Chương 529 Nguyên thủy Huyền Thiên quáng


Lại qua một trăm năm, ở biên giới tinh hệ Thiên Âm, một cái vết nứt cũng không rõ ràng còn chưa kịp bị vật chất hỗn độn cắn nuốt, một hàng lang dọc theo vết nứt kia kéo dài tới bên trong vũ trụ nguyên thủy.
Vũ trụ nguyên thủy rộng lớn vô tận, vật chất hỗn độn dày đặc tràn ngập mỗi một tấc không gian.
Một cái thân ảnh khòm khòm xuất hiện ở bên trong hành lang, trong tay nâng một cái vật hình tháp tam giác màu xanh xám, mặt trên khắc ấn ký hiệu đồ đằng huyền ảo phức tạp, mặt ngoài còn lưu chuyển từng đạo từng đạo hỗn độn khí, hiển nhiên là một kiện hỗn độn linh bảo.
Cái vật hình tháp tam giác đó phát ra quang hoa ở bên trong vũ trụ hỗn độn dày đặc mạnh mẽ khởi lên một cái không gian phạm vi trăm mét,
Tại dưới quang mang màu xanh xám chiếu rọi, khuôn mặt của lão nhân kia cũng trở nên rõ ràng hơn, mái tóc đen trên đầu lấm tấm đầy những điểm trắng dày đặc như sao trên trời, trên mặt cũng dọc ngang những nếp nhăn, làm cho ánh mắt cũng bị cộm thành một cái sợi nhỏ, tựa hồ đang tập trung tinh thần tìm kiếm một thứ gì.
Người này rõ ràng chính là quân sự của Tru Thần giới, Đệ nhất Binh Vương Mạc Túy Sinh.
Lão đã ở bên trong vũ trụ nguyên thủy tìm tòi rất lâu, chính xác được mấy trăm năm chỉ sợ ngay cả chính lão cũng không nhớ rõ. Chỉ là mê say tìm kiếm cái nguyên liệu chung cực kia để có thể hoàn thành ước vọng của mình.
"Nhanh đến... Hẳn là nhanh đến... Ngay ở phía trước."
Mạc Túy Sinh tựa hồ cảm giác được cái gì, trong hai con mắt ảm đạm thất thần đột nhiên bắn ra hai đạo tinh quang, hình như vì quá hưng phấn, toàn thân đều bắt đầu run rẩy hẳn lên, tăng nhanh cước bộ tiến lên phía trước, không gian của "Cố Thiên Tháp" khởi lên cũng theo bước chân của lão mà di chuyển về phía trước.
Đằng trước cách đó không xa, chợt xuất hiện một cái quang cầu phạm vi cả trượng, cả vật thể tản phát ra quang mang mờ tối, mặt ngoài quang cầu lưu động một tia khí thể màu xanh nhạt, phóng xuất ra một cỗ dao động kỳ dị mà còn mãnh liệt, tựa hồ tác động của vật chất hỗn độn trong phạm vi ngàn vạn dặm, trong lúc thu phóng, khí tức màu đen dày đặc kia đang cuồn cuộn kịch liệt tuôn tràn.
Mạc Túy Sinh chấn động toàn thân, từng bước bước tới, cả người cứ giống như đụng phải bức tường vô hình, lực lượng phản chấn kịch liệt cuộn tới đánh trả lên người của lão, không khỏi lại thối lui về phía sau bảy bước.
Hít một hơi thật sâu, trên khuôn mặt già nua của Mạc Túy Sinh lộ ra vẻ khiếp sợ, nhưng lại cực kỳ hưng phấn: "Không hổ là Huyền Thiên quáng nguyên thủy!"
Huyền Thiên quáng nguyên thủy, chính là chân thân của bảy đại Chí Tôn linh bảo nguyên thủy, trước khi qua tay Đại Thần Thiên cải tạo, nó chính là cái dạng này. Mạc Túy Sinh trong lòng hiểu được, muốn sáng tạo ra Chí Tôn linh bảo nguyên thủy siêu việt, bản chất của nó là không có cách nào thay đổi, dù sao Huyền Thiên quáng nguyên thủy chính là tinh hoa cao nhất của toàn cả vũ trụ nguyên thủy, không có nguyên liệu nào có thể vượt qua cực hạn như vậy.
