Chương 357: Tự nhiên chi lực (2)


"Ngươi nói cái gì? Bốn người ở trong đó đột nhiên đã biến mất tung tích? Không phải mới đây vẫn còn ở trong tửu lâu sao?" Khuê Sinh mặt như phủ màn sương lạnh nhìn Tu La nhân bốn đôi cánh quỳ gối run lẩy bẩy trước mặt, lạnh giọng quát: "Đi lục soát cho ta, tìm không được tung tích của bọn họ, ngươi cũng không cần trở về!"
Tu La nhân bốn đôi cánh kia mặt đổ mồ hôi lạnh, nghe vậy không khỏi sắc mặt cực kỳ sợ hãi, không ngừng gật đầu, cứ quỳ như vậy từ trong đại đường của thành chủ phủ lếch ra ngoài. Đứng ở cửa, một đội binh sĩ cực kỳ chỉnh tề đang đứng ở nơi đó, nhìn thấy nam tử ra tới, rối rít cùng kêu to:
"Đội trưởng!"
Tu La nhân bốn đôi cánh sắc mặt thâm trầm như nước, hung hăng quay đầu lại liếc nhìn Khuê Sinh chắp tay sau lưng đứng ở trong đại đường, khẽ chửi thề một cái, lớn tiếng nói:
"Mọi người, theo ta cùng nhau lục soát Bích thành, lục soát từng nhà, tìm không được tung tích của bốn người kia, các ngươi cùng ta đều bị thành chủ xử phạt! Rõ chưa?"
"Rõ!" Mọi người cùng hét lớn, sĩ khí vang dậy theo sau nam tử bốn cánh ra khỏi thành chủ phủ.
Trong Bích thành, ngay tức thì dấy lên cảnh hỗn loạn gà bay chó chạy, tất cả thành dân đều là sợ hãi nhìn Tu La tộc binh sĩ giống như một đàn châu chấu túa ra lùng sục khắp nơi.
Chỉ có điều, bất luận bọn họ lục soát thế nào cũng không cách nào tìm được bốn người Tần Vũ, bởi vì bốn người lúc này đã rời khỏi Bích thành, đang ở trong một ngọn núi vô danh cao lớn.
Cây cối rậm rạp xanh tươi mọc đầy dẫy trong sơn cốc, một giòng suối nhỏ róc rách từ trên đỉnh núi chảy xuống, tích tụ lại ở giữa sơn cốc, phảng phất giống như minh châu khảm trên đá quý, hồ nước trong suốt mắt có thể nhìn thấy những viên sỏi cỡ nắm tay ở tận đáy hồ, từng đóa từng đóa hoa không biết hoa gì nở rộ ở hai bên bờ hồ, phong cảnh trong sáng tươi đẹp làm cho người ta ngắm nhìn mà lòng thanh thản tươi vui.
Một cái kén lớn màu xanh biếc, dài đến một trượng, cơ hồ chiếm hết khoảnh đất trống ven hồ trong sơn cốc. Chỉ thấy cái kén lớn màu xanh biếc kia giống như một loại phỉ thúy, tiên thúy ướt át, mắt thường có thể thấy được, từng giọt từng giọt nước màu xanh biếc như dòng suối chảy trong đó, loáng thoáng khi mờ khi tỏ, trong cái kén lớn bao bọc bốn đạo thân ảnh, chính là bốn người Tần Vũ.
Trước đó, vào lúc Tần Vũ từ trong cảm ngộ của mình tỉnh lại, cực kỳ kinh ngạc phát hiện Tình nhi, Mục Thiên cùng Cam Vân ba người vậy mà cứ như vậy an nhiên nhập định, bốn phía chỉ vẻn vẹn có một cái trận pháp đơn giản bảo vệ mọi người, không nhịn được phì cười trong lòng lại rất lấy làm may mắn, lúc này may mà không có kẻ tu vi cao thâm đến đây quấy rầy, bằng không cho dù chính mình không bị trọng thương, chỉ sợ cũng phải mất đi cái cơ duyên ngàn năm một thưở thiên cổ khó gặp kia.
