Chương 387: Hài tử còn nhỏ nhưng rất ma mãnh.


Lưu Phong hơi kinh hãi, không nghĩ rằng nử nhân thành thục này vẫn còn là xử nữ.
"Tốt, quá tốt." Lưu Phong mặc dù không có quan trọng xử nữ, nhưng nếu được hưởng thụ xử nữ thì quả thật là tốt ah.
 
Lưu Phong không nói lời nào, trực tiếp dùng hành động đáp lại Dương Thị, bổng bổng nóng hổi chậm rãi tiến vào khu rừng ẩm ướt, giúp nàng bù lấp khoảng trống vô tận.
 
Vì đã chuẩn bị kỹ lưỡng nên mặc dù đây là lần đầu tiên, nhưng luận về thể chất thì vẫn có thể làm cho Lưu Phong tuyệt đối thỏa mãn.
 
Đồng thời, Dương Thị dưới kỷ xảo kích dục của Lưu Phong, cũng thỏa mãn được khát vọng đã lâu.
 
Tới giữa trưa, Lưu Phong từ từ tỉnh dậy, cuối đầui xuống phát hiện Dương Thị như con cua kẹp chặt lấy mình, khóe mắt mang theo vài giọt lệ, trên mặt tràn ngập ửng hồng.
Nhìn Dương Thị còn đang ngủ say, Lưu Phong không khỏi nở nụ cười, kiểu như là, xem ai hấp dẫn ai nào?
 
Dựa theo quán tính, khi giao hoan xong khi tỉnh ngủ, cũng nên mặc quần áo rời đi. Lưu Phong cũng như vậy, bất quá Dương Thị ôm hắn thật chặt.
 
Ngay khi Lưu Phong chậm rãi gỡ tay của Dương Thị ra, Dương Thị rốt cuộc cũng tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn thấy ánh mắt của Lưu Phong, nhất thời cảm thấy một trận thẹn thùng.
 
"Công tử, ta giúp người mặc quần áo." Có lẽ do lơ đễnh, Dương Thị cũng không có phát hiện ánh mắt trong suốt của Lưu Phong.
 
Lưu Phong đưa tay, tại mỹ đồn của nữ nhân bóp bóp vài cái, một tay ôm chầm lấy nàng, cúi đầu hôn thật sâu.
 
Dương Thị như trước không nhận ra sự khác thường của Lưu Phong, một người đang bị mê tình, không cần chủ nhân phân phó mà chủ động làm việc.
 
Nhẹ giọng rên rỉ, Dương Thị nhiệt liệt đáp lại Lưu Phong, trong lòng vui vẻ nói không nên lời. Từ hôm nay trở đi, Lưu Phong vĩnh viễn thuộc về nàng.
 
Cho tới bây giờ nàng vẫn tưởng rằng, hôm qua trong lúc giao hoan, nàng miễn cưỡng ngưng tụ xử nũ ngưng hương đã thấm vào thân thể Lưu Phong.
 
"Công tử, hôn ta ở đây."
 
Sau khi hôn kịch liệt, Dương Thị đột nhiên đứng dậy, mỹ đồn cao cao nhếch lên, kêu Lưu Phong hôn vào.
 
"Mẹ kiếp, thật quá đáng." Lưu Phong cười lạnh một tiếng nói: "Phu nhân, ngươi không cảm thấy ngươi như vậy rất vô sỉ sao? Một nữ nhân, lại tự nhiên chủ động nhếch lên."
 
Dương Thị vốn hoàn toàn đắm chìm trong mỹ mộng, đột nhiên nghe được Lưu Phong nói như vậy, thân thể nhất thời run lên mãnh liệt, xoay người lại, thất thanh nói: "Ngươi, . tâm trí của ngươi." Dương Thị vốn nghĩ, nàng và Liên Nguyệt cho dù có thất bại, thì Lưu Phong cũng sẽ không nhận thấy âm mưu của nàng, dựa theo lẽ thường mà nói, thật tiếc cho các nàng, người mà các nàng gặp là Lưu Phong.
 
"Phu nhân, vốn ta nghĩ ngươi. Ay, lại không nghĩ rằng ngươi lại như thế." Lưu Phong cố ý làm bộ dạng thất vọng nói.
 
