Chương 487: Năng Lượng Ba Động


Tôn Ngộ Không nhíu nhíu mày, sắc mặt cũng biến đổi có chút ngưng trọng lên, nói:
"Lúc ấy ta dẫn đại quân Tru Thần điên cuồng chém giết phạm vi gần triệu dặm, bộ phận binh lực sơ tán của Tử Thần giới đã bị ta tiêu diệt toàn bộ, chỉ duy nhất còn có một đội quân chủ lực của Loạn Thần giới còn tại nơi biên giới của tinh hệ Thiên Âm dựa vào nơi hiểm yếu chống lại."
Huống Thiên Minh cười lạnh một tiếng:
"Với tính cách của xú Hầu Tử ngươi, tất nhiên sẽ không lưu cho bọn họ sống!"
Tôn Ngộ Không liếc mắt nhìn hắn:
"Đương nhiên, ở dưới mắt của lão Tôn ta như thế nào cho phép đại quân khác tại lĩnh vực của Tru Thần giới ta làm càn, mặc dù chiến đấu đã qua rất lâu, Tru Thần đại quân mà ta dẫn dắt đã không còn đủ năm vạn, nhưng ta vẫn còn xông tới, ắt phải đem toàn bộ bọn họ giết chết, chẳng qua lúc này..."
"Làm sao vậy?" Cổ Bàn với Hồng Quân cùng lên tiếng hỏi.
Trên mặt của Tôn Ngộ Không cũng hiện ra đến thần sắc kinh ngạc nghi ngờ, trầm giọng nói:
"Kể ra thật kỳ quái, lúc ấy ta không có cảm ứng gì, nhưng ở nơi biên giới của tinh hệ Thiên Âm, đột nhiên bùng lên một cổ lực lượng không thể tưởng tượng được, lúc ấy toàn bộ hơn mười vạn binh lực của Loạn Thần giới trong nháy mắt đã bị tiêu diệt, còn ta đem Đấu Chiến Côn Điển tăng lên tới cảnh giới hai trăm côn, mới miễn cưỡng sáng tạo ra một cái không gian phong bế, chật vật chống đỡ được một chút thế công của cổ lực lượng kia, chẳng qua dù là như vậy, binh lực của ta cũng thiệt hại số lượng hơn một nửa."
Cổ Bàn nhướng mày:
"Quả nhiên như thế, nhưng không nghĩ tới lại xảy ra ở nơi biên giới của tinh hệ Thiên Âm, khó trách ta không cách gì nhìn thấy được nguồn gốc lực lượng."
Trong lòng của Tôn Ngộ Không cả kinh:
"Nói như vậy, các ngươi cũng cảm giác được rồi?"
Huống Thiên Minh lạnh nhạt nói:
"Nếu không như thế, chúng ta như thế nào đột nhiên phải toàn bộ xuất quan, hiện tại ngươi cũng đã trở lại, chúng ta liền đi xem xem nơi đó rốt cuộc đã xảy ra cái gì!"
Trong lòng Hồng Quân trầm xuống, suy nghĩ một lúc, nói:
"Ta thấy sự tình tuyệt đối không có đơn giản như vậy, lúc trước khi lực lượng phát tác, ta lờ mờ đã nhận ra được vài phần khí tức của linh bảo, sự việc này quá mức phức tạp, chúng ta nhất định phải có sự chuẩn bị mới được!"
Cổ Bàn gật gật đầu, hỏi:
"Hầu tử, hiện tại trong Tru Thần giới binh lực có thể huy động có bao nhiêu?"
Tôn Ngộ Không xoay chuyển nhãn châu, hơi tính toán một chút, nói:
"Ước chừng có khoảng năm mươi vạn thôi, phần lớn binh lực ta đều phân bố ở bên trong các đại chủ tinh của lĩnh vực Tru Thần, nếu như chiến tranh bùng nổ, cũng dễ liên hệ được."
