Chương 02: Tuyệt Sắc Sư Tôn – Nghê Thường


Phong nhi, tuy là lời người xưa quả có nói như vậy nhưng ngươi cũng không được lười nhác chỉ trông mong vào phúc vận là không đủ mà còn phải có sự nỗ lực của bản thân nữa mới được.

"Đại sư tôn giáo huấn rất đúng, Phong nhi nhất định sẽ ghi nhớ lời nói của người, chăm chỉ tu luyện." Đối với người mang ý thức của thời hiện đại như hắn thì một đạo lý nhỏ như thế này đương nhiên hắn hoàn toàn thông suốt.

"Được rồi. ngươi biết thế là rất tốt."

Tần Thủy Dao chợt nhìn hắn nói:

-Phong nhi, chuyện thần đan quả thực là trong truyền thuyết đã từng tồn tại và được ghi trong các điển tịch của Phiêu Hương cốc. Đáng tiếc là cho đến nay thì phương pháp chế luyện đan dược đã bị thất truyền, không ai còn có thể luyện chế nữa.

Nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ thất vọng của hắn, Tần Thủy Dao nhẹ nhàng nói tiếp:

-Ngươi cũng không cần nản chí như thế, đợi khi nào linh quả trong Bách Thảo viên trưởng thành, khi đó nhất định vi sư sẽ ban cho ngươi tẩm bổ vậy. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta mau trở về thôi.

"Đại sư tôn, người cứ về trước, Phong nhi ở đây, ngẫm nghĩ về việc tu luyện của mình một chút."

Tần Thủy Dao lập tức gật đầu, nói:

-Không sao! Bất quá nên trở về sớm một chút.

Nói xong nàng quay người chuyển bước rời đi. Đột nhiên như nhớ ra điều gì quan trọng, Tần Thủy Dao quay lại nói:

-Ngươi tuyệt đối không được qua ranh giới của tảng đá này. Đó không phải là địa phận của Phiêu Hương cốc chúng ta nữa.

"Sư tôn cứ yên tâm, Phong nhi biết rồi, nhất định sẽ không gây ra chuyện gì đâu."

Tần Thủy Dao rời khỏi, hắn lập tức tìm một khối đá lớn, ngồi xuống, si ngốc nhìn ánh trăng sáng trên cao. Tâm trạng không khỏi nổi lên một cảm giác bi thương.

Ba năm trước đây cũng vào một đêm trăng tròn như vậy, hắn vừa lãnh lương, cùng bạn gái đi dạo bằng xe đạp tại một vùng ngoại ô, không ngờ bị một chiếc xe chuyên dụng của nhà nông đâm vào. May mắn là trong thời khắc cuối cùng hắn đã kịp đẩy nàng ra khỏi hiện trường, ngoài một chút thương tổn ngoài da thì nàng không hề hấn gì. Cho tới bây giờ Lưu Phong vẫn nhớ rất rõ cảm giác của hắn lúc đó. Khi đó hắn chỉ thấy toàn thân đau đớn kịch liệt, đầu đau như búa bổ, không kìm được hộc ra một ngụm máu tươi, sau đó hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê. Cũng may là người lái xe gây tai nạn còn có lương tâm, giúp Đình Nhi đem hắn vào bệnh viện cấp cứu. Từ khi vào bệnh viện, hắn hoàn toàn ở trong tình trạng nửa mê, nửa tỉnh, hắn chỉ còn nhớ là cha mẹ, bằng hữu của hắn từng nhóm một đều đến thăm hỏi. Duy chỉ có Đình Nhi là không lúc nào rời khỏi giường bệnh của hắn nửa bước. Đáng tiếc là hắn mất máu quá nhiều, vô phương cứu chữa, cuối cùng cũng kết thúc tính mạng. Ký ức cuối cùng của hắn chính là ánh mắt tuyệt vọng của Đình Nhi, nàng nắm tay hắn, cắn môi, khóc rống lên nói: "Trọn đời này em chỉ yêu một mình anh. Anh hãy chờ em, em sẽ xuống địa phủ tìm anh."

