Chương 208: Lão tử muốn giết người.


"Phong nhi chuẩn bị thành thân?" Chẳng biết tại sao, tâm tình Nghê Thường có chút mất mát.
 
"Đúng vậy, Phong nhi cũng đã đến lúc phải thành thân." Thùy Mị Nhi trầm giọng nói: "Ta đã nói với Đại tỷ, đại tỷ nói đến lúc đó chúng ta đều đến. Thành thân là chuyện đại sự, chúng ta vừa là thân nhân duy nhất của hắn và cũng là trưởng bối. Chẳng biết ý tam muội như thế nào?"
 
Nghê Thường cũng không có trả lời Thùy Mị Nhi, mà là hỏi: "Nhị tỷ, Phong nhi là tu chân, mà vị hôn thê của hắn là người thường, tỷ nghĩ có hợp không?"
 
Thủy Mị Nhi nghe vậy, sợ run một chút, lập tức lại hỏi: "Tam muội, chẳng lẽ ngươi phản đối Phong nhi thành thân?"
 
"Không có". Nghê Thường vội vàng giải thích: "Nhị tỷ, tỷ không nên hiểu lầm ý tứ của muội. Ý muội nói Phong nhi tương lai có thể sống mấy trăm năm thậm chí trường sinh, mà thê tử của hắn có thể sau trăm năm sẽ quy thiên. Rất khó tưởng tượng đến lúc đó Phong nhi phải như thế nào đối mặt?"
 
Thủy Mị Nhi gật đầu, nói: "Không sai, tam muội quả thật chúng ta cũng quên mất chuyện này. Nếu vậy chúng ta đi tìm đại tỷ thương nghị một chút, nếu thật sự không được, chúng ta sẽ khuyên Phong nhi hủy bỏ hôn sự này đi. Mặc dù là hoàng đế tứ hôn, nhưng mà Tứ muội ra mặt, hẳn sẽ không có vấn đề gì."
 
Nghê Thường suy nghĩ một chút, lắc đầu, nói: "Chúng ta chỉ cần nhắc nhở một chút là được, về phần nên làm như thế nào, có lẽ phải xem chủ ý của Phong nhi đi."
 
