĩ tới, chính mình lại chết một cách mơ hồ như vậy.
Tướng sĩ Kiêu Kỵ doanh nhất thời đều biến sắc, trong lòng khó chịu cùng phẫn nộ nói không nên lời. Dù sao bọn họ đều do một tay Hải Đại Dũng chọn ra.
Chỉ là hiện tại tình thế có chút phức tạp. Hung thủ giết người là Tổng đốc mẫu thân, hơn nữa người ta vì dân trừ hại, vì mình báo thù, tựa hồ có lý.
Hơn nữa quan trọng là chính là người cũng đã chết, không cần vì một người đã chết mà cùng Lưu Phong đối đầu, gánh lấy tội danh tạo phản.
Tuy rằng cùng Lưu Phong tiếp xúc không lâu. Tướng sĩ đại Kiêu Kỵ doanh đều nhìn ra, vị tiểu gia này thủ đoạn không phải tầm thường. Trước mắt tất cả cơ hồ đã nằm trong tay hắn. Phản kháng chỉ phí công, không bằng hết thảy quy thuận, có lẽ còn có hy vọng, chừa cho một con đường sống.
Nhìn Hải Đại Dũng đoạn khí ngã xuống, Lưu Phong vừa mừng vừa sợ, sợ chính là tốc độ quá nhanh, mừng chính là phiền toái đã được giải quyết.
Sử Văn Long cùng Đại Hải Dũng đã chết, tiếp quản quân đội đế quốc đang đóng quân chỉ còn lại người dẫn dắt Ngô gia là Tái Kim Phượng.
Đương nhiên, xử lí Tái Kim Phượng như thế nào, Lưu Phong còn phải ngẫm nghĩ lại. Ít nhất phải tìm được lý do thích đáng, nếu không sự tình cũng không dễ dàng.
Lưu Phong đột nhiên phát hiện, có lẽ quả nhiên có một tội danh tốt.
"Các vị, căn cứ theo điều tra, tướng sĩ Kiêu Kỵ doanh tham gia sát hại Nguyên soái đại nhân gồm có." Trò cũ soạn lại, Lưu Phong rất nhanh từ Hắc Vân tìm được trong đám bạn bè Hải Đại Dũng tại Kiêu Kỵ doanh coi như nhân tố mất ổn định. Vì hài hòa, vì ổn định, vì đại cục Lưu Phong không thể không làm đao phủ. Đem năm sáu danh tướng vu cho là đồng đảng của Hải Đại Dũng, sau đó làm thịt.
Nhìn vào vũng máu của vài tên tướng sĩ, trên dưới vạn tướng sĩ Kiêu Kỵ doanh hoàn toàn giác ngộ, suốt đời trung thành với Lưu Phong. Nếu không, lập tức chỉ còn con đường chết.
Tuy rằng, như trước vẫn còn rất nhiều tướng sĩ đến giờ phút này bất mãn với Lưu Phong, nhưng là tâm huyết vẫn phải nhường chỗ cho lý trí. Nếu không muốn chết, không muốn người nhà chết, mỗi người đều lựa chọn quy thuận.
Giết người lập uy, trước ánh mắt của vạn tướng sĩ Lưu Phong hài lòng mỉm cười, khóe miệng hiện lên một tia tàn khốc.
Sự thật chính là tàn khốc như vậy. Ở thế giới này, để không bị người ăn, chính là ăn thịt người.
Lưu Phong là cường giả, cho nên hắn lựa chọn cách sau.
"Chủ công. Người an bài tốt lắm, có thể bắt đầu được không?" Thiên Đại vô thanh vô tức xuất hiện phía sau Lưu Phong, thấp giọng hỏi.
Lưu Phong gật gật đầu, cũng không nói chỉ cho hắn một nhãn thần khẳng định.
Thiên Đại hiểu ý, lập tức liền biến mất.