"Không biết nha đầu ngốc nghếch kia bây giờ như thế nào? Nếu nàng tự tử đi tìm hắn như lời nàng nói thì khoảng thời gian ba năm có lẽ đã đến lúc nàng và hắn gặp lại nhau."

"Ài!"

Bất quá hắn lập tức bỏ đi suy nghĩ hoang đường này, hắn biết hắn và Đình Nhi không thể gặp lại nhau nữa. Vứt bỏ được ý nghĩ này đi, hắn lại trở nên hoạt bát như trước, miệng lại nhoe nhoẻn cười, lẩm bẩm nói:

-Lão tặc Thiên cũng thật là có ý trêu ngươi. Đã cho mình sống lại, không ngờ lại mang mình đến thế giới xa lạ này.

Có lẽ đây chính là vận mệnh!

"Đình Nhi, xin lỗi em, đành phải quên nhau vậy. Ta cũng không còn lựa chọn nào khác. Đành phải bắt đầu một cuộc sống mới vậy."

Bất quá Lưu Phong tuyệt đối không phải là người dễ dàng đầu hàng, hắn suy nghĩ một lúc, đoạn lắc đầu, mắt nhìn lên trời, nghiêm mặt nói:

-Vận mệnh! Ta sẽ không dễ dàng đầu hàng ngươi đâu.

"Hi hi!"

Ngay lúc này, một tràng cười trong trẻo vang lên, một mùi lãnh hương quen thuộc ùa vào mũi của hắn. Lưu Phong ngẩng đầu lên, bên cạnh thủy đàm cách đó không xa một hắc y nữ tử, quần áo gọn gàng, bó sát thân mình, tôn lên những đường cong tuyệt mỹ của cơ thể. Đôi chân trần xinh xắn như châu như ngọc, da thịt trắng như tuyết hé lộ, quả thực là một mị lực rất khó cưỡng lại.

"Tam sư tôn, người sao lại đi đến đây?" Lưu Phong hai mắt sáng ngời, chớp mắt đã thấy một bóng người đứng trước mặt hắn. Người này chính là tam sư tôn của hắn tên là Nghê Thường. Trong bốn vị sư tôn thì Nghê Thường là người thương yêu hắn nhất, bình thường nếu Lưu Phong phạm phải một lỗi lầm nào đó thì Nghê Thường luôn luôn là người đứng ra bênh vực hắn, không để cho hắn phải chịu nhiều ủy khuất.

"Ta nghe đại sư tỉ nói ngươi đang ở chỗ này minh tưởng, bản thân lại đang nhàn rỗi nên đến đây, nhìn dáng vẻ của ngươi hình như tựa hồ như đang suy nghĩ nhiều lắm phải không?"

Nghê Thường nói xong khẽ vuơn ngón tay ngọc ngà của mình dí nhẹ lên trán Lưu Phong, đoạn nói:

-Ngươi đấy, tuổi còn nhỏ mà sao mang nhiều tâm sự thế? Có chuyện gì cứ tâm sự với ta, tam sư tôn nhất định sẽ giúp ngươi giải quyết.

"Ngón tay thon thả, mềm mại, trắng nõn. Quả thực là rất đẹp!" Lưu Phong không muốn tam sư tôn chú ý đến dáng vẻ lúc nãy của hắn nên lập tức chuyển sang chủ đề khác ngay.

"Phong nhi, miệng lưỡi của ngươi càng ngày càng lợi hại, giống như miệng lưỡi của nam nhân, đáng tiếc không thể tin được." Nghê Thường bề ngoài thì nói như vậy nhưng trong lòng thực ra cảm thấy rất ngọt ngào. Mặc dù Lưu Phong chỉ là một đứa nhỏ mười ba tuổi thế nhưng phụ nữ nào mà lại không muốn người khác khen mình đẹp cơ chứ.

Lưu Phong lập tức trên miệng xuất hiện nụ cười tươi rói, cũng là chiêu bài quen thuộc của hắn, đoạn nói:

-Tam sư tôn, người biết không? Ưu điểm lớn nhất của Phong nhi là không hề biết nói dối. Những lời Phong nhi nói ra đều là sự thật. Người chính là nữ tử xinh đẹp nhất mà Phong nhi từng gặp.