Thủy Mị Nhi không cùng Nghê Thường nói tiếp chuyện này, mà là hỏi: "Tam muội, còn nhớ không, Phong nhi đối với tiểu nha đầu của Huyền Tâm chính tông kia dường như cũng có ý tứ. Trước kia chúng ta cố ý dựa vào thân phận hai người chênh lệch mà tách rời bọn họ, bây giờ không cần rồi, tu vi của Phong nhi tiến vào Kim Đan Kỳ, chi bằng chúng ta nghĩ biện pháp tác hợp hắn với tiểu nha đầu kia."
Nghê Thường suy nghĩ một chút, nói: "Nhị tỷ nói là Đình Nhi đệ tử Thủy Nguyệt đại sư sao? Đó đúng là cô nương tốt, nhưng mà nghe nói Huyền Tâm chưởng giáo đã hứa gả nàng cho đệ tử đắc ý là Thiên Tâm.
"
Không sai, lần trước đại tỷ cũng nói qua chuyện này, bất quá ta nghe nói Đình Nhi tựa hồ không có đáp ứng. Thủy Nguyệt lão ni cô nọ hiện tại cũng vì chuyện này mà nổi giận. Ta thấy tiểu nha đầu hơn phân nửa là thích tiểu quỷ đầu nhà chúng ta." Thủy Mị Nhi cười nói: "Nghe nói tiểu nha đầu kia là một trong những đệ tử trẻ tuổi xuất sắc của Huyền Tâm chính tông, nếu trở thành tức phụ của Phiêu Hương cốc chúng ta cũng rất tốt."
Nghê Thường trầm tư một chút, nói: "
Chi bằng chúng ta tìm cơ hội nói chuyện với Phong nhi, xem ý tứ hắn thế nào?"
"
Tiểu quỷ đầu rất háo sắc, ta đoán rằng, hắn có thể muốn tất cả."
"
Hắn dám." Nghê Thường nắm chặt tay nói: "Hắn mà quá hoa tâm, cẩn thận muội sẽ thu thập hắn."
"
Tam muội, chỉ sợ đến lúc đó ngươi không đành lòng đánh hắn." Thủy Mị Nhi cười trêu nói.
"
Ai nói muội không đành lòng, nhị tỷ chờ xem." Nghê Thường hừ hừ nói.
"
Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, chúng ra trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi. Vài ngày nữa chúng ta xuống núi một chuyến." Nói xong Thủy Mị Nhi kéo tay Nghê Thường, hai người đằng vân bay đi.
Trong lúc chia tay, Thủy Mị Nhi đột nhiên hỏi: "
Tam muội, ngươi có phải là thích tiểu quỷ đầu không?"
Nghê Thường run rẩy một chút, rồi nói ngay: "
Phong nhi là một tay muội nuôi lớn, muội có thể không yêu mến hắn sao?"
"
Tam muội, ta không hỏi chuyện này." Thủy Mị Nhi sắc mặt đột nhiên chăm chú.
Nghê Thường sắc mặt khẽ biến, trong mắt hiện lên một đạo dị sắc, buồn bã nói: "
Nhị tỷ, có phải đại tỷ bảo tỷ hỏi muội hay không. Tỷ yên tâm đi, bất kể nói như thế nào, muội cũng là sư tôn của Phong nhi. Những chuyện không đúng muội sẽ không làm."
Thủy Mị Nhi đi vài bước, đột nhiên xoay người lại, đối mặt Nghê Thường nghiêm túc nói: "
Tam muội, nữ nhân tu chân cũng là nữ nhân. Là nữ nhân không nên tự mình chịu ủy khuất. Mặc kệ ngươi có quyết định gì, nhị tỷ cũng đều ủng hộ ngươi."
"
Nhị tỷ." Nghê Thường do dự một chút, cố lấy dũng khí hỏi: "Tỷ cũng thích Phong nhi sao?"
Thủy Mị Nhi cười khì một tiếng: "
Tam muội, yên tâm đi, nhị tỷ sẽ không tranh giành cùng ngươi đâu."
"
Nhị tỷ, tỷ thật đáng ghét!"
"
Ha ha, tam muội, ta phát hiện mỗi lần nói đến ngươi và tiểu quỷ đầu kia, ngươi lại giống như một tiểu cô nương chưa trưởng thành vậy."
. Lương Châu quân doanh không thể so với Di Hồng Viện, cũng vì lo cho an toàn, buổi tối Lưu Phong không có tu luyện mà ngủ như người bình thường.
Tuy nhiên giấc ngủ của hắn cuối cùng cũng bị Trương Đại Đầu sớm quấy rầy.
Lưu Phong thích ngủ lõa thể (PNT: thèng này giống mình), mặc dù ở Lương Châu quân doanh cũng không ngoại lệ, bất quá hắn mặc y phục tốc độ cũng nhanh kinh người, từ khi nghe thanh âm Trương Đại Đầu phát ra, cho đến khi Trương Đại Đầu vào trong, Lưu Phong đã mặc quần áo chỉnh tề.
"
Đại Đầu, trời còn chưa sáng, ngươi ở chỗ này gọi quái quỷ gì không để cho người ta ngủ?" Xuân mộng bị người đánh thức, Lưu Phong có vẻ cực kỳ bất mãn. Trong lúc giấc mơ, hắn đang cũng Liễu Thanh Nghi và Ân Tố Tố vui vẻ, thật vất vả mới thoát quang quần áo hai nàng, ai ngờ lại bị Trương Đại Đầu gọi một tiếng quỷ quái làm tan vỡ giấc mơ.
"
Công tử gia, trời chưa sáng, nhưng quân doanh xảy ra chuyện lớn."
 
"
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Sắc mặt Lưu Phong có chút âm trầm, vội vàng hỏi.
"
Công tử gia, chi bằng để Hàn tướng quân, Trương tướng quân hồi báo với người?"
"
Nhanh gọi đến đây a."
Hàn Tử Vân, Trương Trì và Trương Đại Đầu có quan hệ với Lưu Phong không giống nhau. Trong thời khắc khẩn cấp Hàn Tử Vân, Trương Trì muốn trực tiếp đến doanh trướng hồi báo nhưng không được, phải cho Trương Đại Đầu vào trước.
Sau khi hai người được chấp thuận, lúc này mới vội vã tiến đến.
Hàn Tử Vân sắc mặt lo lắng, vào cửa hắng giọng nói: "
Công tử, quân doanh đã xảy ra chuyện, tướng sĩ đội 3 đêm này mang mấy ngươi ra thôn trang phụ cận cướp bóc. Bây giờ còn đang phân chia chiến lợi phẩm."
Lưu Phong khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi: "
Bọn họ phạm tội lần đầu?"
Trương Trì tiến lên nói: "
Bẩm phó soái đại nhân, thuộc hạ Lữ Hổ đội 3 ngày thường thường xuyên đến các thôn gần đây đánh cướp. Vốn ngày hôm qua thuộc hạ muốn hồi báo, nhưng sợ phó soái không tin, đêm nay vừa lúc bắt gặp bọn họ gây án, nên lúc này mới đến đây bẩm cáo Nguyên soái, mời nguyên soái định đoạt."
"
Còn định đoạt gì nữa, quan binh làm cường đạo, thói đời này còn làm cho ngươi ta sống được sao?" Lưu Phong nhất thời giận dữ, quát: "Đưa ta đến xem."
. Doanh địa đội 3, đêm nay tham gia cướp bóc tổng cộng có ngàn người, bọn họ lúc này đang chia nhau chiến lợi phẩm, trên mặt mỗi người đều tràn đầy nụ cười phát tài.
Đúng lúc này thì một tiếng quát vang lên: "
Vây lại hết cho ta."
Lưu Phong mang theo hai nghìn hùng binh đội 1 vây quanh tướn sĩ đội ba. Hàn Tử Vân và Trương Trì cũng chi nhau mang theo một vạn nhân mã đội hai bao vây quân giới khố (kho quân giới), để tránh Lữ Long chó cùng rứt dậu mà phát sinh binh biến.
Lưu Phong đến bên một gã binh sĩ, ánh mắt lạnh như băng dừng lại trên người hắn làm hắn như ngồi trên kim châm, không được tự nhiên.
Trong ngực sĩ binh là một cái bao to như cái trống, miệng bao che không kín lộ ra cái vòng ngọc. Lưu Phong đoán rằng cái bao lớn đó là chiến lợi phẩm mới được chia.
"
Bên trong là cái gì?" Ngữ khí Lưu Phong rất lạnh, giống như khách địa ngục đến, khiến cho một sĩ binh bình thường tim đập thình thịch.
"
Nói, bao đồ này là ở đâu ra?" Lưu Phong rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng. Sứ mạng quân nhân là cái gì, Lưu Phong ngày hôm qua vừa mới nói qua. Nhưng đêm nay bọn họ lại trở thành cường đạo.
"
Phó soái. đại nhân. những đồ này là tiểu nhân. dùng lương bổng mua cho. vợ." Sĩ binh thân thể run rẩy, ý thức mang bao đồ dấu ở sau lưng.
Cùng lúc đó, đại bộ phận tướng sĩ tại hiện trường cũng bắt đầu tìm chỗ che dấu chiến lợi phẩm của mình, đáng tiếc là đã quá muộn, tất cả đều lọt vào mắt Lưu Phong.
"
Đồ hỗn trướng, các ngươi là đồ súc sinh. Rõ ràng là bôi nhọ hai chữ quân nhân." Lưu Phong ánh mắt tức giận, nhìn về phía các tướng sĩ đang kinh hoảng thất thố, gầm lên một tiếng.
 
