Chương 492: Vạn Chúng Chờ Mong.


Khi pháp quyết của Thôn Chánh hoàn thành, đoàn hắc khí không ngừng khuyếch tán, làm cho người ta nhìn không ra hắn rốt cuộc ẩn thân nơi nào.

Từ từ, theo sự khuyếch tán của đoàn hắc khí, một cái đầu khô lâu chầm chậm ngưng tụ mà thành, bộ đầu khô lâu lơ lửng ở giữa thân ảnh của Thôn Chánh.

Hắc Ảnh âm thầm cả kinh: "Thôn Chánh đang muốn cùng yêu đao hợp thành nhất thể"

Lưu Phong trong mắt tinh quang đại thịnh, tựa hồ cũng nhìn ra tình trạng, bởi vì thấy trong nháy mắt, lực chiến đấu của Thôn Chánh gia tăng mãnh liệt lên gấp mấy lần.

Không dám chậm trễ, Lưu Phong huy động kiếm quyết, thi triển thần thông Kiếm Cương, trong nháy mắt sinh ra một cổ kiếm quang cường phách vô cùng mạnh mẽ.

Một kiếm đánh xuống, bốn phía không khí tựa hồ như ngừng lại.

Lấy Lưu Phong làm trung tâm, một đạo quang hoa chói mắt tràn ngập lan ra tứ phía, một đạo kiếm quang giống như ánh dương quang, mang theo khí thế lôi đình, nhằm thẳng Thôn Chánh hướng đến.

Thôn Chánh trong nháy mắt kinh hãi vô cùng, hét lớn một tiếng, liên tiếp xuất ra pháp quyết quỷ dị kia, một khoả hắc sắc đầu khô lâu cường đại phát ra.

"Kiệt. kiệt. !"

Tiếp sau đó, bộ đầu khô lâu và thân thể Thôn Chánh dần dần dung hợp làm một, trong miệng hắn phát ra một âm thanh không giống như âm thanh của loài người.

Vũ Quy vừa mừng vừa sợ, sợ chính là Thôn Chánh đại nhân điềm nhiên ngay cả chiêu tối hậu cũng đã dùng đến, vạn nhất bị thức thần cắn trả thì thật là không ổn. Mừng là chiêu này thi triển ra, Lưu Phong tất bại không thể nghi ngờ gì nữa.

"Oanh. long. oanh. long."

Bộ đại đầu khô lâu miệng phun ra những luồng xú khí, va chạm với luồng kiếm quang của Lưu Phong, tứ phía không ngừng phát ra những thanh âm va chạm kịch liệt.

Sau khi va chạm, hai cỗ lực lượng triệt tiêu lẫn nhau.

Thời gian không lâu, hiện trường đột nhiên truyền ra một âm thanh thảm thiết, một đạo thân ảnh hắc sắc trong nháy mắt thối lui liên tục mấy bước, bộ đại đầu khô lâu dưới sự uy hiếp của luồng kiếm quang của Lưu Phong, quay lại đánh mạnh vào thân thể Thôn Chánh.

Sắc mặt của Thôn Chánh nhất thời vặn vẹo, bộ dáng tựa hồ rất đau đớn, một thanh âm thảm thiết vang la mọi người đều nghe được.

Chuyện Vũ Quy lo lắng cuối cùng đã xảy ra, Thôn Chánh đang bị thức thần cắn trả. Một ma vương sắp sửa đản sanh.

"Chạy a. chạy." Vũ Quy hét lớn một tiếng ý bảo mọi người ở đây nhanh chân chạy trối chết đi. Vũ Quy rất rõ ràng với tu vi của Thôn Chánh nếu thật sự bị thức thần cắn ngược trở lại tất lớn chuyện, người ở xung quanh tất chết chắc. Hắn vốn phụng mệnh đến để dẫn độ Cao Lệ tam vương tử về, cũng không phải đến để ám sát Hoa hạ hoàng đế.

Cho nên, hắn vội vàng hét lớn, hy vọng mọi người nhanh chân chạy thoát. Có thể thoát được hay không thì không nói, nhưng tối thiểu có ý thức chạy trước đã.

Theo tiếng hét của hắn, đám võ sĩ Phù Tang tựa hồ cũng đã hiểu ra chuyện gì xảy ra, đồng dạng la to, ý bảo mọi người nhanh chạy.

"Điên hết rồi à. ?" Lão hoàng đế chứng kiến hành vi của đám sứ giả Ô Quy, trong đầu nhất thời hiện ra hai chữ"điên khùng"

"Thật đáng thương, thất bại là thất bại thôi, đâu cần phải kích thích đến điên khùng như vậy." Trương Tử Ngưu có chút thông cảm cho hành vi của Vũ Quy và thuộc hạ hắn.

Thật sự là một đám người đáng thương a.