Nói xong sắc mặt của Lưu Phong đột nhiên cũng có chút ửng đỏ. Vốn dĩ hắn cũng hơi cảm thấy hổ thẹn với lương tâm của mình. Những lời lẽ này, một khoảnh khắc trước hắn cũng đã nói với đại sư tôn Tần Thủy Dao.

"Tiểu quỷ, ngươi thật là. Thôi được rồi, ta nghe đại sư tỉ nói qua. Khi thời gian chín mùi người sẽ dẫn ngươi đến Bách Thảo viên. Nghe ta nói đây, khi đến đó dù thế nào thì ngươi cũng phải ăn được "Thất Diệp Hỏa Long quả". Nếu ăn được thì sẽ rất có lợi cho việc tu luyện của ngươi sau này.

Lưu Phong nghe xong nhất thời mừng rỡ nói:

-Nghê Thường sư tôn, người quả thật là rất tốt với đồ nhi.
Nói xong hắn thừa cơ nhào vào lòng Nghê Thường, dụi dụi đầu vào ngọc nhũ của nàng. Hân hoan thưởng thức mùi vị của "
đậu hũ non".

Nghê Thường hoàn toàn không đề phòng, nàng cũng chẳng bao giờ nghĩ ra được là trong đầu tên hài tử mười ba tuổi này lại có ý nghĩ đen tối như vậy.

"
Phong nhi, nghe ta nói đây." Nghê Thường lập tức đẩy hắn ra nghiêm mặt nói.

"
Thất Diệp Hỏa Long quả chính là một vật chí cương chí dương, dành cho người hữu duyên, ngươi có ăn được hay không còn phải trông vào vận khí của ngươi nữa. Bất quá ta nhắc nhở ngươi là khi đó nhất định phải cố gắng nắm bắt lấy cơ hội nếu có."

Nói xong Nghê Thường chợt trở nên ngập ngừng, tựa hồ nửa muốn nói, nửa lại không muốn nói nữa.

Lưu Phong cảm thấy kỳ quái vội nói:

-Sư tôn, người có chuyện gì muốn nói với Phong nhi vậy?
Nghê Thường do dự một lúc, đoạn nói:

-Phong nhi, có một chuyện ta muốn hỏi ngươi, ngươi nhất định phải thật thà trả lời cho ta.

"
Người hỏi đi, chỉ cần Phong nhi biết, nhất định sẽ không giấu diếm sư tôn." Lưu Phong nghiêm nghị nhìn vị sư tôn của mình mà nói.

Nghê Thường đột nhiên đỏ mặt hỏi:

-Phong nhi cho đến bây giờ vẫn là đồng tử đúng không?
Sự thật là Nghê Thường hỏi như vậy hơi thừa, Lưu Phong từ bảy tuổi đã ở Phiêu Hương cốc, cho đến nay cũng chưa hề đi ra ngoài. Tại Phiêu Hương cốc cũng chỉ có bốn người con gái mà thôi, Lưu Phong đương nhiên vẫn là đồng tử. Bất quá cũng không thể trách nàng, một người con gái chỉ biết tu luyện, không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài cho nên đối với chuyện nam nữ tựa hồ cũng chỉ là hiểu một cách đại khái mà thôi.

Lưu Phong lúc này đã hoàn toàn minh bạch tại sao sư tôn của hắn lại có thần sắc quái dị như vậy.

Lưu Phong trước kia mười hai tuổi đã xem dâm thư, mười bốn tuổi đã xem phim XXX, mười sáu tuổi, vào một buổi tối, không kìm được hắn đã dùng tay "
tự sướng". Sau đó gặp gỡ Đình Nhi suốt một năm chỉ tiến tới từng bước mà thôi, chưa hề đi quá giới hạn. Hắn lúc này đang bối rối, không biết tại thế giới cổ đại này "tự sướng" có tính là thất thân hay không nữa. Đột nhiên một sáng lóe lên trong đầu Lưu Phong. Thân thể lúc trước của hắn đâu phải là thân thể của hài tử mười ba tuổi này đâu. Đương nhiên là thân thể này vẫn còn là đồng tử. Nghĩ tới đây hắn thoải mái trả lời:

-Sư tôn, Phong nhi chỉ là một hài tử, đương nhiên vẫn là thân đồng tử.

