Chương 584: Tâm tư Hoàng đế.


Ban đêm tại Khâm Thiên Giám, Tu Duyên xuất lĩnh đệ tử giết ba trăm tội phạm tử hình, dùng máu tươi và linh hồn chúng phụng hiến cho Hoa Hạ long đỉnh. Tu Duyên muốn mượn lực lượng của Long đỉnh nhằm dò xét thiên cơ.
Sau đó, Tu Duyên cả người hư thoát, ngay cả đứng thẳng cũng có vẻ rất khó khăn. Nghe nói hắn phải nhờ vào đệ tử Khâm Thiên Giám dìu đi. Không biết đêm ấy Tu Duyên và Hoàng đế nói gì nhưng người ta thấy Hoàng đế sau khi đi ra khỏi Khâm thiên giá sắc mặt cực kì khó coi.
"Thiên đạo vô thường" Lão Hoàng đế cơ hồ cả đêm không ngủ, mái tóc them vài phần bạc lão, trán nhăn tít, bộ dạng vô cùng lo lắng,
"Hắc ảnh, ngươi nói ta nên làm gì bây giờ? Nên đưa Hoàng thái tôn lên làm Thái tử chăng?" lão Hoàng đế suy nghĩ một lúc lấu, hướng tới góc tối nhất cung điện hỏi một câu.
Trải qua một hồi trầm mặc, Hắc ảnh trả lời: "Theo ta biết về người, người nhất định không cam lòng làm thế."
"Đúng thế, ta là cửu ngũ chí tôn, chân long thiên tử, ta sẽ không khuất phục vận mệnh." Lão Hoàng đế hừ lạnh một tiếng rồi nói tiếp"Ta sẽ vẫn cứ tại vị, để xem lão trời già sẽ làm gì ta?"
"Bệ hạ, Tu duyên dùng long đỉnh đoán thiên cơ, dù hắn chỉ là đệ tử hàng thứ hai của thiên sư đạo, nhưng có long đỉnh trợ giúp, lẽ nào ngươi không tin tương lai sao?" Hắc ảnh thấp giọng nói.
Hoàng đế cười lạnh nói: "Thế thì sao! Trẫm là Hoàng đế, kháng mệnh trời thì sao?" dừng một chút, Hoàng đế khinh thị nói: "Vốn thọ mệnh ta đã tận, nhưng dùng thái âm bổ dương không phải vẫn đang sống khỏe mạnh sao?"
"Ta nắm giữ số mạng ta, không phải là ông trời" Hoàng đế quát lên"Cho tới khi ta chết, Hoa Hạ đế quốc chỉ có một Hoàng đế, đó là ta"
"Bệ hạ, vậy người đối phó với thái tôn như thế nào?" ha khẽ nói
Lão Hoàng đế nói ngay: "Bất kể kẻ nào muốn lấy mạng ta, ta đều không tha, bất kể ai."
"Ý bệ hạ là?"
"Đúng thế, dù hắn có là tôn nhi của ta, ta cũng sẽ không tha cho hắn." ánh mắt lão Hoàng đế khi nói bắn ra từng đạo sát khí.
"Bệ hạ, người cũng không thể trực tiếp giết thái tôn, dù gì hắn cũng là cháu ngươi, nếu ngươi trực tiếp giết hắn, uy tín ngươi sẽ giảm mạnh, lúc đó Yến vương được thế, có lẽ sẽ có phiền toái." Hạ thấp giọng khuyên nhủ.
"Nói đúng lắm, nếu ngươi không nói ta còn quên mất có lão Tứ." lão Hoàng đế cười nói: "Lão Tứ thế lực hiện tại mơ hồ đã trên Đông cung, quả thật không thể không đề phòng, thế thì cứ để chúng ba đấu ba đi, chỉ tiếc Túc vương cuối cùng không tránh khỏi kết quả bi thảm, ta cũng thật đau đầu nhức óc."
"Bệ ha, ta thu được tin tức, Lưu Phong đã trở về kinh từ Ngạc thành" hắn nói: "Nghe nói Mộ Dung thế gia đã ngả theo Lưu Phong, ý đồ muốn kết minh cùng Ngạc thành, ta nghĩ bệ hạ có nên âm thầm trợ giúp Lưu Phong, giúp hắn thành một thế lực đối đầu với Yến vương và Đông cung?"
