Chương 488: Phái Binh Tham Tra


Biên giới của Tinh hệ Thiên Âm, cũng là địa phương ngăn cách vật chất hỗn độn của vũ trụ nguyên thủy, đối với loại lực lượng ngăn cách này, bọn người Hồng Quân đều cảm thấy cực kỳ kinh ngạc. Ở cuối của tinh hệ Thiên Âm, không ngừng truyền tới một cổ lực lượng cấm chế tử khí rất nặng, cũng chính là loại lực lượng cấm chế này, đem vũ trụ của toàn bộ tinh hệ Thiên Âm chống đỡ lên, làm cho nó ở trong vũ trụ nguyên thủy hình thành một cái không gian độc lập.
Tới nơi này rồi, tinh cầu không người đã rất thưa thớt, toàn bộ hư không trống rỗng, từng đạo từng đạo lưu quang ở trước mặt mọi người chợt lóe chợt tắt.
Lúc này, vừa đúng lúc lại một đạo dao động năng lượng cách đó không xa bắn tới, khí lưu vòng tròn với khí thế không thể ngăn cản liên tục ập tới. Bốn người đều có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cổ lực lượng này cũng không phải là thứ bọn hắn có đủ khả năng chống đỡ, hấp tấp sử dụng tốc độ né tránh ra, có thể dùng mắt thường trông thấy rõ ràng, nơi bị khí lưu vòng tròn lướt qua đó, hư không từ trên xuống dưới đều bùng phát lên, hiện ra từng đạo từng đạo vết nứt rất nhỏ.
Mọi người vẫn không có cách gì từ trong cổ hỗn độn lực này cảm giác được cái gì, một mặt là cổ hỗn độn lực này quá cường đại, mức độ vượt xa dự liệu của bốn người, mà mặt khác chính là nó đến từ vũ trụ nguyên thủy, có thể tưởng tượng được có khả năng phá vỡ không gian cấm chế của Tử Thần làm ra, năng lượng chấn động bùng phát của nó cường đại đến cỡ nào.
Trong nháy mắt, bốn người dùng tốc độ cực nhanh để tới chỗ biên giới, xa xa đã có thể nhìn thấy, một cái hắc động thật lớn treo ở giữa vũ trụ mênh mông, ở sâu bên trong hắc động sụp đổ đó, thấu phát ra một cỗ khí tức hủy diệt kinh người. Bốn phía của hắc động, xuất hiện từng đạo từng đạo vết nứt có kích cỡ không đồng đều, từ đó mỗi một lần bùng phát dao động năng lượng mà không ngừng mở rộng ra.
Đúng như Cổ Bàn dự đoán, căn nguyên của năng lượng kia quả nhiên là ở bên trong vũ trụ nguyên thủy, với lại nó hoàn toàn ở trong không gian cấm chế của Tử thần phá mở ra một cái lỗ thủng, đem lực lượng có tính chất hủy diệt kia truyền vào bên trong tinh hệ Thiên Âm.
"Vật gì lại xuất hiện ở chỗ đó, vậy mà có thể có lực lượng bùng phát lớn như thế?" Huống Thiên Minh kinh ngạc nói.
Trên mặt Tôn Ngộ Không vẫn không có vẻ gì là lo lắng, ngược lại lộ ra vẻ rất hưng phấn:
"Chúng ta lập tức đi qua nhìn xem đi, có lẽ là cái vật gì tốt cũng không chừng, nếu như chúng ta có thể khống chế cổ năng lượng này, như vậy tiến quân tới hai giới thì có vốn rồi!"
Ánh mắt Cổ Bàn thu lại, trầm giọng nói:
"Không thể lỗ mãng, nơi đó có dấu vết sinh mệnh!" Lập tức vận dụng thị lực hết mức, xa xa có thể nhìn thấy có mấy ngàn binh lính đóng tại tinh cầu không người chung quanh của hắc động kia, nhưng không ai dám đối mặt với chính diện hắc động, dẫu sao khí lưu chấn động với khoảng cách gần như thế là đủ để hủy diệt bất luận kẻ nào.
