Chương 165: Sự Hấp Dẫn Của Bạch Khiết.


Đương nhiên ta nói rồi, ta trước giờ chưa từng thử qua người nào ngàn tuổi như ngươi cả. Lưu Phong vỗ vỗ vào mỹ đồn của Bạch Khiết vài cái, đột nhiên đẩy nàng ra, xoay người ngồi dậy, mỉm cười nói: "Ta không rõ vì sao ngươi biểu hiện lần trước và lần này lại khác nhau như vậy?" Nếu không phải hắn phát hiện ra trong ánh mắt của Bạch Khiết có chút gian xảo thì phỏng chừng đã cùng nàng lên đỉnh Vu Sơn rồi. Nhưng bây giờ hắn phải cẩn thận một chút. Hắn cũng không muốn vì sắc tình mà hại thân.
 
Bạch Khiết trong lòng chấn động, nàng đã hết lòng câu dẫn dụ hoặc hắn nhưng Lưu Phong vẫn có thể thản nhiên kìm chế, sự thật này quả thật làm cho nàng khó có thể tin được.
 
Sự thật thì hắn cho đến bây giờ vẫn giữ được sự tỉnh táo cũng chính là nhờ Bạch Khiết ban cho. Bản đầy đủ của Thái Âm Thất Tinh Huyền chẳng những khiến cho tốc độ tu luyện của hắn nhanh hơn mà còn làm cho tinh thần lực trở nên mạnh mẽ hơn. Tinh thần mạnh mẽ hợp cùng lí trí đã khiến cho Lưu Phong có thể trong tình huống này đè nén dục vọng trong lòng.
 
"Ta không hiểu, công tử nói rõ hơn đi." Bạch Khiết khẽ cười một tiếng, giống như u linh, thân thể mềm mại nhu nhuyễn, phảng phất như không xương, áp sát người Lưu Phong, hơi nóng thơm ngát, phả ra đầy mặt hắn, ánh mắt sâu thẳm lả lơi nói: "Công tử, phải chăng là người sợ hãi nên kiếm cớ thoái thác chăng?"
 
Lưu Phong khẽ cười một tiếng, đưa tay kéo sát nàng vào ngực mình, để cho nàng ngồi lên đùi nói: "Thực ra cuối cùng ngươi có ý đồ gì?"
 
Bạch Khiết liếc mắt nhìn Lưu Phong, tiếp tục gắt giọng nói: "Công tử, ngươi và ta bây giờ là cùng hội cùng thuyền. Ngươi nghĩ ta muốn hại ngươi sao?" Nói xong ôn nhu liếc mắt, cặp mắt trong suốt vũ mị tỏa ra tình ý liên mien không dứt.
 
Lưu Phong cũng có chút động tâm. Hắn suy nghĩ cũng thấy đúng như nàng nói. Bạch Khiết không cần phải làm hại mình. Tình huống bây giờ nếu Bạch Khiết tách rời hắn ra thì cũng rất dễ gặp nguy hiểm.
 
Có ý nghĩ này, tà niệm trong lòng hắn lại nổi lên. Hắn ôm lấy thân thể của nàng, đặt lên giường.
 
Bạch Khiết ngượng ngùng dựa nhẹ đầu vào ngực hắn. Khe khẽ thở nhẹ ra hương thơm của thục nữ thực làm say động lòng người.
 
Lưu Phong cảm thấy kích động, hai tay ôm lấy mặt nàng cúi đầu hôn lấy Bạch Khiết.
 
Bạch Khiết do dự một chút nhưng đôi môi của hắn không để cho nàng suy nghĩ, lập tức khóa chặt lấy miệng nàng, một sự kích thích, ấm nóng từ đầu lưỡi Lưu Phong tràn sang, quấn lấy lưỡi nàng.
 
Tịch mịch đã lâu lắm rồi cho nên thân thể Bạch Khiết thật sự rất mẫn cảm, bị Lưu Phong kích thích nhất thời hai má ửng hồng, hơi thở trở nên gấp gáp. Đôi mắt phát tán ra quang huy tràn đầy nhục dục.
 
Hai tay của Lưu Phong bắt đầu chu du trên thân thể nàng, xoa miết, cấu véo, vuốt ve đủ mọi loại thủ pháp. Nguyên thần thể của Bạch Khiết trước đây Lưu Phong chưa hề được hưởng thụ, nay phải hảo hảo thi triển chân công phu trên giường. Hai tay hắn rốt cuộc đã di chuyển dần xuống dưới, đặt lên cặp mông xinh đẹp tròn trĩnh của nàng.
 
Nhẹ nhàng cởi bỏ hết xiêm y của Bạch Khiết ra. Một thân thể tuyệt mỹ lồ lộ hiện ra trước mắt Lưu Phong. Chỉ thấy thân thể nàng đầy đặn, eo thon, hạ thân trơn láng mịn màng, cặp chân thon dài xinh xắn, hợp với vùng tam giác đào nguyên nhô cao. Lưu Phong không khỏi cảm thán thốt lên tại sao lão thiên lại có thể tạo ra vưu vật như vậy.
 
