Chương 127: Hôn sự của Vương Đông Đông.


Bạch Vũ đang muốn ngồi xuống, không nghĩ tới Lưu Phong đột nhiên tiến lên nói: "Tiểu muội, hôm nay không phải xử lý chuyện của Bạch gia thương hội sao? Mau chuẩn bị mọi việc đi chứ."
 
Cũng may là Liễu Thanh Nghi cơ trí, tranh thủ cười một cái nói: "Đây là nghĩa muội kết bái của công tử, Bạch Vũ muội muội."
 
"Thì ra là nghĩa muội kết bái!" Đình Nhi thản nhiên cười, có chút mỉa mai. Ghen tuông nửa ngày té ra là mình đã hiểu lầm.
 
"Muội muội, ngươi có việc phải đi sao?" Liễu Thanh Nghi thấy sắc mặt Đình Nhi đã hòa hoãn rất nhiều, vội vàng kéo Bạch Vũ đi ra ngoài.
 
Lưu Phong cười cười nhìn Đình Nhi nói: "Đình tỷ tỷ không phải là xem Bạch Vũ là tình địch đấy chứ?"
 
 
"Hừ!" Đình Nhi mặc dù bị Lưu Phong nói trúng tim đen. Thế nhưng ngoài miệng lại không thừa nhận. Nàng bĩu môi nói: "Hoa tâm xảo ngữ."
 
Liễu Thanh Nghi vừa quay lại, nghe được câu nói hoa tâm xảo ngữ, trong lòng khẽ giật mình, thậm chí có cảm giác như mình bị bắt quả tang gian dâm trên giường vậy.
 
 
"Cái kia. ha ha. Thanh Nghi tỷ tỷ, Đình tỷ tỷ, hai người nói chuyện nhé. Ta đi xem Linh nhi." Cùng ở một chỗ với hai nữ nhân này, Lưu Phong có chút mất tự nhiên. Mặc dù hắn với Liễu Thanh Nghi danh nghĩa là quan hệ chủ tớ thế nhưng hai người lâu nay đã ngủ cùng giường. Ánh mắt, vẻ mặt đều không giống người bình thường. Để tránh sự ngại ngùng cho nhau, Lưu Phong nghĩ hay nhất chính là tẩu vi thượng sách.
 
 
Tổng hành dinh của Giang Nam tuần phủ.
 
Vương Đức Vọng từ Tĩnh vương phủ trở về, sắc mặt u ám, âm trầm. Hễ thấy ai không vừa mắt là động nộ, ngay cả người có đức cao vọng trọng như quản gia cũng bị hắn chửi cho một trận.
 
Đến trưa lão cho người gọi Vương Bảo Nhi đến.
 
Vương Bảo Nhi thấy phụ thân vẻ mặt tức giận vội vàng hỏi: "Cha, là ai chọc giận người? Nói cho hài nhi biết, hài nhi sẽ làm cho người hết giận."
 
Vương Đức Vọng hừ lạnh một tiếng, nói: "Hết giận? Ngươi làm được sao?"
 
Đùa à? Ta đường đường là Cẩm y vệ bách hộ. Đừng xem thường Bách hộ quan viên. Mặc dù quan tước này thoạt nhìn thì cho là nhỏ bé nhưng cũng có đầy đủ các quyền lợi bổng lộc không kém ai. Hiện nay ai mà không phải nể mặt mũi của Cẩm y vệ chứ? Ta là Cẩm y vệ, ta lại sợ ai? Vương Bảo Nhi thần sắc lẫm liệt nói: "Cha, có một chuyện hài nhi chưa nói cho người biết. Hài nhi bây giờ đã làm quan."
 
"Ngươi làm quan?" Vương Đức Vọng nhất thời sửng sốt, thậm chí quên cả buồn bực trong lòng hỏi: "Bảo Nhi, ngươi làm quan, ngươi làm quan gì? Trước đây ngươi không muốn làm quan mà?" Chẳng lẽ thời thế thay đổi, mặt trời mọc từ hướng tây? Từ nhỏ Vương Bảo Nhi đôi với chuyện làm quan rất chán ghét, không hiểu cái gì có thể làm thay đổi tính tình tên khuyển tử này nhanh như vậy?
 
