Chương 227: Chữa thương bằng Tố Nữ Tâm Kinh.


Đình Nhi thấy Lưu Phong khí sắc tốt lên một chút, vội vàng nâng lưu Phong dậy, để cho đầu hắn khẽ dựa vào ngực mình, thấp giọng nói: "chuyện cụ thể xảy ra như thế nào ta cũng không biết, vào giữa đêm hai ngày trước, ta đang lúc chuẩn bị ngũ, đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ có một đạo nhân ảnh, chờ khi ta ra ngoài xem xét trở về, đã phát hiện ngươi nằm ở trên giường của ta.
 
Ôi. nằm trong lòng ngực đàn bà. Lưu Phong nhớ đến sự việc trước khi hôn mê, là Lữ Hổ làm hắn trọng thương. Cuối cùng hắn vốn tưởng Lữ Hổ đã mất đi năng lực chiến đấu, không nghĩ rằng thân thể hắn đột nhiên biến thành một thanh kiếm màu đen cực kỳ lợi hại, gây nên thương thế hắn như vậy.
 
Nhưng rốt cuộc là ai đưa hắn đến nơi Đình Nhi?
 
"
Đình tỷ tỷ, nàng cũng không biết là ai đưa ta đến nơi này sao?"
 
Đình Nhi trong mũi sụt sịt, đau xót, rơi lệ nói: "
Không biết, người nó tu vi rất cao, ta chỉ nhìn thấy một bóng người, ngay cả cái gì cũng không phát hiện được. Cũng may bây giờ ngươi đã tỉnh rồi, hai ngày trước bộ dáng của ngươi làm ta rất sợ hãi, thật làm ta lo lắng. ngươi sẽ không tỉnh lại."
 
"
Đình tỷ tỷ, nếu thật sự ta đã chết, ngươi sẽ như thế nào. ?" Lưu Phong cố ý hỏi.
 
Cặp mắt xinh đẹp của Đình Nhi lập tức chảy xuống hai dòng nước mắt, nghẹn ngào"
Nếu đệ đệ đã chết, tỷ tỷ cũng không sống nữa."
 
Lưu Phong nghe vậy, trong lòng sung sướng, đang muốn giãy dụa đứng lên một chút, nhưng đầu óc đột nhiên choáng váng, tê rần, nhất thời lại bất tỉnh một lần nữa.
 
Đợi khi Lưu Phong tỉnh lại thì sắc trời cũng đã sáng, hẳn đã là lúc sáng sớm, ánh sáng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu đến trước giường, một mỹ phụ bạch y đang kinh ngạc ngắm nhìn bản thân mình. Nhìn kỹ vài lần, Lưu Phong mới phát hiện mỹ phụ này là người đã lâu không gặp, là Bạch Khiết. Từ lần biến mất trước đây, thời gian dài như vậy, đây là lần đầu tiên Bạch Khiết lộ diện.
 
Thấy Lưu Phong tỉnh lại, Bạch Khiết lộ ra vẻ kinh hãi, nhẹ giọng nói: "
Ngươi đã tỉnh rồi, làm ta lo lắng gần chết. !"
 
Lời nói của Bạch Khiết làm cho Lưu Phong có chút cảm động, mặc dù là đang bị thương, nhưng có hai vị đại mỹ nữ đối đãi ân cần, quan tâm cũng xứng đáng.
 
Bất quá câu nói tiếp theo của Bạch Khiết làm cho hắn có chút nhức đầu.
 
"
Tiểu tử thúi, may cho ngươi không có việc gì, vạn nhất ngươi chết đi, lão nương cũng chẳng phải đã đi theo ngươi sao. Sau này, ngươi phải thành thật một chút, đừng lúc nào cũng nghĩ đến từ"giết". Ngươi chết không sao, nhưng nếu làm liên lụy đến ta, đó là tội ác của ngươi" Bạch Khiết giận dữ nói: "Ngươi không thể tự an phận một chút hay sao?"
 