Dương Thị không dám nhìn vào mắt Lưu Phong, theo bản năng, lấy mền che kín thân thể trần truồng của mình, vẻ mặt mất tự nhiên nói: "Công tử, xin lỗi, ta không biết tại sao người lại như vậy, ta thật sự không biết. Ta chỉ là rất thích người, rất yêu người. Công tử, xin người tin tưởng ta, ta cũng không phải như người tưởng tượng, ta không phải là nữ nhân dâm đãng. thật sự, xin người tin tưởng, nếu ta thật sự là nữ nhân dâm đãng, vậy sao nhiều năm qua, ta trước sau vẫn còn là xử nữ." Dương Thị nói xong, không khống chế được tâm tình, nước mắt rơi xuống.
 
Nàng thậm chí quên mất một điều, nếu vẫn còn là xử nữ, vậy tại sao lại có đứa con là Liên Nguyệt.
 
Lưu Phong mỉm cười nói: "Phu nhân, quả thật tối hôm qua ta với ngươi giao hoan, ngươi đích thực là xử nữ. Nhưng có 1 vấn đề ta rất khó giải thích, nếu ngươi là xử nữ, tại sao lại có con là Liên Nguyệt. Hơn nữa, ngươi không phải đã thành góa phụ sao?"
 
Dương Thị nghe vậy, thân thể lại run rẫy dữ dội, lúc này mới nhớ tới, nàng đã lần thứ hai nói với Lưu Phong về vấn đề này.
 
Tối hôm qua khi lần đầu tiên Lưu Phong tiến vào thân thể nàng, nàng đã tự nói mình thân là xử nữ. Khi đó, nàng tưởng rằng Lưu Phong không có ý thức.
 
Mà bây giờ, nàng cũng là dưới tình thế cấp bách mà nói ra.
 
"Công tử, xin người không nên hiểu lầm, ta chính xác là quá phụ, phu quân của ta thân thể có vấn đề, không thể sinh hoạt tình dục được. Ta trước giờ vẫn không nói dối người, nếu hôm nay Công tử đã hỏ, ta cũng nói cho người biết, mong rằng người sẽ giữ bí mật. Về phần Liên Nguyệt, nàng chính là con nuôi của vợ chồng ta. Công tử, cầu xin người đừng đem thân phận của Liên Nguyệt nói ra. Những năm gần đây chúng ta vẫn sống nương tựa lẫn nhau, ta vẫn là mẹ ruột của nàng, cầu xin người đừng nói chuyện này với nàng, được không?" Dương Thị bộ dáng đau đớn thương cảm, nhìn qua quả thật là thực lòng.
 
Nếu không rõ nội tình sự việc, sẽ hoàn toàn không hoài nghi lời nói của Dương Thị.
Lưu Phong thuần túy vẫn đang coi diễn kịch.
 
Vốn dĩ hắn muốn dĩ muốn lật tẩy trò hề này, nhưng hắn phát hiện ra, Liên Nguyệt và Dương Thị cùng phạm 1 sai lầm, các nàng đều tưởng rằng chính mình sẽ không bị phát hiện.
 
Giống như Liên Nguyệt, Dương Thị vì thất bại cũng rất nhanh tìm ra cho mình một lí do, bởi vì nàng đối với Lưu Phong đã động chân tình.
 
Có lý do như vậy, tự nhiên cũng tin tưởng Lưu Phong sẽ không nhận ra dụng tâm hiểm ác của mình.
 
"Phu nhân, xin lỗi, ta không nên nói ngươi như vậy, ta vì lời nói đó xin lỗi ngươi, hy vọng ngươi có thể tha thứ cho ta." Nếu nàng muốn diễn kịch, Lưu Phong coi kịch cũng không có lý do gì mà không coi.
 
Dương Thị ngẩng đầu lên, nhào vào lồng ngực Lưu Phong, nhẹ giọng nói: "Công tử, ta thật sự thích người, nếu không phải vậy, ta cũng không giao thân xác của ta cho người."
Khinh bỉ, cực độ khinh bỉ, rõ ràng là câu dẫn ta, bậy giờ lại nói những lời tốt đẹp như vậy, chẳng lẽ ngươi tưởng rằng ta không có óc.
 
"Ta biết." Lưu Phong yêu thương tại bộ ngực của nữ nhân bóp bóp vài cái: " Phu nhân, kỳ thật ta cũng thích ngươi. Nếu không vừa rồi ta thế nào lại cùng ngươi giao hoan. Ngươi biết, ta không phải là nam nhân tùy tiện ah."
 
Một lời tùy ý nói ra, Dương Thị nghiêm túc gật đầu, cũng lên tiếng nói: "Công tử, ta cũng không phải là nữ nhân tùy tiện."
 