Lão Hoàng đế nghe thế, thoáng suy nghĩ một chút rồi nói: "Tốt, biện pháp rất tốt, so với Túc vương, Lưu Phong càng có thể khiến ta yên tâm, dù hắn quyền thế ngập trời thì sao, cuối cùng cũng chỉ là người ngoài, lần này ngươi đã giúp ta tìm ra chủ ý rất hay."

Sáng sớm ngày hôm sau, Lưu Phong tiếp chiếu thư của Hoàng đế, muốn hắn vào cung kiến giá. Lưu Phong tiến vào thư phòng thấy lão Hoàng đế hai mắt khép hờ, sắc mặt bình thản như hồ nước, đang tĩnh khí dưỡng thần phảng phất như không thấy hắn đến.
"Vi thần tham kiến bệ hạ, chúc bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." Lưu Phong cung kính quỳ xuống hành lễ, mặc dù trong lòng hắn cực kì không tình nguyện nhưng hắn cũng không dám rối loạn quy củ.
"Các ngươi xuống hết đi" một lúc sau lão Hoàng đế mở mắt, tùy ý nói một câu.
Thái giám và các cung nữ lập tức lui hết khỏi thư phòng, chỉ còn lại thư phòng tịch mịch hai người là Lưu Phong và lão Hoàng đế. Lão Hoàng đế nheo mắt trầm tư, vẻ mặt trắng bệch lẫn chút hồng sắc, thâm trầm nhìn Lưu Phong một cái, rồi trầm giọng nói: "Lưu ái khánh, sao ngươi tự tiện rời khỏi đất phong của mình, trẫm đâu có hạ chiếu kêu ngươi hồi kinh, lá gan ngươi càng ngày càng to à."
Lưu Phong không cảm thấy gì, cười nói: "Vi thần nghe nói bệ hạ viễn chinh bất lợi, mạo hiểm tiến vào kinh mong hiến chút kế mọn bình dịnh man di"
"To gan" lão Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, giận dữ nói: "Lưu Phong ý tứ ngươi là sao? Ngươi nghe ở đâu là ta viễn chinh bất lợi, ngươi dám nói thế trước mặt ta sao? Ngươi không sợ ta chém đầu ngươi à?"
Lưu Phong nở nụ cười, không nhanh không chậm nói: "Bệ hạ nhân nghĩa đầy trời, là bậc minh quân hiếm có, sao lại có thể chém đầu trung thần."
Lão Hoàng đế ánh mắt như điện, gắt gao nhìn thắng vào hắn: "Ngươi là trung thần?"
Lưu Phong thần sắc bình tĩnh, lạnh nhạt nói: "Chả lẽ bệ hạ không cho lời ta nói là đúng?"
"Lưu Phong ngươi phải biết rằng hiện nay trong tay ta có không biết bao nhiêu tấu chương tố cáo ngươi ý đồ mưu phản, ngươi biết tội chưa?" lão Hoàng đế vỗ bàn, quát hỏi.
Lưu Phong vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như trước nói: "Bệ hạ, người tin sao?"
"Ta tin hay không à?" lão Hoàng đế cười lạnh nói: "Hôm nay quân số tam vệ của ngươi, đã vượt qua lượng quân của các con trai trẫm. Bọn họ là thân vương, còn ngươi chỉ là hầu tước mà thôi"
"Bệ hạ, thần làm như vậy cũng chỉ là vì tự bảo vệ mình mà thôi, tuyệt không có ý tứ gì" Lưu Phong bình tĩnh nói: "Bệ hạ, người cũng biết rằng có bao nhiêu kẻ đang nhìn chằm chằm vào Thiên thượng nhân gian của ta, nếu không có chút lực lượng sợ rằng Thiên thương nhân gian đã trở thành vật của người khác, hơn nữa người cũng biết, Phong thành là nơi nào, ta không có lực lượng liệu có thể tồn tại sao?"
Dừng một chút Lưu Phong lớn mật nói: "Bệ hạ, Hoa Hạ đế quốc ngày hôm nay thái bình thịnh trị, người thật sự nghĩ rằng một kẻ ngoại thần như ta cũng có ý nghĩ mưu phản sao?"
lão Hoàng đế nghe thế, sắc mặt hòa hoãn, cười ha hả nói: "Lưu khanh gia, ngươi quả nhiên lá gan không nhỏ, nhưng ngươi có thể nói thế chứng minh ngươi không có tà tâm."
