Chương 555: Quỷ vương phục tru, kiếm linh nhận chủ.


Lưu Phong cũng không biết, sau khi oán khí của Lăng Ba tiên tử biến mất, tâm của nàng vô cùng trong sáng. Nói đơn giản một chút, Lăng Ba tiên tử giờ đây là quỷ tốt vô cùng thuần khiết và thiện lương.
Tóm lại, lần này vận khí lưu phong cũng được.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn phải có khả năng vượt qua nguy cơ lần này một cách an toàn.
Trên bầu trời, Thiên Chiếu quỷ vương lộ ra một nụ cười dữ tợn, trong miệng rít lên một tiếng, một màn huyết vụ nhất thời tử trong cái miệng to như chậu máu của hắn bắn thẳng tới hướng Lưu Phong.
Lưu Phong bay người về phía sau, không dám mạo hiểm
"Lăng Ba, mang Tam sư tôn ra rời khỏi nơi này." Nhìn lại phía trước cách đó không xa trời vốn quang đãng, giờ phút này đã biến thành dày đặc âm khí, tầm nhìn chung quanh giảm xuống trầm trọng. Lưu Phong lo lắng Tam sư tôn bị thương, quyết định lấy sức một mình đối kháng với phế phẩm quỷ vương.
Lăng Ba tiên tử hơi do dự: "Vị tỷ tỷ này đi trước, ta xuống dưới giúp ngươi đối phó quỷ vương."
"Không cần, lão tử hôm nay phải tự tay diệt mấy lũ quỷ Phù Tng này." Hạo thiên kiếm truyền đến một cỗ chiến ý mãnh liệt, nó thôi thúc Lưu Phong, nó hy vọng Lưu Phong có thể tự tay diệt phế phẩm quỷ vương này.
Lưu phong biết đây là cơ hội đầu tiên được Hạo Thiên kiếm hoàn toàn thừa nhận, hắn không muốn buông bỏ. Hắn cũng không muốn cho thượng cổ thần binh thất vọng, hắn muốn hạo thiên kiếm biết, mình là một chủ nhân tuyệt vời.
"Chạy, chạy nhanh đi." Lưu Phong hét lên một tiếng, nói: "Còn không đi, ngươi không phải là người hầu của ta."
Lăng Ba tiên tử thở dài một tiếng, cuối cùng quyết định nghe theo mệnh lệnh của Lưu Phong, nhưng Nghê Thường sống chết cũng không theo. Dưới tình huống như vậy, nàng như thế nào có thể bỏ lại Lưu Phong.
"Tam sư tôn, người nghe ta nói. Chạy nhanh đi, ở đây ta có thể ứng phó được." Lưu Phong một mặt tích cực chuẩn bị đại chiến, một mặt hét lớn.
Lăng Ba tiên tử thoáng chút do dự, nhân cơ hội bắt lấy Nghê Thường, mạnh mẽ mang nàng rời đi. Tuy chung quanh oán khí ngập trời, giơ tay không thấy năm ngón, nhưng đối với Lăng Ba tiên tử là linh thể sinh ra tại sinh tủ giới mà nói, căn bản không tính là gì.
Để tăng cường chiến lực, Phi nhi lại bị phong ấn trong Hạo thiên kiếm.
Thiên Chiếu quỷ vương đối với Hạo Thiên kiếm cùng Phi nhi hiển nhiên có chút cố kỵ, hắn cũng không dám sán lại gần Lưu Phong. chỉ dám ở xa phun huyết sắc vụ khí từ trong miệng ra vây quanh Lưu Phong.
Trong huyết sắc vụ khí, vô số quỷ đầu xuất hiện, mang theo vẻ mặt khủng bố, giương nanh múa vuốt gào rú nhằm về phía Lưu Phong.
