Chương 50: Vũ thoát y, múa cột thép.


Lưu Phong lúc này mới thở dài một hơi, không tiếp tục dò xét nữa, cùng Bạch Thiên Hành đồng thời tiến vào.

Ngoài cửa, khách ra vào không ngớt, bên trong đại sảnh đèn đuốc huy hoàng, từng dải lụa đủ mọi màu sắc giăng mắc ngang dọc khắp nơi, đây đó vang lên yến ngữ oanh ca, thật là một cảnh tượng diễm lệ.

Bạch Thiên Hành dường như là khách quen của kĩ viện này, hắn vừa vào cửa, đã có một nữ tử bước đến nghênh đón, hồ mị gọi: "Ai da, Bạch công tử cuối cùng đã tới, Tiểu Liên tỉ tỉ nhớ ngươi chết đi được."

Bạch Thiên Hành cười hắc hắc, nắn nhẹ một cái vào mông của nàng, nói: "Ta đây không phải đã tới rồi sao, hơn nữa hôm nay còn mang khách quý đến đây, mau gọi ma ma các ngươi tới đây, ta có việc phân phó".

Cô gái này mị nhãn liếc qua Lưu Phong, bất giác trở nên si dại, một vị anh tuấn công tử như thế này thì không cần tiền, nàng cũng nguyện hầu hạ từ tối tới sáng.

"Vị công tử này, thật là anh tuấn!" Nữ tử cười rồi dựa vào lòng Lưu Phong, Lưu Phong cũng không cự tuyệt, một tay sờ vào mông, nhào nặn một chút hạ thể của nàng, một tay đặt lên ngực nàng.

"Công tử, ngươi thật là xấu a, nô gia không phải là người tuỳ tiện đâu." Cô gái cười một tiếng, cảm giác cả người nhũn ra, vội vàng chạy vào trong.

"Phì, ngươi tưởng tiểu gia ta là người tuỳ tiện sao, nếu không phải ngươi cũng hơi xinh xắn thì tiểu gia ta có hứng thú sờ mông, vuốt ngực ngươi sao?" Đã có kinh nghiệm lần trước, Lưu Phong biết bình thường những cô gái đứng ở cửa và đại sảnh đều là những cô gái còn trong sạch, chỉ phụ trách mời gọi khách nhưng không tiếp khách. Như cô gái mà hắn vừa khinh bạc, đừng xem bên ngoài nàng biểu hiện như một đãng phụ, kỳ thật hơn phân nửa vẫn còn là xử nữ chưa được "bóc tem".

Bạch Thiên hành âm thầm bật cười, vị Lưu huynh đệ này quả nhiên là phong lưu cao thủ, mình mời hắn đến đây thật là đúng chỗ rồi.

"Bạch công tử, ngài đến thật là đúng lúc, hôm nay vừa lúc có cuộc biểu diễn vũ nhạc của dị tộc phong tình nữ tử, ta đã bố trí cho ngài một gian phòng thanh nhã trên lầu, mời ngài cùng vị công tử này theo ta đi thôi." Không lâu sau, một lão bảo (tú bà) ăn mặc hoa hòe hoa sói đã đi tới, nhiệt tình nghênh đón hai người bước lên lầu.

Lưu Phong liếc mắt nhìn một cái, không thèm nhìn cái thứ hai, nghĩ thầm thời đại này sao mà tú bà xấu thế? Quản lý thanh lâu mà xấu như vậy, thật là làm mất hết hứng thú của khác nhân.

Cũng may lão bảo cũng không có ở lại lâu, đợi hai người yên vị, lão bảo để lại hai cô nương duyên dáng, sau đó lập tức rời khỏi.

"Lưu huynh, đợi một lát sẽ có cái hay để xem" Bạch Thiên Hành lập tức giới thiệu.
Lưu Phong giương mắt nhìn xuống, chỉ thấy đại sảnh dưới lầu, chỗ chính giữa đã có một cái bục biểu diễn khá lớn, chung quanh có rất nhiều người đứng xem.

Mẹ nó, đây chả phải là biểu diễn âm nhạc hiện đại sao, y như mấy cái night club, làm một cái bục biểu diễn, kiếm mấy cô gái bán hoa, nhảy thoát y với cột. Cũng không thể nào ngờ Xuân Lâu lão bản lại có thể nghĩ ra một cái phương thức kinh doanh tuyệt diệu đến thế này.

Không lâu sau, dưới đài đã ồn ào hẳn lên, nguyên lai là đã đến giờ, biểu diễn ca múa sắp bắt đầu.

Quả nhiên từ phía sau tấm màn đi ra vài dị tộc nữ tử mặc áo hở rốn, mặt đeo mạng che, cùng với tiếng nhạc hoà tấu du dương vang lên, dị tộc nữ tử bắt đầu màn biểu diễn khêu gợi. Nhất thời dưới đài tiếng kêu la vang lên không ngớt. Bất quá trong mắt Lưu Phong lại thấy có chút thất vọng, vũ tuy có ưu mỹ nhưng độ "hot" lại không đủ, so với sự tưởng tượng lúc đầu của hắn thì thật là thất vọng. Những bộ phận có thể gây hưng phấn cho người xem như mông, ngực bị che quá kỹ, quần áo thì quá nhiều, không đủ hở hang. Phải nói thật là trong cả màn biểu diễn cũng không hề có chút ý cởi quần áo.

