Chương 658: Mở Thiên Thượng Nhân Gian tại Phúc Thành


Mặc kệ tại thời đại nào, kẻ vô sỉ chung quy sẽ chiếm được tiện nghi. Người xấu sẽ có được cuộc sống thoải mái hơn người tốt không ít.
Hơn nữa, thiện ác ở trong lòng người. Lưu Phong cũng không quan tâm đến ý nghĩ của người khác. Theo hắn, cường bạo công chúa Cao Lệ không tính là hành động vô sỉ.
Lão tử đang làm vẻ vang cho quốc gia.
Lưu Phong nhớ kĩ tại kiếp trước, hắn đã từng xem qua một bài báo nói rằng một vị quan chức Trung Quốc qua Nhật Bản chơi gái, sau khi về nước bị thẩm tra, người ta còn nói rằng, ta là làm vẻ vang cho quốc gia. Lưu Phong hiểu được, vị kia so sánh với mình thì hình tượng mình lớn hơn nhiều. Tối thiểu, chính ta đang đang nằm trên Cao Lệ công chúa, không phải là cái loại nữ lang kia đâu nhá.
"Phỉ Nhi công chúa, ta nên vì quốc gia làm vẻ vang!"-Lưu Phong khẽ cười một tiếng, cả người thấp xuống, vẫn hôn cứng đôi môi anh đào, tham lam mút lấy chiếc lưỡi đinh hương, hơn nữa hai tay còn nhanh chóng cởi đi quần áo của nàng, đến khi trên người nàng chỉ có bộ nội y màu trắng.
Lưu Phong hơi run lên, loại nội y mà lão tứ mới thiết kế không ngờ lại được đem đi xuất khẩu.
Phỉ Nhi bị Lưu Phong hôn đến mê mẩn. Thân thể mềm mại mẫn cảm trào dâng khoái cảm mãnh liệt, hô hấp ngày càng dồn dập. Thân thể thậm chí không kìm chế nổi mà vặn vẹo.
"Phỉ Nhi công chúa, ta nghĩ lần trước đối với nàng rất tuyệt vời, trong lòng người chắc có điều hoài niệm, yên tâm, đêm nay ta sẽ làm nàng càng thêm thoải mái hơn..."-Trong kiếp trước, người huấn luyện dùng bổng tử (bổng tử là cái gì anh em tự hiểu nhá) đã từng nói qua rằng, chinh phục đàn bà có hai thủ đoạn, thứ nhất là tán tỉnh, thứ hai là cưỡng bức. Lưu Phong đêm nay tính dùng bổng tử để chinh phục công chúa.
"Ta sẽ hận ngươi cả đời..."-Phỉ Nhi lắc mạnh đầu, né cái miệng của Lưu Phong. Sau đó cắn chặt môi, hung hăng nói.
"Đúng vậy chứ?"-Lưu Phong mập mờ nói: "Hy vọng trong lúc cao triều nàng cũng có thể nói như vậy."
Nói xong, Lưu Phong cởi bỏ quần áo, ôm lấy thân thể Phỉ Nhi bồng đi tới. Đặt nàng nằm lên trên giường, dùng sức đâm vào bên trong. Hắn bóp mạnh vào đại đồn to đẹp đầy đặn của Phỉ Nhi.
Phỉ Nhi căm hận Lưu Phong kinh khủng, nhưng thân thể nàng lại không ngừng truyền cơn hoan ái vào đại não nàng.
Dục tiên dục tử thật là tư vị tuyệt vời, làm cho nàng không kìm được phải khẽ vặn vẹo mỹ đồn, nghênh hợp nam nhân đâm tới.
Lưu Phong hắc hắc cười. Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt mỹ đồn trắng như tuyết, hắn cười nói: "A a, Phỉ Nhi công chúa, có phải rất thoải mái không. Bằng không, sao nàng lại nghênh hợp cùng ta chứ?"
"Vô sỉ. Hạ lưu..."-Phỉ Nhi cố gắng biểu hiện sự phẫn nộ trên khuôn mặt mình, nàng mắng chửi Lưu Phong thậm tệ.
"Hừ, đồ đàn bà dối trá."
Lưu Phong hừ nhẹ một tiếng, hai tay nâng cặp mông tuyết trắng của nàng lên cao. Bắt đầu tăng tốc vỗ mạnh vào hương đồn căng đẹp. Cùng lúc đó, hắn cố ý cho thêm thứ kích dục ma linh lực là Nguyên Anh lực vào trong cơ thể của Phỉ Nhi.
Một lúc sau, dần dần. thân thể mềm mại của Phỉ Nhi bị xâm phạm đã xuất hiện khoái cảm kịch liệt khiến nàng không thể nào kháng cự nổi nữa.
