Chương 343: Chiến Chiến Chiến


Khí thế áp lực kinh khủng theo quyền đầu của Tần Vũ rất nhanh đánh về phía Băng Băng với vẻ mặt đang bối rối ở bên cạnh, chỉ thấy không gian bốn phía phảng phất như bị cắt xé ra từng mãnh, từng đạo từng đạo vết nứt màu đen dài rộng xuất hiện tại trước mắt mọi người, Băng Băng điên cuồng thúc động lực lượng trong cơ thể, lồng lộn quát:
"Phá cho ta, phá a!"
Chung quanh thân thể hắn đột nhiên bùng phát ra quang mang kịch liệt, từng cổ từng cổ linh khí theo tiếng hét của hắn từ bốn phương tám hướng cực nhanh tụ tập lại quanh hắn, cuối cùng trong nháy mắt hình thành một thanh trường kiếm linh khí.
Chỉ thấy hắn vung tay giơ cao thanh trường kiếm, miệng cười gằn một tiếng, kình khí mãnh liệt hướng tới Tần Vũ bổ xuống, hai đạo quang mang tại giữa không trung chạm vào nhau, lại im hơi lặng tiếng cùng tiêu tán mất.
Cam Vân ba người há hốc miệng, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Tần Vũ và Băng Băng trong không gian, tựa hồ đã thu hút tất cả ánh sáng, trong không gian một mảng tối như mực nhìn không còn thấy bất cứ thứ gì, kình lực của hai người va vào nhau cuối cùng sinh ra một không gian bị hủy diệt.
Một mảnh không gian kia đã bị kình khí cuồng bạo của hai người hủy diệt hoàn toàn, Mục Thiên vẻ mặt cuồng nhiệt nhìn Tần Vũ và Băng Băng, lẩm bẩm nói:
"Đây đúng là lực lượng của bảy cánh thượng giai, quả nhiên là vô cùng cường đại, cũng có một ngày, ta cũng sẽ đạt tới cái cảnh giới này!"
Còn Tình nhi với vẻ mặt sùng bái nói:
"Vũ ca ca thật là lợi hại, ngay cả Thiên nhân bảy cánh cũng không làm gì được huynh ấy!" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra dáng vẻ đáng yêu làm cho Cam Vân bàng hoàng im lặng, bất quá hắn cũng vì tu vi của Tần Vũ mà cực kỳ chấn động, thời gian ngắn ngủn mấy trăm năm, tu vi của Tần Vũ đúng là giống như hỏa tiễn tăng trưởng một cách thần tốc, hôm nay vậy mà ngay cả Thiên nhân bảy cánh đều không thể làm gì được hắn, xem ra quyết định của mình lúc đầu quả là cực kỳ sáng suốt.
"Ngươi rốt cuộc là ai? Một đôi cánh làm sao có thể có lực lượng mãnh liệt như vậy?" Băng Băng trầm mặc một lúc, đột nhiên há miệng phun ra một ngụm máu tươi, ôm ngực chỉ vào Tần Vũ gạn hỏi.
Tần Vũ trong lòng cũng vì lực lượng hùng mạnh của Băng Băng có chút kinh ngạc, lực lượng với mức độ như thế, so ra cũng tương đương đạt tới lực lượng cấp bậc của Thiên Tôn, nếu như không phải tên nam tử trẻ tuổi này đối với thao túng linh khí thiên địa còn hơi yếu chưa thành thạo lắm, thì chỉ sợ rằng vừa rồi cũng không chỉ một mình hắn thổ huyết, mà kình khí của hai người va chạm vào nhau nhất định phải bị lưỡng bại câu thương. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Chẳng qua là, đối với sự hiểu biết về Thiên đạo cùng với việc vận dụng lực lượng, Tần Vũ ở kiếp trước thân là Chưởng khống giả so với Băng Băng còn mạnh hơn mấy trăm lần, mặc dù là thực lực của hai người xấp xỉ nhau, Băng Băng giao thủ với hắn kết quả cũng chỉ có thể là bị thua thảm hại, không có kết cục nào khác.
