Chương 577: Ma đầu phục pháp, lưỡng Bạch Khiết hợp nhất.


Mọi người ở đây lo lắng vạn phần, lúc này trong huyết vụ đột nhiên xảy ra biến hóa, theo một tiếng húyt dài, một ngọn lửa màu xanh phóng lên cao, ngọn lửa đến gần chổ nào, huyết vụ chung quanh đó nhất thời hôi phi yên diệt.
Sau đó, Lưu Phong cầm trong tay Hạo Thiên kiếm từ lổ hổng trên huyết vụ vọt ra.
Ngay sau đó, thân hình Viêm Chánh lại hiện ra. Huyết vụ này trong nháy mắt một lần nữa bị hắn thu vào cơ thể.
Viêm Chánh khuôn mặt hóa vặn vẹo, hai mắt màu đỏ hung ác nhìn chằm chằm Lưu Phong: "Tiểu bạch kiểm, ta sẽ không tha cho ngươi."
Mẹ kiếp, ngươi cho rằng lão tử sẽ tha cho ngươi sao.
Lưu Phong hừ lạnh một tiếng, quyết định tiếp tục công kích. Không để cho Viêm Chánh có một tia cơ hội thở dốc.
Chuyện tới trạng thái này, Viêm Chánh biết, không liều mạng không được.
Chỉ thấy hắn hé miệng ra, không ngừng phun ra huyết sắc vụ khí, vụ khí này rất nhanh ngay tại không trung hóa thành huyết sắc ma đầu giương nanh múa vuốt hứơng Lưu Phong xông tới.
Ma đầu này là bổn mạng ma đầu của Viêm Chánh, cũng là tinh hoa, uy lực không giống bình thường.
Lưu Phong không dám chậm trễ. Tòan lực thúc dục Hạo Thiên kíêm, bắn ra kiếm quang màu trắng cùng ngọn lửa màu xanh nghênh tiếp ma đầu xông tới.
"Nghiệt nghiệt!"
Hai cổ lực lượng tính chất không giống nhau tiếp xúc cùng một chỗ, nhất thời phát ra tiếng vang nghiệt nghiệt, thậm chí còn có thêm mùi xú khí.
Hai cổ lực lượng, một chánh một tà, gắt gao dây dưa, chậm rãi hòa tan lẫn nhau.
Dần dần, sắc mặt Viêm Chánh ngày càng trắng, thân hình run rẫy không yên. Hiển nhiên, bổn mạng ma đầu tiêu hao đối với hắn mà nói thiệt là đả kích trí mạng.
"Tiểu bạch kiểm, chúng ta còn gặp lại." Viêm Chánh đột nhiên phát ra một tiếng cười dài thê thiết, sau đó thân thể hắn bạo vỡ, huyết nhục bay tóan lọan giống nhưng trời mưa, rơi đầy mặt đất.
Ngay khi Lưu Phong kinh ngạc trong nháy mắt, một người tòan thân màu đỏ, lớn như nắm tay nhất thời từ trong huyết nhục bay ra. Trực tiếp hướng bên ngoài Thánh sơn bay đi.
"Là ma anh, hảo nữ tế. Nhanh lên một chút tiêu diệt ma anh." Lý Hương Quân thấy tiểu nhân đó, lập tức hô to. Nếu để cho ma anh chạy thoát. Cần không tới nửa năm thời gian, thế lực của Viêm Chánh sẽ một lần nữa khôi phục.
Lưu Phong nghe vậy, không dám chậm trễ, vội vàng thả thần điểu Phi Nhi ra.
Phi Nhi kêu một tiếng, hai cánh rất nhanh vũ động vài cái, đảo mắt thời gian đã đến gần ma anh.
Theo một tiếng hét thảm, ma anh của Viêm Chánh hòan tòan bị Tử Vi linh hỏa của Phi Nhi đốt thành tro than.
"Rốt cuộc đã tiêu diệt rồi."
Nhìn thất ma anh của Viêm Chánh bị hủy diệt. Lưu Phong thở dài một hơi. Tựu té trên mặt đất.
Vừa rồi đánh một trận Lưu Phong kỳ thật cũng là cung cứng hết tầm. Lúc này áp lực vừa qua, Lưu Phong chỉ cảm thấy trong cơ thể một trận suy nhược, cả người không thể kiên trì nữa, té xuống.
Bởi vì tiêu diệt được Viêm Chánh, lúc này còn thừa hơn trăm hắc ma thi nhất thời biến thành tử thi.
Nghê Thường vội vàng bay lại đây. Đưa tay hướng Lưu Phong nâng dậy, để cho hắn nằm trong lòng ngực mình, ôn nhu hỏi: "Phong nhi, không có việc gì chứ?"