Lưu Phong vẻ mặt lạnh lùng, toàn lực thôi động Hạo Thiên kiếm. Một đạo kiếm quang sắc bén xé gió đánh vào huyết sắc vụ khí phía trên, xuy xuy vang lớn. Quỷ quái trong huyết sắc vụ khí nàu tuy hung ác, nhưng gặp phải sự tấn công của kiếm quang của Hạo Thiên kiếm, nhất thời liền có chút e ngại, vội vàng lùi về phía sau. Lũ quỷ hồn này không kịp trốn chạy, nhất thời đã bị đánh cho hôi phi yên diệt (giống hồn phi phách tán).
Lưu Phong thấy công kích hữu hiệu, trong lòng nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, không ngừng dùng kiếm quang của Hạo Thiên kiếm xua tan huyết sắc vụ khí. Ít nhất thì quanh người một mảnh huyết sắc vụ khí đã bị đánh tan, quang đãng hơn nhiều.
Thiên Chiếu quỷ vương bay giữa không trung, thấy công kích của mình bị Lưu Phong hóa giải, thầm cười một tiếng kiệt kiệt quái dị. Phẫn nộ quát: "Xú tiểu tử, quả nhiên có chút môn đạo."
Lưu Phong nhân cơ hội thi triển toàn lực, đem kiếm quang mang theo Tử Vi linh hỏa của Phi nhi bắn ra. Thiên Chiếu quỷ vương vội vàng tránh né, nhưng chỉ vì hắn thân to, cuối cùng vẫn bị kiếm mang kia bắn trúng.
Tư tư vài tiếng, trên người Thiên Chiếu quỷ vương đã bị kiếm quang của Lưu Phong đánh ra vài vết thương. Máu đen hôi thối không ngừng từ miệng vết thương chảy xuống.
Thiên Chiếu quỷ vương đau đớn một trận, lộ ra mặt quỷ dữ tợn, lạnh giọng nói: "Xú tiểu tử, ta phải ăn ngươi." Vừa dứt lời, Thiên Chiếu quỷ vương quanh thân đã tỏa ra vô số đạo huyết kiếm, phô thiên cái địa phóng tới phía lưu Phong.
Nửa chừng huyết kiếm này hóa thành một đám quỷ đầu đánh về phía lưu phong, căn xé điên cuồng.
Lưu Phong huy động Hạo Thiên kiếm, kiếm quang loáng qua, đánh tan huyết khí chung quanh, quỷ đầu bên trong cũng kêu la thảm thiết rồi tiêu tan.
Chẳng qua tình thế cũng không lạc quan lắm, thiên chiếu quỷ vương dung hợp hơn mười vạn ác quỷ, sức mạnh vô cùng cường đại. Trong cơ thể hắn quỷ đầu gần như vô số, không ngừng hướng Lưu Phong phóng tới.
Từ xa nhìn lại, tựa như là giống huyết sắc lưu tinh vũ (mưa sao băng màu máu).
Dần dần, nguyên anh lực của Lưu Phong bắt đầu cạn kiệt, không bằng một nửa lúc thường, có thể thấy được đối phó với đám quỷ đầu này cân tiêu hao sức mạnh nhiều đến thê nào.
Mà lúc này huyết kiếm càng ngày càng nhiều, theo bốn phương tám hướng ập tới, đem vây kín lưu phong lại.
Lưu Phong nhẹ gầm lên, không ngừng xuất ra kiếm quang của Hạo Thiên kiếm háo giải đống huyết kiếm này, nhưng giờ phút này trên người hắn cũng đang chịu áp lực càng ngày càng lớn, đã lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Thiên Chiếu quỷ vương thấy Lưu Phong có chút khó chống đỡ, lớn tiếng quát: "Xú tiểu tử, xem ngươi còn bao nhiêu bản sự, ta nhất định phải ăn ngươi."
Lưu Phong cắn răng, quát lạnh một tiếng. tiếp tục huy động Hạo Thiên kiếm, xua đuổi quỷ đầu chung quanh do huyết kiếm hóa thành.