Cái này cũng giống như hai tiểu hài tử cùng cầm cây côn trong tay, một đứa bé cầm côn trong tay quơ đại, không có dựa vào sự khéo léo, mà là dùng hết sức của mình quơ tới, điều này rõ ràng là hao phí khí lực cũng không phải là cách phát huy tốt nhất. Còn đứa bé kia thì thuận theo thế mà làm, dựa vào sức nặng của cây côn, khéo léo vận hành theo quỹ tích của cây côn rồi mượn lực đánh ra, kết quả tự nhiên không nói cũng hiểu.
Nhưng bất luận như thế nào, tu vi của Băng Băng vẫn là thực tế, nền móng cực kỳ vững chắc, xem ra bây giờ điều cần thiết nhất của hắn chính là có thời gian để lĩnh ngộ lực lượng của bản thân và hiểu được cách vận hành lực lượng trong thiên địa. Tần Vũ trong mắt hiện lên một tia tán thưởng, người trẻ tuổi này e rằng nhất định sẽ vượt hơn Hắc Vũ và Hầu Phí, cũng chỉ cần kiên trì một thời gian ngắn.
"Tu vi của ngươi không tệ, ta gọi là Tần Vũ, tới đây không cố ý làm địch nhân cùng Thiên nhân các ngươi, chẳng qua là muốn vượt qua Thiên Khanh này tới Tu La giới mà thôi!" Tần Vũ mỉm cười nhìn Băng Băng.
"Thiên Khanh là địa phương Đế quân đã ra nghiêm lệnh cấm chế Thiên nhân vượt qua, nơi này là cấm địa, há có thể để bọn Thiên nhân bình thường các ngươi tùy ý qua lại?" Băng Băng hít sâu một hơi, dằn máu huyết đang sôi trào trong lồng ngực xuống, cảm giác chịu đựng khiến hắn phiền muộn, lạnh giọng nói: "Cho dù các ngươi tu vi xuất chúng, cũng không thể vi phạm mệnh lệnh của Đế quân!"
"A? Chúng ta bây giờ đã tới trong phạm vi Thiên Khanh, sắp sửa băng qua đó, ngươi còn muốn làm gì?" Tần Vũ khinh thường liếc mắt nhìn Băng Băng, Đế quân của Thiên giới chỉ là Đế quân của các ngươi, đối với Tần Vũ mà nói, Đế Thích Thiên cũng không là cái quái gì?
Bất quá là Chưởng khống giả lĩnh ngộ một bộ phận Thiên đạo mà thôi, bất luận ở kiếp trước hay kiếp nầy, Tần Vũ cũng không hề e ngại, bởi vì kinh nghiệm của bản thân hắn sớm đã trải qua hàng trăm trận chiến, từ lâu đã không hề kiêng kỵ sợ hãi bất cứ ai. Chính cái gọi là, không sợ hãi không úy ky, mới có thể không cái gì là không thể, không chỗ nào là giới hạn.
"Càn rỡ! Đừng tưởng rằng tu vi của ngươi so với ta cao hơn chút đỉnh, thì có thể ngạo mạn, thức thời thì mau mau rút khỏi nơi này, ta sẽ không truy cứu trách nhiệm hỏi tội các ngươi tự tiện xâm nhập cấm địa Thiên Khanh!" Linh khí bốn bề rất nhanh tiến vào thân thể Băng Băng, chữa trị thương thế của hắn vốn cũng không nghiêm trọng lắm.
Cảm nhận được thương thế đã chuyển biến tốt lên rất nhiều, Băng Băng trên mặt một lần nữa khôi phục niềm tin, vẻ mặt lãnh đạm chỉ vào Tần Vũ, quát lạnh nói:
"Nếu không, cho dù hôm nay ta chết tại đương tràng, cũng phải hủy diệt các ngươi!"
Thật đúng là ngoan cố a! Tần Vũ nhếch nhếch miệng, trên khuôn mặt anh tuấn lộ ra một nụ cười khinh thường, bình thản nói:
"Vậy ngươi cứ đi chết đi!"
Vừa dứt lời, một ngón tay chỉ ra, tức thì từng đạo từng đạo lực lượng bao la cuồn cuộn đột nhiên phát xuất ra, không gian chung quanh Băng Băng thoáng cái bị sụt lún, giống như nơi đó vốn là một mảnh không gian ở thời kỳ hỗn mang, đúng là một chút sinh khí cũng không còn.