Vương Bảo Nhi cười hi hi, lấy từ trong ngực ra một tấm lệnh bài Cẩm y vệ bách hộ, cầm trên tay múa may, đắc ý nói: "Cha, người không thấy sao? Đây là cái gì?"
 
"Cẩm y vệ bách hộ? Ngươi làm Cẩm y vệ bách hộ?"Vương Đức Vọng gia nhập chốn quan trường đã lâu, liếc mắt một cái cũng biết đây chính là lệnh bài của Cẩm y vệ.
 
"Thế nào cha? Bây giờ đã có thể nói cho hài nhi biết ai đã dám cả gan chọc giận người hay chưa? Để hài nhi hạ lệnh giết hắn." Trước kia Vương Đức Vọng toàn phải vì Vương Bảo Nhi mà xuất đầu lộ diện. Bây giờ đã thay đổi ngược lại, Vương Bảo Nhi vì cha mà ra mặt. Đời người quả thật là khó ngờ.
 
Vương Đức Vọng bất quá cũng không cho là đúng: "Chỉ là Bách hộ, tính toán làm gì?"
 
"Bách hộ cũng là quan. Cha đừng chê hài nhi là chức quan nhỏ. Phía trên hài nhi còn có một người."
 
"Phía trên ngươi còn có người?" Vương Đức Vọng cười lạnh nói: "Vô dụng, ai có bản lĩnh có thể làm cho Lưu Phong cưới muội muội ngươi."
 
Vương Bảo Nhi lúc này mới hiểu được lão phụ thân vì chuyện hôn nhân của muội tử mà buồn phiền. Thảo nào nói mình hoàn toàn không có bản lĩnh giải quyết chuyện này.
 
"Cha, cuối cùng là có chuyện gì?"
 
Vương Đức Vọng thở dài một tiếng nói: "Ta mới từ phủ của Tĩnh vương gia trở về. Phượng viên đã cho người hồi đáp với vương gia từ chối hôn sự của muội muội ngươi. Nói là bên Tổng đốc phủ đã tiến hành trước. Một thời gian ngắn tới đây không chừng hoàng thượng còn tự mình hạ chỉ tác thành hôn sự này nữa."
 
"Là như thế này đây!" Vương Bảo Nhi lên tiếng đề nghị: "Như vậy thì không hay rồi. Hay là để cho muội muội làm tiểu thiếp cũng được. Cha không biết đâu. Lưu Phong đại ca tuyệt đối là rồng, phượng trong chốn nhân gian, có thể là tiểu thiếp của hắn cũng đã là đại phúc khí."
 
Con trai của hắn nói ra những lời này, Vương Đức Vọng cực kỳ tán thành. Lưu Phong quả thực là tiền đồ vô hạn. Không nói đâu xa, chỉ nhìn Vương Bảo Nhi trong một thời gian ngắn đã có thể biến hóa như bây giờ cũng là nhờ đi theo Lưu Phong. Trước kia Vương Bảo Nhi ngoại trừ chơi bời lêu lổng ra thì chẳng còn biết làm gì cả. Bây giờ đã trở thành lão bản của Thiên Thượng Nhân Gian. Còn là Cẩm y vệ bách hộ nữa.
 
Càng nghĩ đến Lưu Phong, Vương Đức Vọng càng muốn gả nữ nhi của mình cho hắn. Ai mà biết được người ta đã từ chối, ngay cả Tĩnh vương gia cũng không tìm ra được biện pháp nào.
 
"Bảo Nhi, ngươi xem có cách nào có thể làm cho Lưu Phong cưới muội muội ngươi không?" Vương Đức Vọng đột nhiên có một chút hy vọng vào đứa con trai này.
 
Vương Bảo Nhi cẩn thận suy nghĩ rồi nói: "Cha, con xem đại ca đối với muội muội cũng có một chút quan tâm, nếu hài nhi có thể trước mặt hắn hoa ngôn nói vài câu tốt đẹp cho muội muội, sau đó từ từ xúc tiến cho hai người gặp gỡ, cũng có thể đem lại hiệu quả."
 