Lưu Phong lập tức ôm lấy thân thể trần trụi, mịn màng, mềm mại vào trong lòng say mê kích thích.
 
Ngay khi hắn trút bỏ quần áo của mình, chuẩn bị xua quân tiến nhập động đào thì Bạch Khiết đột nhiên đẩy hắn ra nói: "Đừng!"
 
Thanh âm này vang lên nhất thời làm hắn tỉnh táo lại.
 
"Ngươi sợ?" Lưu Phong bị hỏa dục thiêu đốt đến cùng cực, đến thời khắc quyết định laị bị cự tuyệt, trong lòng không khỏi tức giận.
 
Bạch Khiết thu hồi lại bộ dáng phóng đãng lúc nãy, nghiêm mặt nói: "Ta không phải là sợ nhưng ta muốn tốt cho ngươi."
 
"Muốn tốt cho ta?" Lưu Phong lại thêm một trận buồn bực. Nếu muốn tốt cho ta thì ngươi nên để cho ta thỏa mãn, lại nửa đường bỏ cuộc như vậy? Khoa học hiện đại đã chứng minh nếu cứ liên tục diễn ra như vậy sẽ rất dễ trở thành liệt dương.
 
"Ta biết trong lòng ngươi đang nghĩ cái gì nhưng ta thực sự đã kịp thời thu tay lại là vì muốn tốt cho ngươi. Có một số chuyện ngươi còn chưa biết. Tu vi của người và ta cách biệt rất lớn. Nếu cùng ta giao hoan thì một thân tu vi của ngươi sẽ bị ta hấp thu, lúc đó ngươi sẽ biến thành phế nhân."
 
Bạch Khiết giải thích thật làm cho Lưu Phong chấn động.
 
Bất quá Lưu Phong vẫn không thể nào tin được. Vì lần trước khi hắn uy hiếp nàng thì nàng có vẻ rất là sợ hãi. Hơn nữa nếu nàng hại chết mình thì chính nàng cũng không phải là sẽ chết sao?
 
"Không nên hoài nghi lời ta nói. Nói thật cho ngươi biết. Chúng ta vốn là tâm thần linh thông. Nếu ta có thể hấp thu tu vi của ngươi thì nguyên thần của ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Đến lúc đó cho dù không có ngươi trợ giúp thì ta cũng có thể tùy ý đi lại. Nếu không phải gặp phải cao thủ tuyệt đỉnh thì ta cũng không có gì phải e sợ cả."
 
Lưu Phong trong ánh mắt hiện lên vẻ tức giận, âm thanh lạnh lùng nói: "Tại sao đã như vậy ngươi cuối cùng lại buông tha ta?"
 
Bạch Khiết cười cười nói: "Ngươi đừng tức giận, cứ nghe ta nói đã."
 
Dừng một chút Bạch Khiết tiếp tục nói: "Ba ngày trước ta cảm ứng được một phần nguyên thần khác của ta dao động. Nàng ta dường như bị một lực lượng cường đại phong ấn. Ta muốn đi cứu nàng. Nếu muốn cứu nàng thì ta phải có lực lượng cường hãn. Hấp thụ tu vi của ngươi là ta có thể trong thời gian ngắn tăng cường thực lực."
 
 
 
Lưu Phong nghe vậy lạnh nhạt nói: "Lý do như vậy, tại sao ngươi lại bỏ qua cơ hội vừa rồi?"
 
Bạch Khiết hờ hững nói: "Nếu ta nói ta không muốn làm hại ngươi. Ngươi có tin không?"
 
Lưu Phong lắc đầu nói: "Ngươi đừng cho ta là kẻ ngu."
 
Bạch Khiết thở dài một tiếng nói: "Ta biết ngươi không tin nhưng thực sự có một nguyên nhân khiến ta thay đổi chủ ý. Điều này rất quan trọng."
 
"Nguyên nhân gì vậy?" Lưu Phong sắc mặt không thay đổi hỏi.
 
"Bởi vì vừa rồi ta đã mất đi cảm ứng của nàng. Cho dù có hấp thụ được tu vi của ngươi thì ta cũng không thể nào tìm được nàng ta nữa. Không bằng tiếp tục hợp tác với ngươi."
 
Lưu Phong khó chịu nói: "Theo ngươi nói thì ta phải cảm tạ ngươi đã nhân từ?"
 
Bạch Khiết cười một tiếng nói: "ngươi dường như là rất tức giận. Kỳ thật ngươi rất may mắn. Vừa rồi ngươi đã thoát nạn. Yên tâm. Làm cho ngươi không vui ta sẽ bồi thường cho ngươi."
 
Lưu Phong vội khoát tay nói: "Được rồi, đại tỷ của ta. Ta không dám nhận hậu ý của ngươi, bất quá ta sẽ một phen cưỡi lão bà ngươi, dày vò một phen mới hả dạ."
 
Bạch Khiết hừ một tiếng nói: "Ngươi tưởng tượng cái gì vậy? Ngươi muốn cùng ta giao hoan. Ta là nguyên thần thể, hơn nữa tu vi hai ta chênh lệnh. Cho dù ta không chủ động thì cũng tự động hấp thu tu vi của ngươi."
 