Lưu Phong trên mặt miễn cưỡng lộ ra vẻ tươi cười: "không có việc gì, chỉ là lực lượng tiêu hao quá mức. CHỉ cần điều tức một lúc là được rồi."
Nghê Thường cũng không nói nhiều, vội vàng móc ra một mai đan dược đưa Lưu Phong ăn vào.
Sau khi Lưu Phong nuốt đan dược vào, khí sắc tốt hơn rất nhiều, vội vàng khoanh chân ngồi xuống vận chuyễn Thái Âm thất tinh huyền, tri liệu thương thế trong cơ thể mình.
Lúc này, Lăng Ba đã đi tới. Cũng không để ý xung quanh có người, nói với Lưu Phong: "Chủ công chúng ta song tu đi. Như vậy ngươi hồi phục lực lượng cũng nhanh hơn một chút."
Lưu Phong vốn đang ở trạng thái điều tức, nghe được Lăng Ba nói trắng ra như vậy. Thiếu chút nữa nhịn không được tẩu hỏa nhập ma.
Ba ngày sau, Lưu Phong dưới sự chiếu cố tỉ mỉ cũa mọi người, rốt cuộc đã hồi phục lại lực lượng hao tổn.
Đương nhiên. Trong đó công lao của Lăng Ba không thể không thiếu.
Lưu Phong vẫn vì Bạch Khiết tìm kiếm Tam Phân Quy Nguyên Đan, hôm nay hắn đưa ra yêu cầu, muốn đến hậu sơn cấm địa xem qua.
Lý Hương Quân cùng Khuynh Thành thương nghị một chút, quyết định chấp thuận cho Lưu Phong tiến vào, nhưng là phải mang theo Khuynh Thành.
Lưu Phong vốn không muốn nghĩ đến để cho bí mậtcủa mình bộc lộ, nhưng Lý Hương Quân cùng Khuynh Thành lần nữa kiên trì. Lưu Phong cũng bất hảo chối từ. Huống hồ, Lý Hương Quân nói, hậu sơn cấm địa nguy hiểm trùng trùng, mang theo Khuynh Thành có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm không cần thiết.
Đang giữa trưa. Hai người thừa dịp dương khí trong thiên địa thịnh nhất, tiến vào hậu sơn cấm địa.
Khuynh Thành từ lúc tiến vào hậu sơn cấm địa nhất thời khắc khởi. Gắt gao nắm chặt chủy thủ trong tay.
Tình cảnh bên trong cấm địa cùng với tưởng tượng của Lưu Phong không giống nhau, nơi này chim hót hoa thơm. Phong cảnh mê nhân. Thậm thí có mây trắng, chung quanh không giam uẩn hàm linh khí tương đối sung túc.
Bất quá Lưu Phong lúc này không có tâm trạng thữơng thức cãnh đẹp chung quanh.
Mục đính hắn đi lần này là Tam Phân Quy Nguyên Đan.
Trải qua một hồi tìm kiếm, mục đích của Lưu Phong tập trung lại chỗ sơn động phía sau.
"Khuynh Thành, chúng ta đi nơi đó." Lưu Phong lấy tay chỉ chỉ phía trước, nói với Khuynh Thành.
Khuynh Thành nhíu mày một chút: "Phu quân điển tịch thựơng hữu có ghi lại, nơi đó là tu chân động phủ của một vị tiền bối cao thủ Thánh giáo, nghe nói bên trong có cấm chế rất lợi hại, nguy hiểm rất lớn, hay là chúng ta tốt nhất đừng đi. Được rồi, ngươi tới cấm địa, tới cùng là muốn làm cái gì?"Đối với mục đích của Lưu Phong, Khuynh Thành tới bây giờ còn không biết.
Lưu Phong nghe vậy, lạnh nhạt bảo: "bất kể bao nhiêu nguy hiểm, ta cũng đều phải đi vào. Như vậy đi ngươi ở lại chỗ này, để mình ta đi vào là được."
Khuynh Thành nắm tay Lưu Phong kéo lại, không hờn giận nói: "Ngươi nói cái gì vậy? Ngươi là phu quân của ra. Ta như thế nào lại để ngươi một mình đi mạo hiểm. Vạn nhất ngươi chết đi, ta chẳng phải trở thành quả phụ sao"
Lưu Phong một trận buồn bực, ta khinh. Thì ra ngươi**** quan tâm ta tựu là vì chuyện này.
Còn phải nói lại, cho dù ta không chết. Ngươi không phải mỗi ngày cũng đều giống như quả phụ sao? Dù sao ngươi cũng không thể thất thân.
"Chúng ta đi phu quân." Khuynh Thành kéo tay Lưu Phong, vừa đi vừa giải thích: "Phu quân ta và ngươi cùng đi, ta có biện pháp giải trừ cấm chế." Nói rồi Khuynh Thành phất phất chủy thủ trong tay.