"Xem ra những người ở thời đại này vẫn còn có chút bảo thủ, sáng kiến hay như vậy, mà lại thiếu đi yếu tố kích thích cho người xem hưng phấn, cũng là mất đi không ít màu sắc."
Khác với Lưu Phong, Bạch Thiên Hành nhìn điệu Nghê Thường của nữ tử, thân tư mạn diệu, lả lướt trong tiếng nhạc, dáng điệu ưu mỹ phiêu dật, như say như tuý, mượn hơi men cũng theo mọi người lớn tiếng hò hét.
"Quá thiển cận."

Lưu Phong liếc mắt nhìn Bạch Thiên Hành một cái, cũng không thèm xem màn múa chán phèo của nữ tử dị tộc nữa, mà chuyên tâm đùa giỡn với nữ tử đang ngồi bên cạnh.

Nữ tử nọ kỳ thật cũng là xử nữ là Tuý Xuân lâu nuôi dưỡng để chuyên môn phục vụ khách quý, hôm nay cũng là lần đầu tiên tiếp khách, mặc dù ngày thường lý luận tri thức cực kỳ phong phú, nhưng kinh nghiệm thực tiễn lại là lần đầu. Bị dâm khách như Lưu Phong trêu chọc, nhất thời hơi thở cuống quýt, vặn vẹo không thôi, toàn thân nóng bừng, thân thể như nai con mới xa mẹ rung lên bần bật.

Bạch Thiên Hành thấy Lưu Phong không có hứng thú với tiết mục phía dưới, vội vàng hỏi: "Như thế nào? Lưu huynh không hài lòng với tiết mục này sao?"

Lưu Phong lúc này mới buông nữ tử đã sắp. , lạnh nhạt nói: "Bạch huynh, không phải tại hạ không nể mặt huynh, chỉ là này. , các nàng nhảy thật không có hứng. Nơi này là kỹ viện, chả phải là ca múa kịch viện gì, ngươi nhìn các nàng ăn mặc nhiều như vậy, da thịt lộ ra quá ít, đã thế còn che mặt, nhảy chậm chà chậm chạp, lấy đâu ra kích tình chứ."

Bạch Thiên Hành nao nao, vội vàng hỏi: "Vậy theo ý Lưu huynh, biểu diễn phải như thế nào mới khiến ngươi hài lòng?" Bạch Thiên Hành hôm nay nghĩ đáp ơn cứu mạng một tháng trước, cho nên nói như thế nào cũng phải để Lưu Phong hài lòng mới được.
Lưu Phong suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Vũ thoát y, múa cột thép."

"Vũ thoát y, múa cột thép?" Vũ thoát y thì Bạch Thiên Hành còn hiểu chứ còn múa cột là cái gì thì hắn không thể hiểu được.

"Hả, thời đại này còn kỹ thuật luyện thép còn chưa phát triển sao? Nghĩ vậy Lưu Phong liền đổi cột thép thành cột gỗ, đồng thời mang toàn bộ chuyện này tại kiếp trước giải thích cho hắn nghe. Bạch Thiên Hành mặc dù chỉ là lần đầu tiên nghe được thế nhưng trong lòng cũng rất hưng phấn, vội bảo thiếu nữ bên cạnh gọi lão bảo tới cho hắn.

Lão bảo từ thiếu nữ đó mà biết được Bach Thiên hành đối với buổi biểu diễn hôm nay không hài lòng, vội vàng đích thân đến thỉnh tội: "
Bạch công tử, Lưu công tử, thật xin lỗi hai vị, nếu tiết mục này không làm hài lòng thì để tiểu nhân thay bằng tiết mục mới."

Bạch Thiên Hành không nhịn được liền ngắt lời lão bảo: "
Được rồi, ngươi đầu tiên đừng vội thỉnh tội. Ta có lời muốn nói với ngưoi". Nói xong hắn liền mang những đề nghị của Lưu Phong nói cho lão bảo một lần.

Lão bảo đã lăn lộn trong chốn Phong nguyệt cả nửa đời người, cũng là người hiểu biết, nghe xong những lời của Bạch Thiên Hành, cẩn thận suy nghĩ lại về tiết mục của Tuý Xuân lâu.

Quả thật có chút bảo thủ. Bất quá, nói đi nói lại, những thứ quần tam giác, quần chữ Đinh, còn có áo ngực gì gì đó, chẳng biết là đi tìm từ nơi nào tới.

"
Hai vị công tử, đề nghị của hai người quả thật là rất hay, nhưng thứ lỗi cho ta nói thẳng, múa thoát y cùng cột gỗ bên trong dùng cái gì quần tam giác, quần chữ đinh, còn có áo ngực, ta không biết kiếm ở đâu ra cả." Lão bảo nói ra nỗi băn khoăn trong lòng.
 

Hi Du Hoa Tùng - Chương #50


Báo Lỗi Truyện
Chương 50/969