"Ngươi cũng nên khuyên muội muội ngươi tính tình bớt nóng nảy đi, ôn nhu một chút."
 
Đáng tiếc người tính không bằng trời tính. Ngay khi phụ tử Vương Đông Đông đang muốn phát triển mối quan hệ giữa Phượng viên và Vương gia thì Yến vương đã phái đặc sứ đến đưa thư của Yến vương điện hạ. Trong thư nói rõ tam công tử của Yến vương muốn lấy Vương Đông Đông làm thê tử.
 
Việc này nếu rơi vào quan viên khác thì chính là hỉ sự. Yến vương dù sao cũng là quyền cao chức trọng, nếu có thể trở thành thông gia quả thật là cũng được thơm lây.
 
Nhưng Vương Đức Vọng trong lòng lại không nghĩ như vậy, hắn bây giờ tâm tưởng chỉ muốn gả Vương Đông Đông cho Phượng viên. Hơn nữa Vương Đức Vọng nhận thấy tương lai của Yến vương so với Hoàng thái tôn thì không tươi sáng bằng. Mà trọng yếu nhất chính là tam công tử của Yến phủ lại là một người kém học bất tài. Văn không biết, võ không thông. Suốt ngày chỉ biết trêu ghẹo nữ nhân, làm ra những chuyện bại hoại, so với Vương Bảo Nhi thì còn trên một đẳng cấp. Vương Đức Vọng làm thế nào có thể yên tâm gửi gắm con gái yêu của mình cho một người như vậy chứ.
 
Nhưng muốn cự tuyệt chuyện cầu thân của Yến vương lại rất khó, căn bản là không thể cự tuyệt được.
 
Cũng may trong thư nói rõ tam công tử Chu Phi Cao sẽ tự thân chọn ngày lành tháng tốt mới chính thức công báo cho thiên hạ. Vương Đức Vọng hy vọng trong khoảng thời gian này có thể nhanh chóng xảo lộng cho Vương Đông Đông trở thành tiểu thiếp của Lưu Phong. Đến lúc đó ván đã đóng thành thuyền. Cho dù là hoàng đế lão tử cũng không có biện pháp thay đổi được.
 
Liễu Thanh Nghi vốn là người ý tứ, kín đáo. Nàng biết Lưu Phong rất thích Đình Nhi, cũng biết vị cô nương thế ngoại cao nhân này sớm muộn cũng trở thành chánh thất của Lưu Phong. Vì thế nàng cũng hết lòng quan tâm, chiếu cố, làm quen với Đình Nhi, dần dần cũng chiếm được sự tín nhiệm của Đình Nhi.
 
 
Vì tránh mang lại phiền phức cho Lưu Phong. Liễu Thanh Nghi đã kể hết nọi chuyện của mẹ con nàng và Bạch Vũ cho Đình Nhi nghe. Đương nhiên là chuyện đêm đêm nàng cùng Lưu Phong. như vợ chồng phải dấu nhẹm đi.
 
Đình Nhi đầu tiên là biết được chuyện hắn cứu Ân Tố Tố như thế nào. Bây giờ lại nghe Liễu Thanh Nghi ca ngợi hành vi trượng nghĩa của hắn, giúp đỡ mẹ con nàng và Bạch Vũ. Trong lòng Đình Nhi không khỏi cảm thấy cao hứng. Hình tượng của Lưu Phong trong lòng nàng lại được đề cao lên một chút.
 
"Thật là người tốt!" Đình Nhi đã hoàn toàn quên đi chuyện mình đối với hôn sự của Lưu Phong rất bực bội.
 
Biêt được thân thế của Tiểu Linh nhi, Đình Nhi cũng cảm thấy thương yêu nó hơn, trách Liễu Thanh Nghi trước kia không nên nặng lời với nó như vậy. Nói muốn gặp nó cho nó chút quà.
 
Thừa dịp Đình Nhi vui đùa cùng Tiểu Linh nhi. Liễu Thanh Nghi đem chuyện mình đã nói với Đình Nhi cho Lưu Phong nghe, hoàn toàn sung mãn phát huy tinh thần của một nha hoàn trung thành, biểu hiện trước mặt Lưu Phong.
 
