Chương 322: Ám Tinh giới đích phương pháp tu luyện


Ở sâu trong thảo nguyên, ban đêm gió lạnh thấu xương, Hỗn Độn nguyên khí vô cùng dày đặc làm cho áp lực nơi này thật lớn, cỏ xanh dày khít trải rộng khắp nơi, không có một tia tinh quang, tối tăm trầm lắng đến tột cùng.
Bảy đạo thân ảnh, đang ở dưới chân một gò núi, khó khăn dịch chuyển tiến về phía trước, mỗi một bước, khi nhấc chân lên trên mặt đất đều hằn lại một cái dấu chân thật sâu, xem ra hết sức khó khăn.
Nếu có người cho rằng đất đai trên thảo nguyên kia phải là tơi xốp mềm mại, vậy là sai lầm thật lớn rồi, mật độ linh khí phi thường dày đặc, khiến cho áp lực nơi này thật lớn, thậm chí ngay cả đất bùn trên mặt đất cũng liên tục bị đè nén hết sức chặt chẽ, vũ khí trải qua tôi luyện ngay cả mặt đất ở nơi này cũng hoàn toàn không cắm vào được.
Trên thân bảy người lóe ra quang mang năm bộ mặt bảy màu sắc, có người lam quang, có người tử quang, có người bạch quang, lấp lánh dưới bầu trời đêm lộ ra vẻ đẹp kỳ dị.
Phía sau bọn họ, hai mươi nam tử thân trường bào màu xanh đúng sừng sững. Trong đó một gã thanh niên cao lớn tướng mạo khôi ngô tuấn tú, khí độ bất phàm tóc dài không gió mà lay, một cổ khí thế bễ nghễ thiên hạ từ trên người hắn dâng lên, lực lượng vô hình phảng phất như mang theo sóng gợn cũng từ trên người hắn chậm rãi tản phát ra phía trước, vừa vặn đem bảy người đang bước từng bước gian khổ vây bọc vào trong đó. Tựa hồ lực lượng kia mang theo cảm giác áp lực vô cùng cường đại, trên mặt bảy người đều hiện ra thần sắc thống khổ.
Mà thanh niên nọ dường như chưa phát hiện ra, trước sau một đôi cánh màu trắng có hơi mơ hồ, sắc mặt nhưng là hết sức bình thản hướng về trung niên nam tử năm đôi cánh ở bên cạnh cười nói:
"Trong hoàn cảnh như thế, lực lượng bản thân của bọn họ tất nhiên tiến bộ rất nhanh. Xem ra không còn bao lâu nữa, chúng ta có thể rời khỏi gò núi "kiền khôn" này rồi."
Trung niên nam tử thần sắc nghiêm nghị. Sắc mặt rất là bình tĩnh. Nếu như không phải trong mắt hắn trước sau vẫn mang theo ánh mắt sùng kính cùng bội phục nhìn nam tử trẻ tuổi, chỉ riêng cái phong thái ung dung kia trên người hắn sẽ khiến cho người ta lầm tưởng hắn mới đúng là vương giả.
Nghe nam tử trẻ tuổi nói, trung niên nam tử trên mặt lộ ra nụ cười, cung kính nói:
"Đại nhân quả nhiên thiên tư tung hoành thiên hạ, vậy mà cũng nghĩ ra phương pháp như thế để nâng cao tu vi cho bọn họ, một khi bản thể bọn họ mạnh mẽ hẳn lên, lúc đó có thể dung nạp linh khí trong thiên địa càng nhiều càng dễ dàng hơn, như vậy tốc độ tiến bộ đúng là cực nhanh!"
Nhìn thấy nam tử trẻ tuổi thản nhiên cười, hắn ngừng lại một chút mới lộ vẻ bất nhẫn nói:
"Chẳng qua là, Tình nhi hãy còn nhỏ tuổi, huống chi vừa mới tiến vào cảnh giới ba cánh, cùng tu luyện với bọn họ như thế, có nghiêm khắc thái quá không?"