Cao triều cứ nối tiếp mà xảy ra. Lúc này oán hận và lý trí trong nàng đã hoàn toàn biến mất. Giờ phút này, nàng chỉ biết toàn lực nghênh hợp Lưu Phong, hưởng thụ trọn vẹn tư vị dục tiên dục tử.
Trên đường hành quân, Lưu Phong kìm nén thật lâu, Phỉ Nhi cố áp chế tình dục cuối cùng cũng hoàn toàn bộc phát ra. Hai người như lang như hổ, chơi cả nửa đêm không dứt.
Sau cơn kích tình, lúc này đã là nửa đêm.
Lưu Phong ôm khuôn mặt đã đạt được cao triều khoái cảm của Phỉ Nhi, mập mờ hỏi: "Phỉ Nhi công chúa, có thoải mái không?"
Phỉ Nhi giờ phút này đã sức cùng lực kiệt, nghe Lưu Phong nói, nàng vô thức trả lời: "Ân!"
"Ác tặc, buông ta ra..."-Phỉ Nhi liền thay đổi thái đô, nàng ý thức được mối quan hệ của mình với Lưu Phong, vội vàng mở miệng mắng hắn.
Lưu Phong cười khinh thường, hắn đưa tay bóp ngực nàng ta vài cái, cười nói: "Được rồi, đừng có dối trá vậy có được không, vừa rồi nàng như thế nào cầu khẩn ta chơi nàng. Phỉ Nhi công chúa. Phong lưu kết thúc, chúng ta bắt đầu nói chuyện chánh sự nha. Thiên Đường hẳn là cơ quan tình báo của Cao Lệ Quốc các ngươi đúng không? Từ giờ trở đi, nó đã bị ta tiếp quản, hành động gián điệp của các ngươi đã thất bại."
"Ngươi. ngươi không thể làm vậy..."-Phỉ Nhi có phần nóng nảy, nếu tổ chức của họ bị hủy, thì Tam ca của nàng sẽ biến thành người mù.
Lưu Phong cười lạnh một tiếng, nói: "Đùa sao, các ngươi ở đây đặt một cơ quan tình báo, bây giờ ta đã biết, chẳng lẽ ta để cho các ngươi tiếp tục do thám tình hình quân sự của đế quốc sao?"
Phỉ Nhi nằm ở trong lòng ngực của Lưu Phong. Trong lòng có loại cảm giác ấm áp khó nói nên lời. Nhưng khi Lưu Phong nói xong, lại khiến cho cảm giác ấm áp ấy nhất thời biến thành hư không.
"Xin ngươi, đừng làm vậy được không?"-Phỉ Nhi dùng bộ ngực bạo mãn căng đầy đè lên ngực Lưu Phong. Nàng cầu khẩn: "Nếu ngươi đáp ưng ta chuyện này, ta đáp ứng làm tình nô của ngươi. Ngươi muốn ta làm gì, ta cũng đều làm. Có được không?"
Con mẹ, định dùng sắc dụ ta? Lão tử là một người đứng đắn đó.
Lưu Phong khẽ cười, nói: "Ta bảo nàng làm gì, nàng liền làm ngay lập tức?"
"Ân."-Phỉ Nhi vội gật gầu, vì bày tỏ thành ý của mình, nàng thậm chí chủ động dùng thân thể để minh chứng, chuẩn bị dùng miệng nuốt lấy đồ vật kia của Lưu Phong. (người biên: nuốt thì toi còn gì ^^)
"Đừng vội, vì chứng mình lòng trung thành của nàng. Ta phải khảo nghiệm nàng."-Lưu Phong lạnh nhạt nói: "Nếu ta bảo nàng nói cho ta bí mật quân sự của Cao Lệ, nàng nguyện ý không?"
Phỉ Nhi nghe vậy, thân thể run dữ dội, nàng hung hăng nhìn Lưu Phong, cắn chặt răng nói: "Vọng tưởng."
Lưu Phong cười: "Tốt lắm. Xem là nàng vẫn rất trung thành với quốc gia của mình."
Dừng một chút. Lưu Phong lại hỏi: "Nếu nàng đã không chịu bán đứng quốc gia của mình, tại sao ta phải làm như vậy. Nếu ta giả vờ không biết hành vi gián điệp của các ngươi, ta chẳng phải là mại quốc (bán nước) sao?"
"Phỉ Nhi công chúa, nàng có đề cao giá trị của mình quá không thế."-Lưu Phong khinh thường cười: "Chẳng lẽ nàng tưởng rằng, thân thể của nàng có thể hơn quốc gia dân tộc đại nghĩa sao."
"Ta thích mỹ nữ, nhưng ta cũng có nguyên tắc của mình. Tối thiểu ta sẽ không chỉ vì một tình nô mà bán đứng quốc gia mình."