Những binh lính kia đều mặc trên mình chiến giáp màu tử kim, mặt trên loang lổ vết nứt, hiển nhiên đã trải qua khổ chiến một thời gian dài, thần sắc mỗi người đều rất căng thẳng, dường như đang chờ đợi cái gì.
Tôn Ngộ Không nghiến nghiến răng:
"Đáng chết, là binh lính của Loạn Thần giới, vốn tưởng rằng năng lượng chấn động đã hủy diệt bọn hắn, vậy mà vẫn còn có sống sót!"
Cổ Bàn nói:
"Chẳng qua số lượng chỉ có hơn một ngàn người, nhìn qua bọn chúng cũng không phải là chuẩn bị cho chiến tranh, chỉ là binh sĩ trú đóng ở đây mà thôi."
"Loạn Thần giới... Xem ra bọn họ đồng dạng phát giác ra được cổ lực lượng này, trước tiên chúng ta phải đánh đòn phủ đầu, binh lực một ngàn với năng lực của chúng ta hiện tại cũng đủ sức tiêu diệt, chẳng qua phải tốc chiến tốc thắng!" Hồng Quân hạ quyết tâm, liền xông ra ngoài đầu tiên. Nguồn: http://truyenyy.com
Tôn Ngộ Không cười hắc hắc, kim quang trong tay chợt lóe:
"Cơ hội thế này ta đã đợi lâu lắm rồi, chỉ cần có đánh nhau, cái gì ta cũng không cần!" Lập tức ba người đuổi theo sau hắn.
Hồng Quân nháy mắt đã hoàn thành tiến hóa phách thể giai đoạn thứ ba, ánh sáng hỗn độn ngưng tụ tại mỗi một tấc kinh mạch bên trong thân thể, lực phát tán hoàn mỹ thúc động tốc độ đạt tới trạng thái cực hạn.
"Chẳng lẽ thật sự đúng là linh bảo gì xuất thế sao, nhưng có linh bảo gì lại có năng lượng lớn như vậy?" Trong lòng Hồng Quân hãy còn hoài nghi, nhưng hắn quả thực từ trong căn nguyên của cổ năng lượng này cảm nhận được một tia khi tức của linh bảo.
Trong nháy mắt, Hồng Quân đã đi tới cách hắc động không đến mười dặm, hắc động kia treo ở trên hư không thấu phát ra khi tức làm cho cảm giác bất an tận đáy lòng của Hồng Quân lên tới mức cực hạn.
"Người nào?!" Lúc này, binh lính của Loạn Thần giới đóng tại tinh cầu không người kia cũng phát hiện ra Hồng Quân, nhao nhao nắm chặt binh khí, chuẩn bị nghênh chiến.
Hồng Quân đứng thẳng cao cao ở trên đỉnh đầu của bọn chúng, nhìn xuống những binh sĩ còn lại của Loạn Thần giới, trầm giọng nói:
"Cho ta biết, các ngươi gặp cái gì ở chỗ này phải không?"
"Hừ, chúng ta dựa vào cái gì nói cho ngươi biết, tự tìm chết!" Lúc này, một tên dường như là cấp thống lĩnh đứng lên, cự đao trong tay chớp động ánh sáng hỗn độn u ám, trong nháy mắt đã xông tới trước mặt của Hồng Quân.
Hàn quang trong đồng tử của Hồng Quân chợt lóe, giữa trán đằng đằng sát khí, sừng sững nói:
"Ngươi không chịu nói, thì phải chết!" Một quyền nổ ra, cự đao của thống lĩnh kia chém tới tức khắc phát ra một tiếng ầm vang, lưỡi đao rung động kịch liệt, lực lượng phản chấn kia khiến cho cả người tên thống lĩnh bay ngược ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.
Hồng Quân có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn cự đao kia một cái:
"Hóa ra là trung phẩm hỗn độn linh bảo, xem ra Loạn Thần giới quả nhiên là nơi sản xuất nhiều linh bảo."