Trên mặt nam tử trẻ tuổi lộ ra dáng vẻ tưởng nhớ gì đó, tựa hồ không có nghe lời nói trung niên nam tử, ngẩng nhìn bầu trời đêm đen nhánh nhàn nhạt nói:
"Chịu đựng được rèn luyện trong gian khổ, mới là người ở trên người khác, Mục Thiên, nếu như muốn thực sự có được thành tựu. Không chịu đựng nhiều khó khăn gian khổ, lại há có thể trở thành người ở trên người ta chứ?"
Mục Thiên gật gật đầu, nghiêm mặt nói:
"Đại nhân minh giám! Mục Thiên nhất định không phụ lòng ưu ái của đại nhân. Cố gắng tu luyện!"
Nam tử trẻ tuổi đứng chắp tay sau lưng, hài lòng nhìn Mục Thiên một cái, khẽ thở dài:
"Nếu như lúc đó không phải ngươi ngang tàng ép buộc ta đánh vào năm đôi cánh, tu vi đạt được cũng sẽ không như thế, với tư chất của ngươi. Có lẽ lúc này sớm đã đạt tới bảy đôi cánh cũng không chừng! Phương pháp tu luyện của Thiên nhân, quả nhiên quá mức đơn giản cũng không có công pháp chuyên biệt nhằm để tu luyện bản thể a!"
Trên mặt Mục Thiên cũng có chút buồn bả, nhưng lập tức liền hưng phấn lại, khát khao nói:
"Đại nhân nói đúng là Ám Tinh giới thật sự tồn tại sao? Nếu có địa phương tốt như vậy, có cơ hội ta cũng muốn đi tu luyện một phen!"
Nam tử trẻ tuổi nhẹ gật đầu, cười nói:
"Dĩ nhiên là có thật, bất quá với tu vi của ngươi hôm nay, cho dù có đi tới đó, tiến bộ cũng sẽ không lớn lắm! Đợi ta xử lý xong mọi chuyện ở Thiên giới, lập tức dẫn các ngươi tới chỗ đó thử xem. Dù sao ta đã từng ở đó tu luyện rất nhiều ngày a!"
Những lời của nam tử trẻ tuổi, mặc dù Mục Thiên cũng không phải hoàn toàn có thể nghe hiểu được, nhưng cũng không có hỏi nhiều. Đối với người tuổi trẻ trước mắt này, cũng không thể theo lẽ thường mà lường được, ở Trưởng lão đường tại Tử Dực thành rèn luyện mấy trăm năm hắn rất biết đường tiến thối, sẽ không tùy tiện bởi vì hiếu kỳ mà nhiều lời.
Nam tử trẻ tuổi không nói gì nữa, lực lượng từ trên người của hắn tán phát ra bốn phía chợt tăng lên mấy lần, mắt thường mơ hồ có thể thấy được từng đạo từng đạo linh lực trong suốt từ không gian bên ngoài tiến vào trong cơ thể hắn, sau đó lại thông qua thân thể hắn phát ra hướng lên mình bảy người. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Mà bảy người phảng phất như mỗi người ở trong một không gian riêng biệt, mồ hôi trên trán đầm đìa, sắc mặt càng ngày càng thống khổ, xương cốt toàn thân thậm chí đều phát ra âm vang rin rít kỳ quái, tựa hồ không chịu đựng được áp lực to lớn như thế.
Trong bảy người chỉ có một cô gái, chỉ thấy nàng kia gương mặt thanh tú, đôi mắt to dường như biết được câu chuyện bên ngoài, giờ phút này đang chớp động lộ vẻ thống khổ và kiên trì, rõ ràng trên nét mặt hiện vẻ không quan tâm đến. Cái miệng nhỏ nhắn mím chặt, toàn thân bạch quang chớp động. Mơ hồ có thể thấy được trong bạch quang dường như còn mang theo từng tia từng tia quang mang phấn hồng sắc, còn cánh của nàng, cũng từ màu trắng sữa dần dần chuyển thành phấn hồng sắc. Thoạt nhìn có chút quỷ dị.
