Chương 596: Thái Tử biết thân phận thật của Lưu Phong.


Lưu Phong tựa hồ nhìn ra tâm tư của Mộ Dung Uyển Nhi, cười nói: "Không cần nghi ngờ, ta đã giết chết Vô Cực Thần Quân, nếu không như vậy, ta cũng không bị thương nặng đến gần chết."
"Bảo Bảo, ta rất yêu mến ngươi, ta biết ngươi rất là khó chịu ah. ta chịu cực một chút, bồi thường cho ngươi, nghe nói Vô Cực Lão tặc năm đó khi dễ tổ tiên chúng ta. ngươi giết hắn chính là thay cho Mộ Dung thế gia chúng ta báo thù, ta phải thưởng cho ngươi một chút ah." Nói xong, Mộ Dung Uyển Nhi hôn lên trán Lưu Phong một cái.
Lưu Phong nhẹ nhàng nói: "Uyển Nhi muội muội, như vậy có vẻ không tốt lắm đâu. Nếu nàng thật sự muốn cảm tạ, không bằng."
Lưu Phong thoáng do dự một chút, nghiêm mặt nói: "Uyển Nhi muội muội, không bằng nàng cho ta sờ lại mỹ đồn của nàng một lần nữa, được không?"
"Đại Sắc Lang, ngươi muốn chết, không được." Mộ Dung Uyển Nhi nhất thời tức giận, trong tay trường kiếm lại xuất hiện.
Lưu Phong một trận buồn bực, chỉ có hôn ta thôi sao, không cho phép ta sờ soạng, nữ nhân này, thật là khó khăn ah.
"Mẫu thân nói, hôn thì vẫn còn trong sạch, nhưng cái ngươi nói thì không tốt ah." Mộ Dung Uyển Nhi làm nũng tự nói: "Nếu chúng ta thành thân, ta cũng không lo lắng cho ngươi sờ soạng ah."
Lưu Phong uể oải nghiêm mặt hỏi: "Được rồi, ta không sờ nữa." Thành thân? Như thế nào thành ah, Lưu Phong một trận nhức đầu, nếu thành thân còn phải xem xét nhiều ah. Hắn không thể đối xữ tốt với một người mà thành thân ngay, nữ nhân bên ngoài của hắn còn rất nhiều. Đây chính là chuyện khó khăn nhất.
Lưu Phong bây giờ còn không có thời gian tính đến chuyện này.
"Đáng ghét, đáng ghét, ngươi chắc chắn không phải Bảo Bảo. Nếu là Bảo Bảo, ngươi dám chắc sẽ đồng ý." Mộ Dung Uyển Nhi cắn cắn môi, có chút không vui.
Lưu Phong đang muốn an ủi vài câu. Đột nhiên nhớ tới chuyện đại sự, vội vàng hỏi: "Uyển Nhi muội muội, nàng cứu ta về đây đã bao lâu rồi?"
Uyển Nhi nhìn vẻ mặt chăm chú của Lưu Phong, vội vàng nói: "Cũng không bao lâu, ta mới cứu ngươi về tối hôm qua, bây giờ là giữa trưa ngày thứ hai."
"Tốt lắm, may mắn không trễ mất." Lưu Phong nghe vậy, trong lòng nhất thời thở dài một hơi. Hắn là muốn cùng Thái tử gặp mặt lần cuối ah.
"Uyển Nhi muội muội, phiền nàng theo ta tiến cung một chuyến." Lưu Phong suy nghĩ một chút, lập tức nói: "phái người tới Thiên Thượng Nhân Gian thông báo một tiếng, nói ta ngày mai sẽ trở về."
"Nhất định họ sẽ tưởng ngươi đang bị Hồ Ly Tinh dụ dỗ ah."
Mộ Dung Uyển Nhi nhếch cái miệng nhỏ nhắn, kiều diễm nói: "Tên vô lương tâm, chỉ biết dụ dỗ nữ nhân. . trong lòng ngươi bây giờ không biết có bao nhiêu người."
Dưới sự trợ giúp của Uyển Nhi, Lưu Phong buổi chiều đã tới được Phong Linh Cung.
Thái Tử và vài tên tùy tùng đang khẩn trương đợi Lưu Phong, lo lắng sợ hắn không thể đến được.
"Hài nhi, con đã giết chết Vô Cực Thần Quân?" mắt vừa thấy, Thái Tử đã tươi cười hỏi.