Trước đây không biết qua bao nhiêu cái diễn kỷ, Đại Thần Thiên ở trong toàn cả vũ trụ nguyên thủy tìm kiếm được bảy Huyền Thiên quáng nguyên thủy, sau đó cải tạo thành bảy đại linh bảo nguyên thủy. Chẳng qua từ đó về sau, nhiều diễn kỷ trôi qua, Huyền Thiên quáng nguyên thủy mới đã được sinh ra và dần dần lớn lên.
Có điều tuy rằng đã trải qua thời gian dài như vậy, những Huyền Thiên quáng nguyên thủy mới này tăng trưởng vô luận là kích cỡ lớn nhỏ hay phương diện chất lượng, xa xa không bì kịp năm đó Đại Thần Thiên đã tìm được.
Tình huống như vậy Mạc Túy Sinh tự nhiên cũng suy xét tới rồi, nhưng lão chỉ vì luyện chế một kiện cực phẩm linh bảo vượt qua Chí Tôn linh bảo nguyên thủy, cho nên đem Huyền Thiên quáng nguyên thủy rải rác ở vũ trụ nguyên thủy dung hợp lại, hẳn là cũng đủ để luyện chế.
Chỉ là năm đó ở trong Loạn Thần giới, cũng từ trong miệng Loạn Thần biết được một ít về thuộc tính của Huyền Thiên quáng nguyên thủy. Loại Huyền Thiên quáng nguyên thủy này chính là tinh hoa tốt nhất của vũ trụ nguyên thủy, bản thân nó ẩn chứa hỗn độn lực cực kỳ khủng bố, nếu như muốn thu được nó, trừ phi có thực lực của Quy Thần hậu kỳ đỉnh phong, dựa vào phương pháp diễn hóa hỗn độn mới có thể thu được nó vào tay.
Hiện tại cảnh giới của Mạc Túy Sinh chỉ là Quy Thấn sơ kỳ, với năng lực của lão bây giờ diễn hóa hỗn độn tự nhiên không thể chống đỡ được hỗn độn lực ngưng tụ ở trong Huyền Thiên quáng nguyên thủy.
Chỉ có điều hết thảy điều này, hiển nhiên đều nằm trong dự kiến của Mạc Túy Sinh.
Sắc mặt lão lộ ra vẻ cực kỳ hưng phấn, dù sao chỉ trong vòng mấy trăm năm có thể ở bên trong vũ trụ nguyên thủy vô cùng rộng lớn tìm được một khối Huyền Thiên quáng nguyên thủy đã xem như một cái kỳ tích.
Lão không chút hoang mang từ trong cổ tay áo lấy ra một kiện vật giống như cái chuông, xem hình dáng thật giống như một cái chuông thu nhỏ, cả vật thể có màu nâu xậm, không có một tia quang hoa, có vẻ cực kỳ cũ kỹ.
Mạc Túy Sinh nhìn chằm chằm cái chuông nhỏ, trên khuôn mặt già nua hiện ra một tia vui mừng tươi cười, thản nhiên nói:
"Mười vạn năm khổ luyện, chỉ để luyện chế ngươi cái "Tráo Thiên Chung" này, hy vọng ngươi sẽ không làm cho ta thất vọng."
Cái "Tráo Thiên Chung" này, chính là thượng phẩm Chí Tôn linh bảo của Mạc Túy Sinh khi còn tại Loạn Thần giới hao phí thời gian mười vạn năm luyện chế thành, nó không có bất kỳ lực công kích và lực phòng ngự gì, nhưng công dụng duy nhất, cũng chính là có thể hóa giải hỗn độn lực với mức độ lớn nhất, có thể nói từ lúc khoảnh khắc khởi đầu chế luyện "Tráo Thiên Chung" kia, trong lòng lão đã thầm hạ quyết định, nhất định phải chế luyện ra ra một kiện cực phẩm linh bảo vượt trội hơn Chí Tôn linh bảo nguyên thủy.