"Thiên Chiếu quỷ vương, đừng vội đắc ý, ta nhất định sẽ làm ngươi hôi phi yên diệt." Lưu Phong phát hiện một hiện tượng kỳ lạ. Sau khi khỏa kim đan kia hình thành thì cùng nguyên anh có một lên hệ không tên, hơn nữa còn có linh lực cuồn cuộn không ngừng đang từ khỏa kim đan kia tỏa ra đến bổ sung cho nguyên anh.
Thời gian không lâu, nguyên anh lực hắn vốn gần như khô kiệt tự dưng lại đạt đến thời kì dồi dào nhất. Chỉ là khỏa kim đan kia rút nhỏ bằng một nữa ban đầu, hơn nữa độ sáng đã dần ảm đạm đi.
Thiên Chiếu quỷ vương cười lên cuồng dại, trong tiếng cười tràn ngập sự khinh thường.
Lúc này, Lưu Phong tụ tập nguyên anh lực đang lúc nhiều, thi triển tuyệt kỹ kiếm cương, đem Hạo Thiên kiếm hóa thành một đạo ánh sáng so với mặt trời còn muốn sáng hơn bắn về phía Thiên Chiếu quỷ vương.
Thiên Chiếu quỷ vương vốn nghĩ sức mạnh của Lưu Phong đã tiêu hao hết, thật sự không có để Lưu Phong vào mắt. Ai ngờ được lần công kích này lại lợi hại như vậy.
Hắn kêu to một tiếng, vội vàng trốn tránh, nhưng vẫn muộn một bước
"Oanh long!" một tiếng, Hạo Thiên kiếm đánh chuẩn xác vào trên người Thiên Chiếu quỷ vương.
Ngực Thiên Chiếu quỷ vương nhất thời xuất hiện một cái lỗ thủng (nguyên văn: huyết động).
Máu đen hôi thối nhanh chóng chảy ra, thân hình Thiên Chiếu quỷ vương cấp tốc hóa nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn bé bằng một phần mười lúc đầu.
Thấy Thiên Chiêu quỷ vương bị trọng thương, Lưu Phong nhân lúc nguyên anh lực của mình trong cơ thể đang không ngừng cạn kiệt, lại phát ra vài đạo công kích cường đại.
Thiên Chiếu quỷ vương liên tục bị Lưu Phong dùng kiếm quang của Hạo Thiên kiếm đánh trúng vài lần, thực lực đã giảm mạnh, hắn rống lên một tiếng, chuẩn bị trước tiên chạy trốn đã, đợi cho thương thế khôi phục, hoàn toàn luyện hóa lực lượng ác quỷ trong cơ thể rồi lại tìm lưu phong tính sổ.
Nói thật cũng là do Thiên Chiếu quỷ vương khinh địch.
Sự thật là với lực lượng của hắn nếu ngay từ đầu đã hạ sát chiêu, Lưu Phong ngay cả có thần binh thần điểu giúp sức cũng không thể nào đỡ được.
Chỉ là trên đời này không có bán thuốc hối hận.
Hôm nay Thiên Chiếu quỷ vương thân thụ trọng thương, mất đi tiên cơ, nếu tiếp tục đánh tiếp, khẳng định sẽ là kết cục lưỡng bại câu thương.


Làm gì có chuyện Lưu Phong lại để hắn chạy mất, hắn rất rõ ràng, hiện tại có thể đánh cho Thiên Chiếu quỷ vương trọng thương hoàn toàn là việc ngoài ý muốn, nếu hôm nay để quỷ vương chạy mất, đợi cho hắn khôi phục thực lực thì phiền toái lớn rồi.
Một người một quỷ bắt đầu chơi trò rượt đuổi.
Vốn tốc độ của Thiên Chiếu quỷ vương rất nhanh, ai biết được thất tinh bộ của Lưu Phong một chút cũng không chậm hơn. chạy hơn nửa ngày, hắn phát hiện thế nào cũng không trốn thoát được sự truy đuổi của Lưu Phong, thân hình đành phải dừng lại, giận dữ hét lên với Lưu Phong: "Tiểu tử, ngươi đã đánh trọng thương ta, đừng bức người quá đáng thế chứ."
