Chương 308: Hoa khôi Tiểu Điệp.


Nghe nói ở đây ngươi thậm chí còn có thể ngủ với nữ nhân trong cung. Bất quá chỉ có thể là cung nữ, tuyệt không có khả năng là phi tần của hoàng đế. Tuy nhiên chỉ là cung nữ thôi cũng đã là tuyệt phẩm nhân gian rồi. Cho nên ban đêm tại nơi này ngoài các phú thương có tiền ra còn có quan viên bỏ ra kim tiền tới đây mua vui.
 
Đi vào đại sảnh, vô số Oanh Oanh, Yến Yến vây lấy Lưu Phong.
 
Nữ nhân tại thanh lâu ở đây so với Giang Nam còn chủ động hơn rất nhiều, ngay khi tiến vào đại sảnh các nàng đã bắt đầu phục vụ.
 
Trong khi Lưu Phong còn đang quan sát khung cảnh nơi đây thì kiều nhũ, mỹ đồn của nữ nhân đã cọ xát trên người hắn, dục hỏa tràn ngập cả không gian nơi đây.
 
Nếu là nam nhân bình thường thì với sự hấp dẫn như vậy đã không còn kìm chế được nữa. Bất quá hôm nay là Lưu Phong, hơn nữa hắn tới đây là để tìm nhân lực. Cho nên với sự khiêu khích của nữ nhân, hắn vẫn bất động.
 
Mấy vị cô nương khiêu khích hắn thất bại khiến cho lão bản của chú ý. Hắn tự mình đi xuống lầu, chỉ vào mấy nữ tử đó mắng: "Vô dụng tiện nhân, ngay cả khách nhân cũng không làm cho người ta hài lòng." Lão bản từ trang phục của Lưu Phong đã đoán ra hắn nhất định là có rất nhiều tiền. Tiểu tài thần như vậy sao có thể bỏ qua được.
 
"Tiện nhân các ngươi còn không cút mau." Lão bản quay sang chửi một câu, sau đó nhìn Lưu Phong nói: "Tại hạ là Đỗ Nguyệt, là lão bản của Nam Nhân Thiên Đường. Nhìn bộ dáng của công tử dường như không hài lòng với các cô nương của ta?"
 
Lưu Phong lạnh nhạt nói: "Nguyên lai là Đỗ lão bản, ngưỡng mộ đã lâu."
 
"Đỗ lão bản, là như thế này, tại hạ không phải không hài lòng đối cô nương nơi đây mà do tại hạ mới lần đầu đến đây, chưa quen với cánh thức đón khách nơi đây."
 
Đỗ Nguyệt âm trầm mỉm cười, gật đầu: "Nguyên lai là thế, cô nương nơi đây đã là nhất lưu tại kinh đô. Chẳng biết công tử xưng hô như thế nào? Hẳn là không thường xuyên đến các nơi vui chơi ở kinh đô?"
 
"Tại hạ Lưu Phong, quả nhiên là lần đầu tiên đến những nơi như thế này. Có chỗ thất lễ, mong Đỗ lão bản bỏ qua." Lưu Phong ôm quyền nói.
 
Đỗ Nguyệt cười hắc hắc nói: "Lưu công tử, ngươi xem như may mắn rồi. Hôm nay chúng ta có một vưu vật bán đấu giá. Nếu công tử có hứng thú thì đợi lát nữa có thể cạnh tranh với các khách nhân khác."
 
Lưu Phong âm thầm nghĩ, chẳng lẽ đấu giá nữ tử trong một đêm?
"Tại đối với quy củ nơi này hoàn toàn không hiểu, thỉnh xin Đỗ lão bản chỉ giáo thêm." Lưu Phong thầm nghĩ có lẽ đêm nay hắn sẽ có thu hoạch.
 
Đỗ Nguyệt thấy Lưu Phong có ý tham gia đấu giá, vội nói: "Lưu công tử, kỳ thật phương thức đấu giá rất đơn giản. Chỉ cần công tử có đủ ngân lượng thì hoa khôi đêm nay sẽ là của ngươi."
 
"Ngân lượng?" Lưu Phong cố ý nói: "Hôm nay ta xuất môn chỉ mang theo có năm vạn lượng ngân phiếu thôi, không biết có đủ không?"
 
Đỗ Nguyệt nghe vậy nhất thời mừng rỡ. Năm vạn lượng ngân phiếu mà ít ư?
"Công tử, ngươi đem theo năm vạn lượng ngân phiếu? Ta cam đoan hoa khôi đêm nay sẽ là của ngươi." Đỗ Nguyệt mỉm cười nói: "Công tử, có điều ngươi còn chưa biết. Hoa khôi đêm nay là nữ nhi của một vị quan, vẫn còn là xử nữ. Không ít văn nhân sĩ tử đều ham muốn. Bất quá nếu công tử bỏ ra năm vạn lượng này thì ta cam đoan là không ai có thể cướp được nàng từ tay của ngươi."
 
Ta khinh, ta là kẻ ngu hay sao mà nói như thế. Xử nữ thật ra có gì đâu chứ, kiếp trước còn có giá một chút chứ tại thời đại này, tư tưởng nữ nhân còn bảo thủ, xử nữ thật không hiếm.
 