Lưu Phong nghe vậy, âm nhạc trong lòng lại nổi lên, khích lệ: "Thanh Nghi, nàng chính là bảo bối của ta. Quả là không làm ta thất vọng."
 
"Bảo bối?" Hai từ nay trực tiếp chui vào tai của Thanh Nghi, đánh mạnh lên đại não của nàng, tim đập thình thịch. Nam nhân này thực sự làm nàng cảm động. Thậm chí bây giờ có bảo nàng chết vì hắn nàng cũng cam tâm.
 
"Thanh Nghi, cứ tiếp tục "thổi lỗ tai" Đình Nhi như vậy nhé. Buổi tối ta sẽ hảo hảo phục vụ nàng." Lưu Phong thuận tay bóp nhẹ vào hạ thân nàng một cái.
 
"Công tử, sao lại bất cẩn như vậy? Lỡ Đình Nhi muội muội trông thấy thì không tốt đâu." Liễu Thanh Nghi ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng đang nở hoa. Người ta nói nam nhân có mới nới cũ, thế nhưng công tử của mình tuyệt không phải loại người này. Hắn chính là có mới vẫn nhớ đến cũ. Nàng chỉ muốn được sống cả đời hầu hạ hắn.
 
Tâm tình vui sướng, da mặt cũng đẹp. Sau khi khoa tán vài câu với Lưu Phong. Liễu Thanh Nghi vẻ mặt ửng hồng, xuân quang đắc ý, lắc lư kiều đồn, vui vẻ đi vào phòng Bạch Vũ.
 
"Không khí thật trong lành. Thế giới này thật quá tươi đẹp. !"
 
Vốn đang đau đầu về chuyện mỹ nữ. Sau khi nghe Liễu Thanh Nghi nói chuyện xong. Tâm tình của Lưu Phong bây giờ rất tốt.
 
Hôm nay tại Phượng viên ai cũng hoan hoan hỉ hỉ chỉ có hai người một già một trẻ là buồn bực không thôi, chính là Đạo Đức chân nhân và Thiên Tâm.
 
Có bảo vật xuất sắc, ai cũng không muốn cho ngoại nhân hưởng thụ. Đạo Đức chân nhân cũng không ngoại lệ. Đình Nhi xuất sắc nhất trong đám đệ tử của bổn phái. Hắn không mong nàng sẽ trở thành nữ nhân của người ngoại phái. Đáng tiếc càng nghĩ càng thấy bực mình cho tên sư điệt Thiên Tâm của mình. Năm sáu năm nay ở bên cạnh sư muội mà không biết đường chiếm lấy trái tim nàng.
 
Đạo Đức là thế, Thiên Tâm còn buồn bực gấp trăm lần sư bá. Cả Huyền Tâm chánh tông ai ai cũng đều nói hắn và Đình Nhi chính là một cặp trời sinh. Ai mà ngờ Đình Nhi hết lần này đến lần khác bị cái tên Lưu Phong mặt trắng kia mê hoặc. Thật sự là làm cho hắn tức muốn chết.
 
"Sư bá, chúng hay là nhanh chóng rời khỏi chỗ thị phi này đi." Thiên Tâm cũng hiểu rõ chỉ cần không có Lưu Phong thì hắn vẫn còn cơ hội. Bây giờ chỉ có một biện pháp duy nhất là nhanh chóng rời khỏi Phượng viên, rời xa cái tên ôn thần Lưu Phong kia.
 
Đạo Đức chân nhân ngược lại chưa muốn rời khỏi nơi đây. Sư điệt của hắn tán gái thất bại muốn bỏ chạy. Hắn là trưởng bối cũng cảm thấy xấu hổ nhưng cũng phải tạm thời nhẫn nhịn.
 
Việc của sư môn quan trọng hơn cả. Nếu bây giờ mà rời đi e tất cả công sức đều là công cốc.

Hi Du Hoa Tùng - Chương #127


Báo Lỗi Truyện
Chương 127/969