Thống lĩnh kia rên lên thống khổ, gắng gượng đứng lên, nhưng mà thân thể dường như đã không cách nào duy trì thăng bằng, ở trong hư không hơi hơi di động, không cách nào ổn định lại.
"Ngươi... Ngươi là người của Tru Thần giới? Ta giết ngươi!" Cự đao chợt cắt ngang, trong mắt của thống lĩnh kia bắn ra một cổ khí thế coi thường cái chết, gầm rống hướng về Hồng Quân xông đến.
Nắm tay của Hồng Quân nắm chặt vang lên tiếng kẽo kẹt:
"Lúc này... Ngươi không có vận khí tốt như vậy!"
Trong nháy mắt, ánh sáng hỗn độn u ám kia tốc độ lưu chuyển đột nhiên tăng nhanh, Hồng Quân chầm chậm hướng về phía trước bước từng bước, bỗng nhiên biến mất ở bên trong hư không vô tận. Thống lĩnh kia mở to hai mắt, thế nhưng hầu như còn chưa kịp có phản ứng, trung phẩm hỗn độn linh bảo trong tay đã bị một cổ lực lượng cực kỳ khủng bố đánh thành mãnh vụn, mãnh đao vỡ vụn kia trong nháy mắt xuyên qua thân thể của hắn.
Ngay sau đó truyền ra một tiếng thét đau đớn, nắm tay của Hồng Quân đã xuyên qua ngực của thống lĩnh kia, cho dù là Hỗn độn chiến giáp cũng bị kích thành tan nát.
"Ngươi còn không chịu nói sao?" Trong ánh mắt của Hồng Quân thấu phát ra một cổ khí tức hung lệ, dường như báo hiệu tùy thời có thể kết liễu tánh mạng đối phương.
"Ngươi... Ngươi nằm mơ!"
Tiếng nói vừa dứt, Hồng Quân gầm lên một tiếng, quyền kình tấc tấc bạo phát, thể xác của thống lĩnh kia hoàn toàn bị xoắn thành bụi phấn. Lúc này, Cổ Bàn đuổi theo đến, trông thấy tình huống lông mày chợt nhíu, giơ lên Bàn Cổ phiên, chân linh của tên thống lĩnh kia liền bị hắc động trong cờ thôn phệ vào trong.
Hồng Quân kinh ngạc nhìn Cổ Bàn. Cổ Bàn hờ hững cười nói:
"Diệu dụng của Bàn Cổ phiên, sau này ta sẽ nói với ngươi!"
Lúc này, một tiếng cười ha hả truyền đến:
"Toàn bộ các ngươi quỳ xuống cho Tôn gia gia, ha ha ha!" Tức khắc kim quang nổ tung ra, vô thượng chiến ý nháy mắt phát tán, hướng chu vi điên cuồng tràn ngập tới.
Toàn bộ Loạn Thần giới binh lực vốn đang phân tán lập tức càng thêm hỗn loạn, Tôn Ngộ Không giống như hổ vào đàn dê, với lực gia tăng vô thượng chiến ý, lực lượng phát tán của Đấu Chiến Côn Điển khiến tất cả mọi người đều cảm thấy giật mình kinh sợ, từng đạo từng đạo kim quang kia bùng phát không ngừng, toàn bộ hư không đều bị chiếu sáng cả lên.
"Hừ, loại tình cảnh này như thế nào thiếu ta, một ngàn năm không có hoạt động, cũng nên là thời điểm thi triển để giãn gân cốt!" Huống Thiên Minh gầm một tiếng, Thiên đạo chi nhận phát ra một tràng tiếng rít chói tai, tức thì trong không trung biến hóa một đạo viên nguyệt xuất hiện ở xung quanh hắn, dưới khống chế của Huống Thiên Minh, tức khắc lại phân hoá ra tới mấy trăm hư ảnh, giống như những lưỡi đao cực kỳ sắc bén hướng vào giữa đám binh lính hỗn loạn kia cuốn tới.