"Các vị, hiện giờ giặc trong đã diệt. Kế tiếp, chúng ta vì Nguyên soái báo thù, diệt trừ quỷ tử Phù Tang." Cảm thấy không khí hiện trường có chút nặng nề, Lưu Phong lớn tiếng nói vài câu khích lệ.
Tâm huyết kìm nén lâu nay giờ khắc này được thể bùng nổ, trên dưới vạn dũng sĩ Kiêu Kỵ doanh la hét rung trời.
Phản ứng của tướng sĩ tựa hồ vượt qua dự liệu của Lưu Phong, hắn thậm chí bị sát khí tràn trề kia làm hoảng sợ. Bất quá chỉ một lát, hắn đã khôi phục vẻ bình thường, nhân tiện vẫn hiện trên mặt sắc thái vui mừng. Như vậy rống lên một tiếng, như vậy sát khí, đủ để chứng minh rồi đây là đội ngũ có sức chiến đấu vương bài.
"Thánh chỉ đến!"
Đột nhiên, ngoài phủ truyền đến một trận dày đặc tiếng vó ngựa.
Mọi người đều nghiêng mình, ánh mắt hướng cửa trước nhìn lại.
Lưu Phong mỉm cười nhìn Tái Kim Phượng, dáng vẻ tươi cười trong mắt lộ ra vài đạo suy tư.
Tái Kim Phượng nhướng mày, nàng cảm thấy Lưu Phong cười có chút quỷ dị, trong lòng truyền đến một tia dự liệu không rõ ràng.
Lúc này, một đôi Chân Long Vệ vệ đội đã xuống ngựa trước cửa. Đồng thời nối đuôi nhau tiến vào.
"Chân Long Vệ?"
Chân Long Vệ trước đây tồn tại thần bí. Nhưng thời gian gần đây, theo sự cao ngạo của bọn họ làm nổi lên tâm tư của nhiều nhân vật. Đã có rất nhiều người biết thân phận cùng sự tồn tại của bọn họ.
Bên trong phủ đã có rất nhiều tướng sĩ nhận ra đó là những tinh anh trực thuộc Hoàng đế bệ hạ cai quản.
"Tại hạ vệ đội thứ hai Chân Long Vệ đội trưởng Hoa Thực, hiện thánh chỉ trong tay. Ngươi không mau tiếp chỉ?" Một gã Chân Long Vệ dẫn đầu đi vài bước. Nhìn chung quanh một vòng, hét lớn một tiếng.
Các tướng sĩ đế quốc trú quân cũng là lần đầu tiên thấy truyền thuyết tinh anh. Trong truyền thuyết, bọn họ tựa hồ không đơn giản làm người truyền đạt thánh chỉ như vậy.
Một số ít tướng sĩ đã bắt đầu đoán nội dung cùng tầm quan trọng của thánh chỉ.
Lưu Phong cùng Tái Kim Phượng xem như là người đứng đầu soái phủ, hai người không dám chậm trễ, vội vàng cung kính soái lĩnh chúng tướng sĩ quỳ xuống tiếp chỉ.
Hoa Thực hừ lạnh một tiếng. Lúc này liền mở thánh chỉ lớn tiếng đọc: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết."
Tái Kim Phượng sau khi nghe xong thánh chỉ. Hoàn toàn hôn mê. Nàng thậm chí hoàn toàn hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề, trong thánh chỉ tựa hồ muốn nói nàng phạm tội phản quốc thông đồng với địch. Còn nói Ngô Chi Vinh chết, nàng Tái Kim Phượng cùng một số ít con cháu Ngô gia cũng có phần. Trong thánh chỉ, lão hoàng đế đã đem nàng cùng con cháu Ngô gia là phản đồ không chuyện ác nào không làm. Hơn nữa còn giao cho Lưu Phong xử lý việc này.
Trong thánh chỉ, thậm chí còn liệt kê vài cái chứng cớ. Xác định Tái Kim Phượng có hành vi phản quốc thông đồng với địch.