Trên ngọn núi Thiên đế, trong đại điện, Đế Thích Thiên đang lúc hưởng thụ mỹ nữ Tu La tộc hầu hạ, hắn nhắm mắt mặt đầy vẻ thanh thản thoải mái đột nhiên mở bừng mắt, một đạo quang mang màu vàng tự nhiên từ trong đôi mắt bắn ra, vậy mà trong nháy mắt làm cho cây cột hoàng kim trong đại điện bị xuyên thủng hai lỗ bằng ngón tay. Ánh mặt trời chiếu tới, từng đạo từng đạo phấn bụi tung bay, thoáng nhìn thật quỷ dị.
Thân thể hắn đột nhiên nổi lên bồng bềnh, khí thế cường đại từ trên người hắn trong nháy mắt tản phát ra, hai mỹ nữ Tu La tộc cơ hồ trong chớp mắt liền hóa thành bụi bay lên dần tiêu tán trong đại điện.
"Hừ!" Hừ nhẹ một tiếng, chỉ thấy trong bầu trời trên đỉnh núi Thiên đế, một đạo dòng xoáy đột nhiên xuất hiện, thoáng cái tan biến không còn bóng dáng.
Tần Vũ đang muốn xoay người rời đi, lại đột nhiên phát hiện ra không gian phía trước bị hắn hủy thành một mảnh hỗn độn đột nhiên khôi phục nguyên dạng, còn Băng Băng thì vẻ mặt thành kính quỳ gối hướng về trung tâm của Thiên giới, không khỏi giật mình kinh hãi.
"Thời gian đảo lưu?" Tần Vũ cũng quay mặt nhìn về hướng Thiên giới, lẩm bẩm nói: "Không nghĩ tới cái không gian này cũng hoàn toàn do ngươi thao túng khống chế, xem ra lĩnh ngộ của ngươi đối với Thiên đạo có lẽ vượt hơn xa ta rồi a!"
Tựa hồ như đáp lại câu nói của hắn, trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một đám mây đen, một đạo quang mang mạnh mẽ đánh xuống, Tần Vũ hét lớn một tiếng, tung một quyền mãnh liệt nghênh đón.
Oanh! Không gian chung quanh cấp tốc rung động từng hồi, Băng Băng quỳ trên mặt đất cũng bị chấn động cho lảo đảo, trừ Tần Vũ ra, tất cả mọi người không nhịn được hít một hơi khí lạnh, chỉ thấy đám mây đen kia rất nhanh hướng về phía trung tâm Thiên giới bay đi.
Tần Vũ từ trên mặt đất chậm rãi đứng lên, hai tay nắm chặt, khóe miệng ứa ra một tia máu, trên mặt nhưng là lộ ra vẻ tươi cười tự tin, ngón tay chỉ về hướng đám mây đen bay đi thấp giọng nói:
"Tưởng muốn giết ta, cũng không phải dễ dàng như vậy! Ngươi chờ đấy, đợi ta từ Tu La giới trở về, lập tức tìm ngươi trả món nợ một quyền này!"
Dứt lời, cũng không để ý tới vẻ mặt thành kính của Băng Băng, trong tay kình lực đột nhiên phát ra, đem ba người Cam Vân bao phủ vào trong vòng cái màng mỏng óng ánh do hắn thiết lập ra, thần tốc mang theo ba người bay về phía trước.

Ngoài Sa thành, Tôn Thiên mãnh liệt huy động trường côn trong tay, tại không trung huyễn hóa ra bảy mươi hai đạo thân ảnh, kình lực cuồng bạo trong nháy mắt từ trường côn phát ra, hung hăng đập về hướng Tu La nhân bốn cánh trên mặt đất.
Phanh! Chỉ thấy thân thể Tu La nhân bốn cánh kia trong nháy mắt nát vụn ra, dưới ánh mặt trời, một đạo huyết hoa tung tóe ra vô cùng rực rỡ, cuối cùng bị Tôn Thiên một côn đánh chết.