"Lát nữa tại hạ sẽ xem sao." Lưu Phong giả ra một bộ dáng thờ ơ nói.
 
"Công tử có nhìn thấy cô nương trên lầu kia không? Đó chính là hoa khôi Tiểu Điệp. Cha nàng nguyên là Hộ bộ thị lang Trương Trạch Toàn, các khách nhân hôm nay rất có ý muốn sở hữu nàng. Ta cũng là tốn hao rất nhiều ngân lượng mới có thể mua nàng từ Giáo Ti phường của triều đình." Đỗ Nguyệt đắc ý giới thiệu.
 
Vừa dứt lời, vị Tiểu Điệp kia đã đi xuống lầu.
 
Lưu Phong chuyển ánh mắt nhìn theo, chỉ thấy nữ từ này mặc hồng sắc y phục rất mỏng manh, lộ ra áo ngực màu đỏ bao vây lấy hai vú vun cao. Trên mặt che bởi một khăn màu đỏ, chỉ để lộ ra hai mắt. Gió mát từ ngoài cửa thổi vào, khẽ làm quần áo nàng tung bay, thân thể thật sự là vũ mị. Bất quá trong mắt nàng lại có chút bi thương.
 
Lưu Phong âm thầm gật đầu, vị hoa khôi này nếu dùng để đào tạo làm kích tình biểu diễn giả thì dám chắc là sẽ trở thành đại minh tinh.
 
Ngay lúc này thì Đỗ Nguyệt cũng nhìn chăm chăm nàng, hai mắt không ngại ngùng bắn ra dục vọng.
 
Tiểu Điệp xuất hiện nhanh chóng làm cho hiện trường trở nên sôi động. Văn nhân sĩ tử. đều biến sắc, trên mặt nhất thời trở nên vặn vẹo, hai mắt đều tỏa ra ánh mắt của sắc lang.
 
Tiểu Điệp giờ này đã được dẫn đến khán đài tại trung ương. Ngoài ánh mắt bi thương thì nàng ở trước mặt nhiều ngươi như vậy cũng cảm thấy ngượng ngùng.
 
Bi thương, đi kèm với ngượng ngùng vô tình lại tạo thành một sự hấp dẫn cực độ đối với các sắc lang tại nơi đây.
 
Nếu không có mấy tên hộ vệ canh giữ khán đài thì e đã có người tiến tới động tay động chân với nàng. Đỗ Nguyệt đứng bên Lưu Phong, không biết từ lúc nào hô hấp đã trở nên khẩn trương. Hiển nhiên mặc dù là lão bản nhưng Đỗ Nguyệt đối với Tiểu Điệp cũng bị kích động hỏa dục không thôi.
 
"Công tử, đừng xem Tiểu Điệp là nữ tử mà xem thường. Nàng từ nhỏ đã đọc thi thư, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Đêm nay ta đặc ý an bài cho Tiểu Điệp đàn một khúc nhạc để mọi người có thể đại khai nhãn giới." Đỗ Nguyệt lúc này đã quyết định phải tìm mọi cách moi lấy năm vạn lượng bạc của Lưu Phong mới thôi.
 
"Các vị khách quý, Tiểu Điệp sẽ đàn một khúc nhạc, hy vọng mọi người sẽ thích." Ngay lúc này thì tiểu nhị của thanh lâu đã cầm một cây đàn và một cái ghế lên khán đài. Tiểu Điệp khẽ ngồi xuống.
 
Đỗ Nguyệt mỉm cười quái dị nói với Lưu Phong: "Công tử mới lần đầu đến thanh lâu mà có thể gặp được Tiểu Điệp, thật là may mắn."
 
Lưu Phong cũng có chủ ý đêm này nhất định phải mang nàng rời đi. Bất chấp nàng có phù hợp với kích tình biểu diễn giả hay không thì hắn cũng phải cứu nàng, nàng chính là con của Hộ bộ thị lang Trương Trạch Toàn.
 
Lưu Phong suy đoán hẳn là Trương Trạch Toàn đang ở đại lao. Chắc cũng không biết tình cảnh của nữ nhi mình. Nếu mình cứu con gái lão, sau này nếu lão biết chắc sẽ cảm kích lắm. Đương nhiên hắn cũng phải tìm hiểu rõ nguyên nhân tại sao Trương Trạch Toàn bị nhốt trong đại lao. Muốn lợi dụng Trương Trạch Toàn điều tra Hộ Bộ thì trước hết phải cứu lão ra đã.
 
Lần trước nghe Kim Vận phu nhân nói Đông cung đối với Trương Trạch Toàn rất bất mãn, chỉ là không nghĩ Đông cung hạ thủ nhanh như vậy.
 
Ngay lúc này Tiểu Điệp đã đàn xong khúc nhạc. Hiện trường vang lên tiếng hoan hô không ngớt.
 
Đỗ Nguyệt liếc mắt nhìn Lưu Phong một cái, cười nói: "Công tử, ngươi có hài lòng không?"

Hi Du Hoa Tùng - Chương #308


Báo Lỗi Truyện
Chương 308/969