Tái Kim Phượng ánh mắt khó có thể tin nhìn Lưu Phong, hy vọng từ hắn nhận được một phần khích lệ hoặc an ủi, hoặc là cái gì hứa hẹn.
Lưu Phong mỉm cười cũng trả lại cho ả một chút ý vị chế giễu.
Ông trời làm chứng, Lưu Phong tươi cười tuyệt đối không có hảo ý. Tái Kim Phượng trong lòng run mạnh, tựa hồ nhận ra, nàng dường như hiểu được một chút.
Lưu Phong sớm biết thánh chỉ này. Hoặc là cái gọi là thánh chỉ này nguyên bản chính là Lưu Phong bày ra.
"Mau tiếp chỉ tạ ơn!"
Hoa Thực đọc xong thánh chỉ. Trong con ngươi hiện lên đạo tinh quang, nói với Tái Kim Phượng.
Thân thể Tái Kim Phượng hơi run, trong mắt hiện lóe lên vài tia kinh hãi cùng bất mãn, cuối cùng vẫn còn giơ hai tay, đem thánh chỉ đã tuyên án tử hình nàng tiếp nhận ở trong tay.
Lưu Phong âm thầm lắc đầu, thời đại này đích xác là biến thái. Ngươi làm cho ta chết, ta lại có thể đối với ngươi tạ ơn. Chết, cũng có thể là ân huệ, quả thực rất buồn cười.
Nội dung thánh chỉ, làm cho các tướng sĩ đế quốc đồn trú ồn ào. Ai cũng không nghĩ tới, sự tình kết cục lại là như vậy. Một ít đơn lẻ các tướng sĩ nhất thời đem lòng căm phẫn hướng về phía Tái Kim Phượng biểu tinh. Vô sỉ lão bà này, ngươi nói cao thượng như vậy, hóa ra ngươi cũng là phản đồ.
Trong mắt phần lớn mọi người, thánh chỉ là cao nhất. Mặc dù trong thánh chỉ không có nói đến một chút căn cứ chính xác, bọn họ cũng sẽ hoàn toàn tin tưởng.
Một số ít tướng sĩ thông minh thì không cho rằng như vậy, liên tưởng đến mấy ngày nay đã phát sinh một số sự kiện, bọn họ tựa hồ cảm thấy một cái gì đó. Mọi sự tình ở Phúc thành dường như đều là Lưu Phong một tay bày ra. Một số tướng lĩnh thậm chí lớn mật thậm chí nghĩ Ngô Chí Vinh cũng là bị Lưu Phong giết chết.
Đoán là đoán. Nhưng tại đây không ai dám nghi ngờ cái gì, hoặc là hướng Lưu Phong tỏ vẻ bất mãn. Ai cũng biết, vị tiểu Hầu gia này không từ thủ đoạn nào. Hơn nữa, tình hình hiện tại, tựa hồ hành vi của hắn xem ra hết thảy đều được bệ hạ ủng hộ. Nếu không, Bệ hạ cũng sẽ không phái Chân Long vệ thay việc vốn do thái giám làm, chạy đường xa từ kinh đô tới Phúc thành để tuyên chỉ.
Nếu nói lúc trước Lưu Phong lấy hành vi tạo phản để áp chế mọi người, còn có chút hiềm nghi dùng lông gà viết lệnh (xưa dùng bút lông ngỗng – ý nói giả mạo). nay kì thực đã thành chính danh.
Tướng lĩnh đều là người thông minh.
Yên lặng là thông minh, tự nhiên chỉ biết phía sau quy thuận Lưu Phong mới là sáng suốt. Mà có chút không thông minh đều là binh lính. Đối với bọn họ mà nói, kỳ thật ai làm chủ tử cũng không quá quan trọng. Quan trọng là có lương phát, có cơm ăn, này cũng là đủ rồi.
