Chương 634: Lão hoàng đế vô tình, Thái tử phi điên cuồng


Hoàng thái tôn trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, chấn chỉnh lại thần sắc, đột nhiên đánh bạo rống lên một tiếng: "Hoàng gia gia, người không thể nhốt mẫu thân ta. nếu ngươi thực muốn như vậy, xin hãy đem ta và mẫu thân đồng thời nhốt lại đi." đừng xem Hoàng thái tôn bình thường đối với Thái tử phi hận đến nghiến răng nghiến lợi. Lúc này sâu trong nội tâm, hắn dù sao vẫn là con nàng. huống hồ, Đông cung luôn luôn là do Thái tử phi chủ trì, giờ đây không có Thái tử phi, hắn đã rối loạn hết cả lên, căn bản không biết nên làm cái gì nữa?
"Hỗn trướng, ngươi tưởng ta không dám đem ngươi trị tội sao?" Lão hoàng đế mấy ngày nay, vốn là vì những lời Thái tử phi nói mà đầy một bụng tức khí, hôm nay lại bị Hoàng thái tôn lần nữa ngỗ nghịch, trong lòng càng tức giận không thôi.
Hoàng thái tôn không rõ hoàng gia gia vì sao lại tức giận như vậy, trong trí nhớ của hắn, đây là lần đầu tiên Lão hoàng đế nổi giận như thế với hắn.
"Hoàng gia gia, người nói cho ta biết, mẫu thân tới cùng phạm phải tội gì vậy, ta nguyện ý chịu tội thay cho mẫu thân, người hãy thả mẫu thân, trừng phạt ta đi?"
"Ngươi. ngươi đúng là kẻ không biết tốt xấu." Lão hoàng đế tức giận quát một tiếng, hướng Hoàng thái tôn tới gần.
Hoàng thái tôn cảm thấy một cổ khí thế bức người bao phủ lấy mình, thân thể không khỏi hơi run rẩy.
Đột nhiên, hắn có chút sợ hãi, nhưng hắn tới cuối cùng cắn răng kiên trì đứng vững, vì mẫu thân, hắn không thể lùi bước.
Nói về công, Đông cung phải có Thái tử phi trở về cầm cự; về tư, Thái tử phi là mẫu thân hắn, là người nhân nhất của hắn trên đời này, hắn phải nghĩ biện pháp cứu nàng ra.
"Xin hoàng gia gia, xin hãy nhốt cả ta đi." Hoàng thái tôn vừa chống cự áp lực cường đại của lão hoàng đế, tiếp tục đánh bạo kêu lên.
Lão hoàng đế nhãn thần nhìn hoàn toàn lạnh lùng, hừ một tiếng nói: "Cút, cút về cho ta Đông cung, đừng có ép ta phế ngươi."
Hoàng thái tôn nghe vậy, nhất thời hiểu được, hoàng gia gia đã không còn là hoàng gia gia trước kia, Đông cung đích đã chẳng còn được ân sủng nữa.
Thân thể hắn như nhũn ra. Ngồi phịch xuống trước mặt lão hoàng đế, bắt đầu khóc lớn, không biết là vì mình bị thất sủng, hay là còn vì tao ngộ của Thái tử phi.
Lão hoàng đế chẳng thèm liếc hắn một cái, ngẩng đầu, lạnh lùng rời khỏi cung điện.
Lúc vừa bước qua cửa, hắn quay đầu lại, ánh mắt chán ghét nhìn thoáng qua Hoàng thái tôn, lạnh nhạt nói: "Nếu ngươi còn muốn tiếp tục làm Hoàng thái tôn nói, mau cút về mà tự mình tu tỉnh đi. Chuyện hôm nay, tuyệt đối không được phép tái phát sinh."
Nói xong, Lão hoàng đế phất tay áo rời đi.
Hoàng thái tôn đột nhiên chậm rãi đứng dậy, nhìn bóng lưng Lão hoàng đế rời đi, trong đôi mắt phát ra một đạo sát khí.