"Người thứ hai mươi ba! Tôn Thiên a, Tôn Thiên, ta thật sự không ngờ ngươi vậy mà lại cùng với người của Sa thành kết oán cừu sâu đậm như vậy!" Hồng Quân vỗ vỗ tay, trên mặt lộ ra thần sắc tán thưởng, nhìn thấy vẻ mặt thẩn thờ của Tôn Thiên nói tiếp: "Nhân quả của mình cần phải tự mình ngươi đi kết thúc, sát kiếp quá sâu nhưng cũng có ảnh hưởng đến tiến bộ tu vi của ngươi, đây quả là cái vấn đề khó khăn a!"
Huống Thiên Minh nhìn dáng vẻ lạnh lùng của Tôn Thiên, trên mặt lộ ra nụ cười hiếm hoi, nói:
"Không sai, tiến bộ rất lớn, bất quá cần phải khống chế sát ý!"
Tôn Thiên trầm mặc một lát, nhàn nhạt nói:
"Sát ý, không cần phải khống chế, lấy sát chống sát, mới là Tu La đạo!"
Hồng Quân vỗ vỗ trán, buồn rầu nói:
"Đã nói với ngươi từ lâu, ngươi không phải là Tu La nhân, rốt cuộc ta phải làm sao ngươi mới có thể tin a! A! Bọn họ lại tới nữa rồi!"
Đang nói, ba đạo thân ảnh chợt xuất hiện tại trước mặt bốn người, chỉ thấy dẫn đầu cũng chính là tên Tu La nhân năm cánh kia, Điền Kỳ! Và phía sau hắn, là hai vị Tu La nam tử cũng giống nhau cùng là năm đôi cánh, mà khí tức trên người họ phát ra so với Điền Kỳ còn mạnh hơn rất nhiều.
"Hai tên năm cánh thượng giai, đã tới giai đoạn đột phá, xem ra Sa thành quả nhiên là rồng nằm hổ phục a!" Hồng Quân thầm tán thưởng thở dài nhìn ba người, nhàn nhạt nói:
"Tôn Thiên, ngươi sắp đối mặt chỉ sợ là từ trước tới nay trong cuộc sống ngươi đây là một trận chiến gian nan cực khổ nhất, hy vọng ngươi có thể sống sót!"
Tôn Thiên gật đầu, lạnh lùng nhìn phía Điền Kỳ quát:
"Y Thần đâu? Nàng tại sao không tới?"
Nhìn thấy Tôn Thiên, Điền Kỳ lộ ra ánh mắt cừu hận thâm sâu, lạnh lùng đáp:
"Nàng sớm đã bị chúng ta luân gian rồi, ha ha, ngươi không biết sao, cái tư vị của nữ nhân này thật khiến cho người ta tưởng nhớ a!"
Vừa nói, trên mặt lộ ra thần sắc không chịu nổi, trường đao trong tay chỉa vào Tôn Thiên, quát lạnh nói:
"Thành chủ có lệnh, Tôn Thiên ngươi nếu như quy thuận, tất cả ân oán trước đây hết thảy không kể đến, mà còn bổ nhiệm ngươi làm hộ thành Đại tướng quân!"
Tôn Thiên nghe được Điền Kỳ nói nữ nhân kia đã bị bọn họ dày vò trăm bề, nguyên vốn cặp mắt đã là màu đỏ lại càng trở nên đỏ đậm, một cổ sát ý nồng đậm từ trên người hắn trào dâng lên, khí tức bạo ngược khiến cho không khí chung quanh hắn tựa hồ đều ngưng kết, chỉ nghe hắn phẫn nộ quát:
"Lão tử phải giết sạch mọi người trong Sa thành, cho toàn bộ các ngươi bồi táng theo nàng a!"
Dứt lời, trường côn trong tay trong nháy mắt trở nên to dài lên, thoáng cái một đạo quang mang màu vàng từ trong tay của hắn dâng lên, chỉ thấy hai tay hắn dùng hết sức nhắm vào ba người đập tới, trường côn mang theo tiếng rít bén nhọn điên cuồng nện xuống.

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #343


Báo Lỗi Truyện
Chương 343/610