Lưu Phong mỉm cười nói: "Bệ hạ, những gì ta nói đều là thật, nếu người muốn trị tội ta, ta cũng chấp nhận, nhưng ta cũng muốn nói một câu, nếu người để tâm đề phòng ta, không bằng để mắt nhìn Yến vương cùng Đông cung có lẽ tốt hơn."
Lão Hoàng đế nghe thế đứng bật dậy, giận giữ chỉ vào mặt hắn mà quát lên: "Lưu Phong, ngươi thật to gan, lời đại nghịch bất đạo như thế cũng dám nói ra."
Lưu Phong như trước vẫn bình tĩnh nói: "Đại nghịch bất đạo nhưng chưa chắc là không đúng à."
Lão Hoàng đế liếc nhìn Lưu Phong, đột nhiên cười nói: "Ngươi quả nhiên lớn gan, bất quá ta biết lời ngươi nói là lời thật, ta không trách ngươi" sau đó, lão Hoàng đế tiến lại gần hắn, vỗ vỗ bả vai hắn thở dài nói: "Lưu khanh gia, ngươi nói thật cho trẫm biết, hoàng gia thật sự không có tình sao?"
Lưu Phong cũng học lão Hoàng đế, thở dài nói: "Bệ hạ, quyền lực làm mờ tâm trí con người, nhưng thiên hạ cũng không có mấy người từ bỏ được quyền lực chí cao vô thượng" Lưu Phong lớn mật nói: "Kì thật bệ hạ người cũng biết, người nếu chọn quyền lực tối cao thì người cũng phải bỏ ra một thứ gì đó đổi lại. cái đó có lẽ gọi là không có bữa ăn nào miễn phí"
"Hay, nói hay lắm" lão Hoàng đế cười dài nói: "Thiên hạ không có bữa ăn nào miễn phí, ngươi nói đúng lắm."
"Lưu khanh gia, ngươi quả nhiên hiểu ta. ta từ giờ ân chuẩn cho khanh không cần lúc nào cũng phải ở tại đất phong" lão Hoàng đế ngửa mặt cười dài, nói: "Ta hi vọng sau này ngươi có thể tiến cung, cùng ta nói chuyện."
Lưu Phong vội vàng nói: "Bệ hạ yên tâm, vi thần nhất định thường xuyên tiến cung hầu chuyện với người."
"Bệ hạ, chuyện viễn chinh ta có vài ý kiến, có nên."
Lão Hoàng đế nghe vậy vẻ mặt tái nhợt, nhanh chóng phẩy tay nói: "Thôi đi, ta hiếm khi nào cao hứng như hôm nay, chuyện viễn chinh để khi khác đi."
Lưu Phong nao nao thầm nghĩ: "Lão Hoàng đế phân nửa là không muốn mất mặt"
"Bệ hạ, viễn chinh bất lợi thực ra không phải tại người, chỉ là thời điểm không đúng mà thôi." Lưu Phong lớn mật góp lời.
Hoàng đế ngửa mặt lên trời, thở dài buồn bã: "Lưu khanh gia, ta biết tâm tư của ngươi thế nào, . ta cũng không phải là loại hôn quân ngu ngốc không biết đạo lý, viễn chinh thất bại là do ta không lo lắng chu toàn, làm việc lớn thất bại trong gang tấc, nhưng ta không cam lòng, nếu ta còn thời gian, ta sẽ còn xuất chinh"
"Hôm nay tạm thời không nói chuyện này nữa, ngươi biết Đông cung và Yến vương phủ đều có tâm tư mưu phản, trẫm giờ phải làm thế nào?" lão Hoàng đế đột nhiên hỏi.
Lưu Phong nao nao nói: "Bệ hạ, họ dù sao cũng là tử tôn của người, ta xem ra."
Lão Hoàng đế đột nhiên hai mắt đỏ bừng, mím chặt môi, cười lạnh mà nói: "Ngươi chẳng phải vừa nói hoàng gia không nói chuyện tình thân sao?"
"Bệ hạ, ý người là muốn diệt." Lưu Phong cẩn thận dò hỏi.
"Hổ độc không ănn thịt con, ta sẽ không xuống ta với bọn chúng" lão Hoàng đế âm thầm lão luyện, sau khi nổi giận liền nhanh chóng khôi phục bình tĩnh: "Lưu ái khanh, ta biết ngươi, Yến vương và Đông cung không hợp nhau. Bọn chúng đều muốn nuốt gọn Thiên thượng nhân gian của ngươi và muốn dồn ngươi vào chỗ chết, ta muốn ngươi kiềm chế Yến vương và Đông cung cho ta, ý ngươi thế nào?"