Hắc phượng hoàng kịp thời hướng chủ công hồi báo tình huống của Thái tử phi.
Chủ công chỉ thị nàng không nên coi thường vọng động, hơn nữa phải trấn an tốt Hoàng thái tôn, không nên kích phát thêm mâu thuẫn.
Đến đêm, Hắc phượng hoàng trong đầu đột nhiên linh quang chợt lóe. nghĩ đến một cái chủ ý tuyệt diệu.
Nàng định đi tìm Lưu phong.
Có lẽ Lưu Phong có thể cứu được Thái tử phi.
Hiện tại trong đế quốc, tài năng đáng được nhắc đến trước mặt Hoa hạ đại đế, cũng chỉ có Lưu Phong và một vài vị trọng thần mà thôi.
Những vị trọng thần khác quản không được, nhưng mà Thái tử phi là mẫu thân của Lưu phong. Mẫu thân gặp nạn, hắn là phận làm con, theo lý phải cứu.
Đợt viễn chinh sắp tới, Lưu Phong mấy ngày nay tâm sự không thôi.
Tam sư tôn Nghê Thường cũng không biết vì sao, liền mấy ngày nay đều không nói lời nào với hắn, có đôi khi nàng thậm chí còn tránh mặt hắn.
Muốn đi hỏi cho rõ nguyên nhân, nhân gia cũng không để cho hắn có cơ hội.
Trương mỹ nhân cùng với Bách Hợp thấy hắn cũng không để ý tới, cứ như là hắn vô hình vậy.
Vì thế, Lưu Phong rất là buồn bực.
Ban đêm, Lưu Phong chẳng có hứng thú đi ngủ. Lại càng không có tâm trạng tu luyện, cùng với Lăng Ba triền miên một hồi, hắn lẳng lặng ngồi ở trước cửa sổ, nhìn vầng trăng mười sáu giữa không trung, cũng không biết trong lòng đang nghĩ tới điều gì.
Lăng Ba mặc chiếc quần ngủ ngắn, nhu thuận đứng phía sau hắn, nhẹ nhàng xoa bóp bả vai cho hắn.
Đột nhiên, Lưu Phong trong tim sinh cảnh giác, có hơi cau mày, hướng phía cửa sổ quát: "Người nào? Nếu đã tới, sao không hiện thân?"
"Hắc phượng hoàng ra mắt Hầu gia-!"
Trong khi nói, một trận hương thơm theo gió đưa tới, ngay sau đó, một hắc y thiếu nữ tựa như ám dạ tinh linh xuất hiện tại bên trong phòng Lưu Phong, mái tóc đen nhánh phủ ngang vai, mi mục như họa, tà áo nhẹ bay.
Lưu Phong cười lạnh một tiếng nói: "Thái tử phi để ngươi tới có việc gì?" Nữ nhân này vẫn đi theo Thái tử phi, Lưu Phong và nàng từng có vài lần gặp mặt.
Hắc phượng hoàng cũng không có ngay lập tức đáp lời Lưu Phong, mà là chậm rãi đi tới đối diện Lưu Phong, nhẹ nhàng thở dài một hơi nói: "Hầu gia, là ta tự mình tới, ta hy vọng ngươi có thể trợ giúp cho Thái tử phi điện hạ."
Lưu Phong có hơi ngẩng đầu, lạnh nhạt nói: "Bệ hạ đã quyết định, ta có thể làm gì chứ." Ngay không lâu trước đó, Lưu Phong đã nhận được tình báo của nữ nhân, biết được tao ngộ của Thái tử phi.
Hắc phượng hoàng có chút bất ngờ: "Hầu gia, ngươi đã biết mọi chuyện rồi sao?"
"Nếu Hầu gia đã biết hết mọi chuyện, xin Hầu gia xem xét." Hắc phượng hoàng nhìn thoáng qua Lăng Ba, một bộ dáng muốn nói lại thôi.