Lưu Phong gật đầu nói: "Tối hôm qua khi rời Hoàng Cung có gặp Vô Cực Thần Quân, hắn muốn giết hài nhi. Nhưng là không nghĩ tới cuối cùng lại bị hài nhi giết chết."
Thái Tử cười nói: "Tốt lắm, xem ra chiến đấu lực của con đã đạt tới trình độ Thiên Nhân sơ kỳ, như vậy ta càng yên tâm hơn."
"Được rồi, vị này là thê tử của con sao?" Thái Tử ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, đối với nàng tựa hồ rất vừa lòng.
Lưu Phong đang muốn nói, Mộ Dung Uyển Nhi lại cướp lời nhu thuận ra mắt: "Con dâu Mộ Dung Uyển Nhi ra mắt cha."
Thái Tử nghe vậy, ha ha cười to, có chút thâm ý nhìn Lưu Phong một cái, cười nói: "Tốt, tốt, tốt lắm. Hài Nhi, thê tử này của con ta rất vừa lòng ah."
Lưu Phong một trận buồn bực, Mộ Dung Uyển Nhi cũng thật là, như thế nào lại đột nhiên làm như vậy.
"Uyển Nhi, lần đầu gặp mặt, ta tặng con kiện lễ vật nhỏ." Nói xong trong tay Thái Tử đột nhiên xuất hiện mấy viên đan dược phát ra kim quang.
"Uyển Nhi, đây là đan dược ta luyện chế trước đây vài ngày, con ăn vào tu luyện thật tốt, có thể trong thời gian ngắn đạt tới Kim Đan hậu kỳ." Vừa nói Thái Tử vừa tiến tới Uyển Nhi, đưa đan dược cho nàng.
Mộ Dung Uyển Nhi vô cùng kích động, phải biết rằng này bây giờ tu vi đang là Kim Đan sơ kỳ. Đạt được thành tích này cũng tốn rất nhiều tài lực cũng như sự bồi dưỡng của gia tộc.
Tiếp nhận đan dược, Uyển Nhi cảm kích không thôi, hướng Thái Tử làm ra tư thế cảm tạ: "Con dâu cám ơn cha."
"Ha ha, người một nhà không cần cám ơn, Uyển Nhi không cần khách khí." Ánh mắt Thái Tử chuyển hướng sang Lưu Phong, lạnh nhạt nói: "Đây là một bình "Bồi Nguyên Tiên Đan" con cầm lấy đi, uống ba viên này có thể cho Kim Đan hậu kỳ tu chân kết thành Nguyên Anh." Nói xong liền đưa cho Lưu Phong một bình ngọc màu lam.
Lưu Phong một trận kích động, vội vàng đưa tay tiếp nhận.
Cái này thật là bảo bối ah.
Có đan dược này, Lưu Phong có thể cho thuộc hạ của mình và các vị Sư tôn tu thành Nguyên Anh. Đến lúc đó, chính mình thế lực sẽ lớn mạnh, Tu Chân Giới, Hoa Hạ Đế Quốc không ai có thể địch lại ah.
"Hài nhi, thời gian của ta không còn nhiều lắm, trước khi đi, ta có một số chuyện muốn nói với con." Thái Tử đột nhiên nghiêm mặt, hướng Lưu Phong chăm chú nói.
Lưu Phong gật đầu, lập tức đi theo.
Hai người tới một gian mật thất, Thái Tử đột nhiên xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng, nhìn Lưu Phong nói: "Đáp ứng ta một chuyện. Ngươi nhất định phải làm được, nếu không thì Lời thề linh hồn sẽ không buông tha cho ngươi. Cho dù là ta, cũng sẽ liều mạng một thân tu vi thì Tiên giới xuống để giết ngươi."
Lưu Phong nghe vậy, thân thể run mạnh: "Cha, con không hiểu người nói cái gì?"
Thái Tử cười lạnh một tiếng nói: "Được rồi, ở trước mặt ta, ngươi cũng không cần phải giả bộ, mọi chuyện của con ta đều biết. Ta biết ngươi chiếm cứ thân thể con ta."
Làm thế nào lại bị phát hiện ah?
Lưu Phong một trận buồn bực, chuẩn bị không thừa nhận, nói không chừng chỉ là hắn ta phỏng đoán ah.