"Năm mươi vạn... đủ rồi, Hầu tử, lập tức đi huy động năm mươi vạn đại quân!"
Huống Thiên Minh hỏi:
"Lúc này cũng không phải là chiến tranh, cần nhiều binh lực như thế sao?"
Hồng Quân nhăn trán nhíu mày, trầm trọng lắc lắc đầu, nói:
"Bây giờ còn không phải chiến tranh, nhưng cổ lực lượng kia mới có khả năng gây ra chiến tranh!"
Tôn Ngộ Không gật gật đầu, lập tức phân phó các đại Phó thống lĩnh, đi mang binh lực dự trữ trong căn cứ trú quân của Tru Thần giới điều động toàn bộ ra, ước chừng qua thời gian một ngày, năm mươi vạn đại quân đã ở trong bình nguyên cách ngoài thành Tru Thần một trăm dặm đóng quân chờ đợi.
Những binh đội của Tru Thần giới rất hỗn tạp, có đại quân của Tử Thần giới, có binh lính của Loạn Thần giới, hơn nữa phần lớn là đến từ tù binh, trải qua những năm chiến đấu cùng Tôn Ngộ Không, uy tín của hắn đã hoàn toàn được thiết lập trong lòng những binh lính này, cho nên cũng không hề lo lắng sẽ xảy ra tình huống binh đội phản chiến.
Phát tác năng lượng lần này, khiến trong lòng Hồng Quân sinh ra một loại cảm giác cực kỳ bất an, cho nên hắn mới phải cẩn thận như thế. Đại quân đã chuẩn bị ổn thỏa, do đám bốn Đại thống lĩnh Hồng Quân, Tôn Ngộ Không trực tiếp chỉ huy, hướng biên giới của tinh hệ Thiên Âm xuất phát.
Mấy ngày sau, đại quân của Tru Thần giới đã tới biên giới của tinh hệ Thiên Âm, suốt dọc đường cũng không có gặp bất cứ binh đội nào tập kích, chủ yếu là mấy năm nay Tôn Ngộ Không đã đem nơi này càn quét sạch sẽ.
Chẳng qua điều này làm cho Cổ Bàn có chút kỳ quái:
"Vì sao Tử Thần giới cứ mặc ý để cho chúng ta khuếch trương ranh giới mà không kiêng kị gì, nơi này dù sao cũng là địa bàn của nó, chẳng lẽ Tử Thần không chút động lòng sao?"
Tôn Ngộ Không ha ha cười nói:
"Có lẽ là cái tên gia hỏa kia sợ Đấu Chiến Côn Điển của lão Tôn ta rồi, hắc hắc, mấy năm nay thực lực của lão Tôn ta đã tăng lên tới mức e rằng ngay cả các ngươi đều không thể tưởng tượng được!"
Huống Thiên Minh lạnh lùng cười:
"Thật không, vậy có thời gian ta thật muốn mở mang kiến thức thử xem!"
Hồng Quân ở một bên trước sau cau mày, mấy ngày này trên mặt của hắn thậm chí không có lộ ra vẻ tươi cười chút nào, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ bất an.
"Điều này không có khả năng lắm, dựa theo những binh sĩ của Tử Thần giới nói, thực lực của Tử Thần là vô cùng cường đại. Nếu hắn đã có thể sáng lập tinh vực, khống chế lực lượng pháp tắc, muốn giết chết chúng ta quả là dễ như trở bàn tay!"
"Nói như vậy, chúng ta cũng nằm trong tầm khống chế của hắn?" Cổ Bàn cả kinh nói.
Hồng Quân khẽ gật đầu:
"Đương nhiên có khả năng này, hiện tại hắn để mặc cho chúng ta mở rộng phạm vi, có lẽ chỉ có hai nguyên nhân. Một là hạn chế quá lớn của Chiến Thần giới đối với hắn, tình huống hiện tại dường như đạt tới cái gọi là thế cân bằng, mà chúng ta chính là điểm mấu chốt đó, bất luận một phương nào đối với Tru Thần giới chúng ta áp dụng tiến công, cả cục diện cũng đều mất đi cân bằng ngay, vậy thì sẽ dẫn đến một tràng loạn chiến chưa từng có."