Lưu Phong cảm giác thân thể tựa hồ tốt hơn một chút, đau đớn nhẹ đi không ít, muốn ngồi dậy, thân thể vừa mới khẽ động đậy một chút, cả người tê rần, thập phần đau đớn.
 
Bạch Khiết thấy thế, cuống quít vươn ngọc thủ đỡ lấy thân thể hắn, nhẹ giọng nói: "
Đã nói ngươi rồi, đừng nhúc nhích" Sau đó cẩn thận đỡ hắn nằm xuống, hai người thân thể cùng một chỗ, miệng mũi Lưu Phong dán sát, hít đầy mùi hương đàn bà trên người Bạch Khiết.
 
Ngay khi Bạch Khiết đỡ Lưu Phong ngồi dậy, cảm giác được hai tay của Lưu Phong đang đặt trên cặp mông của mình, nhẹ nhẹ xoa bóp.
 
Bạch Khiết hơi run một chút, cũng không ngăn cản tay của Lưu Phong, mà lại lẳng lặng hưởng thu cảm giác kỳ diệu này, mặc dù chỉ là nguyên thần linh thể, nhưng bởi vì cùng Lưu Phong huyết mạch tương liên, cho nên đối với Lưu Phong mà nói, so với người thường cũng không có gì khác nhau.
 
Cứ mãi vuốt ve như thế, tiểu phúc của Lưu Phong dần dần bốc hỏa, ngay khi hắn chuẩn bị đem ngón tay thẳng tiến vào khe hở của. thì Bạch khiết đột nhiên thất kinh kêu lên một tiếng, vội vàng đứng dậy.
 
Lưu Phong trong đầu lại cảm giác mê muội, lại lâm vào hôn mê.
 
Bạch khiết hơi kinh hãi, có chút hối hận về cử động của mình, nếu không phải nàng thất thanh kêu to, Lưu Phongg cũng sẽ không tái hôn mê.
 
Tuy nhiên, nói đi cũng nói lại, cũng tại tiểu tử thúi háo sắc này. Một thân tu vi xém chút nữa bị hủy mà cũng còn bộ dáng này, ngay lúc này mà còn khinh bạc mỹ nữ.
 
Lúc ý thức Lưu Phong lâm vào bất tỉnh, hắn mơ hồ nghe tiếng Bạch Khiết kêu gọi, nhưng cũng không thể nào mở mắt ra nổi.
 
Hắn cảm giác được Bạch Khiết dùng ngón tay mềm mại tách đôi môi của hắn ra, một luồng chất lỏng thanh diệu tiến vào trong miệng hắn, chất lỏng vừa vào đã làm dịu đau đớn, cảm giác thật thoải mái không thốt nên lời.
 
Cứ trầm trầm mơ màng như vậy, bán tỉnh bán say, cũng không biết trải qua bao nhiêu thời gian, hắn rốt cuộc cũng tỉnh lại, mở mắt ra phát hiện mình đang ngồi trên giường, toàn thân trần truồng, đối diện là thân thể lả lướt của Đình Nhi đang ở sát bên, hai tay dính sát vào ngực hắn, một luồng chân nguyên đạo gia không ngừng cuồn cuộn tiến vào trong cơ thể hắn, chạy khắp kinh mạch, tu bổ lại các kinh mạch đã tổn hại, dẫn đạo chân khí đang tán loạn của hắn.
 
Đình Nhi tựa hồ rất là uể oải, sắc mặt tái nhợt, trên trán mồ hôi không ngừng chảy ra, bộ ngực theo nhịp hô hấp của nàng mà trồi sụt liên hồi, nhất kiện xiêm y cũng bị mồ hôi thấm ướt, trong suốt, dán sát vào trong người, làm lộ ra một thân thể mềm mại, trước ngực hai hột đậu màu đỏ có thể rõ ràng thấy được, Lưu Phong được một phen mãn nhãn.
 
"
Đệ đệ, ngươi đã tỉnh rồi" Đình Nhi thấy Lưu Phong lại thức tỉnh, trong lòng mừng rỡ, vẻ tiều tụy trong nháy mắt đã được thay thế bằng vẻ mừng rỡ, sung sướng.
 
