Chương 51: Thời trang nội y.


Kỳ thật, Bạch Thiên Hành trong lòng cũng có nhiều nghi vấn, Lưu Phong mô tả nội y quả thật kích thích trí tò mò của hắn, nhưng hắn lại chưa từng thấy qua, chưa từng xuất hiện.

"Các ngươi nên biết rằng những thứ ta nói ở đây, hiện chưa nơi nào có cả, nhưng ta sẽ nghĩ biện pháp làm vài món cho các ngươi thử sử dụng."

Lão bảo nghe vậy, hai mắt sáng rỡ, hận không ôm được Lưu Phong mà hôn hắn cảm tạ, Bằng kinh nghiệm nhiều năm sống trong nghề thanh lâu trăng gió này, nếu đề nghị của Lưu Phong có thể áp dụng quả thật tuyệt đối có thể thu hút khách nhân.

Bởi vì trong lòng còn có chút chuyện, Lưu Phong khéo léo cảm tạ Bạch Thiên Hành đã khoản đãi, nhanh chóng trở về.

Đương nhiên, về nhà vào thời gian này, đối với người bình thường mà nói đã không còn sớm.

Trở lại Di Hồng viện, tiểu Linh nhi dưới sự chiếu cố của mẫu thân đã ngủ say. Lưu Phong nhìn Liễu Thanh Nghi mỉm cười nói: "Thật có lỗi quá, hôm nay ta về trễ, làm cho ngươi đi ngủ muộn. Như vậy đi, sau này nếu ta về trễ, ngươi cùng tiểu Linh nhi đi ngủ trước đi. Ngủ quá muộn, không tốt cho da dẻ đâu" Lưu Phong dưới sự giáo dục tốt trong suốt bốn năm ở trường đại học, trong đầu hắn không có quan niệm xã hội phong kiến kiểu như. quan niệm về giai cấp, hắn thủy chung không có xem Liễu Thanh Nghi như là một người hầu của mình.

Cảm nhận sự quan tâm chân thành của Lưu Phong, Liễu Thanh Nghi trong lòng thấy ngọt ngào, bất quá trong lòng nàng vẫn còn có quan điểm của một nô tì vội nói: "Công tử gia nói quá lời, phục vụ người chính là bổn phận của Thanh Nghi, nếu người về trễ Thanh Nghi sẽ vẫn đợi phục vụ người trước khi đi ngủ."

Kỳ thật mỗi ngày Lưu Phong ngâm chân trong nước nóng xong cũng không có ngủ ngay mà tu luyện Thái Âm Thất Tinh Huyền, nhưng việc này lại không thể giải thích cho Liễu Thanh Nghi được.

Lưu Phong quyết định sau này sẽ cố về sớm một chút, miễn cho Liễu Thanh Nghi phải chịu cảnh đợi chờ.

Sau đó Liễu Thanh Nghi phục vụ Lưu Phong bóp chân, mấy ngày nay thủ thuật bấm huyệt, bóp chân của nàng đã tiến triển lên một đẳng cấp mới. Liễu Thanh Nghi đích thực ngộ tính rất cao, thủ pháp cũng khéo, dưới sự hướng dẫn nhiều lần của Lưu Phong, thủ pháp đã nhàn nhã vô cùng, lực đạo huyệt vị cũng nắm giữ rất tốt.

Lưu Phong trở về Di Hồng viện mục đích lớn nhất là hưởng thụ cảm giác hảo hảo từ tay của Liễu Thanh Nghi, hay còn gọi là hưởng thụ khoái cảm của nhân gian.
Nửa canh giờ xoa bóp huyệt đạo chấm dứt, Liễu Thanh Nghi đang định đi ra thì bị Lưu Phong gọi lại: "Thanh Nghi, ngươi. trước khi về, ta có chút chuyện muốn thương lượng cùng ngươi."

Liễu Thanh Nghi nhìn thấy Lưu Phong khóe miệng xuất hiện một nụ cười mập mờ, trong lòng giống như chú nai con kinh hoàng không thôi, tưởng rằng Lưu Phong muốn nàng ở lại để cùng lên giường với hắn.

Những năm nay, việc thiếu gia phú hộ và thiếp thân nha hoàn cùng quan hệ vốn cũng là chuyện bình thường. Liễu Thanh Nghi vốn cũng là bán thân nuôi miệng, nếu hôm nay Lưu Phong yêu cầu thân thể nàng, Liễu Thanh Nghi tự nhiên cũng không cự tuyệt.

"Công tử gia, mọi việc do người phân phó, tất cả do công tử gia làm chủ." Liễu Thanh Nghi cúi đầu không dám trực tiếp nhìn Lưu Phong, thầm nghĩ, trải qua ba bốn năm không chăn gối nay lại sắp. nàng vừa kích động vừa thẹn thùng.

Nói đến chuyện gối chăn, Liễu Thanh Nghi trong lòng cũng khổ a, khi nàng vừa sinh tiểu Linh nhi, thì trượng phu mắc bệnh, thân thể một ngày một hư nhược, không còn tinh lực để cùng nàng quan hệ. Đáng thương Liễu Thanh Nghi vốn là vưu vật trong thiên hạ như vậy mà lại phải khổ trong suốt ba bốn năm. (ta) Jthèm

Trước kia, cuộc sống nghèo khó, mỗi ngày đều là vì sinh nhai cật lực cho nên cũng không nghĩ nhiều đến điều này. Hôm nay vào Phượng viên, áo cơm không phải lo, hơn nữa mấy hôm trước Lưu Phong chỉ dẫn bấm huyệt đã vô ý làm cho lòng nàng như hồi xuân, dục vọng của nàng ngày càng bộc phát, báo hại nàng cơ hồ mỗi đêm đều phải thay một cái tiết khố sạch sẽ.

