Chương 05: Tình Tố Ám Sanh.


Lưu Phong nhìn Đình Nhi hai má đỏ bừng, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy đắc ý. Đàn bà ai cũng giống nhau. Tóm lại đều thích được người khác tán dương. Điều này thì cho dù là ở thời đại nào cũng vẫn là chân lý.
Lưu Phong lúc trước không bao giờ tin vào sự chung tình cả, nhưng hôm nay nhìn thấy nữ tử giống người yêu của mình kiếp trước, trong lòng hắn ít nhiều đã có sự thay đổi.
Hắn quyết định sẽ cật lực chinh phục Đình Nhi trong thời gian ngắn nhất.
"Đình tỷ tỷ, tất cả những lời ta nói đều là xuất phát từ đáy lòng mình. Người mới biết đệ chưa lâu nên không biết khuyết điểm lớn nhất của đệ chính là không biết nói dối, có sao nói vậy." Lưu Phong sắc mặc nghiêm trang, từ tốn nói.
Đình Nhi thấy bộ dạng của hắn như vậy cũng có chút thương hại, không nhìn được cười hì hì:
-Ta biết rồi, tạm thời có thể tin ngươi.
Lưu Phong nghe vậy nhất thời cảm thấy mừng rỡ trong lòng. Hắn thầm nghĩ tại thời cổ đại này, nữ nhân quả thực là đơn giản, chỉ cần nói ngọt ngào vài câu là có thể câu dẫn, không như phụ nữ của thời hiện đại, muốn câu dẫn cũng phải bỏ ra rất nhiều công sức mới được. Năm đó hắn phải bỏ ra hơn một tháng cùng rất nhiều tiền bạc và công sức mới có thể tán tỉnh được nàng.
"Không xong rồi, bây giờ đã không còn sớm nữa, sư tôn nhất định sẽ trách phạt." Lưu Phong vốn đang định tiếp tục trêu đùa, không ngờ Đình Nhi sắc mặt biến đổi, lập tức vội vã trở lui.
"Đình tỷ tỷ, người không thể ở lại thêm chút nữa hay sao?" Lưu Phong nhất thời cảm thấy quyến luyến, chưa muốn nàng trở về.
Đình Nhi khẽ cắn môi, đoạn nói:
-Đệ đệ, hôm nay sợ rằng không được, ta về trễ nhất định sư tôn sẽ trách tội. Như vậy đi, sau này có thời gian ta sẽ đến Hàn Nguyệt thủy đàm tìm ngươi chơi đùa.
Vừa dứt lời, Đình Nhi khẽ lay động thân mình, chớp mắt đã biến mất.
Mấy ngày sau, quả nhiên là Đình Nhi không thất tín, mỗi ngày vào lúc hoàng hôn đều đến Hàn Nguyệt thủy đàm gặp hắn.
Hắn dốc hết kinh nghiệm tán gái đã tích lũy từ kiếp trước đem ra sử dụng, lại thêm bản thân lớn mật, bạo gan. Mười ngày sau hắn đã có thể nắm tay Đình Nhi.

Một tháng sau, Lưu Phong lúc này đang giảng giải lại chuyện tình bi thảm của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài cho Đình Nhi nghe.
Đúng như hắn dự tính, tại thế giới cổ đại này vốn chưa bao giờ có một thiên tình sử đẹp như vậy. Đình Nhi nghe xong, không khỏi dâng lên một cảm giác cảm động, thương xót đối với thiên tình sử này.
Lau đi nước mắt còn đọng lại trong khóe mắt, Đình Nhi cảm thấy có chút đau lòng, thân thể bất giác cảm thấy run rẩy, đúng như tính toán của hắn, thừa những dịp như vậy, hắn quả nhiên là có thể nắm tay nàng rất lâu.
Ngẩng đầu lên, hai con ngươi đen láy của nàng nhìn hắn, ôn nhu hỏi:
-Tại sao hai người yêu nhau như vậy, cuối cùng lại không đến được với nhau?
"Chúng ta cũng đã từng yêu nhau mãnh liệt, nhưng cuối cùng cũng phải xa nhau mãi mãi, ngay cả cơ hội hóa thành bướm cũng không có.
Lưu Phong nhất thời cảm thấy buồn bã, hắn nghĩ đến sự tình kiếp trước, không khỏi cảm thấy đau nhói tâm can.
Nhìn Lưu Phong khuôn mặt trở nên tái nhợt, Đình Nhi nhất thời cảm thấy luống cuống, nàng không biết vừa rồi nàng đã nói sai điều gì mà làm cho Lưu Phong trở nên như vậy. Thậm chí có thể dễ dàng nhận thấy sự thống khổ của hắn.
"
Lão tặc Thiên, tất cả mọi chuyện chính là do lão tặc Thiên gây ra." Lưu Phong nghiến răng, đầy phẫn hận mà nói.
Đình Nhi kinh hãi vội lấy tay bịt miệng hắn lại, hoảng sợ nói:
-Đệ đệ, không được nói bậy, có thể sẽ bị báo ứng đấy.
Thân là người tu đạo nên Đình Nhi đương nhiên là không dám nói như vậy. Theo nàng thì Lưu Phong nói như vậy chính là đại nghịch bất đạo.
Một lúc sau Lưu Phong phục hồi lại tinh thần, trên khóe miệng của hắn lộ ra một nụ cười gian xảo, nhìn Đình Nhi nói:
-Đệ chỉ là tùy tiện mà nói ra thôi, tỷ tỷ không cần lo lắng.