"Ta lập lại lần nữa, chuyện của ngươi ta đều biết. Cho nên, ở trước mặt ta, ngươi cũng không nên giả bộ ah." Thái Tử sắc mặt biến đổi, âm thanh trở nên lạnh lùng nói: "Ngày hôm qua, lần đầu tiên thấy ngươi, kỳ thật ta đã phát hiện linh hồn của ngươi có vấn đề, lúc đó ta đã hoài nghi. Sau ta thừa dịp phong ấn yếu đi, phái người thăm dò hành động của ngươi. Ta càng dám chắc, ngươi không phải là con ta. Ít nhất linh hồn và tư tưởng không phải con ta. Hôm nay, ta cẩn thận cảm ứng, lại phát hiện ngươi đã phát thệ lời thề linh hồn, nên biết được chuyện của ngươi và con ta."
Lưu Phong nghe vậy, trán muốn đổ mồ hôi lạnh.
Không nghĩ tới mình lại bị phát hiện.
Trời ơi, Đất ơi, ta như thế nào lại bị phát hiện. Lưu Phong phỏng đoán, linh hồn của chính mình đã bị xuyên qua nên người khác mới có thể vạch trần thân phận ah.
Kỳ thật củng do Lưu Phong vận số không tốt. Lại nhập vào một người có cha là Quỷ Tiên ah.
Muốn nói về nhận thức linh hồn, trong thiên hạ không có ai bằng Quỷ Tiên.
Cho nên Thái Tử có khả năng nhận thức linh hồn của Lưu Phong cũng không phải là việc khó.
"Người đều biết cả rồi, bây giờ người muốn làm gì?" Lưu Phong vội vàng âm thầm đề phòng. Tâm niệm vừa động Hạo Thiên Kiếm đã xuất hiện trong tay.
Thái Tử cười lạnh một tiếng nói: "Không cần sợ hãi, ta sẽ không giết ngươi. Nếu ta thật sự muốn giết ngươi, sẽ không cho ngươi Bồi Nguyên Tiên Đan, cũng không kêu ngươi vào đây nói chuyện."
Lưu Phong bán tín bán nghi: "Người thật sự không giết ta, không báo thù cho con mình ah?"
"Khi xem xét qua Lời thề linh hồn, ta nhận thấy không thể giết ngươi, ngươi và con ta là giao dịch công bằng. Thiêu đốt linh hồn chính là quyết định của hắn. Huống hồ, ngươi đã đáp ứng hắn rất nhiều chuyện. Cho nên ngươi không thể chết được. Ngươi phải sống để hoàn thành lời hứa với con ta. Nếu không, ta sẽ không buông tha cho ngươi." Con ngươi Thái Tử hiện lên một tia sát ý, hung hăng nói.
Thái Tử là một người thông minh. Mặc dù hắn hận Lưu Phong, nhưng nếu giết hắn thì không phải là một hành động sáng suốt, huống hồ, nếu hắn thật sự giết Lưu Phong, thì sự hi sinh của con mình sẽ uổng phí ah.
Hơn nữa, hắn cũng không muốn để cho Độc phục tiếp tục tiêu dao trên cõi đời.
Đối với Thái Tử Phi, Thái Tử trong lòng có chút phức tạp. Năm đó dù sao cũng rất yêu thương, vốn hắn còn định tha thứ cho nàng. Nhưng khi biết nàng là một độc phụ. Rõ ràng năm đó đáp ứng nuôi dưỡng đứa con của mình, không ngời bây giờ con mình lại chết trên tay nàng ah.
Không thể tha thứ, độc phụ như vậy không thể tha thứ.
Đáng tiếc, hắn không còn thời gian. Hơn nữa hắn cũng không thể ra tay. Nếu muốn hoàn thành di chí của con mình, muốn báo thù, hết thảy những chuyện này phải nhờ đến Lưu Phong.
Cho nên, Lưu Phong không thể chết được.
Mẹ kiếp, trước mặt Quỷ Tiên, Lưu Phong căn bản chỉ là quân cờ ah.
"Thái Tử điện hạ, người yên tâm, bất kể như thế nào, ta cũng sẽ hoàn thành tất cả những chuyện đã đáp ứng với Chu Phong." Lưu Phong nghiêm mặt, chăm chú nói.
"Nói cho ta biết, ngươi như thế nào chiếm được thân thể của con trai ta?" Thái Tử lạnh lùng hỏi.
Lưu Phong thoáng do dự một chút, cũng không giấu diếm, lạnh nhạt nói: "Điện hạ, kỳ thật linh hồn ta từ một thế giới khác xuyên qua đây."
"Linh hồn xuyên qua đây?" Thái Tử hơi kinh hãi: "Ta có chút khó hiểu, ngươi nói ngươi không thuộc về thế giới này?"