"Còn cái nguyên nhân khác đâu?" Huống Thiên Minh hỏi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Một cái nguyên nhân khác chính là, Tử Thần trước giờ vốn không thèm để Tru Thần giới của chúng ta vào mắt, cho dù chúng ta có mở rộng ranh giới như thế nào, cũng không tạo lên sóng gió lớn gì, đối với hắn mà nói, thậm chí chúng ta có thể còn bằng con kiến hôi."
Tôn Ngộ Không tức giận hừ một tiếng:
"Nếu như thật sự là như thế, nhất định có một ngày lão Tôn ta sẽ khiến hắn biết phải trả giá như thế nào khi coi thường chúng ta!"
Lúc này, Cổ Bàn bỗng nhiên co con ngươi lại, vung lên Bàn Cổ phiên, nói:
"Mọi người cẩn thận, năng lượng kia lại dao động nữa rồi!"
Lúc này đã là lần thứ ba mươi, cách mỗi canh giờ, liền sẽ có một cổ dao động năng lượng vòng tròn cường đại hơn từ nơi rất xa phát tới, cổ dao động năng lượng này hầu như đều ẩn chứa Hỗn độn lực rất kinh khủng, hầu như binh lính chỉ có tu vi ở cảnh giới Thiên Mang trở xuống, trong nháy mắt khi tiếp xúc với dao động năng lượng toàn bộ thân thể đều sẽ hóa thành bột phấn.
Chẳng qua may mà có đám người Hồng Quân tiến hành ngăn chặn, năm mươi vạn đại quân này hiện tại chỉ có tổn thất một chút nhỏ, cũng không ảnh hưởng gì lớn lao.
Có thể khẳng định chính là, trung tâm của cổ dao động năng lượng này chính là tại trước mắt mọi người. Theo khoảng cách càng gần biên giới của tinh hệ Thiên Âm, uy lực của cổ dao động năng lượng kia cũng càng lớn, hiện tại mọi người đang dẫn theo năm mươi vạn đại quân Tru Thần giới xuất hiện ở nơi biên giới, cổ năng lượng chấn động cuồn cuộn kia gần như dâng lên chấn động toàn bộ hư không, mỗi lần bùng phát đều phát ra tiếng gầm rú nặng nề khiến lòng người kinh hãi.
Trong hư không vũ trụ lúc có lúc không, vào lúc này bầu trời rộng lớn lại cũng không lộ ra, tinh cầu phân bố rải rác ở các góc tinh vực, lấp trống toàn bộ hư không.
Tôn Ngộ Không dựa theo thông lệ ngày trước, đem năm mươi vạn đại quân Tru Thần giới bố trí phân chia thành ba đạo phòng tuyến, nhưng mà hiện tại cũng không phải chiến tranh, cho nên cũng không có bày ra trận địa gì đáng nói.
Hai mắt của Cổ Bàn nhìn chằm chằm vào nơi xa, ánh mắt đã ở ngoài hơn trăm vạn dặm, vốn tưởng rằng trung tâm của năng lượng này là ở trong tầm mắt, nhưng bị một cổ lực lượng kỳ lạ che khuất lại.
"Thế nào, tiểu Cổ, ngươi nhìn được cái gì?" Huống Thiên Minh hỏi.
Cổ Bàn có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, lẩm bẩm nói:
"Rất kỳ quái, nói như vậy... Trung tâm năng lượng kia ắt phải ở bên ngoài tinh hệ Thiên Âm?"
Trong lòng Hồng Quân cả kinh:
"Nguyên thủy vũ trụ! Chẳng lẽ nó ở trong thế giới Hỗn Độn sao?"