"Hầu gia chẳng lẽ ngươi sẽ không tính toán giải thích điểm gì?" Tái Kim Phượng giơ giơ thánh chỉ trong tay, sau lại vỗ vỗ bộ ngực. Tựa hồ uy hiếp gì đó.
Hắc Vân một trận buồn bực, bình tĩnh nào, tuổi tác lớn như vậy, thế nào lại muốn câu dẫn chủ nhân ta. Thực không phải đồ vật này nọ a? Ngươi cũng không nhìn ra ngươi có phẩm chất gì, sở thích của chủ công quả thực là rất cao.
Cùng Hắc Vân bất đồng, Lưu Phong rất rõ ý tứ Tái Kim Phượng. Bởi vì hắn lúc trước tận mắt thấy Tái Kim Phượng đem hiệp nghị trước kia Lưu Phong viết nhét vào bộ ngực để giữ gìn.
"Hầu gia, ta có thể bước sang bên nói chuyện?" Tái Kim Phượng lại vỗ một chút bộ ngực, mang theo vô cùng hận ý nói với Lưu Phong.
Lưu Phong mỉm cười, lạnh nhạt nói: "Có thể!"
Nhìn thấy Lưu Phong cùng Tái Kim Phượng đồng thời bỏ đi, Hắc Vân thậm chí có chút đau đầu. Khẩu vị thưởng thức của chủ công có khi nào thay đổi. Ha Hả, chủ công đích thật là chủ công, ngay cả lão bà mấy chục tuổi đều không buông tha, thật sự là mở rộng tầm mắt. http: //www1. 4vn. eu/images/smilies/110. gif http: //www1. 4vn. eu/images/smilies/110. gif
Thiên Đại cùng Hắc Vân ý tưởng tựa hồ nhất trí, hắn hướng về phía Hắc Vân giơ giơ ngón giữa, ý tứ rõ ràng đang nói. Chủ công không hổ là chủ công, lợi hại a.
Đáng tiếc Lưu Phong không biết tâm tư của hắn, nếu không chắc chắn bị ý nghĩ của bọn họ làm cho hộc máu. http: //www1. 4vn. eu/images/smilies/61. gif http: //www1. 4vn. eu/images/smilies/61. gif
"Hầu gia, vì cái gì phải như vậy?" Tái Kim Phượng khẩu khí chất vấn: "Vì cái gì không thể cho ta con đường sống, ngươi đã từng đáp ứng ta, có hiệp nghị làm chứng?"
Lưu Phong lạnh nhạt cười, đem ánh mắt chuyển hướng về phía bộ ngực nữ nhân, đích xác là rất lớn, nhưng đã có chút rủ xuống. Đương nhiên, Lưu Phong chân chính quan tâm là nơi giấu hiệp nghị trên ngực.
Thu hồi ánh mắt, Lưu Phong mỉm cười, giải thích: "Tái Kim Phượng. Ngươi coi như là người thông minh. Ngươi hẳn là biết, dưới tình huống như vậy, ta không có lựa chọn nào khác. Ngươi không cần hận ta, ta cũng là vì đế quốc, vì lê dân bá tánh đế quốc. Phúc thành trú quân bị Ngô gia các ngươi làm thành cái dạng gì ngươi trong lòng hẳn rõ ràng? Ngươi Ngô gia tính toán cái gì ngươi trong lòng nói vậy cũng rõ ràng." Lưu phong rõ ràng lại quảng cáo rùm beng cho mình. Xuất phát điểm của hắn vị tất chính là đế quốc cùng dân chúng. Nhưng mà chuyện này đích xác có quan hệ đến đế quốc cùng dân chúng. Cho nên, theo ý nghĩa nói trên nào đó, Lưu Phong viện ra lí do thoái thác này cũng là có thể nói là phải thông.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #702


Báo Lỗi Truyện
Chương 702/969