Chương 43: Thích chính là ngủ cùng với nhau.


Giai cấp phong kiến quả thật là hại chết người ta mà. Lưu Phong thở dài một tiếng, đặt Linh nhi xuống đất, đỡ Liễu Thanh Nghi đang quỳ dưới đất đứng lên, nhân cơ hội vuốt ve bàn tay nàng. Bàn tay thiếu phụ này quả là mềm mại không xương, trong lòng Lưu Phong không khỏi rung động, nhưng Linh nhi đang đứng một bên, hắn cũng không tiện làm gì bất hảo, lập tức nghiêm mặt đạo mạo nói:

-Thanh Nghi, ta phải nói như thế nào nàng mới hiểu đây? Chúng ta đều là con người như nhau. Ta không có gì hơn nàng, nàng cũng không có gì hơn ta. Ta nhắc lại một lần nữa, chúng ta là bằng hữu không phải là chủ nô.

Liễu Thanh Nghi thu tay về, có chút sợ hãi nhìn Lưu Phong, thấp giọng lí nhí hỏi:

-Không phải chủ nô vậy mẹ con nô tỳ như thể nào có thể ở chung nhà với công tử?

"Nàng không cần lo lắng về chuyện thân phận. tương lai nếu Di Hồng viện phát triển lên, ta sẽ phong cho nàng làm quản gia của Di Hồng viện, cũng giống như Tố nương vậy."

"Công tử, người nói thật sao?" Liễu Thanh Nghi tâm tình trở nên kích động pha lẫn một chút sợ hãi.

Lưu Phong cười hắc hắc:

-Đương nhiên, đến lúc đó ắt sẽ phải nhờ đến nàng.

Liễu Thanh Nghi lại quỳ xuống nói:

-Công tử, chỉ sợ nô tỳ không thể quản việc, tất sẽ là gánh nặng cho người.

Lưu Phong dở khóc dở cười, vội vàng kéo nàng dậy:

-Không phải ta đã nói là bằng hữu rồi sao? Nàng không cần phải quỳ như vậy.

Liễu Thanh Nghi khuôn mặt lộ vẻ kỳ quái, cười nói:

-Xin lỗi công tử, nô tỳ cao hứng quá nên quên mất một chuyện.

Linh nhi đột nhiên hỏi: "Đại ca ca, quản gia là cái gì vậy?"

Lưu Phong cười giải thích:

-Quản gia. quản gia chính là sau này tất cả mọi chuyện đều sẽ do mẹ của ngươi quyết định.


Linh nhi nghe xong, suy tư nửa ngày, rồi nói:

-Hài nhi hiểu rồi, trước kia mẹ cũng đã làm quản gia.

Lưu Phong có chút kỳ quái hỏi:

-Liễu Thanh Nghi, nàng trước kia đã làm quản gia?

Liễu Thanh Nghi vẻ mặt cũng đầy vẻ nghi hoặc, bản thân mình mười hai tuổi lấy chồng, mười ba tuổi sinh hạ Linh nhi, cuộc sống khó khăn chật vật, nhà còn không có ở, đâu ra mà làm quản gia!

Linh nhi nheo mắt nói:

-Mẹ trước kia là quản gia của nhà ta, quản lý hết mọi chuyện. Đại ca ca muốn mẹ làm quản gia có phải là muốn làm cha của Linh nhi hay không?

Lưu Phong bất giác đau hết cả đầu, lời này là từ một đứa bé ba tuổi nói ra. Bề ngoài ba tuổi, chỉ e là cơ trí còn lanh lợi hơn hài tử mười tuổi gấp nhiều lần.

"Linh nhi, ngươi theo ta lại đây một chút." Lưu Phong kéo Linh nhi sang một bên, thì thầm, đang định giải thích thì Linh nhi kề sát vào lỗ tai hắn nói:

-Đại ca thích mẹ của ta phải không?

"Ài! Một đứa bé chưa tới bốn tuổi biết gì mà kêu là thích cơ chứ. !" Lưu Phong tò mò hỏi:

-Ngươi biết thích là cái gì hay sao?

"Biết!"

Tiểu Linh nhi không chút do dự nói:

-Linh nhi đương nhiên là biết. Thích chính là cùng nhau ngủ một chỗ.

Lưu Phong nghe vậy, bất giác cười rú lên, chảy cả nước mắt.