Lưu phong cười lạnh một tiếng, không đáp lời, lật tay là một đạo kiếm quang bắn ra ngoài.
thiên chiếu quỷ vương vốn còn muốn đàm phán, ai biết Lưu Phong một kiếm ra luôn, căn bản là không kịp né tránh.
Một tiếng nổ mạnh, Thiên Chiếu quỷ vương đã bị đánh cho không còn hình người, biến thành một đám huyết vụ.
"Xú tiểu tử, ta phải cùng ngươi đồng quy vu tận!" Lưu Phong một kiếm có chút âm hiểm (nguyên văn: hữu ta âm, dịch theo ý hiểu thôi), khoảng cách gần, uy lực lớn, thiếu chút nữa là đánh cho Thiên Chiếu quỷ vương về lại nguyên hình.
Chẳng qua Lưu Phong cũng cảm thấy không ổn.
Sức mạnh cạn kiệt không ngừng đã khiến cho thân thể hắn hoạt động quá tải, nếu không nhờ khỏa kim đan kia không ngừng bổ sung linh lực, giờ phút này hắn đã sớm kiệt lực mà chết.
Tuy nhiên, một kiếm lúc trước, đã tiêu hao hết đại bộ phận lực lượng của khoa kim đan trong cơ thể. Sức mạnh hắn hiện tại còn lại không quá hai thành so với lúc dồi dào nhất.
Hiện giờ hắn đã hoàn toàn kiệt sức.
Trong huyết vụ do Thiên Chiếu quỷ vương hóa thành truyền ra một tiếng kêu đến trời, rồi đột nhiên, hơn một ngàn lệ hồn từ trong đám huyết vụ vọt ra, quây kín lưu phong vào giữa.
Lũ lệ quỷ kêu rống rít gào, tựa hồ muốn chấn lưu phong thành mảnh vụn.
Lưu Phong tâm ý khẽ động (dịch theo ý hiểu) gầm lên một tiếng, đem sức mạnh còn dư trong cơ thể toàn bộ kích phát ra, cả người cùng Hạo Thiên kiếm hợp thành một thể, hóa thành một đạo kiếm quang, hướng về phía huyết vụ lao đến.
"Không. Không muốn."
Trong huyết vụ truyền đến một tiếng hét thảm, lập tức liền bị nhân kiếm hợp nhất của Lưu Phong xuyên táo.
Một tiếng nổ mạnh vang lên, huyết vụ dưới công kích của Lưu Phong hoàn toàn hóa thành một cơn huyết vũ (mưa máu).
Mà bản thân hắn cũng té mạnh lên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, ngay cả nhịp đập trái tim cũng yếu đi rất nhiều.

.

.

Ngã trên mặt đất một lúc, Lưu Phong cảm giác như mình rơi vào vực sâu hắc ám, ý thức chậm rãi tiêu tán.
Cũng không biết qua bao lâu, hắn mới dần dần tỉnh táo lại, bốn phía như trước vẫn là hắc ám, hắn thậm chí có thể cảm giác được thân thể chính mình đã cùng ý thức chia lìa.
"Ta đã chết sao?"
"Đây là địa ngục sao?"
Lưu Phong chậm rãi nhớ lại, lúc trước hắn đại chiến cùng Thiên Chiếu quỷ vương, cuối cùng lưỡng bại câu thương.
Lưu Phong không cam lòng, sự nghiệp hắn vừa mới bắt đầu, hắn còn có rất nhiều sự tình chưa có làm.
"Không, ta không thể chết được!"
Lưu Phong hét một tiếng, trong lòng vạn lần không cam tâm.
Lúc này, kỳ tích xuất hiện, hắn cảm giác được xuất hiện một hấp lực cường đại hút ý thức mình vào một cái lốc xoáy lớn.