"Đúng vậy." Lưu Phong giải thích: "Ta vốn từ một thế giới có trình độ phát triển văn minh cai, ta là không ngờ bị tai nạn giao thông. Nhưng không ngờ ngay chính lúc đó lại xuyên qua thế giới này nhập vào người Lưu Phong. Điện hạ, xin người tin tưởng ta, cho tới bây giờ ta không bao giờ nghĩ muốn giết chết linh hồn Chu Phong. Nói thật ra, linh hồn của hắn lúc đó rất yếu, tựa hồ cũng không kiên trì được bao lâu."
Thái Tử có chút thở dài một tiếng, nói: "Ta biết, lúc đầu hắn bị bỏ lại Tuyết Sơn, thân thể và linh hồn đã bị thương nặng, nếu nhặt được hắn không phải là người tu chân mà là người thường, thì hắn lúc đó đã chết rồi. Cho nên, cái chết của con ta ta cũng không có trách ngươi. Chỉ là ngươi tước đoạt vài năm tánh mạnh của hắn. Ngươi nhớ kỹ, ngươi lấy thân thể con ta, cho nên ngươi phải hoàn thành tốt di chí của nó."
"Được rồi, linh hồn xuyên qua đây tới cùng là chuyện gì xảy ra?" Thái Tử có chút kỳ quái hỏi.
Lưu Phong lắc đầu: "Điện hạ, chuyện này ta cũng không rõ. tin tưởng trong thiên hạ cũng không ai có thể giải thích rõ ràng." làm sao xuyên qua đây? Ai biết được?
"Haizz, xem ra đây là ý trời ah." Thái Tử thở dài một tiếng nói: "nếu ý trời đã như thế. Ngươi cũng nên vì hắn mà sống tốt ah."
"Không tốt rồi, Thiên kiếp đã tới."
Thái Tử đột nhiên sắc mặt biến đổi, thầm kêu không tốt.
"Hài Nhi, ta thời gian không còn nhiều lắm, ta chỉ muốn nhắc ngươi, chuyện của con ta ngươi nhất định phải hoàn thành. Tiếp theo, ta hy vọng ngươi có thể vì ta giết chết gian phu của Điềm Nhi. Còn có Tiên Linh Môn, ngươi không nên đi, ngươi không nên đấu với họ."
Lưu Phong gật đầu, trầm giọng nói: "Điện hạ, hai chuyện đầu tiên ta đáp ứng người. Bất quá chuyện Tiên Linh Môn ta sớm muộn gì cũng phải đi tính sổ."
Dừng một chút, Lưu Phong chăm chú nói: "bất kể thế nào, linh hồn của ta và thân thể này dung hợp cùng một chỗ, cho dù người có nhận hay không, nhưng là ta cũng nghĩ các người là cha mẹ ta. Mối thù giết mẹ, không đội trời chung, ta sẽ không thể bỏ qua."
Thái Tử nghe vậy, gương mặt mừng rỡ, đưa tay vỗ vỗ bả vai Lưu Phong, ha ha cười to: "Tốt lắm, ngươi quả nhiên rất tốt. Ông trời kiếm người thừa kế cho con ta cũng quả nhiên rất tốt ah."
"Hài Nhi, ta đánh giá ngươi rất cao, ngươi rất tốt ah." Thái Tử mỉm cười, nhìn Lưu Phong nói: "Nếu ngươi nguyện ý, ngươi có thể kêu ta một tiếng CHA cuối cùng không?"
Lưu Phong vội vàng nói: "CHA. !"
"Ha ha, hài nhi tốt, hài nhi tốt. Cái này cũng cho ngươi ah." Thái Tử cao hứng, đột nhiên gỡ xuống một giới chỉ: "Đây là một đồ để trữ vật, tên là Huy Hoàng, là mẫu thân ngươi năm đó cho ta, là một kiện bảo bối của Tiên gia. Bên trong có những thứ ta và mẫu thân ngươi thu thập, một ít linh đan diệu dược, cùng một vài thứ khác. Tất cả đều giao cho ngươi."
Lưu Phong có chút ngập ngừng, nhận lấy giới chỉ, trong lòng ngầm đắc ý, chỉ nói vài câu nói hay ho, quả nhiên thu được lợi ích lớn ah.
"Chúng ta đi. . !"
Vội vàng chạy về đại sảnh, Thái Tử đem hai mươi thuộc hạ của mình giao cho Lưu Phong, hơn nữa còn bắt hướng Lưu Phong tuyên thệ thuần phục.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #596


Báo Lỗi Truyện
Chương 596/969