Bàn tay khô khốc đột nhiên giơ lên, Tráo Thiên Chung chợt biến thành lớn, hướng tới quang cầu kia trong phạm vi một trượng liền úp chụp lại.
Hỗn độn lực vô cùng mạnh mẽ kia không ngừng va chạm vào Tráo Thiên Chung, thân chuông rung động, ầm ầm tiếng nổ vang nối tiếp không ngừng phát ra, nhưng thế tiến vẫn nhanh chóng, cũng không có vì hỗn độn lực mà sinh ra chút trở ngại nào.
Mạc Túy Sinh hai nắm tay siết chặt, âm vang kẽo kẹt kẽo kẹt, trên trán mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, thậm chí ngay cả lưng cũng đẫm ướt mồ hôi, xem ra hiển nhiên lão cực kỳ căng thẳng.
Khi cách quang cầu kia gần một trăm thước, vật chất hỗn độn bốn phía tựa như bị một lực lượng cấm chú vô hình khuấy động, lấy quang cầu kia làm trung tâm, hình thành một cơn lốc xoáy hỗn độn.
Đông!
Tráo Thiên Chung phát ra một tiếng nổ vang dữ dội, tiếng vang lồng lộng, thân chuông cực nhanh xoay chuyển, thế tiến nhanh chóng của nó tức thì bị sụt giảm xuống trên diện rộng, trở nên hết sức chậm chạp.
Mạc Túy Sinh toàn thân run lên, sắc mặt cũng trở nên vô cùng thảm hại, nếu lần này sẩy tay thất bại, như vậy mười vạn năm khổ công như bị dòng nước cuốn trôi, đối với Binh Vương một người luyện binh như cuồng, việc này so với bất cứ tin buồn nào cũng phải thống khổ hơn gấp ngàn vạn lần.
Cơn lốc xoáy hỗn độn cuồn cuộn mãnh liệt thổi quét tới, bất quá Tráo Thiên Chung tốc độ tuy rằng hơi chậm một chút, nhưng như cũ vẫn đẩy mạnh về phía trước, dần dần chìm vào trong cơn lốc xoáy hỗn độn.
Ầm!
Cơn lốc xoáy hỗn độn đột nhiên nổ tung ra, từng đám từng đám lớn vật chất hỗn độn bắn tung tóe khắp nơi, trong không gian ở cách đó không xa hình thành một cái loạn lưu hỗn độn. Ngay sau đó lại một tiếng nổ vang, xen lẫn một tiếng chuông kêu chấn động khiến Mạc Túy Sinh màng tai muốn rách ra, ngưng thần nhìn lại, vật chất hỗn độn đã theo loạn lưu dần dần tản ra, Tráo Thiên Chung vững vàng tọa lạc tại trong hư không.
Mà quang cầu kia đang ở dưới cái chuông, cứ giống như đang vùng vẫy rung động dự dội, không ngừng phóng xuất ra hỗn độn lực mãnh liệt, nhưng thuận theo Tráo Thiên Chung cực nhanh xoay tròn, hỗn độn lực đã hoàn toàn bị tán đi.
Mạc Túy Sinh thấy thế, nỗi lòng căng thẳng mới nhẹ nhõm, bước nhanh đi tới, tuy rằng hỗn độn lực bị Tráo Thiên Chung làm giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn như trước cực kỳ hùng hậu mãnh liệt, vì thế Mạc Túy Sinh chỉ có thể đứng cách xa ngoài trăm mét.
"Huyền Thiên quáng nguyên thủy... Xem ra còn cần chờ một đoạn thời gian."
Nói xong, Mạc Túy Sinh khoanh chân ngồi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn vào vật thể hình cầu tản phát ra quang hoa màu xanh nhạt, tươi cười rạng rỡ, giống như trong nháy mắt trẻ lại không chỉ mười tuổi, có thể thu được Huyền Thiên quáng nguyên thủy, đối Đệ nhất Binh Vương mà nói, đó mới là niềm vui sướng lớn lao, lão gia nhập Tru Thần giới chẳng phải là vì thế sao.