Vũ Quy chứng kiến các quan viên của Hoa Hạ đế quốc nhìn hắn giống như là quái vật. Trong ánh mắt một ít người còn thể hiện sự thương hại, thông cảm, làm hắn nhất thời ngây dại: "Này, các ngươi sợ đến ngốc trệ hết rồi hả."

"Hầu gia, nhanh chạy đi, ngươi không phải đã bị sợ đến ngu ngốc luôn rồi chứ. ?" Bất đắc dĩ, Vũ Quy chỉ đành hướng đến người gần nhất là Lưu Phong.

Lưu Phong liếc mắt nhìn Vũ Quy một cái, tức giận nói: "Ngu ngốc??? Ngươi mới ngu ngốc??? Cả nhà ngươi mới ngu ngốc. ?"

Vũ Quy trong lòng bực mình, bản thân mình có lòng tốt muốn khuyên hắn chạy trốn nhưng lại bị hắn nhục mạ. Hơn nữa người nhà hắn tựa hồ không có đắc tội với vị Hầu gia này mà.

"Nhanh lên, chạy đi, Thôn Chánh đại nhân hiện đang bị thức thần cắn trả ngược lại, sẽ nhập ma đó. Không nhanh chạy. mọi người tất chết." Vũ Quy anh hùng tựa hồ hiểu được, quần thần Hoa Hạ đế quốc tựa hồ không hiểu chuyện gì xảy ra. Cho nên hắn dùng cách trực tiếp nhất, đơn giản nhất là nói ra chân tướng.

Đúng lúc đó, Hắc Ảnh và Chân Long vệ cũng cảm thấy được sự biến hóa trên thân thể của Thôn Chánh, lực lượng trên cơ thể hắn không ngừng tăng trưởng với tốc độc cực kỳ mãnh liệt, điều bất ổn nữa là sát khí xung quanh người hắn cũng không ngừng bốc lên.

"Bệ hạ, không ổn rồi, có nguy hiểm." Hắc Ảnh có chút nhíu mày, vội vàng đem phát hiện của bản thân báo cáo với lão hoàng đế.

Lão hoàng đế thân thể run rẫy mãnh liệt, lúc này mới ý thức được vấn đề quả thật nghiêm trọng.

"Chạy mau."

Những lời này phát xuất từ miệng lão hoàng đế truyền ra.

Quan viên đế quốc đầu tiên là ngẫng người ra, lập tức mọi người đều chuẩn bị chạy trốn.

Đúng lúc Chân Long vệ và vài tên cao thủ Thiên Sư Đạo chạy đến bao vây Thôn Chánh vào giữa.

"Mọi người không cần chạy, không có việc gì đâu."

Những lời này phát ra từ miệng Lưu Phong. Mặc dù thanh âm không lớn, nhưng trong đó ẩn chứa Nguyên Anh lực, cho nên mặc dù hiện tại rất hổn loạn, nhưng mọi người đều nghe rất rõ ràng.

Lão hoàng đế vừa đứng dậy, đang chuẩn bị chạy, đột nhiên nghe Lưu Phong nói, lại nhìn khoảng cách giữa hắn và Thôn Chánh gần nhất, nhưng vẻ mặt vẫn trấn tĩnh như trước, trong lòng thở nhẹ một hơn.

"Lưu ái khanh, ngươi nói không có việc gì sao???" Lão hoàng đế cẩn thận hỏi.

Lưu Phong mỉm cười, nhìn thoáng qua Thôn Chánh đang bị ma hóa, vẻ mặt lộ vẻ khinh bỉ nói: "Đương nhiên không có việc gì, với tu vi đạo hạnh của hắn, mặc dù thành ma, cũng không có sát thương lực nhiều lắm. Bệ hạ và các vị đồng liêu không cần bối rối, hãy xem ta thu thập hắn như thế nào đây."

"Hắc Ảnh, hắn làm được không?"

Lão hoàng đế trong lòng không yên, thấp giọng hỏi nhỏ một câu.

"Có lẽ được." Sự thật thì Hắc Ảnh cũng không biết, dù sao Thôn Chánh cũng đã có biểu hiện ma hóa, lực chiến đấu có thể tăng lên đến Nguyên Anh trung kỳ, trời mới biết Lưu Phong có thể đối phó hay không. Dù sao thì bản thân hắn cũng đối phó không được, huynh đệ của hắn cũng không, đối phó được chỉ có lão bất tử sư tôn của hắn mà thôi. Nhưng đáng tiếc là nước xa không cứu được lửa gần, ai biết lão bất tử giờ đang ở địa phương nào.

"Xin bệ hạ yên tâm, người cứ quan sát xem ta thu thập nghiệt súc này như thế nào đây." Lưu Phong tự tin chầm chậm nói.

Lão hoàng đế thoáng do dự một chút, cuối cùng chọn lựa tin tưởng Lưu Phong, dù sao tiểu tử này luôn luôn thần bí, có lẽ hắn có khả năng thật sự tạo nên kỳ tích đây.