Lưu Phong biết ý tứ của nàng, lạnh nhạt nói: "Lăng Ba là người mình, có gì muốn nói, ngươi cứ nói thẳng ra đi." Vừa nói, Lưu Phong kéo Lăng Ba vào trong lồng ngực, hai bàn tay to tiến vào trong quần ngủ, nắm lấy thứ bão mãn kia, nhẹ nhàng nắn bóp.
Lăng Ba hai mắt khép hờ hưởng thụ, trong miệng thỉnh thoảng phát ra vài tiếng rên rỉ kiều mỵ.
Động tác lớn mật như thế, ngay cả Hắc phượng hoàng nhìn cũng có chút thẹn thùng, thầm nghĩ, người này quả nhiên là đại sắc lang, cư nhiên hoang dâm như thế, cũng không biết hắn như thế nào có được thành tựu như hôm nay.
Hắc phượng hoàng cố gắng đích bình tĩnh lại tâm tình một chút, con mắt rời khỏi Lưu phong, cầu khẩn; "Hầu gia, Thái tử phi tốt xấu cũng là mẫu thân của ngươi, hôm nay nàng gặp rủi ro, ngươi không thể thấy chết mà không cứu được a?" Hắc phượng hoàng ỷ trượng vào chẳng qua là là chút tình thân này. Đáng tiếc, nàng cũng không biết Lưu Phong đã biết chân tướng. của cái vị mẫu thân kia, trong lòng đương nhiên cũng chẳng có nửa điểm cố kỵ, Lưu Phong cũng không hy vọng nàng chết, cũng sẽ không để nàng tử. Hắn còn chưa tra rõ được gian phu của Thái tử phi, nhắc nhở của Thái tử điện hạ còn chưa hoàn thành mà.
Bất quá, cũng phải nói, Lưu Phong bây giờ đích xác cũng chưa có biện pháp gì tốt có thể khiến cho Lão hoàng đế tha tội cho nàng.
Có câu tự mình tác nghiệt thì không thể sống(Theo ý ta là: kiểu như gieo nhân nào gặp quá ấy ý mà), nhưng Thái tử phi lại hết lần này tới lần khác thích tự tác nghiệt. Lão hoàng đế mà ngươi có thể giết sao?
Đúng là điên.
Lưu Phong đang suy nghĩ, nàng có đúng hay không thật sự đã điên rồi.
"Ta bây giờ chỉ sợ cũng không thể làm gì được." Lưu Phong lạnh nhạt nói.
Hắc phượng hoàng hung hăng trừng mắt nhìn Lưu Phong một cái: "Hầu gia, ngươi như thế nào có thể nói như vậy, bất kể nói như thế nào, nàng cũng là mẫu thân của ngươi. Thường ngày, nàng còn thường xuyên lo lắng an nguy cho ngươi, ngươi. ngươi nói như vậy, ta thật sự rất thất vọng, rất thất vọng."
Lưu Phong kéo Lăng Ba vào trong lồng ngực, một tay hướng vào giữa hai chân nàng, ánh mắt chuyển hướng Hắc phượng hoàng, khinh thường nói: "Ngươi rất thất vọng, vậy ngươi tính sao đây?"
Hắc phượng hoàng đột nhiên ý thức được phép khích tướng tựa hồ đối với Lưu Phong vô dụng, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, Hầu gia, là ta nói lỡ lời rồi, nhưng mà ta vẫn hy vọng ngươi có thể cứu Thái tử phi."
"Nếu ngươi đáp ứng hỗ trợ. Hắc phượng hoàng nguyện ý dâng thân thể cho ngươi." Hắc phượng hoàng cắn răng nói.
Lăng Ba nhất thời có ý không vui, chu miệng nói: "Lại có loại nữ nhân không biết xấu hổ như vậy, chủ công của ta lại chẳng thèm ngươi." (Nhưng ta thèm ^^)
Hắc phượng hoàng nghe vậy, có chút buồn bực, có chút ủy khuất, ta mà lại là kẻ không biết xấu hổ, ngươi xem lại bộ dáng của ngươi coi, trước mặt người khác, bị nam nhân sờ tới sờ lui. không biết xấu hổ phải là ngươi mới đúng.