"
Ngươi vẫn là đồng tử vậy thì ta yên tâm rồi." Nghê Thường mỉm cười nói.

Đột nhiên Lưu Phong lại muốn tìm hiểu xem nguyên nhân tại sao tam sư tôn của hắn lại hỏi hắn về vấn đề này. Chẳng lẽ. Trong đầu của hắn lập tức nhớ ra trong các cuốn tiểu thuyết mà hắn từng đọc có đề cập đến nam nữ song tu thuật, phương pháp tu luyện này khả dĩ sẽ làm cho tu vi tu luyện tăng lên rất nhanh chóng. Chẳng lẽ Nghê Thường hỏi ta là vì việc này?

Nghĩ đến đây, tinh thần của hắn trở nên kích động, phải cố bình tĩnh lại tâm tình, trở lại bộ mặt của một hài tử.

"
Tam sư tôn, nếu người cần tấm thân đồng tử này của Phong nhi thì Phong nhi sẽ dâng tặng cho người." Nghê Thường nghe vậy lập tức sửng sốt, nét mặt ửng đỏ, mỉm cười dí tay vào trán hắn nói:

-Tiểu quỷ này, suy nghĩ bậy bạ gì thế. Ai mà thèm."
Nghê Thường nhất thời bị hắn làm cho dở khóc dở cười, không nghĩ mình vì hảo ý lại làm Lưu Phong suy diễn thành ý tứ kia.

Lưu Phong lúc này thầm nghĩ: "Sư tôn cũng thật là e thẹn, chuyện như vậy mà cũng không dám thừa nhận. Bất quá ta sẽ có cách, chuyện này cần vận dụng một chút kiến thức về tâm lý lúc trước, ắt sẽ thành công."

Nghê Thường nhìn thấy ánh mắt Lưu Phong có vẻ gian xảo, liền nghiêm mặt nói:

-Tiểu quỷ, ngươi tâm ma loạn tưởng, coi chừng ta sẽ bảo đại sư tỉ phạt ngươi đấy.

Lưu Phong thấy sư tôn, ngữ khí nghiêm túc, dáng vẻ nghiêm trang, hoàn toàn không có vẻ đùa cợt: "không lẽ ta suy đoán sai hay sao?"

"Tam sư tôn bớt giận, vừa rồi Phong nhi chỉ nói đùa với người mà thôi."

"Hừ! Phong nhi có biết vì sao ta hỏi ngươi có còn là đồng tử là vì nguyên nhân gì hay không?"

Lưu Phong vội vàng nói:

-Tam sư tôn là vì muốn tốt cho ta, thân ta là người tu đạo phải giữ gìn cho thanh khiết, không nên làm những việc xấu xa.
Nghê Thường đang tức giận, nhìn bộ dạng như ông cụ non của Lưu Phong, bất giác cũng phải phì cười.

"Cũng không phải nghiêm trọng như vậy, kỳ thực ta định nói với ngươi phục dụng "Thất Diệp Hỏa Long quả" nhất định phải là đồng tử thì mới có thể hấp thu được tính chất chí cương chí dương của nó. Nếu không còn thân đồng tử thì có ăn được linh quả này cũng chẳng có tác dụng gì cả.

Lưu Phong nhất thời chưng hửng, ý nghĩ đang bay bổng trên cao đột nhiên bị rớt phịch xuống mặt đất. Té ra là hắn đã hiểu sai ý nghĩ của tam sư tôn. Nàng chỉ là ý tứ đàng hoàng đứng đắn, còn hắn lại suy diễn theo cái đầu óc đen tối của mình.

"
Được rồi. Tiểu quỷ, ngươi sao lại ngẩn người ra như thế? Mà sao ta để ý thấy ba năm gần đây ngươi rất kỳ lạ, hoàn toàn không giống lúc trước. Mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng lúc nào cũng cứ như là một người mang tâm sự trùng trùng vậy." Nghê Thường không muốn dây dưa với hắn về chuyện đồng tử nữa, không khéo nàng lại gặp rắc rối với tên tiểu quỷ này đây.
 

Hi Du Hoa Tùng - Chương #2


Báo Lỗi Truyện
Chương 2/969