Đình Nhi nghiêm mặt nói:
-Cử đầu ba thước đều có thần minh, đệ đệ sau này nhất thiết không được nói lung tung nữa đâu đấy.
Cử đầu ba thước có thần minh!
Lưu Phong đối với chủ nghĩa duy vật thì hiểu rất rõ, bất quá đối với chủ nghĩa duy tâm thì hắn tuyệt không thể tin được, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của Đình Nhi, cuối cùng hắn cũng cam đoan một câu:
-Đình tỷ tỷ yên tâm, sau này đệ sẽ không nói bậy bạ như vậy nữa.

Ngày lại qua ngày, tình cảm giữa hai người ngày càng gần gũi, thân thiết hơn. Đình Nhi vốn là típ người đa sầu đa cảm, thiện lương ôn nhu cho nên đối với người nói năng hấp dẫn, kiến thức phong phú rộng lớn như Lưu Phong, nàng quả thật là có một chút si mê hắn.
Mỗi ngày vào lúc hoàng hôn buông xuống, Lưu Phong đều kể chuyện tình yêu kiếp trước cho nàng nghe, chuyện về Ngưu Lang Chức Nữ, chuyện La Thước Âu và Chu Lệ Diệp. Mỗi lần được nghe những chuyện tình yêu bi thảm như vậy, Đình Nhi đều dựa vào vai Lưu Phong mà cảm than, nàng cảm thấy thật bất công cho những đôi uyên ương yêu nhau mà phải đau khổ như vậy.
Hôm nay Lưu Phong lại kể cho Đình Nhi nghe Hồng Lâu Mộng. Chỉ là hắn không nói cho nàng biết kết cục của Lâm muội muội và Bảo nhị gia như thế nào.

"
Đệ đệ, mau nói cho ta biết cuối cùng Đại Ngọc và Bảo nhị gia có đến được với nhau hay không?"
Tất cả các câu chuyện mà Lưu Phong kể cho nàng nghe đều có một kết thúc bi thảm, lần này Đình Nhi tin chắc rằng kết thúc chuyện tình của Lâm Đại Ngọc và Bảo nhị gia cũng như vậy.
Lưu Phong lãnh đạm nói:
-Kết thúc câu chuyện tình yêu này chính là một đại bi kịch.
"
Đại bi kịch?" Lưu Phong nói ra điều này quả đúng như dự liệu của nàng, nàng hiểu rằng, Đại Ngọc và Bảo nhị gia tất sẽ không thể đến được với nhau.
"
Đình tỷ tỷ, nếu người là Lâm Đại Ngọc thì người sẽ lựa chọn tình yêu của mình hay là chịu sự cưỡng ép của gia đình mình?" Thật ra mục đích mấy ngày nay Lưu Phong kể Hồng Lâu Mộng cho Đình Nhi nghe chính là vì mục đích này. Tình cảm của hắn và Đình Nhi ngày càng tiến triển tốt hơn, song hắn cũng lo lắng sự tình của hắn và Đình Nhi sẽ bị sư môn hai người phản đối. Lưu Phong là người hiện đại đương nhiên hắn sẽ không khuất phục nhưng Đình Nhi dù sao cũng là một nữ tử của thời cổ đại vẫn còn có nhiều suy nghĩ lạc hậu, cổ hủ, do đó hắn mới kể câu chuyện này mong có thể đả thông được một ít quan niệm, tư tưởng của Đình Nhi.
"
Nếu ta là Lâm muội muội, ta nhất định sẽ gác bỏ tất cả để bảo vệ tình yêu của chính mình." Hoàn mỹ chính là cái đích mà tình yêu luôn hướng tới. Đình Nhi mặc dù là nữ tử của thời cổ đại, tuy nhiên lúc này tư tưởng cũng bị Lưu Phong tác động vào không ít, đối với tình yêu, nàng tuyệt đối sẽ giữ vững lập trường của mình.
Nghe Đình Nhi nói như vậy, Lưu Phong bất giác nở một nụ cười, hắn cảm thấy mình quả thật chính là một thiên tài.
 

Hi Du Hoa Tùng - Chương #5


Báo Lỗi Truyện
Chương 5/969