Nhưng những lời như vậy Hắc phượng hoàng cũng không dám nói lung tung. Sợ lại một lần nữa chọc giận Lưu phong, chậm trễ đại kế cứu Thái tử phi.
Thái tử phi trong kế hoạch của tổ chức đóng vai trò cực kì quan trọng, trước khi đại sự thành công, nàng tuyệt đối không thể xảy ra chuyện. HIện tại tổ chức cũng đang tích cực nghĩ biện pháp cứu nàng. Hắc phượng hoàng bên này cũng không dám chậm trễ. Nếu nàng thật sự mời được Lưu Phong cứu Thái tử phi. Tương lai nhất định được coi là lập được đại công.
Lưu Phong cẩn thận nhìn Hắc phượng hoàng vài lần, gò ngực phì nhiêu, nhìn cũng có vài phần mị lực, chỉ là Lưu Phong tịnh cũng không muốn thật sự cùng nàng phát sinh quan hệ thể xác.
Lão tử không phải là ác quỷ hám sắc.
"Ngươi trở về đi, ta sẽ tận lực nghĩ biện pháp." Lưu Phong thở dài một tiếng, buồn bả nói: "Ngươi cũng nói đúng một chút, Thái tử phi như thế nào cũng là mẫu thân ta, ta sẽ không thể nhìn nàng bị bệ hạ xử tử. Bất quá ta bây giờ cũng không có mười phần nắm chặc." nói Lưu Phong thiếu chút nữa là rơi một giọt nước mắt. Nếu đã diễn phải diễn cho đạt một chút.
Hắc phượng hoàng thấy Lưu Phong tình chân ý thiết, trong lòng lại có vài phần cảm động. Đúng là người tốt a, vậy mà Thái tử phi lại đối với hắn.
Quên đi, trước tiên ứng phó chuyện trước mắt rồi hãy nói.
"Hầu gia, chỉ cần ngươi khẳng khái đáp ứng hỗ trợ là được, tại đây ta xin thay mặt Thái tử phi điện hạ cảm tạ ngươi." Hắc phượng hoàng thoáng do dự liễu một chút, nói: "Điều ta nói trước đó, nếu Hầu gia có hứng thú, ta có thể tùy thời dâng thân thể cho ngươi. Hầu gia yên tâm. Hắc phượng hoàng mặc dù không phải lương gia nữ tử (con gái nhà lành ý mà), nhưng cũng cam đoan vẫn còn tấm thân xử nữ."
Lăng Ba hừ một tiếng, nói: "Ai biết được?"
Hắc phượng hoàng nhìn chăm chú Lưu Phong nói: "Hầu gia nếu không tin, bây giờ có thể kiểm tra?" (Vụ này kiểm tra ntn, sao ta không biết?)
Lưu Phong nghe vậy, trong lòng nhất thời cảm thấy vô vị, nói cái gì đây, đem chính mình trở thành hàng hóa, còn có ý tứ gì nữa chứ.
Có một số việc, kỳ thật tâm trạng đóng vai trò rất quan trọng.
"Ngươi đi đi, tận lực trấn an Thái tử phi, hy vọng nàng không nên tiếp tục làm việc gì ngốc nghếch nữa." Lưu Phong không nhịn khoát khoát tay áo.
Hắc phượng hoàng thấy Lưu Phong không có hứng thú đối với mình, vừa thấy may mắn, lại vừa thất vọng.
May mắn chính là, nàng có thể bảo trụ thân thể, thất vọng chính là, mị lực của mình quả thật quá kém.
Trong khi Hắc phượng hoàng xuất cung, một đạo nhân ảnh khôn khéo giữa sự canh gác của Chân long vệ và tất cả hộ vệ, tiến vào lãnh cung nơi nhốt Thái tử phi đích.