Phát hiện ra ánh mắt Lưu Phong đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, gương mặt đang tái nhợt của Đình Nhi lập tức ửng đỏ.
 
"
Đệ đệ, không cho nhìn loạn, ta bây giờ đang dụng công phu bổn môn Tố Nữ Tâm Kinh để tu bổ gân mạch cho ngươi, ngươi nhanh vận dụng Thái Âm Thất Tinh huyền cùng ta phối hợp" Vào lúc khẩn yếu, Đình Nhi cũng bất chấp vẻ thẹn thùng của nữ nhi, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
 
Lưu Phong nghe vậy, vội vàng thu hồi tâm thần, nghiêm túc lại, y theo lời dặn dò của Lưu Phong bắt đầu vận chuyển Thái Âm Thất Tinh huyền phối hợp, cùng với chân nguyên Tố Nữ của Đình Nhi để tu bổ gân mạch bị trong thương của bản thân.
 
Trong suốt quá trình điều trị, thỉnh thoảng Lưu Phong nhìn chằm chằm vào hai hột đậu đỏ hồng trên ngực Đình Nhi, khiến cho Đình Nhi thiếu chút nữa phân tâm.
 
"
Đại sắc lang, lúc này không được nghĩ bậy." Đình Nhi mở mắt thoáng nhìn qua vẻ mặt Lưu Phong, trên mặt đỏ ửng, cắn răng nói: "đợi khi thương thế ngươi tốt lên, ta sẽ cho ngươi xem thoải mái."
 
Lưu Phong trong lòng mừng rỡ, nhân cơ hội nói: "
Ta còn muốn ăn. cơ."
 
Đình Nhi thiếu chút nữa nhịn không được mắng Lưu Phong. Nhưng là vì Lưu Phong, nàng tĩnh tâm lại, đình Nhi đành phải cắn răng đáp ứng yêu cầu của hắn.
 
Lưu Phong thầm khinh bỉ bản thân mình vô sỉ, khóe miệng cũng lộ ra vẻ hài lòng, tươi cười, bắt đầu ngưng thần điều tức, toàn bộ tinh thần tập trung phối hợp với Tố Nữ chân nguyên của Đình Nhi.
 
Hoàng hôn xuống, sau nỗ lực của cả hai, các gân mạch tổn hại trong cơ thể Lưu Phong rốt cuộc cũng đã được chữa trị toàn bộ. Đình Nhi hít một hơi, chậm rãi thu hồi chân nguyên, triệt thoái song chưởng, thân thể có chút suy yếu.
 
Lưu Phong ngồi đối diện nàng, ngây ngốc nhìn kỹ nàng, mũi ngọc, môi hồng trên khuôn mặt trắng nõn, nhìn xuống một cảnh phong doanh tuyết bạch có hai điểm đỏ hồng làm cho tim hắn run lên nổi niềm kỳ lạ.
 
"
Đại sắc lang, không cho nhìn lén" Đình Nhi thee5n thùng tự phủ thêm quần áo vào, ra lệnh nói: "Đệ đệ, mấy ngày nay ta đã hao phí nhiều chân nguyên rồi, thân thể có chút suy yếu, ngươi có thể đêm nay làm hộ pháp giúp ta được không?"
 
Lưu Phong vội vàng nói: "
Đình tỷ tỷ, nàng yên tâm, nàng cứ yên tâm tu luyện, có đệ đệ bên nàng bảo vệ, cho dù một con ruồi cũng đừng hòng tiến đến"
 
"
Được rồi tỷ tỷ, nàng vẫn còn chưa cởi quần áo ra sao, để nhiều quần áo sẽ bất lợi khi cơ thể bài trừ tạp chất." Nói xong Lưu Phong đưa tay cởi quần áo mà Đình Nhi vừa mặc vào.
 
Đình Nhi thoái lui, khẽ la Lưu Phong một tiếng, nhưng cũng không mặc lại.
 