Tiểu nha đầu thấy vậy còn tưởng rằng hắn không hiểu, vội vã giải thích thêm:

-Mẹ thích Linh nhi nên cùng ngủ với Linh nhi. Trước kia cha thích mẹ nên hai người cũng ngủ một chỗ. Nếu đại ca ca thích mẹ thì hai người cũng có thể ngủ một chỗ.

Lưu Phong chút nữa đã té lăn ra đất. Xem ra hắn đã quá coi thường con bé này rồi. Tiểu nha đầu này có lẽ cũng biết hắn bị mẹ của nó hấp dẫn.

Không thể phủ nhận là đề nghị của tiểu nha đầu này rất hấp dẫn, Lưu Phong cũng đã từng có ý nghĩ như vậy, nhưng quan trọng là triển khai như thế nào. Hơn nữa cả hai kiếp hắn đều vẫn là xử nam, nay lại phải xxx lần đầu tiên với một thiếu phụ, hắn không khỏi cảm thấy buồn phiền.

"Linh nhi, ngươi nghe ta nói đây, chuyện hôm nay ngàn vạn lần không được nói cho mẹ ngươi biết. Nếu không mẹ ngươi sẽ nổi giận đấy."Lưu Phong hiểu được mình mình cần phải nhắc nhở Linh nhi một chút. Nếu không để cho Liễu Thanh Nghi biết, tất nàng sẽ có thể hiểu lầm bản thân mình.


Liễu Thanh Nghi mắt thấý một lớn một một nhỏ cứ thậm thà thậm thụt to nhỏ, không nhịn được sự tò mò trong lòng:

-Công tử, người và Linh nhi nói chuyện gì vậy?

"Không có gì cả, chỉ là tùy tiện nói vài câu mà thôi." Lưu Phong cũng chỉ biết trả lời như vậy.

Liễu Thanh Nghi trong lòng có chút buồn bực, cảm thấy kỳ lạ, một người là đại nhân, một người chỉ lả tiểu hài tử, như thế nào có thể nói chuyện tâm đắc với nhau như vậy? Sao lại không thể cho mình biết chứ?

.


Sáng sớm hôm sau Lưu Phong đã thức dậy sớm đi tìm Đình Nhi. Tối hôm qua hắn đã ngủ mơ thấy toàn chuyện xxx, thân thể thiếu niên 18 có khác, huyết khí phương cương, "nhất trụ kình thiên" không có nơi phát tiết sáng nay thức dậy đã thấy đũng quần ướt sũng. Lưu Phong thầm nhủ sẽ đem chuyện này kể cho Đình Nhi nghe xem phản ứng của nàng như thế nào. Nếu thuận lợi thì sẽ tìm cách cho "nhất trụ kình thiên" phát tiết trên người nàng.

Không may cho hắn là Tố nương báo cho hắn biết ba vị khách của Huyền Tâm chánh tông đã vừa rời khỏi, cũng không biết khi nào mới quay lại.

Lưu Phong lập tức buồn bực phát điên. Nếu biết sớm như thế này thì hắn đã đến sớm hơn nữa để gặp Đình Nhi. Dù sao thì bắn máy bay trong giấc ngủ cũng không thỏa mãn bằng kích thích thật sự.

Đợi cho đến khi bầu trời tối đen vẫn không thấy Đình Nhi quay về. Hắn đành lủi thủi quay về Di Hồng viện.

Liễu Thanh Nghi đã chuẩn bị sẵn thức ăn cho hắn, Lưu Phong tâm trạng đang bực tức liền ngồi vào bàn ăn như rồng leo hổ cuốn, ngay cả một cọng rau cũng không bỏ sót.


Liễu Thanh Nghi ngồi bên cạnh ăn rất ít, chủ yếu là giương mắt, trìu mến nhìn hắn ăn uống, trong lòng nàng thập phần vui vẻ, thầm cảm tạ mẫu thân của mình. Nếu không phải trước kia mẫu thân của nàng dạy cho nàng nấu ăn và chỉ bảo cho nàng bí quyết chinh phục đàn ông đó là: "con đường dẫn đến trái tim của nam nhân phải đi ngang qua bao tử" thì làm sao nàng có thể báo đáp được một chút ân đức của Lưu Phong như ngày hôm nay.
 

Hi Du Hoa Tùng - Chương #43


Báo Lỗi Truyện
Chương 43/969