Chương 418: Sơ hội Túc vương.


Từ bên trong phòng truyền ra đến những thanh âm nóng bỏng, cung nữ nghe vậy nhất thời cũng đỏ mặt, bộ ngực sữa không ngừng phập phồng, hô hấp gia tăng. Một hồi lâu như vậy, nàng cẩn thận định vươn tay gõ cửa nhưng lại không đành lòng. Nàng vốn là nha hoàn tâm phúc của Ân quý phi đã nhiều năm. Ân quý phi mấy năm nay khổ sở như thế nào, nàng đều biết rõ, nàng không đành lòng cắt đứt giây phút thần tiên của chủ nhân mình.
 
"Vẫn còn sớm, hay để cho bọn họ thêm một lát nữa vậy."
 
Quả nhiên không lâu sau trong phòng lại tiếp tục vang lên những tiếng rên rỉ khiêu khích.
Nghe được những thanh âm này, cung nữ lại trở nên bị kích động.
 
Lúc này Lưu Phong và Ân quý phi đang chìm đắm trong biển dục, bất quá bọn họ không kết hợp như giao hoan thông thường mà chỉ dùng phương thức đặc biệt, giúp đối phương đạt đến đỉnh điểm mà thôi.
 
Vẻ mặt Ân quý phi một lát sau trở nên thỏa mãn, thân thể mềm mại dựa vào lồng ngực Lưu Phong, cả người vô lực, thân thể lõa lồ đầm đìa mồ hôi.
 
"Phong nhi, ngươi bây giờ đã phát hiện ra ta là một nữ nhân dâm đãng?" Kích tình xong, lí trí của Ân quý phi đã trở lại, nàng bắt đầu có cảm giác mâu thuẫn, dằn vặt trong lòng.
 
Lưu Phong mỉm cười: "Cô cô sao lại nói vậy? Kỳ thật chúng ta làm vậy cũng không có gì quan trọng cả."
 
"Nhưng ta lại thấy có lỗi với Tố Tố." Ân quý phi buồn rầu nói.
 
Lưu Phong trong lòng cũng cảm thấy bối rối, vừa rồi hai người điên cuồng như vậy, quả thật là có lỗi với Tố Tố.
 
"Cô cô, kỳ thật chúng ta cũng không cần suy nghĩ nặng nề như vậy, tạo thành gánh nặng trong lòng." Sự thật thì hai người cũng chưa hề giao hoan, chỉ là dùng tay, giúp đối phương mà thôi.
 
Ân quý phi khẽ thở dài: "Quên đi, chuyện đã xảy ra rồi, có nói cũng vô dụng. Phong nhi, chúng ta quên chuyện hôm nay đi."
 
"Ừm." Lưu Phong gật đầu, bất quá trong lòng hắn làm sao có thể quên được.
 
"Phong nhi, ta muốn ôm ngươi." Nói xong Ân quý phi hai tay ôm lấy hắn, nhẹ nhàng vuốt ve lưng hắn, vẻ mặt thật quan tâm.
 
Lưu Phong cũng không cam chịu hạ phong, hai tay ôm lấy đầu nàng, ghì chặt vào lồng ngực vạm vỡ của mình.
 
Thân thể Ân quý phi thực sự nhạy cảm, chỉ như vậy thôi cũng đã khiến cho hạ thân nàng lại xuất hiện cảm giác ham muốn.
 
"Phong nhi, ngươi nới lỏng ra một chút, nếu không cô cô lại bị ngươi." Ân quý phi kêu lên một tiếng, nũng nịu dụi vào ngực hắn, ánh mắt trìu mến quan sát Lưu Phong, thiếu chút nữa lại làm cho dục vọng của Lưu Phong đại phát.
 
"Phong nhi, đêm nay ngươi có vui không?" Ân quý phi ngượng ngùng, khẽ hỏi. Nói xong cúi đầu thấp xuống, sợ Lưu Phong nhìn thấy.
 
Lưu Phong mỉm cười, đưa tay vuốt ve đùi nàng: "Rất vui, cùng cô cô ở đây quả nhiên là rất vui sướng."
 
Ân quý phi nhất thời trong lòng cảm thấy ngọt ngào, đang muốn tiếp tục nói chuyện, nhưng từ ngoài cửa đã có tiếng truyền vào: "Nương nương, trời đã sắp sáng, chúng ta cần phải trở về."
 