Lưu Phong cũng vui sướng, thưởng thức hai điểm đỏ hồng trên bộ ngực Đình Nhi, bởi vì lúc nãy Đình Nhi đã mặt áo vào nên che mất.
 
Cẩm Y Vệ ngày đó đã thấy Đông Cung gởi người mời Lưu Phong, nên Phùng Nguyệt và Bạch Thọ cũng kiên trì cho rằng sự mất tích của Lưu Phong có liên quan rất lớn đến Đông Cung.
 
Nhưng là đêm đó, cung nữ và lính gác của hoàng cung cũng đã từng nhìn thấy Lưu Phong đã ra khỏi cửa cung.
 
Cứ như vậy, chuyện càng ngày càng trở nên phức tạp, khó giải quyết.
 
Vốn ý tứ của Bạch Thọ là muốn đem việc mất tích của Lưu Phong thượng báo cho Hoa Hạ Đại Đế. Nhưng Phùng Nguyệt lại không đồng ý. Đạo lý rất đơn giản, ngày đó Lưu Phong đã đi, mặc dù chính là do Đông Cung mời, nhưng trên thực tế là diện kiến Thái Tử Phi. Lưu Phong gặp thái tử phi, chuyện này bất kể là do ai chủ sử, chỉ cần truyền đến tai Hoa Hạ đại đế cùng hoàng tộc, đối với Lưu Phong cực kỳ bất lợi. Vì thế cẩm y vệ chẳng thể làm khác hơn là liên lạc với thế lực Phượng Viên tại kinh đô, hai thế lực đồng thời bí mật tại kinh đô triển khai tìm kiếm.
 
Việc Lưu Phong mất tích, Thái Tử Phi một nữa vui mừng. Vốn nàng vẫn hy vọng Lưu Phong có thể chết đi, như vậy sẽ không ai ngăn cản nàng chiếm đoạt Thiên Thượng Nhân Gian. Nhưng sau buổi nói chuyện đêm đó, nàng lại không hy vọng Lưu Phong sớm chết đi, bởi vì căn cứ theo lời nói Lưu Phong ngày đó, tựa hồ là muốn cảnh báo cho nàng cái gì đó. Thái Tử Phi muốn biết Lưu Phong rốt cuộc là ý tứ gì? Hắn có thật sự biết chuyện đó hay không? và hắn biết được bao nhiêu?"

 
Nàng từng nhiều lần phái Điển Vĩ đến hiện trường khém xét, kết luận mỗi lần đều giống nhau, kẻ giả mạo Lữ Hổ là Triết Biệt tướng quân đã thi triển ma kiếm, cùng Lưu Phong đồng quy vu tận.
 
Đối với kết quả chờ mong đã lâu, Thái Tử Phi lại cũng không cao hứng, bởi vì nàng trên người Lưu Phong đã lại thấy bóng dáng người xưa. Một cảm giác đã lâu dồn nén, hiện ra rất rõ ràng. Nàng rất muốn gặp Lưu Phong để hỏi rõ ràng, nhưng hết thảy đều đã muộn.
 
Nàng không biết bản thân nên vui mừng, hay là nên thương tâm.
 
Triết Biệt chết, Hoàng Thái Tôn cũng đã thu được tin tức, đối với sinh tử của Lưu Phong hắn cũng không thèm để ý. Hắn chỉ là vì Triết Biệt tướng quân mà tiếc hận.
 
Bất quá Lãnh Nguyệt tiên sinh trong lúc khám xét hiệnt rường đã đem lại tin tức làm hắn chấn động, Triết Biệt tướng quân đã chết, nhưng mà Lưu Phong còn chưa chết. Hiện trường chỉ có khí tức tử vong của Triết Biệt, nhưng không có khí tức tử vong của Lưu Phong.
 
Kể từ đó, chuyện càng trở nên phức tạp và nghiêm trọng. Lưu Phong không chết, hắn bây giờ ở đâu? Hắn có biết lai lịch của sát thủ không? Hắn có triển khai việc trả thủ không?

Hi Du Hoa Tùng - Chương #227


Báo Lỗi Truyện
Chương 227/969