Hai người đứng ở phía sau bọn họ, xa xa nhìn bảy người. Trung niên nam tử nhìn quang mang trên người nàng kia lóe ra, trên mặt lộ ra thần sắc lo lắng và mâu thuẫn, nhẹ giọng nói:
"Tình nhi từ khi tiến vào ba đôi cánh đến nay, lực lượng trên người lại xảy ra biến hóa thật lớn. Nhìn hình dáng nàng lúc này, cùng với nữ tử của Tu La tộc trong truyền thuyết lại cực kỳ giống nhau. Chẳng lẻ nàng là nữ tử Tu La tộc?"" Hắn nhíu mày, buồn bực nói: "Nhưng mà nữ tử của Tu La tộc làm sao có thể lớn lên ở Thiên giới? Thiên nhân cùng Tu La nhân mặc dù có thể kết hợp, nhưng là cũng không thể sinh ra hài tử, thật khiến cho người ta kinh ngạc!"
Nam tử trẻ tuổi cười nói:
"
Tu La tộc cũng tốt. Thiên nhân tộc cũng được, dù sao cũng là chủng tộc cùng chung sinh sống ở Thiên giới, không cần phải phân biệt rõ ràng như vậy! Huống chi dựa theo tình hình trước mắt, Đế Thích Thiên ắt hẳn sẽ áp dụng một vài phưong pháp, đem Tu La tộc thống nhất ở dưới Thiên nhân, kết hợp lại làm một Thiên, hai chủng tộc bất đồng sẽ hòa bình chung sống với nhau!"
Vừa nói, trên mặt hắn lộ ra thần sắc ngạo nghễ, trầm giọng nói:
"
Bất kể Tình nhi có phải Thiên nhân tộc hay không, ngươi cũng không nên tiết lộ tình trạng khác biệt của nàng hôm nay, sau này ta sẽ điều tra tình trạng trong cơ thể nàng. Cho dù là Tu La tộc nhân, có Tần Vũ ta ở đây, cũng không người nào có thể thương tổn tới nàng!"
Mục Thiên nghiêm mặt đáp:
"
Đại nhân yên tâm. Mục Thiên sẽ không nói bừa bãi."
Tần Vũ gật đầu, trong đáy mắt lộ thần sắc suy tư nhìn Tình nhi trong lòng thầm than: "
Không ngờ Tình nhi vậy mà lại là Tu La tộc nhân. Chỉ có điều nếu lỡ như dấu hiệu không rõ ràng, tự mình lại không có bằng chứng thực sự là nữ tử Tu La tộc, tạm thời cũng không cách nào phân biệt!" Dựa vào tưởng tượng và phân tích của hắn, tình trạng trước mắt của Tình nhi cùng Thiên nhân đúng là khác biệt rất nhiều, Tần Vũ lúc này cũng không thể xác định Tình nhi này có phải là nữ tử xinh đẹp của Tu La tộc trong truyền thuyết kia hay không. Chẳng qua quan sát tướng mạo bề ngoài cùng với tình trạng khác thường hôm nay lộ ra trên người nàng, trong lòng Tần Vũ có chút hoài nghi cũng là lẽ thường.
Tinh vân bên trong đan điền dường như đã phát triển thêm rất nhiều, khỏa nguyên hạch kim sắc đã lớn cỡ nắm tay.
Chẳng qua nguyên hạch kia đã không còn là quang mang màu vàng trước đó mà lúc này thay đổi biến thành màu đen nhánh quỷ dị.
Còn nguyên hạch cũng không phải là hình dạng thực thể lúc đầu nữa, cuối cùng biến thành một vòng xoáy đen sẫm. Vòng xoáy tròn giữa tinh vân, dường như một cái vòng xoáy lớn phủ trùm lên cái dòng xoáy nhỏ hơn. Ngoại trừ màu sắc hoàn toàn đen nhánh trong suốt ra, không nhìn thấy hai cái vòng xoáy có chút gì khác biệt.
Tần Vũ nhướng mày, Thần thức tiến vào bên trong, điều tra tình trạng trong cơ thể: Từng đạo từng đạo Hỗn Độn lực xuyên thấu ra bên ngoài thân thể tản phát ra phía trước, đúng là dòng xoáy Lĩnh vực Tinh thần. Tinh vân trong đan điền rất chậm rãi phối hợp xoay tròn, thể tích càng lúc càng lớn tinh vân giờ phút này chuyển động có phần thong thả. Nhưng là mỗi một vòng chuyển động, Hỗn Độn nguyên khí lân cận chung quanh thân thể lập tức đều bị hắn hút vào trong cơ thể.