"Bệ hạ, thần nguyện cùng bệ hạ phân ưu, nhưng thần e rằng thế lực của mình tại Kinh thành. có muốn chắc cũng là khó khăn." Lưu Phong vẻ mặt khó khăn nói.
"Ngươi yên tâm" lão Hoàng đế vỗ vai Lưu Phong nói: "Ta cho phép ngươi đem tư quân của mình từ Phong thành vào Kinh, nhưng ngươi phải không để ai biết chuyện gì."
"Được rồi, ta nghe nói Mộ Dung thế gia muốn cùng Phong thành ngươi kết minh, ý ngươi thế nào" lão Hoàng đế đột nhiên chuyện đề tài, nói tới Mộ Dung thế gia.
"thần nguyện lắng nghe bệ hạ" Lưu Phong vội vã thốt lên.
Lão Hoàng đế cười nói: "chuyện Mộ Dung thế gia ngươi tự mình làm chủ đi, nhưng ta cũng nhắc với ngươi rằng Mộ Dung thế gia với ta có cừu hận, nếu Mộ Dung Thiên dám làm chuyện gì bất lợi cho ta, ta sẽ tuyệt không tha, ta hy vọng ngươi với ta vẫn một lòng trung thành"
"Bệ hạ yên tâm, thần tuyệt sẽ tâm trung cảnh cảnh, quyết không phụ lòng người" Lưu Phong nghiêm túc nói.
Lão Hoàng đế đột nhiên hừ lạnh một tiếng nói: "Ta cũng không sợ ngươi phản bội ta, những gì ngươi có hôm nay đều là ta ban cho, ta có thể thu hồi bất cứ lúc nào."
Lưu Phong nghe vậy toàn thân đổ mồ hôi lạnh, vội nói: "Vi thần lúc nào cũng sẽ ghi nhớ."
Lão Hoàng đế thở dài, giọng nói thương tâm: "Lưu Phong ái khanh, khanh là người lão thiên sư đã đề cử, hơn nữa cũng thực sự có bản lĩnh, ta hi vọng ngươi sẽ không làm chuyện gì để sau này phải ân hận, ngươi yên tâm, đi theo trẫm ngươi chắc chắn sẽ không thiệt thòi gì."
"Bệ hạ, việc kiềm chế Yến vương và Đông cung người thấy nên chăng để thần và Túc vương hiệp trợ lẫn nhau."
Lão Hoàng đế nghe thế suy nghĩ một lát rồi nói: "Được, trẫm đáp ứng ngươi, nhưng Túc vương nếu có gì dị động, ngươi phải cấp báo ngay cho ta."
"Nhất định là thế." Lưu Phong vội lên tiếng.
Rời khỏi thượng thư phòng, Lưu Phong không khỏi cảm khái. Lão Hoàng đế nói thật hay, nhưng hắn cũng không thể nào hiểu nổi một người sống ngay cả thân nhân mình mà suốt ngày phải nghi ngờ, đề phòng. Vậy cuộc sống có ý nghĩa gì? Một thân quyền cao vạn trượng, nhưng lại không thể sống cuộc căn bản nhất của con người, không thể hưởng thụ tình cảm chân chính, thực sự cuộc sống không có ý nghĩa gì.
Hắn hiện tại còn có lo lắng trong lòng. Mình có thật sự cần cái ngai vàng đó không, nhìn lão Hoàng đế hiện tại hắn thấy do dự.
"Mẹ kiếp, không nghĩ nữa, cách mạng chưa thành, đồng chí vẫn phải cố gắng. Tới bước nào hay bước đấy." Lưu Phong bản tính hào hiệp không cố nghĩ nửa, hắn rời thân qua tẩm cung Ân quý phi.
Lần này trở lại kinh đô, Lưu Phong vẫn chưa gặp Ân Tố Tố và Ân Quý phi, nhân cơ hội này lại thăm họ một chút. Lưu Phong thậm chí đang suy nghĩ, có nên hay không nhân cơ hội này dắt theo Ân Quý phi xuất cung tới Phong thành. Hắn thấy lão Hoàng đế thay đổi rất nhiều, rõ ràng lão Hoàng đế hiện giờ không như xưa, ánh mắt luôn tràn ngập sát khí, có trời mới biết hắn ngày nào động thủ với thê tử của mình.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #584


Báo Lỗi Truyện
Chương 584/969