Chủy thủ trong tay Khuynh Thành là một trong Thánh giáo tam bảo Tài Quyết Chi Chủy, có thể phá trừ lực lượng một số cấm chế. Đương nhiên cũng làm giới hạn trong Thánh giáo.
Hai người phi thân tiến lên. Lắc mình đi tới động khẩu, Lưu Phong từ phía trong cảm ứng được lực lượng rất mạnh, vốn hắn muốn mạnh mẻ tiến vào. Nhưng không nghĩ tới Khuynh Thành như vậy khe khẻ vung chủy thủ trong tay lên, một đạo hàn quang nhất thời bộc phát mở ra một lổ hổng.
"Chúng ta đi vào đi."
Lưu Phong cố nén kinh ngạc. Vội vàng theo Khuynh Thành phi thân tiến vào.
Bên trong cùng bên ngoài động khẩu hòan tòan không giống, đen nhánh một mảnh.
Hơn nữa, tu chân cao thủ như Lưu Phong, cũng không thể nhìn thấy cái gì xung quanh thân hơn một trượng. Khuynh Thành thì không cần phải nói rồi, cơ hồ đưa tay lên không thấy năm ngón tay, vì thế nàng gắt gao ôm chặt cánh tay Lưu Phong. Thân thể đến gần lồng ngực hắn, thấp giọng nói: "Phu quân, ta sợ quá"
Lưu Phong cừơi hắc hắc. Nhân cơ hội ôm nàng vào trong ngực. Hai tay nâng mỹ đồn của nàng lên, một trận vuốt ve.
Khuynh Thành bị lộng đến nỗi trống ngực đập mạnh, nhưng vì sợ hãi bóng tối xung quanh không dám đẫy Lưu Phong ra. Chỉ dám cầu xin tha thứ: "Phu quân đừng chọc ta nữa. Chọc nữa ta chịu không nỗi đâu."
"A a. Co dãn thật a."Lưu Phong cười khẻ một tiếng, cảm giác được thân thể Khuynh Thành nhũn ra, lúc này mới dừng tay.
Sau đó. Lưu Phong xuất thần điểu Phi Nhi ra. Tại Tử Vi linh hỏa chiếu rọi xuống, bên trong động nhất thời sáng bừng lên.
Nhìn lại, bốn phía tất cả đều là chung nhũ thạch. Một số chung nhũ thạch khá lớn thậm chí còn rơi xuống nhũ dịch màu trắng.
"là thiên niên chung nhũ thạch." Khuynh Thành một trận hưng phấn, vội vàng từ trong lòng lấy ra một cái bình ngọc, đi tới thu thập.
Lưu Phong cũng biết thiên niên chung nhũ thạch rất trân quý. Nhưng khỗ nỗi là cả ngừơi không có một mãnh, chỉ nói: "Khuynh Thành thu thập nhiều một chút, sau khi ra khỏi đây, chúng ta chia đều."
"Ân"Nơi này chung nhũ dịch rất nhiều, Khuynh Thành cũng không quan tâm. Miệng liền đáp ứng. Huống hồ Lý Hương Quân luôn dạy. Làm thê tử có đạo của thê tử. Cái gì cũng phải nghe Lưu Phong. Đương nhiên, ngọai trừ việc khuê phòng.
Lưu Phong nhân cơ hội nhìn chung quanh. Trong lòng thấy kinh ngạc vô cùng, chung nhũ thạch bốn phía chung quanh tung hòanh. Một cỗ mùi thơm ngát truyền đến.
Đột nhiên. Lưu Phong nghe được tíêng đông đông âm thanh của nước suối truyến đến.
Theo tiếng đi lại. Chỉ thấy phía trứơc sơn động bên phải thạch bích có một dũng động, u ám, thỉnh thỏang có nứơc suối tóat ra. Vậy mùi hương nhàn nhạt chính là từ trong nước phát ra.
"Khuynh Thành, đến đây xem." Lưu Phong hiểu được trong nước này ẩn chứa linh lực cường đại, vội vàng kêu Khuynh Thành lại đây.
Khuynh Thành nghe vậy, đem bình ngọc cố định lại một chỗ, lúc này mới đi tới, khi nàng xem rõ ràng nước suối này, đôi mắt nhất thời quang mang chớp động, vui vẻ nói: "Tánh mạng thủy. Phu quân, thật tốt quá tánh mạng thủy của thánh giáo ta cư nhiên còn không có khô kiệt."
Lưu Phong vội vàng hỏi: "Ngươi có biết công hiệu của tánh mạng thũy không?"
Khuynh Thành gỉai thích: "Mỹ dung dưỡng nhan. Có thể trú thanh xuân bất lão."
Lưu Phong một trận buồn bực: "Chỉ có vậy?"