Trên khuôn mặt của Hồng Quân chớp lóe lên tia sáng hưng phấn:
"Xem ra trải qua một ngàn năm, thực lực của mọi người đều tăng lên tới một cảnh giới khác." Cổ Bàn khẽ gật đầu, nói:
"Xem ra hai người bọn họ tiêu diệt đám tàn binh này như không gặp vấn đề gì... Tiểu Quân, ngươi theo ta đi!"
Hồng Quân hơi kinh ngạc, nhưng còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cả người đã bị Bàn Cổ phiên của Cổ Bàn phủ chụp vào trong.
Ngay sau đó, hai người đã lại xuất hiện ở bên trong một thế giới khác, chung quanh rải rác núi đồi, sông ngòi, rừng rậm, không chỗ nào không tản phát ra hương vị của thiên nhiên nguyên thủy.
"Nơi này là...?" Hồng Quân kinh ngạc nói.
Cổ Bàn thản nhiên cười:
"Đây đúng là diệu dụng của Bàn Cổ phiên, lợi dụng chân thân của ta mà sáng tạo ra Bàn Cổ thế giới. Từng tấc đất của nơi này, từng góc thảo mộc, có thể nói đều là một phần của thân thể ta."
"Hóa ra như thế, Bàn Cổ phiên này quả nhiên huyền diệu vô cùng, nhưng mà ngươi dẫn ta tới nơi này làm gì?" Hồng Quân khó hiểu hỏi.
"Ngươi không phải muốn biết rõ nguyên nhân của thống lĩnh kia sao, ta có biện pháp, ngươi theo ta thì rõ!"
Hồng Quân đi theo sau Cổ Bàn, tại bên trong Bàn Cổ thế giới này, hắn không cảm giác được áp chế gì, dù sao nơi này là không gian do Cổ Bàn sáng tạo ra, nếu như đổi lại là kẻ địch bị hấp thu vào trong, tuyệt đối không phải giống như hoàn cảnh của Hồng Quân hiện giờ.
Chỉ trong khoảnh khắc, Cổ Bàn dẫn Hồng Quân đi tới trước Luyện Hồn Bích, trên bề mặt bích kia, có trăm ngàn cái linh hồn đang gào thét gầm rú, nhìn thấy mà phát hoảng. Cổ Bàn hướng lên trời chộp một cái, trên mặt bích đột nhiên xuất hiện một cái hư ảnh, Hồng Quân nhìn rõ ràng, thống lĩnh kia đúng là vừa mới bị chính mình giết chết.
"Đây là Luyện Hồn Bích, như Phong Thần bảng lúc trước của ngươi có vài phần giống nhau, nhưng ta lại có năng lực phong tỏa tính thực chất chân linh của hắn, từ đó tiến hành khống chế. Lúc trước lần đầu tiên ta bước vào Bàn Cổ thế giới, mặt Luyện Hồn Bích này cũng đã tồn tại, có thể nói nó chính là trọng tâm của toàn bộ Bàn Cổ thế giới."
"Xem ra năng lực của Bàn Cổ phiên đã vượt ra ngoài tưởng tượng của ta." Hồng Quân sợ hãi than nói.
Đây là, ánh mắt của Cổ Bàn lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào chân linh thống lĩnh kia không ngừng gào thét, trầm giọng nói:
"Ta có thể phá hủy thân thể của ngươi, cũng có thể phá nát chân linh của ngươi, ngươi tốt nhất suy nghĩ rõ ràng, nếu như chân linh bị hủy, ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất ở trong phiến vũ trụ này, không còn sự sống nữa!"
Chân linh kia dường như thật sự không nghĩ tới chính mình sau khi chết, chân linh còn có thể bị người khác trói buộc lại, lập tức hoảng sợ liền quỳ xuống, kêu khóc nói:
"Ngươi... Các ngươi buông tha ta, ta cái gì đều nói, cầu xin các ngươi buông tha ta!"

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #488


Báo Lỗi Truyện
Chương 488/610