Chương 59: Giao tiếp với người cổ đại thật khó chịu.


"Đa tạ công tử khai ân!"

Cũng không biết ai bày đầu, chỉ thấy hai mươi mấy nữ tử trên tràng luyện đều quỳ trên mặt đất hướng Lưu Phong hành lễ.

Lưu Phong hiểu được các nàng có chút tôn sùng mình, bất quá mình chỉ thuận miệng đề nghị một chút, thật không cần phải hành đại lễ như vậy. Hắn là người hiện đại, chịu không nổi nhìn người khác dập đầu trước mắt.

"Tất cả mọi người đứng lên đi, chỉ là chút chuyện nhỏ không cần phải hành đại lễ" Lưu Phong bay giờ còn không cách nào quen với hành vi cổ nhân quỳ xuống dập đầu.

"Công tử gia, chuyện này đối với người chỉ là chuyện nhỏ, nhưng là đối với tỷ muội chúng ta mà nói, ân sánh như tái sanh. Xin người để cho chúng ta vái lạy"

Lưu Phong sợ run một chút, lập tức nghĩ các nữ tử này, người nào cũng nguyện ý tự nguyện cho việc kinh doanh thân thể. Có lẽ tại kiếp trước của Lưu Phong, cũng có một số nữ tử biến thái vì theo đuổi kích thích và tình dục, chủ động đầu thân vào sự nghiệp hoàng kim này. Nhưng là tại đây tư tưởng còn chút phong kiến, nữ tử tiếp khách cũng là bị bức ép, bất đắc dĩ. Xem ra hôm nay trong lúc vô ý, đã làm nên một việc thiện.

"Tất cả mọi người đứng lên đi, từ hôm nay trở đi các ngươi không hề là kỹ nữ, các ngươi là diễn viên biểu diễn nghệ thuật" Lưu Phong nghiêm nghị, chính sắc, thanh âm rất lớn, tất cả mọi người trong luyện trường đều nghe rõ.

"Diễn viên biểu diễn nghệ thuật" Cơ hồ mỗi cô nương đều cao hứng lẩm nhẩm, cái. đó. là đại biểu cho thân phận mới của họ.

Vương Bảo Nhi rất buồn bực, hắn không cách nào giải thích được. cái. kia. liền hỏi"Lão đại, ngươi có thể giải thích. diễn viên biểu diễn nghệ thuật ý nghĩa là gì không?"
Lưu Phong nhìn bốn phía, thấy ánh mắt mọi người nghi hoặc, biết các nàng và Vương Bảo Nhi tâm tư đều giống nhau, cũng đều muốn biết rõ diễn viên biểu diễn nghệ thuật là cái gì.

Lưu Phong cúi đầu suy nghĩ, ý nghĩa là ý nghĩa, nhưng là cần ngôn ngữ để diễn đạt, cũng có chút khó khăn.

"người biểu diễn nghệ thuật chính là người diễn xướng, diễn tấu dùng động tác thân thể, nét mặt tạo hình tượng, nhắn nhủ tâm tư, tình cảm để diễn đạt cuộc sống đó chính là một môn nghệ thuật. Tóm lại, các ngươi bây giờ chỉ cần nhớ các ngươi chính là người có một nghề nghiệp quang vinh, vĩ đại là được" Lưu Phong dựa vào trí nhớ, diễn đạt hàm ý của biểu diễn nghệ thuật, giải thích một chút. Nhưng hắn biết giải thích như vậy, đối với nguời cổ đại bọn họ phân nửa sẽ không hiểu. Cho nên, cuối cùng thêm vài từ xúc động vào để nói.

Quả nhiên, các cô nương này đối với thân phận mới rất hài lòng. Thu Cúc cùng mấy nữ tử cao hứng quá, thậm chí bật khóc.

Lưu Phong mang theo Vương Bảo Nhi lặng lẽ lui ra, lúc gần đi dặn tú bà theo dõi luyện tập chặt chẽ vài ngày, ba ngày sau chính thức ra ngoài biểu diễn. Đến lúc đó kêu tú bà mời luôn Bạch Thiên Hành đến tham dự.

Trên đường, Vương Bảo Nhi do dự nửa ngày, cuối cùng cũng thu hết dũng khí nói: "Lão đại, ngươi thật sự là thiên tài trong những thiên tài, ta có việc hy vọng ngươi có thể đáp ứng ta?"

Xú tiểu tử ngưoi về điểm này thì lừa được ai, ai lại không biết hơn phân nửa là ngươi muốn cùng ta liên thủ hợp tác kinh doanh, Lưu Phong hừ một tiếng rồi nói: "Có chuyện cứ nói, ấp a ấp úng trước mặt ta làm gì?"

Quả nhiên, Vương Bảo Nhi nói: "Lão đại, ngươi có nghĩ rằng ngươi đã mở ra một con đường kinh doanh mới không? Ta hơn nhiều năm lăn lộn chốn phong nguyệt, dám chắc biểu diễn 3 ngày sau sẽ tạo thành chấn động không nhỏ, ta dám khẳng định lúc đó Túy Xuân Lâu trở thành Giang Nam đệ nhất kỹ viện."