Lưu Phong vẻ mặt nghiêm trọng, xoay người bước đến giữa sân, lạnh lùng nhìn qua đám sĩ binh như tặc khấu này.
 
Trong lúc này thì Trương Đại Đầu đi tới, thấp giọng nói: "
Công tử, theo tướng sĩ đội 1 đi khám sát, đêm nay bọn họ cướp bóc như mọi ngày, chẳng những cướp đồ còn cướp đoạt cả nữ nhân. Tại hiện trường phát hiện vài tên luân phiên hiếp dâm phụ nữ."
 
"
Không cần nói ta cũng biết"
 
Lưu Phong hít sâu một hơi, trong lòng bi thương nói không nên lời. Đều nói xã hội phong kiến người ăn thịt người, trước kia Lưu phong chưa từng cảm nhận được điều này. Nhưng hôm nay, hắn thật sự hiểu được cái gì gọi là người ăn thịt người. Quân đội biến tặc khấu, ai có thể tưởng tượng được, quân nhân chúng ta quay trở lại cướp đoạt tài sản của dân chúng không một tấc sắt trong tay. Xã hội như vây, còn có thể để người ta sống sao?
Gió lạnh vù vù thổi qua, một cổ sát khí từ đôi mắt mỹ lệ của hắn phát ra. Nhãn thần sắc bén này đảo qua người những sĩ binh tham gia cướp bóc, cơ hồ khiến cho mỗi người điều cảm thấy sợ hãi tử vong.
 
"
Súc sinh, các ngươi là lũ súc sinh ăn thịt người, Các ngươi chẳng những bôi nhọ chữ quân nhân thần thánh, mà còn bôi nhọ chữ nhân. Ta thật sự không thể nào tưởng tượng, quân đội chúng ta, quân nhân chúng ta lại như cường đạo giết hại dân chúng." Lưu Phong trợn mắt quát to: "Con mẹ nó, đêm nay ai cường bạo phụ nữ, bước ra cho ta."
 
Kêu lên một tiếng đau xót, ánh mắt Lưu Phong sát khí đại thịnh, sau cái phất tay, bốn gã sĩ binh như hung thần ác sác áp giải hai gã sĩ binh hoảng sợ vạn phần tới trước mặt Lưu Phong. Trương Đại Đầu bên cạnh sớm hồi báo: "
Công tử, theo những người mục kích báo lại, hai phụ nữ bị cường bạo hại chết là do hai người bọn họ gây nên. Hai người này là thân tín của Lữ Long, ngày thường trong quân doanh không để quân kỷ vào mắt, thậm chí còn giết người. Đêm nay hai người bọn hắn tham dự chỉ huy."
 
"
Súc sinh, mau mang ra chém." Lưu Phong hai kiếp làm người, bình sinh đây là lần đầu tiên trong lòng bạo phát ý muốn giết người mãnh liệt như vậy. Súc sinh như vậy không giết, quả thực là không có thiên lý.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #208


Báo Lỗi Truyện
Chương 208/969