Phỉ Nhi nghe vậy, lòng thầm thở dài, trong đôi mắt hiện lên sự tuyệt vọng, nói: "Ngươi muốn thế nào? Đem ta giao cho bệ hạ các ngươi xử lý sao?"
Lưu Phong cười khẽ một tiếng, hắn nói: "Không cần khẩn trương. Tốt xấu gì nàng cũng là đàn bà của ta, ta đâu nhẫn tâm như vậy. Nếu đem ngươi giao cho bệ hạ, khẳng định nàng sẽ trải qua ngày tháng sống không bằng chết. Cái này cũng không phải điều ta muốn thấy. Như vậy đi, nếu nàng cầu xin ta. Có lẽ ta sẽ cân nhắc việc thả nàng trở về."
"Biết nên làm thế nào chứ?"
Phỉ Nhi thoáng do dự một chút, nàng tựa hồ hiểu được ý tứ của Lưu Phong.
Nàng không chút do dự đem đồ vật kia của Lưu Phong cho vào miệng, dùng hết khả năng để cầu xin Lưu Phong.
Lưu Phong đã hai lần liên tục bắn tinh hoa vào trong miệng của Phỉ Nhi. Hắn rốt cuộc mở miệng, cho phép một mình Phỉ Nhi trở về. Nhưng tùy tùng bên nàng lại không được đi. Còn nữa, toàn bộ Thiên Đường phải quy phục Lưu Phong.
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Sự việc đến mức này, Phỉ Nhi cũng không còn lựa chọn, không thể làm gì khác hơn là đáp ứng.
"Lưu Phong, ta hận ngươi, ta sẽ giết ngươi, ta sớm muộn sẽ giết ngươi."-Phỉ Nhi trong khi rời đi đã lưu lại một câu như thế.
Lưu Phong mỉm cười đáp lại: "Phỉ Nhi công chúa. Ta khẳng định lần gặp mặt tiếp theo, ta sẽ vẫn kích tình nàng như trước. Ngươi giết không được ta. Vĩnh viễn cũng giết không được."
Trong con ngươi Phỉ Nhi bao trùm nước mắt khuất nhục, nàng xoay người bay vào đêm tối.
"A!"
Trong đêm đen, truyền lại tiếng kêu thảm thiết của một người đàn bà. Đây là do Phỉ Nhi phát tiết ra.
Phỉ Nhi, một công chúa cao quý, từ khi gặp Lưu Phong, cả đời nàng đã phải khuất nhục hắn.
Nàng hiểu rất rõ câu nói cuối cùng của Lưu Phong cũng không phải không có đạo lý. Ít nhất, nàng đã không cách nào khống chế cảm giác của thân thể đối với Lưu Phong.
Tràng hoan hảo tối hôm qua tựa hồ đã làm thân thể nàng càng hướng về Lưu Phong.
Nàng biết trong kiếp này, nàng chẳng thể đấu lại Lưu Phong.
Lưu Phong có lẽ là khắc tinh của nàng.
Trước mặt nam nhân khác, Phỉ Nhi đã tỏ ra bình thản như nước, biểu hiện cực kỳ cao ngạo, thanh cao, cao quý. giống như một nữ thần. Trước mặt Lưu Phong, nàng chỉ có thể là một người đàn bà đáng thương. Một người đàn bà bị khuất nhục.
Thế gian một vật trị một vật.
Gặp phải Lưu Phong chỉ có thể nói là bất hạnh của Phỉ Nhi.
Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ trước mặt của nàng. Có lẽ tương lai không xa, nàng sẽ phát hiện gặp gỡ Lưu Phong sẽ là bất hạnh trong vạn hạnh của nàng.
Ngay trong đêm, Thiên Đường tuyên cáo đóng cửa để chỉnh đốn.
Mười ngày sau, Thiên Đường lại làm khai nghiệp, chỉ là tên bản hiệu trên lầu môn đã thay đổi.
"Thiên Thượng Nhân Gian!"-Bốn chữ vàng lớn, hiện rõ ràng trên lầu môn.
Đúng vậy, đây chính là Thiên Thượng Nhân Gian.
Phỉ Nhi đi rồi, Lưu Phong đã tắm máu toàn bộ thủ hạ của nàng, hơn nữa an bài tâm phúc của mình tiếp quản Thiên Đường. Sau khi trải qua một lần tu sửa lại, bị Lưu Phong đổi tên thành Thiên Thượng Nhân Gian.
Nhưng tòa nhà này không giống Thiên Thượng Nhân Gian ở kinh đô và Giang Nam.
Tại kinh đô cùng Giang Nam, chủ yếu là kinh doanh tắm rửa, xoa bóp, biểu diễn kích tình, biểu diễn thoát y, với một chút nhạc cụ có tính chất nghiệp vụ.