Vì thế, Tần Vũ trước tiên thi triển đại thần thông, toàn lực thúc động tự nhiên lực trong tinh vân vừa mới thành hình trong đan điền, cùng một lúc di chuyển bốn người đến sơn cốc vô danh này.
Sự di chuyển này, cũng không phải phá vỡ không gian hay là trực tiếp vượt qua không gian, thời gian Tần Vũ ở kiếp trước thân là Chưởng khống giả, ý chí của hắn cỡ nào, tất nhiên là việc rất dễ dàng chỉ trong khoảnh khắc liền có thể đạt được, đó là sử dụng năng lực đặc biệt của Chưởng khống giả, năng lực lĩnh ngộ đối với không gian và thời gian. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nhưng trong Thiên giới và Tu La giới lại khó mà làm được điểm này, đi tới cái thế giới này thời gian gần ngàn năm, Tần Vũ đã sớm hiểu được những điểm khác biệt giữa Nhân giới cùng với Thiên giới và Tu La giới.
Không gian ở đây rất ổn định! Khi thành công đem được mình cùng ba người Tình nhi di chuyển đến nơi này, trong lòng Tần Vũ tràn ngập niềm vui sướng, mức độ ổn định trong không gian này so ra còn hơn Hồng Mông không gian, ngay cả đến Tần mông không gian của mình cũng là mạnh hơn gấp ba lần, nói cách khác, mặc dù là Chưởng khống giả của Nhân giới tới đây, cũng không cách nào dễ dàng tách vỡ không gian, thậm chí là hủy diệt cái không gian này.
Trong cái kén lớn màu xanh biếc, Tần Vũ tóc dài lay động hư không đứng ở giữa ba người, còn Tình nhi ba người chia nhau chiếm cứ một góc, hình thành một cái hình tam giác vây quanh Tần Vũ ở trong đó, từng đạo từng đạo tự nhiên lực màu xanh biếc tinh thuần vô cùng, tràn ngập chứa chan sinh cơ từ bốn phương tám hướng bên ngoài cái kén lớn tụ tập lại.
Nhất là nơi này tự bản thân nó đã có rất nhiều loại cây cối, cỏ dại rậm rạp mọc khắp nơi trong vùng núi hoang sơ, được tích tụ ủ qua vô số diễn kỷ lực lượng của nó trở nên tinh khiết phong phú vô cùng, tràn ngập tại mọi ngỏ ngách trong ngọn núi lớn, hơn nữa cho tới bây giờ chưa từng có người nào có thể phát hiện ra, không có ai có thể có cái loại hấp thu tự nhiên lực phát huy sàn sinh ra tinh thần lực như thế có thể so với tuyệt thế công pháp tinh thần quyết ở kiếp trước của hắn, chỉ trong nháy mắt làm cho người ta bước vào ngưỡng cửa của Thiên đạo, cho nên, bất luận trong Thiên giới hay là Tu La giới, cái loại tự nhiên lực cực kỳ bí ẩn mà lại vô cùng dồi dào này trước nay vẫn chưa có người nào hấp thu, cũng vì thế mà dẫn tới những linh khí này càng ngày càng tích lũy thêm lên.
Từng đạo từng đạo lực lượng màu xanh biếc giống như tơ sợi theo từng bụi cỏ trong đám cỏ dại, từ từng cây cổ thụ chọc trời trong rừng cây bạt ngàn chậm rãi mà vững chắc phát ra, tất cả đều tụ tập bốn phía quanh cái kén lớn ấy, khiến cho cái kén lớn phủ dầy càng phồng lên.
Mà bên trong cái kén, một luồng lục quang to bằng cánh tay từ trên đỉnh kén phóng thẳng vào thiên linh đại huyệt của Tần Vũ, theo kinh mạch đã được khai mở rộng rãi phi thường chậm rãi rót vào trong đan điền.