"Mọi người không nên hoảng sợ, chỉ là một ma vật Phù Tang nho nhỏ mà thôi, ngày thường quốc gia chúng ta chúng ta gặp biết bao sóng to gió lớn rồi." Lão hoàng đế tự mình trấn định, hướng mọi người lên tiếng.

"Vốn rất nhiều đại thần chuẩn bị chạy trốn, nghe Hoa Hạ đại đế nói như vậy, vội vàng đình chỉ cước bộ. Dùng ánh mắt hồ nghi nhìn lão hoàng đế, nghĩ thầm, bệ hạ trong thời khắc mấu chốt này có khi nào si ngốc, phạm phải sai lầm không???

"
Nhìn cái gì, nói các ngươi ở lại mà, Lại bộ thượng thư, còn có Binh bộ thị lang, các ngươi quay lại, quay lại hết cho ta. Chỉ là một ma vật man di nho nhỏ mà các ngươi đã sợ hãi như vậy rồi. Các ngươi xem, người ta Lưu ái khanh có xem ma vật này ra gì đâu" Quát lên một tràng đề tỉnh mọi người, lão hoàng đế không quên khích lệ Lưu Phong vài câu, đặt lòng tin vào Lưu Phong.

Lão hoàng đế vừa nói ra như vậy, cho dù quần thần lo lắng như thế nào đi chăng nữa, sợ hãi như thế nào đi chăng nữa thì cũng không dám không trở lại. Tất cả mọi người đều chuyển ánh mắt về phía Lưu Phong, nhìn hắn làm sao đại triển thần uy, tiêu diệt ma vật.

"
Hừ. hừ." Lưu Phong nhìn xung quanh tứ phía, âm thầm cười lạnh: "Một đám tiểu quỷ nhát gan"

Ngay lúc này, Thôn Chánh đã hoàn toàn bị thức thần trong yêu đao thôn hoá, trở thành một bộ xương khô hắc sắc, trong miệng không ngừng gào rít. Quanh thân phát tán sát khí làm cho chúng đại thần ai nấy đổ mồ hôi lạnh, mấy tên tiểu nhân bị dọa đến ngất xỉu.

Lão hoàng đế trong lòng cũng rất lo sợ, ngoài miệng nói không sao, nhưng trong lòng lo lắng, sớm biết như vậy tựu không nên tin vào Lưu Phong. Nhưng mà bây giờ không còn kịp nữa rồi???

Đúng lúc này, bên tai lão Hoàng đế vang đến thanh âm truyền âm của Lưu Phong: "
Bệ hạ, không cần lo lắng, vi thần sẽ chém chết yêu ma Thôn Chánh đây"

Hắc Ảnh cũng tin vào trực giác của mình, vội vàng nói với Hoa hạ đại đế: "
Bệ hạ, không có việc gì đâu, có Hầu gia ở đây, không có chuyện gì bất ổn đâu"

Đến lúc này, lão hoàng đế mới từ từ bình tâm trở lại.

"
Không nên hoảng sợ. Tất cả đứng lại cho ta, nhìn Lưu ái khanh tiêu diệt quái vật kìa." Lão hoàng đế trong lòng nhiều ít cũng có oai lực, hét lớn một tiếng phát ra oai nghiêm của bậc đế vương.

Nhất thời hiện trường lại yên tĩnh trở lại.

Mọi người lại hướng ánh mắt về Lưu Phong, nhiệt liệt mong chờ.

"
Tiểu quỷ." Lưu Phong cười dài một tiếng, xuất ra Hạo Thiên Kiếm, lực lượng trong cơ thể nhanh chóng trào lên, toàn lực phát ra một kiếm không lưu tình, một kiếm với kiếm quang có thể tranh phong với ánh dương quan, hướng đến Thôn Chánh đang bị ma hóa.

"
Oanh. long. !"

Một tiếng nổ thật lớn vang lên, đồng thời một cổ năng lượng bắn lên đến tận trời cao, Hạo Thiên Kiếm trong tay Lưu Phong lúc này đột nhiên rời tay, bắn vào giữa cơn lốc năng lượng. Đồng thời, ngay cả Lưu Phong cũng hết sức kinh ngạc, cơn lốc năng lượng cực đại đó nhanh chóng bị Hạo Thiên kiếm hấp thu với tốc độ cực nhanh.

Cả quá trình xảy ra rất nhanh mà mắt phàm nhân căn bản không thấy được chuyện gì xảy ra.

Từ khi nguy cơ hiển hiện, Lưu Phong ra tay để trấn áp, chỉ trong nháy mắt đã dẹp loạn nguy hiểm rồi.

Vũ Quy và đám tùy tùng của hắn trợn mắt há mõm nhìn Lưu Phong, đây là con người sao? Ít nhất lực lượng của hắn không phải là của con người rồi. Bị thức thần cắn nuốt sinh ra ma vật mà trong nháy mắt hắn cũng có thể tiêu diệt được.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #492


Báo Lỗi Truyện
Chương 492/969