Chương 412: Dự triều bị phạt.


Lưu Phong tối hôm qua cơ hồ bị hai nàng hút hết tinh lực. Mặc dù đã ngủ được ít nhiều nhưng thân thể vẫn có chút mệt mỏi, con mắt nhíu lại, mở không ra, lầm bầm hỏi: "Bây giờ là canh mấy?"
 
Thanh Liên khẽ run lên, có chút khó hiểu, đang muốn hỏi thì Lưu Phong tiếp tục hỏi: "Bây giờ là lúc nào?"
 
"Canh năm." Thanh Liên thấy Kim Vận vẫn ngủ say, không dám lớn tiếng nói chuyện, thấp giọng nói: "Công tử, hôm nay người không phải là phải thượng triều sớm hay sao? Bây giờ nên dậy đi."
 
"Lão hoàng đế cũng thật là, trời còn chưa sáng mà bàn chuyện cái rắm gì." Lưu Phong ngáp một cái, đặt tay lên mỹ đồn của Thanh Liên, thấp giọng nói: "Ngủ tiếp." Trong lòng hắn nghĩ cùng lắm thì để Phi nhi đưa đi, với tốc độ của Phi nhi thì chừng nửa canh giờ là có thể đến triều. Cho dù có trễ thì cùng lắm là lão hoàng đế trách một chút, cũng không có trừ lương, mà cho dù có trừ lương thì chuyện này với hắn cũng chỉ là chút tiền vặt.
Thanh Liên tối qua điên cuồng một đêm, thân thể mẫn cảm dị thường, bị hắn sờ vào mông, thân thể ngay lập tức lại động dục. Mặc dù nàng rất muốn cùng Lưu Phong kích tình nhưng thân thể vẫn còn rã rời, vội vàng cầu xin: "Công tử, Thanh Liên thật sự không thể kham nổi nữa."
 
Lưu Phong cười hì hì, trong lòng thầm nghĩ, ai kêu tối qua các người điên cuồng như vậy, bây giờ không thể tiếp thụ nổi nữa.
 
Bất quá hắn vẫn là người thông minh, biết được đạo lý thương hương tiếc ngọc.
 
Hắn buông tay khỏi mông Thanh Liên, xoay sang sờ soạng mông của Kim Vận.
 
Kim Vận giờ phút này đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng hiện rõ nét vui vẻ, tựa hồ vẫn còn nét thỏa mãn tối qua.
 
Kim Vận cũng rất mẫn cảm, mặc dù đang ngủ nhưng trong miệng lập tức phát ra tiếng rên rỉ, mỹ đồn khẽ vặn vẹo, bộ dáng rất hưởng thụ.
 
Thanh Liên hai má đỏ bừng, nhìn vào vùng không gian giữa hai chân Lưu Phong nói: "Công tử, người làm chuyện xấu với Kim Vận tỷ tỷ, thiếp cũng sẽ làm chuyện xấu với chàng."
 
"Rõ ràng là ngươi muốn ăn đậu hũ của lão công đây mà." Kim Vận đột nhiên mở mắt, trên mặt đã một mảnh xuân hồng nhìn Thanh Liên cười nói.
 
"Kim Vận tỷ tỷ, ta." Thanh Liên thấy Kim Vận đột nhiên tỉnh lại, nhất thời thẹn thùng, hận không có khe nứt nào để chui vào.
 
Kim Vận mập mờ mỉm cười, nhào vào ngực Lưu Phong, nhìn Thanh Liên cười nói: "Thanh Liên muội muội, tối hôm qua ngươi là người kêu to nhất, cái gì cũng dám nói ra, sao bây giờ lại thẹn thùng như vậy?"
 
Thanh Liên nghe vậy không khỏi nghĩ lại thần thái điên cuồng của mình tối qua, càng thêm ngượng ngùng.
 
Bất quá tay nàng đã nắm chặt bổng bổng Lưu Phong.
 
"Không được, ta cũng muốn sờ, không thể để cho ngươi độc chiếm được." Kim Vận vũ mị cười, bàn tay xinh xắn cũng chụp lấy bổng bổng của Lưu Phong.
 