Tinh vân trong đan điền dường như cũng thích ứng với loại lực lượng cường đại cùng cực này, vốn là tốc độ di chuyển thật chậm, thuận theo tự nhiên lực ở trong cơ thể càng lúc càng tràn ngập, vận chuyển điên cuồng, mà sau khi từng đạo từng đạo tự nhiên lực kia cùng tinh thần lực va chạm vào nhau, lại hình thành một đạo lực lượng cực kỳ cổ quái, tràn ngập bừng bừng sinh cơ đồng thời lại mang theo tính chất tử khí âm trầm, bất quá, cái loại lực lượng không biết là gì này lại làm cho tu vi của Tần Vũ trong nháy mắt tăng lên mấy bậc, khiến cho Tần Vũ tựa hồ quá thoải mái mà bật lên tiếng rên.
Thuận theo tự nhiên lực trên người Tần Vũ càng lúc càng phát triển, tinh vân nguyên vốn là ngân quang rực rỡ lúc này đã biến thành tinh vân màu xanh biếc tinh thuần, lộ ra vẻ có chút quỷ dị mà đồng thời lại làm cho người ta cảm thấy tinh vân ấy mới đúng là tinh vân hoàn hảo.
Mà lúc này, trong cơ thể ba người Tình nhi cũng đang trải qua quá trình thoát thai hoán cốt. Sau lưng ba người lúc này tất cả đều đã không còn cánh như trước, nguyên vốn là bốn đôi cánh sau lưng của Tình nhi và Cam Vân cùng với Tần Vũ giống nhau, chỉ có một đôi cánh đang không ngừng vẫy động, chỉ có điều cánh trên lưng hai người đúng là thực tự mình khổ tu mà thành, không giống như cánh của Tần Vũ chỉ là hư ảo mà ra.
Chỉ thấy quang mang nhu hòa vô cùng từ trên người Tần Vũ tản phát ra, từng đạo tự nhiên lực được hắn chuyển đổi thành cực kỳ tinh thuần rồi lại mang theo lực lượng tính chất vốn có, đứng ở giữa ba người, rất nhanh đem lực lượng đã chuyển đổi ấy đưa trong cơ thể vào ba người, Tần Vũ cũng nhận ra biến hóa trong cơ thể ba người.
Mục Thiên biến hóa lớn nhất, sau khi đón nhận lực lượng tinh thuần được Tần Vũ chuyển tới, nguyên hạch hắn vốn đã được ngưng kết lại lần nữa biến hóa, giữa kim quang chói mắt một cái nguyên hạch xen lẫn những đốm màu xanh biếc trôi nổi bên trong đan điền, thiên địa linh khí bốn phía rất nhanh được nguyên hạch chuyển đổi làm lực lượng cần yếu của bản thân, trong cơ thể bốn khỏa nguyên đan màu xanh biếc vô cùng cổ quái hình thể cỡ từ móng tay cái dần dần trở nên lớn hơn, lại lớn thêm nữa, vậy mà lại lớn bằng cỡ nắm tay!
Tình nhi và Cam Vân lực lượng hơi yếu, cho nên, trong cơ thể mặc dù cũng giống nhau kết thành nguyên đan cổ quái, so với Mục Thiên kém hơn nhiều, nguyên đan trong thân thể hai người chỉ hình thành mỗi người một viên, mà tự nhiên lực trong kinh mạch của hai người không ngừng tẩy tủy phạt mạch từ từ hình thành trong cơ thể bọn họ nguồn tự nhiên lực cực kỳ thâm hậu.
Bỗng dưng, Tần Vũ đột nhiên mở bừng mắt, từng đạo tinh quang bùng phát từ trong mắt chớp lóe, quang mang ở bốn phía nhất thời tối sầm đi vài phần.
Nhìn ba người trôi nổi chung quanh hắn, Tần Vũ cười lớn vươn tay phải, tại trong hư không liên tục chộp vài cái, chỉ thấy ba đạo quang mang xanh biếc vô cùng vững chắc từ bốn phía quanh cái kén lớn ấy tiến vào trong thân thể ba người.
Ba người chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, Mục Thiên ba người đã sớm tiến vào trạng thái bế quan kinh mạch trong cơ thể trong nháy mắt được tăng cường lên, tản phát ra khí tức thân thiết khắp toàn thân khiến cho người ta trong vô thức liền muốn thân cận.