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lưu Phong, Bạch Khiết tiếp tục nói: "Ta đã nghiên cứu qua Thất Tinh kiếm quyết của ngươi. Từ đó hiểu được rất nhiều sơ hở. Mấy ngày nay ta đã sửa lại những chỗ không phù hợp của nó. Bây giờ sẽ truyền lại cho ngươi."
 
 
Đem Thất Tinh kiếm quyết truyền lại cho Lưu Phong xong. Bạch Khiết liền chui lại vào Tam Phân Quy Nguyên Đan.
 
Lưu Phong cẩn thận nghiên cứu Thất Tinh kiếm quyết đã được sửa đổi. Âm thầm kinh ngạc. Lão bà này quả nhiên là kiến thức thật uyên bác.
 
Rời khỏi phòng thì đã là nửa đêm.
 
Liễu Thanh Nghi đã ngủ tại phòng của Bạch Vũ. Lưu Phong thật sự thất vọng. Hỏa dục bị Bạch Khiết khơi dậy, bây giờ tìm ai để dập tắt đây chứ?
 
Ánh trăng đêm nay rất sáng. Lưu Phong cũng nhân tiện đi ra Di Hồng viện, do dự không biết có nên tìm Ân Tố Tố hay không. Bây giờ đến đó thì đã muộn. Ảnh hưởng đến giấc ngủ của nàng xem ra cũng không phải là việc tốt.
 
Chính là đang phân vân thì Lưu Phong nghe được từ tiếng gió đêm truyền lại có người gọi mình là thiếu gia.
 
Quay đầu nhìn lại đã thấy Tố Nương, quản gia của Phượng viên đi đến, nói: "Thiếu gia, đã trễ thế này, sao người con chưa đi nghỉ?"
 
Lưu Phong bước đến, cười nói: "Ra là Tố Nương tỷ tỷ. Đã trễ như vậy sao tỷ vẫn chưa ngủ?"
 
Tố Nương khẽ cười nói: "Gần đây chung quanh Phượng viên có chút không bình thường cho nên chủ nhân bảo ta buổi tối nên chú ý xem xét."
 
Lưu Phong kinh hãi hỏi: "Có người đến Phượng viên làm loạn ư?"
 
Tố Nương lắc đầu nói: "Làm loạn thì chưa. Chỉ là xuất hiện bí ẩn ở ngoại vi Phượng viên mà thôi. Chủ nhân nói những người này rất có thể vì công tử mà đến."
 
"Vì ta mà đến?" Lưu Phong vẻ mặt ủy khuất nói: "Ta có đắc tội với ai đâu chứ? Bọn người này là ai? Có lợi hại không?"
 
Tố Nương do dự một chút nói: "Ngày hôm qua có một người là Kim Đan sơ kỳ cao thủ, đã bị chủ nhân đuổi đi. Ngoài ra chỉ có mấy người là Ích Cốc kỳ. Cũng không cần để tâm lắm."
 
"Được rồi. Thiếu gia, chúc mừng ngươi nhé. Không nghĩ tới Thiên Thượng Nhân Gian, một sản nghiệp lớn như vậy lại do một tay người làm nên." Chuyện của Thiên Thượng Nhân Gian Tố Nương cũng chỉ mới biết vài ngày nay. Nàng mới đầu còn không tin nhưng sau khi chính miệng Trương Mỹ Nhân nói ra thì nàng phải tin đó là sự thật. Trước đây nàng cứ tưởng mình hiểu rất rõ Lưu Phong. Xem ra bây giờ nàng chỉ là hiểu một chút bề ngoài của hắn thôi.
 
Hơn nữa mấy ngày trước Trương Mỹ Nhân cũng đã nói với nàng chuyện Lưu Phong lần đầu hạ sơn cũng không bị Xuân Hạnh lây bệnh hoa liễu.
 
Nói cách khác là âm mưu các nàng xếp đặt đã bị Lưu Phong hoàn toàn phá vỡ. Từ việc này có thể thấy hắn là người cơ trí như thế nào.
 
Mấy ngày nay ngay cả Trương Mỹ Nhân cũng phải thay đổi cách nhìn đối với Lưu Phong. Từ từ thay đổi thái độ giống như trước đây không hề có thù oán gì vậy.
 
Trương Mỹ Nhân thù ghét Lưu Phong, Tố Nương cũng hiểu rất rõ. Đơn giản chính là vị Lưu Phong chính là mẫu người mà nữ nhân rất thích.
 
Theo thế cục trước mắt thì Lưu Phong bên trong có Phi nhi, bên ngoài có Thiên Thượng Nhân Gian. Nên Trương Mỹ Nhân cũng không còn dám coi thường hắn nữa.
 
"Kỳ thật cũng không có gì" Lưu Phong cười hắc hắc thay đổi chủ đề, nói: "Tố Nương tỷ tỷ. ta đưa nội y mới cho người, có thích hợp hay không? Ngày mai ta sẽ đưa thêm cho ngươi một ít."

Hi Du Hoa Tùng - Chương #165


Báo Lỗi Truyện
Chương 165/969