"Là ngươi?" Thái tử phi nhìn trung niên nam nhân xa lạ trước mắt, vẫn hơi run rẩy một chút, mặc dù đoán được thân phận của hắn. Tuy mỗi lần gặp mặt hắn đều không dùng cùng một diện mục, nhưng nàng lần nào cũng nhận ra được thân phận hắn.
Trung niên nam nhân gật đầu, nói: "Là ta."
"Điềm nhi, nàng phải đã nói gì đó với bệ hạ? Tại sao bệ hạ người lại phái thêm người giám thị nhân thủ chân long vệ của các vị hoàng tử?" Nét mặt trung niên nam nhân trông rất khó coi.
Thái tử phi đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói: "Nếu không phải vì nguyên nhân này, ta nghĩ chắc hẳn ngươi sẽ không mạo hiểm tới gặp ta, phải không?"
Trung niên nam nhân hơi sửng sốt, liền nói ngay: "Điềm nhi, nàng hiểu lầm ý của ta rồi, ta cũng không phải tới hưng sư vấn tội (điều động nhân thủ đến hỏi tội, nói nôm na là kiểu như gọi đội đến đánh ý mà ^^), ta chỉ là muốn biết nàng đã nói với bệ hạ cái gì, đây là căn cứ nhờ đó ta mới có thể nghĩ biện pháp giúp nàng thoát tội."
"Được rồi, tâm tư của ngươi, ta trong lòng rất rõ ràng, đừng ở trước mặt ta diễn trò." Thái tử phi khẽ cười một tiếng, nói: "Ta cũng không gạt ngươi, ta đã nhắc nhở bệ hạ một chút, ta nói cho hắn, năm đó cái chết của Thái tử là một đại âm mưu, mà bây giờ, cái âm mưu đó vẫn còn đang tiếp tục."
"Ngươi." trung niên nam nhân sắc mặt đại biến, trách mắng: "Hồ đồ, thật sự là hồ đồ, ngươi như thế nào lại có thể nói cho bệ hạ chuyện này?"
Thái tử phi trong mắt hiện lên một nét thần sắc tàn nhẫn, bất quá khi ánh mắt nàng nhìn về phía trung niên nam nhân, đã trở nên bình tĩnh: "Nếu ta không có nói ra việc này, tin rằng bây giờ ta đã chết. Ngươi biết không? Ta không sợ chết, nhưng ta lại không muốn cho các ngươi sung sướng quá?"
"Ta sở dĩ nói cho bệ hạ chuyện này, chính là muốn làm cho hắn thống khổ, cũng khiến các ngươi thống khổ." Thái tử phi trên mặt hiện lên nét thống khổ: "Ngươi là chủ mưu, dựa vào cái gì ta lại cho ngươi vui sướng mà sống, ngươi không phải vẫn nói, ngươi và ta không giống nhau, bây giờ ta muốn xem, nếu bệ hạ ngươi ra tay đối với, ngươi còn có thể tiếp tục nhẫn nhịn hay không? Ta muốn nhìn các ngươi phụ tử tương tàn."
"Điềm nhi, ngươi điên rồi?" trung niên nam nhân lại một lần nữa cảm giác được sự đáng sợ của người đàn bà này.
"Không sai, ta đã điên rồi, nhưng cũng là bị phụ tử các ngươi bức điên." Thái tử phi sắc mặt đột nhiên trở nên bình tĩnh: "Mỗi người đều cũng đều phải trả giá cho hành vi của chính mình. Năm đó ta từng bước từng bước làm sai, gây nên cục diện như ngày hôm nay. Nhưng mà cẩn thận nghĩ lại, đều cũng là do các ngươi bức ta. Các ngươi không cho ta sống tốt, ta cũng sẽ không để cho các ngươi được yên ổn."

Hi Du Hoa Tùng - Chương #634


Báo Lỗi Truyện
Chương 634/969