Lưu Phong thầm kêu cứu mạng. Hai ả hồ ly này rõ ràng là muốn mình tẫn tinh mà chết.
"Lão công, tối qua có kích thích không?" Kim Vận dụi đầu vào ngực Lưu Phong, nhẹ giọng hỏi.
 
"Có thể không kích thích sao? Biểu hiện của các nàng so với geisha Nhật còn lợi hại hơn, làm sao mà không kích thích cho được.
 
"
Thanh Liên ngươi cũng kích thích lắm đúng không? Rất vui đúng không?" Kim Vận vẻ mặt trêu người nhìn Thanh Liên hỏi.
 
Thanh Liên cúi đầu không dám nhìn Lưu Phong và Kim Vận, một lúc sau mới ấp úng: "
Sướng."
 
"
Vậy sau này ba người chúng ta cứ ngủ chung nhé." Kim Vận tối qua cảm thấy rất hưng phấn, trong lòng muốn cứ tiếp diễn như vậy.
 
Lưu Phong nở nụ cười, bất quá mắt thấy trời sắp sáng cũng không dám trì hoãn nữa, vội vàn mặc quần áo, rồi khỏi hai nàng.
 
Ra khỏi phòng, hắn thả Phi nhi ra, cưỡi thần điểu đến hoàng cung.
 
Lưu Phong đi không lâu thì A Mỗ xuất hiện, lão bà hừ hừ nhìn Kim Vận và Thanh Liên nói: "
Các ngươi tuổi trẻ thật là quá phóng túng. Ta thật không biết khuyên các ngươi như thế nào. Tối qua các ngươi kêu là ầm ĩ, nếu không phải có ta thiết lập cấm chế thì e là đã sớm có người chạy đến đây. Vận nhi, ngươi cũng thật là. càng ngày càng rên lớn tiếng."
Tối hôm qua A Mỗ ở cạnh phòng Lưu Phong thủ hộ, bất kể ai đến cũng đuổi đi.
 
Kim Vận đỏ mặt, tức giận nói: "
A Mỗ, ngươi chỉ biết đổ cho Vận nhi, đều là do cái tên hỗn đản Lưu Phong kia làm cho người ta kêu to như vậy."
 
"
Ồ, thì ra là thế." A Mỗ hừ một tiếng nói: "Xem ra ta phải bỏ thời gian ra nói chuyện với hắn mới được."
 
"
Đừng." Kim Vận vội vàng nói: "A Mỗ, chuyện người trẻ của chúng ta, A Mỗ đừng xen vào."
 
Có Phi nhi bay như tên bắn, Lưu Phong cuối cùng đã đến nơi.
 
Bất quá vẫn trễ một chút, Hoa Hạ đại đế phạt hắn đứng ngoài cửa điện.
 
Sau khi buổi triều kết thúc, Trương công công mới truyền khẩu dụ của Lão hoàng đế cho hắn vào thượng thư phòng kiến giá.
 
Lưu Phong cũng cảm thấy buồn bực, phạt hắn như con nít, cho đứng ngoài cửa điện cả nửa ngày.
 
Dọc đường đi, Trương công công hỏi: "
Tước gia, ngày hôm qua thánh chỉ đã nói rất rõ phải đến sớm. Cũng may là ngươi chứ nếu người khác thì không chỉ là đứng ngoài điện như vậy đâu.
 
Lưu Phong trong lòng khẽ hừ một tiếng, Lão hoàng đế dám trừng phạt nặng mình sao? Kinh phí viễn chinh lão vẫn phải trông chờ vào mình đây mà.
 
"A, ta ngủ trễ một chút." Lưu Phong khẽ giải thích.
 
Trương công công suýt nữa đã té xỉu, một khi được hoàng đế triệu kiến lâm triều thì các quan viên khác phải chuẩn bị từ nửa đêm. Còn hắn thì ngủ đến sáng??
 
"Tước gia, gần đây bận lắm sao?" Trương công công khẽ nói: "Tước gia, gần đây hình như không ghé thăm Ân quý phi?"
 
Lưu Phong một trận xấu hổ, vội vàng nói: "Công công, gần đây bổn Tước thật sự rất nhiều việc. Hôm nào rảnh ta nhất định sẽ thăm cô cô. Cô cô gần đây có khỏe không?"
 