Nhưng ở Thiên Thượng Nhân Gian này cũng dựa theo hoàn cảnh của Phúc Thành, dưới nguyên tắc tự nguyện, cho phép bán dâm.
Đương nhiên kích tình vẫn là màn hàng đầu. Mà kỹ nữ tiếp khách còn lại là các đóa kim hoa hàng đầu từ các đại thanh lâu được mời đến làm ở Thiên Thượng Nhân Gian.
Đối tượng phục vụ dĩ nhiên là quân đội đang đóng bên trong Phúc Thành.
Có một số việc. Quan trọng là được thoải mái. Nếu quá cấm đoán, có thể sẽ gây là hiệu quả trái ngược, thậm chí gây mâu thuẫn nội bộ.
Thân là nam nhân, Lưu Phong cũng biết bọn họ rất khó xử, cho nên cấm dục không bằng cho họ phương thức để họ phát tiết một chút.

Có câu nói, Lưu Phong tại Phúc Thành mở Thiên Thượng Nhân Gian, bắt đầu kinh doanh quân kỹ nghiệp vụ.
Đương nhiên, kỹ nữ có thể gia nhập Thiên Thượng Nhân Gian đều là những gái bán hoa được thẩm hạch nghiêm khắc, tuyệt đối không để lọt gian tế.
Đương nhiên. Số lượng quân sĩ ngày càng gia tăng, số lượng kỹ nữ của Lưu Phong không cách nào thỏa mãn mọi người. Vì thế, Lưu Phong đã phái Thần Thánh Quân Đoàn, cho một tiểu phân đội tại biên giới phía tây Phù Tang tiến hành tấn công những thành thị xung quanh Tiểu Cổ quân doanh có phòng ngự tương đối yếu ớt. Toàn bộ đàn bà bắt được đều sung vào quân kỹ.
*quân kỹ: gái điếm cho quân đội
Đối với việc này, Lưu Phong cũng không có gì là áy náy, thương hại, chiến tranh vốn là tàn khốc, không thể nhân từ.
Mạnh hiếp yếu, đạo lý này vĩnh hằng không thay đổi.
Huống hồ, trước đây võ sĩ Phù Tang cũng thường xuyên tại biên giới duyên hải tiến hành hãm hại phụ nữ đế quốc. Bây giờ Lưu Phong tới, coi như báo thù.
Nhất tương công thành thiên cốt khô. (một lần công thành ngàn người phải chết)
Lưu Phong lần này đáp ứng Lão hoàng đế đi viễn chinh, trong lòng đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng.
Những hành động của Lưu Phong rất nhanh tạo được hảo cảm của quân sỹ đóng ở Phúc Thành, tất cả đều tán tụng những điều Lưu Phong là chuyện rất tốt.
Về việc này, Khuynh Thành cũng không cho là đúng, theo nàng nói, nam nhân đều là sắc lang, đều chẳng phải là người tốt.
Căn cứ theo kế hoạch chiến lược của Lão hoàng đế, đại khái phải một tháng nữa đại quân của hắn mới tới được, đến lúc đó mới chính thức giao chiến.
Nhân thời cơ này, Lưu Phong một mặt ra sức phát triển Thiên Thượng Nhân Gian, một mạnh cử một tiểu phân đội của Thần Thánh Quân Đoàn, tại biên giới lãnh thổ của Phù Tang tiến hành đại cướp bóc.
Mặc dù Phù Tang cũng tổ chức vài lần chống cự quyết liệt, nhưng đều không được như ý.
Võ sĩ Phù Tang cùng Thần Thánh Quân Đoàn mỗi lần đụng độ nhau, lực lượng chiến đấu vẫn cách rất xa nhau, hơn nữa Lưu Phong mỗi lần đụng độ đều bỏ chạy, làm Phù Tang hao phí nhân lực cùng tài lực mỗi lần điều binh khiển tướng, nhưng ngay cả bóng người cũng không thấy.
Ngô Chí Vinh nóng nảy, cũng làm theo Lưu Phong tổ chức tiểu phân đội mấy người, chuẩn bị tiến hành cướp bóc, ai ngờ xuất sư bất lợi. Năm trăm quân tinh duệ lần đầu cướp bóc đã bị đại quân Phù Tang bao vây, toàn bộ chết trận.
Từ đó về sau, Ngô Chí Vinh cũng không dám khinh thường vọng động nữa. Chỉ có thể ghen tỵ quan sát.
Vào buổi sáng, Lưu Phong cùng Tiểu Linh Nhi còn đang ngủ, chợt nghe bên ngoài có người gõ cửa, Lưu Phong nhìn hài tử đáng yêu đang say ngủ bên cạnh, hắn âu yếm hôn lên trán cô bé một cái.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #658


Báo Lỗi Truyện
Chương 658/969