Làm xong hết thảy những việc này, Tần Vũ ngửa mặt lên trời cười:
"Đế Thích Thiên a, Đế Thích Thiên, ngươi lại muốn dùng phương pháp này nhiễu loạn tâm tư của ta, ngươi có ngờ đâu Tần Vũ ta sau khi chuyển thế trọng sinh, tâm chí kiên nghị đến cùng cực, há để cho ngươi có thể nhiễu loạn được sao?"
Một cổ hào khí từ trong lòng tự nhiên sinh ra, Tần Vũ nhìn vào cảnh tượng chung quanh mình, tiện tay ở trong hư không liên tục chộp vài cái, từng đạo từng đạo quang điện màu xanh biếc xuất hiện ở trước mặt của hắn:
"Càn khôn đại trận, kết!"
Tựa hồ tất cả thực vật trong thiên địa đều hơi lay động, thoáng ảm đạm một chút, nhưng chỉ trong nháy mắt lại quang mang đại thịnh, từng đạo thiên địa linh khí phong phú cùng cực từ bốn phương tám hướng tụ tập vào trong cái sơn cốc nho nhỏ này, dường như mọi người trong Thiên giới cùng Tu La giới đều có cảm giác trong thiên địa có biến đổi khác thường.
"Sương nhi a Sương nhi, không hổ là con của Tần Vũ ta, ban đầu Hồng Mông đại ca dựa vào đại thần thông đều không thể điều tra được con đường vận mệnh của ngươi, nhưng không nghĩ tới chỉ trong thời gian ngắn ngủn, vậy mà cũng sắp đột phá cảnh giới Chưởng khống giả."
Tần Vũ thở phào một hơi dài, thần thức đã phủ trùm nơi xa hơn phân nửa Tu La giới, đúng là phân biệt tường tận địa phương bốn người Hồng Quân đang trú ngụ.
Đứng ở trên ngọn núi cao cạnh Tu La thành, Hồng Quân cũng là sắc mặt đại chấn, tràn ngập thần sắc mừng rỡ lộ ra trên mặt hắn, phóng thần thức ra, hai cổ thần thức mạnh mẽ vô cùng cứ như vậy trên không trung giao tiếp, trao đổi với nhau.
Rất lâu sau đó, đạo thần thức vô hình kia tán đi, Hồng Quân hít vào một hơi thật sâu, gắng gượng ngăn chặn ánh đỏ hồng sâu trong vành mắt, nhìn Huống Thiên Minh bình thản nói:
"Ta vừa mới cùng phụ thân kết nối trao đổi!"
Huống Thiên Minh sớm đã phát hiện được, với tu vi của hắn mặc dù so với Hồng Quân kém hơn một chút, nhưng là nếu như thực sự liều mạng chiến đấu, cho dù là Hồng Quân từ lâu đã thành tựu cảnh giới Thiên Tôn, cũng không cách nào trong một thời gian ngắn mà giết chết được hắn. Cho nên, hắn cũng không có biểu hiện kinh ngạc nhiều lắm, chỉ là trên mặt như trước lộ ra vẻ vui mừng và thân thiết thật lòng.
"Hình như… lực lượng của Tần bá phụ có điều biến hóa, ta không thể nào phát hiện được bất cứ lực lượng gì của ông, huống chi cổ thần thức vừa phát ra kia, rất thoải mái, làm cho người ta không tự chủ được liền muốn tới gần bên thân cận với ông!" Huống Thiên Minh giọng nói lạnh lùng, nhưng mà trong mắt lại bộc phát ra niềm tin và khát vọng trước giờ chưa từng có: "Với thiên tư của Tần bá phụ, nhất là sau khi chuyển sinh hình thành được nguyên thần Hỗn độn Tiên thiên, sớm đã là ưu tú đến tột cùng, xem ra Tần bá phụ nhất định có thể nắm giữ được bộ phận của Thiên đạo a!"

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #357


Báo Lỗi Truyện
Chương 357/610