Mà cái công năng trước đây vốn của nguyên hạch kim sắc, lúc này lại do dòng xoáy màu đen thay thế.
Dòng suối chảy phảng phất như không thấy đáy, đem Hỗn Độn nguyên khí do tinh vân hút lấy cuồn cuộn nhập vào trong đó, từng tia từng tia lực lượng vô hình vô sắc từ giữa vòng xoáy bắn tung ra phía ngoài. Phảng phất như những sợi tơ bắn ra, liên miên kéo dài không ngừng, vô cùng vững chắc.
Không có tinh thần lực của nguyên hạch bùng phát ra, Tần Vũ nhất thời còn chưa quen thuộc lắm, lực lượng của dòng xoáy giữa tinh vân kia tản phát ra làm cho người ta có loại cảm giác không thoải mái. Tần Vũ trầm tư, cảm giác như thế giống như là... cảm giác cái chết!
Mục Thiên ở cạnh bên thấy Tần Vũ lâm vào trong trầm tư suy nghĩ, cảnh giác cao độ vội lui về phía sau hai bước, lẳng lặng vì hắn bảo vệ chung quanh, hai mắt cảnh giác quan sát tình hình chung quanh.
Đối với dòng xoáy đen tuyền kia, trong lòng Tần Vũ đã có điều lĩnh ngộ. Lúc này hình trạng dòng xoáy đã hình thành. Nhìn hình dáng cùng với Lục đạo Luân Hồi môn nhìn thấy ở Vô Danh không gian lúc trước quả thực là giống nhau như đúc, khiến cho sự buồn bực trong lòng hắn không nhịn được cũng vui mừng mà vơi đi.
Lục đạo Luân Hồi môn, dựa theo lời nói của Huống Thiên Minh cùng với cảm nhận của thân thể chính mình. Tần Vũ biết, đây là trách nhiệm của cánh cửa sanh tử của luân hồi chuyển thế, bất cứ là người bình thường, hay là Chưởng khống giả, một khi tiến vào cánh cửa này, đều phải bị uy lực tột cùng của sanh tử chi môn kia phá tan trí nhớ của kiếp trước, tẩy sạch làm trong suốt linh hồn, vì thế chuyển thế sống lại vô cùng tinh khiết.
Chưởng khống giả so với những người khác mà nói, chẳng qua là vượt hơn một quyền lợi giữ lại trí nhớ, trước Lục đạo Luân Hồi môn xem như đối xử bình đẳng như nhau. Không có đặc quyền nào khác. Đây cũng có thể giải thích là Thiên đạo công bình.
Thực tế, đối với Chưởng khống giả mà nói, đây là chuyện rất là bất công. Chỉ là, Chưởng khống giả tu vi đúng là đã đạt tới đỉnh cao nhất trong không gian, có người còn theo không gian mà sinh ra, trừ phi không gian sụp đổ hủy diệt, huyền hoàng khí tan hết, bằng không thân là bản thể chí tôn Chưởng khống giả tuyệt nhiên sẽ không chết.
Từ đó xem ra, đích xác từ xưa đến nay Lục đạo Luân Hồi môn chính là tồn tại cường đại nhất trong mỗi tầng không gian.
Có điều là, trong Vô Danh không gian cái luân hồi chi môn kia là ai thành lập nên chứ? Tần Vũ trong lòng nổi lên nghi vấn mơ hồ. Nếu như nói trong bảy đạo. Mỗi đạo đều có một cái luân hồi chi môn, như vậy các luân hồi chi môn đó sinh ra từ đâu? Lại làm sao tồn tại trong khắp các giới đây?"
Chuỗi nghi vấn liên tiếp khiến cho khuôn mặt tuấn tú của hắn có hơi nghiêm ngặt. Mặc dù công lực của Chưởng khống giả ở kiếp trước đã mất đi, nhưng tầm nhìn cùng với cảnh giới của Chưởng khống giả vẫn tồn tại như cũ. Tần Vũ suy nghĩ sâu sắc vấn đề, với những Thiên nhân trong Thiên giới này tất nhiên là không phải cùng một đẳng cấp, có lẽ chỉ có chúa tể Đế Thích Thiên của Thiên giới mới có thể so sánh với hắn chăng!

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #322


Báo Lỗi Truyện
Chương 322/610