"
Nương nương khỏe nhưng tinh thần thì không tốt lắm." Trương công công khẽ thở dài, nói: "Có thời gian thì ngươi nên bồi tiếp nương nương mới tốt."
 
"
Ta sẽ làm."
 
Đi đến thượng thư phòng thì Lưu Phong mới phát hiện ra Lão hoàng đế không chỉ triệu kiến mình hắn.
 
Thượng thư phòng lúc này có sáu vị đại thần đứng chờ sẵn. Thấy Lưu Phong đến, Hoa Hạ đại đế mỉm cười nói: "Lưu ái khanh, ngươi tới đúng lúc lắm, có chuyện muốn cùng ngươi thương nghị."
 
Lưu Phong vội vàng nói: "bệ hạ, thỉnh người nói rõ."
 
Hoa Hạ đại đế đột nhiên trầm giọng xuống: "Trẫm cho ngươi điều tra Hộ bộ, có tiến triển gì không?"
 
Lưu Phong nghe vậy thoáng kinh ngạc, Lão hoàng đế hôm nay lại hỏi như vậy, không lẽ đã động sát cơ đối với Đông cung?
 
"bệ hạ, vi thần đang toàn lực điều tra, chỉ là trước mặt còn có nhiều vật cản, hiệu quả điều tra rất chậm." Lưu Phong hồ loạn ứng phó. Thực ra ngoại trừ việc cứu Trương Trạch Toàn thì hắn chưa hề điều tra Hộ bộ.
 
"Lưu ái khanh, chẳng lẽ ngươi hồ lộng trẫm?" Hoa Hạ đại đế sắc mặt biến đổi, tức giận nói: "Theo ta biết thì mấy ngày vừa qua ngươi không hề điều tra gì cả."
 
Không làm gì? Ta khinh. Ngươi thì ngồi một chỗ nói đông nói tây. Ta thì vì kinh phí cho ngươi viễn chinh mà lo toan đủ thứ, còn lúc nào rảnh mà lo cái chuyện Hộ bộ kia. Hôm nay thì ngươi triệu kiến, mai thì Thái tử phi, một thì Mã hoàng hậu. mỗi người một ý. Ta thì quan nhỏ miệng bé, tra cái rắm gì mà tra.
 
Lưu Phong trong bụng nhất thời tức giận, bất quá nhìn xung quanh còn có nhiều người, hắn vẫn phải cố nén cục tức xuống.
 
"bệ hạ, thần là đang ngấm ngầm tiến hành. Hộ bộ mấy năm nay đã hình thành rất nhiều khúc mắc. Thần bì muốn minh bạch nên phải tiến hành kỹ lưỡng."
 
Hoa Hạ đại đế khẽ nhíu mày, Lưu Phong nói ra những điều này thật ra là có lý. Hộ bộ bị Đông cung thao túng, quan viên Hộ bộ cũng là người của Đông cung. Điều tra quả thật là khó khăn. Nhưng nếu không khó khăn thì cần gì nhờ đến Lưu Phong, để Hình bộ nha môn làm việc này cũng được.
 
"Lưu ái khanh, chuyện Hộ bộ mà từ từ thì cũng không phải là biện pháp. Trẫm nghĩ ngươi nên nghĩ ra biện pháp gì đẩy nhanh tiến độ lên."
 
Lưu Phong âm thầm kinh ngạc, chẳng lẽ Lão hoàng đế đã thật sự quyết tâm điều tra tận gốc.
 
"Bệ hạ, vi thần ngu độn, hay là bệ hạ nghĩ cho thần một biện pháp."
 
Lời này vừa nói ra khiến cho cả Thượng thư phòng trở nên kinh hãi. Vị tiểu. đại nhân này quả thực là nghé con không sợ hổ, thần tử trong thiên hạ nói chuyện với thiên tử như vậy e là tiền vô lai giả hậu vô cổ nhân.
 
Ai cũng tưởng lão hoàng đế nổi giận, thậm chí đại phát lôi đình. Đáng tiếc Hoa Hạ đại đế không hề có những biểu hiện đó, vẻ mặt chỉ là trầm tư suy nghĩ, một lúc sau nói: "Lưu ái khanh, như vậy đi, ta sẽ phái một vị Vương gia trong hoàng thất giúp ngươi điều tra, có được không?"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #412


Báo Lỗi Truyện
Chương 412/969