Lần này ngồi xuống, chính là ròng rã ba mươi năm, thế nhưng trong ba mươi năm này, ánh mắt của lão một khắc cũng không rời quang cầu kia, vẻ tươi cười hớn hở trên mặt tựa như ngưng đọng lại.
Trong ba mươi năm nay, hỗn độn lực từng tí từng tí bị Tráo Thiên Chung làm tiêu tan đi, và giờ phút này hỗn độn lực ngưng tụ ở trong Huyền Thiên quáng nguyên thủy đã hoàn toàn biến mất, quang cầu kia cũng sinh ra biến hóa thật lớn.
Mạc Túy Sinh không còn cố kỵ tiêu sái đi tới, tay áo bào vung lên Huyền Thiên quáng nguyên thủy đã nằm trong tay. Quáng thạch đó chẳng qua vừa bằng nắm tay, cả vật thể trong suốt, bên trong lưu chuyển quang mang mờ tối, cực kỳ huyền diệu, ở mặt ngoài quáng thạch còn lóe ra một tầng tinh quang sáng lạn.
Mạc Túy Sinh cầm trong tay, giống như đã cảm nhận được một chút huyền bí ảo diệu kia chất chứa ở trong vũ trụ nguyên thủy, thật huyền diệu không nói nên lời.
"Rốt cục thu được... thu được rồi, Ha Ha Ha Ha!" Mạc Túy Sinh hưng phấn cười ha hả, Huyền Thiên quáng nguyên thủy bị lão tung lên tung xuống.
Liền sau đó bấm ngón tay tính toán, mới biết được đã qua thời gian hơn năm trăm năm, trong lòng không khỏi cả kinh, dù sao với một viên Huyền Thiên quáng nguyên thủy này muốn chế luyện cực phẩm linh bảo hiển nhiên không thể lớn, hơn nữa cuộc chiến chúng thần sắp triển khai, nhất định phải trước khi khai chiến chế luyện hoàn tất mới được.
Trong lòng nghĩ, Mạc Túy Sinh giơ lên "Cố Thiên Tháp", lại hướng tới chỗ sâu trong vũ trụ nguyên thủy, tập tễnh bước đi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Suốt một ngàn năm trôi qua...
Ở chỗ sâu trong vũ trụ nguyên thủy mênh mông, vắt ngang một đạo cột sáng thật lớn, cột sáng kia cực kỳ to lớn, cơ hồ nhìn không tới biên giới, tựa như chống đỡ cho toàn cả vũ trụ nguyên thủy, đứng sừng sửng ở nơi đó.
Trục tâm nguyên thủy, khống chế cấm chế của tất cả mặt tiếp xúc không gian.
Nhưng mà giờ phút này, cột sáng màu bạc kia đã bắt đầu xiêu vẹo, dưới đáy quang hoàn màu đỏ cùng một lúc co rút lại, duy trì trục tâm nguyên thủy này không bị hủy diệt. Chỉ là trải qua một ngàn năm thời gian, tới ngày nay, ba đạo ánh sáng đã vỡ nát hai đạo, duy chỉ còn một đạo đang miễn cưỡng chống đỡ trục tâm chưa có sụp đổ.
Đó là một tia lực lượng chân linh cuối cùng của Đại Thần Thiên, đợi đến lúc chân linh tan vỡ, Đại Thần Thiên cũng không còn tồn tại ở trong vũ trụ nguyên thủy nữa.
Thời gian trôi qua vô tận, lại qua gần ba trăm năm, đạo ánh sáng màu đỏ kia mới đầu còn cực kỳ sáng ngời, nhưng theo thời gian trôi qua trở nên càng ngày càng ảm đạm đi, rốt cục tới ngày hôm nay, cột ánh sáng đột nhiên chấn động lên, biến ảo thành ngàn vạn đạo lưu quang nát vụn, biến mất trong vũ trụ vô tận.
Trục tâm nguyên thủy vô cùng to lớn kia ngay tức thì phát ra một tràng tiếng ầm ầm vang rền như tiếng sấm...

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #529


Báo Lỗi Truyện
Chương 529/610