"Là Đóa Đóa." Ân quý phi khẽ kêu lên: "Đóa Đóa, trời sắp sáng rồi sao?"
 
Thanh âm của Đóa Đóa vọng lại: "Nương nương, trời sắp sáng, chúng ta nhanh chóng rời đi. Trương công công đã chuẩn bị kiệu xong. Chỉ còn chờ nương nương mà thôi."
 
Lưu Phong trong lòng suy nghĩ, sao lại có nhiều người biết chuyện này như vậy?
 
Ân quý phi tựa hồ nhìn thấu được tâm tư của Lưu Phong, cười nói: "Không có gì đáng ngại, bọn họ đều là tâm phúc của ta, sẽ không sao."
 
Hai người nhanh chóng mặc quần áo vào, Ân quý phi dường như vẫn còn lưu luyến, không muốn rời khỏi, khẽ nhào vào lòng hắn, hôn lên trán hắn một cái, dịu dàng nói: "Phong nhi, sau này nhất định phải thường xuyên gặp ta."
 
"Phong nhi sẽ nhất định." Lưu Phong khẽ gật đầu.
 
"Đóa Đóa, ngươi vào đi."
 
Cửa phòng mở ra, Đóa Đóa thấy Lưu Phong và Ân quý phi ở chung một chỗ, nhất thời kiều nhan đỏ bừng, không dám ngẩng đầu lên.
 
"Đóa Đóa, kỳ thật ta và cô cô chỉ là nói chuyện phiếm một chút." Lưu Phong vô sỉ, lấp liếm nói.
 
Đóa Đóa mỉm cười, trong mắt hiện lên một tia ám muội, gật đầu nói: "Nô tỳ biết."
"Nương nương, chúng ta nhanh rời khỏi."
Ân quý phi gật đầu, rời khỏi lồng ngực Lưu Phong, đi đến. Đóa Đóa vội vàng dâng lên một chiếc khăn cho nàng che mặt.
 
"Phong nhi, cô cô đi, ngươi phải tự mình bảo trọng." Ân quý phi đi được vài bước, chợt hạ thân có chút đau đớn. Đóa Đóa thấy vậy vội bước lên đỡ nàng dìu đi.
 
Lưu Phong thấy vậy, cũng cảm thấy xấu hổ. Việc vừa rồi hẳn là do hắn giúp nàng lên đỉnh đã dùng nhiều sức quá, lại nhiều lần, khiến cho Ân quý phi đau đớn.
 
"Phong nhi, chuyện đêm nay phải quên đi." Âm thanh của Ân quý phi khẽ vọng lại.
 
Đưa mắt nhìn Ân quý phi rời khỏi, hắn cũng mệt mỏi, lê thân lên giường nắm. Tu chân cho dù có cường hãn đi nữa nhưng một đêm xuất tinh năm, sáu lần thì cũng cảm thấy bải hoải như người thường.
 
Đột nhiên hắn phát hiện ra trên đầu giường có một thứ gì đó màu đỏ, thuận tay cầm lấy mới phát hiện ra đó là một cái quần lót chữ T.
 
"Cô cô, ngay cả cái này người cũng lưu lại thì làm sao ta quên được đây?" Lưu Phong cười khổ, lẩm bẩm.
 
Lưu Phong bế quan liên tiếp ba ngày, công tác thanh tra Hộ bộ không cách nào triển khai được. Túc vương đã vài lần đến.
 
Sáng sớm Hoa Hạ đại đế đã ra thánh chỉ đến Thiên Thượng Nhân Gian cho Lưu Phong.
Vương Bảo Nhi vội vàng lôi Lưu Phong từ trên giường xuống: "Lão đại, trong cung có thánh chỉ đến, mấy vị công công đang đợi ngoài đại sảnh."
 
"Ồ, để bọn họ đợi một chút." Lưu Phong ngáp một cái, lấy tay dụi dụi mắt, làu bàu nói: "Mẹ kiếp, lão hoàng đế này thật là phiền toái."
 
Vương Bảo Nhi nghe vậy, khẽ hít một hơi dài dưỡng khí, cả đế quốc này phỏng chừng cũng chỉ có mình lão đại dám nói như vậy. lão đại quả thật là lão đại. Bội phục.
 