"Ta biết." Lưu Phong trong lòng thầm nói vài câu, ngươi cũng không phải là dễ dàng, nhưng là một khi đã tùy tiên thì cũng thật là đáng sợ ah.
 
Vô sỉ ah, một nữ nhân lại chủ động nhổng mông lên để cho nam nhân làm. Lưu Phong đang suy nghĩ, Dương Thị có hay không có tiềm chất của nữ hoàng.
 
Nghĩ tới đây, Lưu Phong nhất thời hít vào một hơi. Hắn vốn không bị mê hoặc, nếu không, có trời mới biết Dương Thị áp bức hắn.
 
"Công tử, người yên tâm, ta chỉ yêu người, chính là muốn ở trong tâm người có 1 vị trí nhỏ, tuyệt đối không cần danh phận." Dương Thị tựa hồ đã rơi vào ôn tình nam nữ, thậm chí quên luôn mục đích của mình.
 
Lưu Phong trong lòng thầm cười 1 tiếng, tiếp tục hôn lên môi nàng, kịch liệt đáp lại làn môi nóng hổi của nàng.
 
Sau một nụ hôn dài, Lưu Phong ngẩng đầu lên, nhìn Dương Thị nằm trong lồng ngực hắn, đang thở dốc, mặt ngọc đỏ bừng, thật là mê người.
 
Lưu Phong miệng cắn nhẹ lên vành tai của nàng, ôn nhu nói: "Phu nhân, ngươi yên tâm, ta nói rồi, ta cũng thích ngươi, sớm muộn ta sẽ cho ngươi 1 danh phận." Lưu Phong nghĩ, Dương Thị đối với chính mình quả thật có tình cảm, hắn đang nghĩ, cố gắng chiếm tình cảm Dương Thị.
 
Từ tình huống hiện tại, Dương Thị tại ma giáo thân phận cũng không thấp, nếu cùng nàng có tình cảm, đối với việc tìm hiểu thông tin ma giáo trong tương lai sẽ có ích lợi rất lớn.
 
Dương Thị ngước đôi mắt đẹp lên, kiều mị liếc mắt nhìn Lưu Phong một cái, trong lòng một trận cảm giác ấm áp: "Công tử, ta có phải nằm mơ không? người thật sự sẽ cho ta 1 danh phận?." Trở thành nữ nhân của Lưu Phong là nguyện vọng của nàng, khi đến Giang Nam, Dương Thị cũng không nghĩ tới, hôm nay Lưu Phong rốt cuộc hứa hẹn với nàng. Hưng phấn kích động không thôi, nàng thậm chí đang suy nghĩ, chính mình có hay không mính thành thật với hắn. Đem thân phận thật sự của mình nói cho hắn biết.
 
Bất quá, ý niệm này chỉ thoáng qua rồi biến mất. Dù sao, nàng cũng không dám phản bội thánh giáo.
 
Thánh giáo đối với việc phản bội hình phạt rất ghê gớm, rất tàn bạo, đặc biệt là Hắc Ám Thánh Hình, đem da thịt người đó giày xéo. ngay cả linh hồn cũng không buông tha, muốn băm vằm thành những mảnh nhỏ khinh khủng gấp trăm lần.
 
Có lẽ nghĩ mình đã quá kích động, Dương Thị vội vàng nói: "Công tử, kỳ thật ta cũng không quan tâm danh phận gì cả, chỉ cần trong lòng người có ta là được rồi."
 
Lưu Phong mỉm cười, lạnh nhạt nói: "Ta sẽ không để cho ngươi chịu ủy khuất đâu."
"Mẫu thân, thúc thúc, các người có thể ra khỏi giường chưa?" đột nhiên ngoài của truyền đến thanh âm của Liên Nguyệt.
 
Dương Thị một trận thẹn thùng, vội vàng nói: "Công tử, chúng ta nhanh chóng rời khỏi giường đi, đừng để Liên Nguyệt thấy."
 
Lưu Phong cố ý hỏi: "Như thế nào? Ngươi và ta ở cùng 1 chỗ, Liên Nguyệt cũng đều biết ah?" sự thật, Lưu Phong vốn biết, tối hôm qua Liên Nguyệt 80% là nghe được âm thanh rên rỉ và tiếng giường chiếu.
 
Dương Thị trong mắt hiện lên một nét kì dị, không có chủ ý nói: "Đứa nhỏ đó, còn nhỏ nhưng rất ma mãnh"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #387


Báo Lỗi Truyện
Chương 387/969