"Ân, tánh mạng thũy công hiệu lớn nhất chính là trú nhan cùng trừơng thọ. Bất quá tánh mạng thũy cũng không phải vạn năng, người thường uống qua, nhiều chỉ có thể thọ trăm năm."Khuynh Thành đem những gì mình biết, cấp cho Lưu Phong một chút giải thích.
"Nga. Là như thế này a. Chúng ta ở đây thu thập một ít, khi trở về tặng người". Lưu Phong cười một tiếng nói: "Ngươi còn có cái gì đựng không?"
"Đương nhiên là có." Vừa nói Khuynh Thành từ trong lòng lấy ra một cái từ bình tinh xảo.
"Nhỏ như vậy a."Lưu Phong có chút thất vọng.
"Không nhỏ đâu, một giọt tánh mạng thũy đủ để làm cho một người trường thọ trăm tuổi. Hơn nữa, nghe sư tôn nói tánh mạng thũy rất là trân quý, mỗi trăm năm mới chãy ra một lần, mỗi lần cũng chỉ có thể lấy nhìêu nhất là một bình nhỏ. Nếu không, trăm năm sau tánh mạng thũy sẽ khô kiệt." Khuynh Thành vừa nói vừa cuối xuống, cẩn thận lấy đầy từ bình, thân thủ đưa cho Lưu Phong: "Phu quân, cái này cho ngươi."
"Tiểu tình nhân, đi theo ta, ta biết Tam Phân Quy Nguyên Đan ở địa phương nào." Đột nhiên, một đạo bạch quang hiện lên. Bạch Khiết xuất hiện tại trước mặt Lưu Phong.
"Không cần lo lắng, cấm chế nơi này có khả năng che giấu khí tức."
"Khuynh Thành, ngươi trứơc ở nơi này thu thập chung nhũ dịch, để ta tự mình đi tìm kiếm"Chuyện Tam Phân Quy Nguyên Đan, Lưu Phong không muốn cho Khuynh Thành biết.
Đi theo Bạch Khiết. Lưu Phong xuyên qua một cái dũng đạo, đi vào một nơi nhà đá quỷ dị.
Trong thạch phòng. Trận trận âm phong thổi ra, xú khí ươn ướt kéo đến đập vào mặt, trong có một loại hương khí kỳ lạ đặc hơn đồng thời hỗn tạp. Cổ quái không nói nên lời, làm cho Lưu Phong quả muốn lui về phía sau.
Bạch Khiết là linh thể, một chút cũng không cảm giác được mùi cổ quái. Nhanh chóng di vào.
"Tỉêu tình nhân, mau nhìn, ở nơi này!" Bạch Khiết kích động hướng Lưu Phong kêu lớn.
Lưu Phong vội vàng đi tới, đã thấy giữa trung tâm nhà đá có một cái đan lô lớn cao một trượng, phía dứơi đan lô có hỏa miêu phun ra nuốt vao liên tục. Vậy mùi dị hương nồng nặc này chính là từ bên trong đan lô truyền ra.
Lưu Phong tựa hồ hiểu được cái gì: "Tam Phân Quy Nguyên Đan tựa hồ đã bị luyện chế?"
"Hừ!" Bạch Khiết hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: "Tam Phân Quy Nguyên Đan cứng rắn vô cùng, phàm gian chi hỏa không có khả năng luyện chế."
"Tiểu tình nhân, ngươi lui phía sau, để ta thu hồi Tam Phân Quy Nguyên Đan."
Lập tức, Bạch Khiết hai tay vũ động pháp quyết, đan lô nhất thời bay lên, một ngọc bội màu trắng giống ngọc bội trên cổ Lưu Phong như đúc bay ra."
Ngay sau đó, từ bên trong ngọc bội bay ra một đạo nhân ảnh, cùng Bạch Khiết giống nhau như đúc. Bất quá toàn thân xích loã.
"
Ngươi đã đến rồi?" Xích loã Bạch Khiết lạnh nhạt nói.
"
Không sai, ta đã tới". Bên này Bạch Khiết thản nhiên trả lời một câu.
Lưu Phong nhìn thấy Bạch Khiết xích loã. Hạ thân nhất thời nổi lên phản ứng.
Ngay lúc hắn đang có ý nghĩ dâm đãng, hai người Bạch Khiết cùng bay lại, trong nháy mắt dung hợp cùng một chổ.
Bất quá từ bề ngòai xem ra, hẳn là Bạch Khiết trước giờ làm chủ đạo.
"
Tiểu tình nhân, chúng ta phải có một ít thời gian dung hợp, trước hết không cùng ngươi nói chuyện. Đan lô bên trong còn một chút khí long mạch để trấn áp ta, ngươi mau hấp thu đi."

Hi Du Hoa Tùng - Chương #577


Báo Lỗi Truyện
Chương 577/969