"Lão đại người nhanh lên một chút, đệ ra bắt chuyện mấy vị công công một chút." Đang muốn quay đi chợt Vương Bảo Nhi phát hiện ra một cái quần lót màu đỏ của nữ nhân.
Lưu Phong vội khỏa lấp: "Tối qua ta đang nghiên cứu chế tạo nội y mới."
 
Đáng tiếc là Vương Bảo Nhi không biết tối qua Ân quý phi tới, hắn liền tin ngay, trong lòng mừng rỡ: "Thật là tốt quá, lại sắp có mẫu mã mới. Lão đại quả là thiên tài. Ngươi sáng chế ra các sản phẩm nội y, quả nhiên bán rất chạy, công phường chế tạo không kịp để bán"
 
"Tăng giá!" Nếu cung không đủ cầu thì đây là biện pháp tốt nhất. Dù sao thì khách hàng tiêu thụ nhiều nội y nhất vẫn là giới quan viên và quý tộc. đương nhiên không quan tâm nhiều đến giá cả.
Vương Bảo Nhi cười hắc hắc: "Đệ đã hiểu." Nói thật thì Vương Bảo Nhi cũng cảm thấy Lưu Phong thật biết chém đẹp. Bây giờ tân nội y tại kinh thành đã thu được lợi nhuận rất nhiều. bây giờ lại tăng giá. Thật khâm phục lão đại.
 
Tùy ý tiếp nhận thánh chỉ, bất quá trong này chỉ nhắc hắn nhập cung kiến giá.
 
Lưu Phong cũng không chậm trễ, lập tức cùng mấy vị công công đồng thời tiến cung.
Ngoại trừ khi lâm triều thì lão hoàng đế thường chỉ ở thượng thư phòng. Lưu Phong đi đến thượng thư phòng đã thấy vài đại thần ở đây, trong đó có một nam tử lạ mặt khiến cho hắn chú ý. Người này đứng bên cạnh Hoa Hạ đại đế, một thân cẩm bào, ánh mắt như điện chớp, mày kiếm mắt sáng chỉ có ngũ quan là hết sức bình thường nhưng lại làm cho người ta có cảm giác khác thường.
 
"Chẳng lẽ đây là Túc vương?" Lưu Phong nhủ thầm, không khỏi đưa anh mắt quan sát nam tử này.
 
"Lưu ái khanh, đã nhiều ngày qua, chuyện Hộ bộ có tiển triển gì không?" Kiến lễ xong, Hoa Hạ đại đế chuyển ánh mắt sang khẽ hỏi.
 
Lưu Phong vội trả lời: "Bệ hạ, vẫn chưa có tiến triển gì."
 
"Ngươi không đi điều tra, làm sao có tiến triển?" Hoa Hạ đại đế nhất thời nổi giận: "Lưu ái khanh, mấy ngày nay ngươi làm gì? Vì sao ngay cả Túc vương cũng không thể gặp ngươi?"
Lưu Phong nghe vậy liếc nhìn nam tử cẩm bào một cái, thầm nghĩ, chuyện tình cảm ân ái của lão tử cũng phải bẩm báo sao.
 
"Hồi bẩm bệ hạ, thần vẫn đang tra án." Lưu Phong thản nhiên đáp.
 
"Tra ra cái gì?" Hoa Hạ đại đế tiếp tục hỏi.
 
"Không ra gì." Lưu Phong thản nhiên đáp như trước.
 
Hoa Hạ đại đế lập tức xoay chuyển ánh mắt, trầm giọng hỏi: "Các vị ái khanh, Túc vương đề nghị điều tra triệt để Hộ bộ, thành lập đoàn thanh tra, các khanh có ý kiến gì không?"
Lưu Phong nghe vậy có chút động tâm, thành lập đoàn thanh tra cũng tốt, nhiều người cùng làm thì lão tử sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.
 
Trương Tử Ngưu do dự một lát, nói: "Bệ hạ, chuyện Hộ bộ tượng đối phức tạp, thần nghĩ không cần nhiều người tham gia."
 
Âm thanh Hoa Hạ đại đế lạnh lùng vang lên: "Hừ, ngươi cho rằng chỉ bằng vào mình Lưu Phong có thể điều tra ra sao?"
 
Quay sang nhìn Lưu Phong, Hoa Hạ đại đế hừ một tiếng nói: "Lưu ái khanh, ngươi nghĩ sao?"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #418


Báo Lỗi Truyện
Chương 418/969