"Thanh Nghi, ngươi đến đây xem?" một tiếng nói vang lên làm cho nàng bừng tỉnh.

Liễu Thanh Nghi cũng không biết trong hồ lô Lưu Phong có chứa thuốc gì, tự như là đã có từ trước, chỉ thấy trong tay hắn hé ra một thảo chỉ, mặt trên có dùng than đen họa lên mấy đồ hình người kỳ quái.

"Công tử gia, đây là cái gì vậy?" Liễu Thanh Nghi vốn muốn nói Lưu Phong họa kỹ quá kém, nhưng từ chưa ra khỏi miệng nghĩ rằng không ổn, không dám nói ra.
Lưu Phong cũng tự thấy họa kỹ của mình quả thật quá kém, tự hồ bức vẽ không có chút ấn tượng, ngay cả Liễu Thanh Nghi thân là đàn bà cũng không nhận thấy đây chính là thứ đồ vật nữ tính ngày đêm thân mật tiếp xúc bên trong quần áo nàng.

Thất bại, thật quá thất bại, Lưu Phong nở nụ cười một tiếng, vội vàng cẩn thận giải thích như lần trước rồi nói: "Bây giờ đã biết đây là cái gì chưa?"

Liễu Thanh Nghi trong lòng buồn bực, công tử gia cũng thật sự là. về điểm này cũng không minh bạch sao, ta cũng đã chuẩn bị tâm lý hảo hảo rồi mà ngươi thân là một nam nhân lại thẹn thùng cái gì.
Liễu Thanh Nghi thấy Lưu Phong hành động tự như kéo dài thời gian, nàng vẻ mặt mờ mịt lắc đầu nói: "Không biết."

Hãn, cuồng hãn, xem ra ta cũng quả thật không có khiếu làm họa sĩ. Lưu Phong ý tứ bất hảo, gãi gãi cái trán cười hắc hắc nói: "Quên đi, ta trực tiếp nó cho ngươi là được."

Kỳ thật không phải Lưu Phong họa tiết không giống, mấu chốt là Lưu Phong quên mất một yếu tố quan trọng, hắn vẽ mẫu nội y hiện đại bên trong đồ hình quần áo, những thứ này về hình dáng so với tiết y, tiết khố tại thời đại này hoàn toàn khác nhau, Liễu Thanh Nghi chưa từng thấy qua lần nào, đâu thể nhận biết được.

"Đây chính là thứ mà nữ nhân các người thường xuyên mặc."

Nghe Lưu Phong giải thích xong, Liễu Thanh Nghi hơi kinh hãi, quay đầu cẩn thận nhìn lại đồ hình, trong lòng có vài phần minh bạch, sắc mắt nhất thời hồng lên. Quần áo như vậy có thể nào mặc trên người?

Lưu Phong cười cười, cũng không để ý đến bộ dáng thẹn thùng của Liễu Thanh Nghi, tiếp tục giải thích: "Cái này gọi là tam giác khố, cái này gọi là quần hình chữ T, cái này thì viền làm bằng ren. cái này dùng để bao quanh ngực, gọi là áo ngực, cũng có thể gọi là xu-chiêng."

Giải thích hoàn toàn đồ hình, sau đó Lưu Phong lại bắt đầu giải thích chỗ tốt của những món đồ này, Liễu Thanh Nhi mặc dù thẹn thùng nhưng dù sao cũng là người từng trải, miễn cưỡng cũng có thể tiếp nhận được.

Đợi sau khi Lưu Phong giảng giải triền miên, nàng hiểu được những quần áo này dùng như thế nào và cũng có chỗ tốt, bất quá cũng còn có chút thẹn thùng. Dù sao so với quần áo tiết y truyền thống thì bộ quần áo này hở hang quá mức, công tâm mà nói thì có chút kinh thế hãi tục.

"Công tử gia thứ tội cho nô tì nói thẳng, người thiết kế cái này quần áo bên trong quả thật kích thích mới mẻ, nhưng mà nữ hài như thế nào có thể mặc đây?" Liễu Thanh Nghi phát biểu chính cái nhìn của mình.

Lưu Phong cười hắc hắc: "Nếu chính là nội y bên trong quần áo, tự nhiên sẽ không để cho người khác thấy được, nói thật ra ta thiết kế quần áo này cũng không phải vì hương diễm cùng sự kích thích mà thật ra là lo lắng đến nhu cầu của các bộ phận nhạy cảm, ta muốn để các bộ phận mẫn cảm này được thoải mái."

Kỳ thật Lưu Phong họa nội y hiện đại cũng không phải là muốn kinh doanh nội y, phổ biến cho toàn dân, hắn chỉ là muốn cho các ca kỹ thanh lâu khiêu vũ thoát y mà thôi.

Đương nhiên hắn cũng là vì dục vọng của bản thân một chút. Nhớ lại có một lần Lưu Phong không kìm chế được dục vọng, muốn mượn nội khố của Liễu Thanh Nghi để xuất tiết, ai ngờ vừa cầm đến nội khố của nàng, lửa dục của hắn đã hoàn toàn tiêu tán, muốn xuất tinh cũng không được.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #51


Báo Lỗi Truyện
Chương 51/969