"Quả thực như thế, hẳn là vật chất hỗn độn ở bên ngoài ngăn cản tầm mắt của ta, có thể phán định, trung tâm năng lượng phải là ở bên trong vũ trụ nguyên thủy cách tinh hệ Thiên Âm không xa, nhưng nó dường như đã cùng toàn cả tinh hệ Thiên Âm tiếp nối với nhau, cho nên năng lượng mới có thể dẫn truyền vào tới đây!" Cổ Bàn phân tích nói.
Ánh mắt của Hồng Quân chợt thu lại, nói:
"Nếu đã như thế, vậy bốn người chúng ta hãy đi vào xem thử, nơi này vẫn còn tương đối an toàn, Hầu tử, căn dặn tất cả Phó thống lĩnh phòng thủ tại chỗ này, không có lệnh, tuyệt đối không thể tự tiện rời khỏi!"
Tôn Ngộ Không gật gật đầu:
"Yên tâm đi, hết thảy đều chuẩn bị tốt rồi, ta lại muốn xem xem thứ gì lại bỗng nhiên xuất hiện ở bên trong vũ trụ nguyên thủy!"
Trước mắt, toàn bộ năm mươi vạn binh lực của quân đội Tru Thần đã đóng quân tại phụ cận biên giới bên trong tinh vực, tại tinh cầu không người này phân bố khá dày đặc, nếu như chiến tranh thật sự bùng nổ, ở phương diện công thủ cũng sẽ có ưu thế rất lớn. Với lại những Phó thống lĩnh suất lĩnh binh đội này là Tôn Ngộ Không từ trong chiến tranh những năm gần đây vừa mới phát hiện ra, không chỉ ở phương diện thực lực vượt hơn người thường, mà phương diện điều binh cũng tuyệt đối không phải loại bình thường.
Sau khi bố trí xong toàn bộ, bốn người mới chầm chậm tiến tới nơi phát sinh năng lượng.
Toàn cả phiến hư không vắng lặng, không có bất cứ thanh âm gì, thậm chí có vẻ yên tĩnh đáng sợ!
Nhưng mà càng đến gần chỗ phát sinh năng lượng, cảm giác bất an trong đáy lòng của Hồng Quân càng ngày càng mãnh liệt. Lúc này, sắc mặt của Huống Thiên Minh cũng chợt ngưng trọng hẳn lên, hai tay của hắn hơi run run.
"Lão Huống, ngươi cảm nhận được cái gì sao?" Cổ Bàn hỏi.
Huống Thiên Minh nghi hoặc lắc lắc đầu:
"Khi đi vào phiến tinh vực này, năng lực dự báo của ta dường như bị phong bế, từ trước đến nay luôn bị hạn chế. Chẳng qua gần đây tại bên trong Thiên đạo chi nhận đã lĩnh ngộ rất nhiều, năng lực dự đoán của ta cũng đang có một chút khôi phục... Hiện tại Thiên đạo chi nhận dường như đã cảm nhận được cái gì, nhưng trong đầu của ta hãy còn có chút mơ hồ."
"Vậy là cái gì xảy ra đây?"
Tôn Ngộ Không rên lên một tiếng bực tức: "Bất luận nó là cái gì, lão Tôn ta có sợ qua ai, hiện tại cứ đi tới xem ắt hẳn sẽ biết, nếu như gặp bọn người của Loạn Thần giới cùng Tử Thần giới thì càng tốt, tay của lão Tôn đang ngứa ngáy lắm đây!"
"Thôi, mặc kệ có cái gì, chúng ta cũng nhất định phải đi tới xem sao!" Hồng Quân hạ quyết tâm, tốc độ đột nhiên tăng nhanh, ba người cũng đi theo phía hắn, thoáng cái đã biến mất ở sâu bên trong hư không.

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #487


Báo Lỗi Truyện
Chương 487/610