Lưu Phong không nhẫn nại được nói: "Nói vào trọng điểm đi, ngươi nói vòng vo mất thời gian quá"

Vương Bảo Nhi nghe vậy càng khâm phục, nhanh chóng nói: "Lão đại, kỳ thật ta muốn cùng ngươi hợp tác làm ăn"

Lưu Phong chính là đợi hắn nói những lời này.

Kỳ thật, từ sau ngày gặp Vương Bảo Nhi, Lưu Phong cũng đã có một chút ý nghĩ này.

Hắn đối với ai cũng đều biết rõ, chỉ cần mặc nội y hiện đại, vũ thoát y, múa cột thép. đem những phương thức kinh doanh biểu diễn kích tình tại kiếp trước ứng dụng ở đây chắc sẽ chấn động thương trường, thu được hiệu quả rất lớn.

Phượng viên mặc dù gia nghiệp cực lớn, nhưng nó cuối cùng cũng không thuộc về Lưu Phong. Từ tình huống bây giờ mà nghĩ, không chừng một ngày nào đó, hắn có thể cùng Trương Mỹ Nhân mặt đối mặt, Lưu Phong phải chuẩn bị cho mình một con đường rút lui. Là một người hiện đại, Lưu Phong tự nhiên không muốn cuộc sống của mình cứ bình bình, thong dong cả đời.

Tiền, mỹ nữ, quyền lực, . tất cả đều không thể thiếu.
Đương nhiên, bây giờ nói quyền thế thì còn có chút sớm, nhưng bây giờ hắn đang có cơ hội rất lớn để sở hữu hai thứ này. Hắn một tay thực hiện biểu diễn nhảy múa, hiện đại, với những nội y kiểu mới, chắc sẽ hốt bạc. Hắn bây giờ cần là một người, hơn nữa phải là có thế lực kinh tế cường đại để hợp tác.

Hiện tại, không còn nghi ngờ gì nữa, Vương Bảo Nhi chính là người phù hợp nhất. Đầu tiên, Vương gia tại Giang Nam kinh doanh hơn 10 năm, gia nghiệp rất lớn, thực lực kinh tế mặc dù không bằng Phượng viên, nhưng cũng có thể xem như là Giang Nam cự phú. Hơn nữa Vương Bảo Nhi trải qua một thời gian đi theo hắn học hỏi cũng đã biết ngoan ngoãn nghe lời, cùng hắn hợp tác quả là lựa chọn sáng suốt.

Ngoài ra, Lưu Phong cũng nghĩ Bạch Thiên Hành cũng là một đối tượng tốt. Mặc dù bây giờ còn chưa rõ thân phận của hắn, nhưng Lưu Phong suy đoán, hắn cùng Giang Nam Bạch gia ắt hẳn là có liên quan. Điểm này từ thái độ của tú bà Túy Xuân Lâu là hắn có thể đoán biết.

Đương nhiên, việc cùng Bạch Thiên Hành có thể hợp tác hay không, hắn còn muốn quan sát một thời gian nữa, tối thiểu phải biết thân phận thật của Bạch Thiên Hành.

"Ngươi muốn cùng ta hợp tác?" Lưu Phong lạnh nhạt nói.

Vương Bảo Nhi thấy Lưu Phong không nhiệt tình lắm, vội vã nói: "Đại ca, ngươi không phải chê thế lực Vương gia chúng ta không bằng Phượng viên các ngươi chứ. Tiểu đệ không nghĩ sẽ cùng Phượng viên hợp tác, ta chỉ nghĩ cùng ngươi hợp tác mà thôi, phát triển thanh lâu sự nghiệp".

"Vậy ngươi muốn hợp tác như thế nào?" Lưu Phong không đổi sắc, nói.

"Không dối gạt đại ca, trong đầu ta chỉ có vài bước sơ lược thôi, nói bây giờ còn chưa thích hợp lắm. Ngươi cho ta hai ngày thời gian, ta trở về suy nghĩ kỹ một chút" Vương Bảo Nhi có sao nói vậy, không dám nói loạn ứng phó với Lưu Phong.

"Được rồi, ngươi trở về suy nghĩ và viết một bản báo cáo kế hoạch hợp tác. Về phần có thể hợp tác hay không, ta xem xong sẽ quyết định?"

"Đại ca, cái gì là báo cáo kế hoạch?" Vương Bảo Nhi ngạc nhiên tròn mắt nhìn Lưu Phong.

Cùng cổ nhân giao tiếp thực khó khăn, Lưu Phong sau đó thay đổi cách nói để có thể diễn đạt ý tứ của mình.

Vương Bảo Nhi lúc này xem như hiểu được ý tứ của Lưu Phong. Tóm lại, ý nghĩa thật của nó là, làm thế nào để kiếm thật nhiều tiền.

"Đại ca, ngươi yên tâm, ba ngày sau, ta nhất định sẽ có báo cáo kế hoạch hợp tác rất khả thi cho ngươi" Vương Bảo Nhi tựa hồ nhìn thấy vàng bạc đầy trời, hướng hắn mà tới.
"Chờ một chút, báo cáo phải nói về việc kinh doanh giải trí, không được dùng từ thanh lâu, nó rất. thô tục. Ngươi hãy thay ta vấn an muội muội của ngươi.
 

Hi Du Hoa Tùng - Chương #59


Báo Lỗi Truyện
Chương 59/969