Khi thời điểm hắn liều mạng giãy dụa, hắn đột nhiên thấy ý thức mình lại cảm giác được thân thể.
Nhẹ nhàng nhấc cánh tay, một cơn đau thấu xương nhất thời truyền đến.
Lưu Phong muốn mở to mắt, nhưng như thế nào cũng không thể mở được. Chẳng qua hắn biết chính mình chưa có chết, chỉ là thụ trọng thương thôi. Chỉ là thương thế này rất là nghiêm trọng, khỏa kim đan kia đã nhỏ lại như hạt gạo, nguyên anh cũng khô kiệt, vốn lúc trước nó còn mở đôi mắt nhỏ, hiện giờ cũng nhắm luôn. Trong cơ thể còn sót lại một chút linh lực, chẳng qua lại hỗn loạn dị thường.
Đột nhiên một cỗ linh lực ấm áp truyền vào tay hắn, nhất thời chạy khắp kinh mạch toàn thân, chỉ một lúc là đem linh khí vốn tán loạn khắp nơi trong cơ thể hắn ngưng kết lại một chỗ, đổ về trong đan điền làm dịu nguyên anh.
Nhờ cỗ lực lượng kia không ngừng làm dịu, Lưu Phong cảm giác được lực lượng nguyên anh đang chậm rãi khôi phục. Nhưng, thống khổ trên người bởi vì sự hoạt động của linh lực càng thêm đau đớn mãnh liệt, cái loại đau đớn thấu tim gan này cơ hồ làm hắn ngất xỉu.
Lúc hắn không thể kiên trì được nữa, cỗ lực lượng ấm áp kia rốt cục cũng kích động lại lực lượng nguyên anh.
Lưu Phong vội vàng thúc đẩy nguyên anh lực chạy trong cơ thể, lúc này, dưới sự làm dịu của nguyên anh lực, đau đớn trên người hắn mới chậm rãi biến mất.
Sau khi hành công một chu thiên, cơn đau đớn của Lưu Phong cơ bản đã biến mất, hắn chậm rãi mở to mắt, trước tiên vội thử động đậy một ngón tay, hoàn hảo, khiến hắn vui mừng chính là thân thể còn chịu sự khống chế của hắn.
Chẳng qua, vui mừng của hắn rất nhanh mất sạch, bởi vì hắn cảm giác được mặc kệ là nguyên anh cũng được, hay là kim đan cũng tốt, kích thước cơ hồ so với trước kia nhỏ hơn rất nhiều. Tuy nguyên anh lực đã bắt đầu khôi phục lại, nhưng là tốc độ khôi phục cũng không được như ý muốn.
Sau khi cẩn thận kiểm tra tình trạng thân thể, Lưu Phong trong lòng thở dài một tiếng, cố vùng dậy, nhìn trái phải, trong phòng tối lờ mờ, chỉ có cửa sổ có ánh trăng yếu ớt soi rọi.
Lão tử còn sống, Lưu Phong có chút vui vẻ, hã miệng thở dốc, vốn muốn gọi người đến, nhưng hắn phát hiện thân thể mình thật sự quá suy yếu, yếu đến mức ngay cả nói cũng có chút khó khăn.
"Lão tử phải tu luyện!" Trên người không biết từ đâu xuất hiện một đạo khí lực, Lưu Phong đột nhiên bật dậy, khoanh chân ngồi trên giường, bão thủ nguyên nhất, ngưng thần đả tọa.
Đột nhiên, một cỗ khí tức nóng rực từ trong đan điền hắn xuất ra. Lưu Phong kinh ngạc một trận, lúc hắn có ý đồ trấn áp, cỗ khí tức kia càng phát ra mãnh liệt.
"Chủ nhân, ta giúp ngươi cải tạo thân thể, sẽ có chủt đau đớn, ngươi phải kiên trì a." Đột nhiên, trong đầu Lưu Phong truyền đến một đạo thanh âm non nớt.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #555


Báo Lỗi Truyện
Chương 555/969