Chương 235: Nghịch Thiên nhất thương


"Đúng là khí tức của Hồng Quân..." Lưu Quang đang nhắm mắt tu luyện chợt mở hai mắt ra. "Hừ, thần thức của ta bao trùm khắp cả không gian này không bỏ sót, còn tưởng rằng ngươi sẽ không xuất hiện nữa." Lưu Quang mỉm cười. "Lại có thể vượt qua giới hạn quy định ba vạn dặm của Lục Đạo Luân Hồi, quả thực làm cho người ta giật mình a, thật không biết ngươi còn có thể đem lại cho ta bao nhiêu kinh ngạc." Lưu Quang nói xong, cả người đã biến mất không còn tung tích.
"Ha Ha! Lần này thu hoạch quả thật là không nhỏ, nếu như vẫn luyện chế không thành vũ khí nhất lưu Hồng Mông linh bảo đi nữa, cũng không thiếu những nguyên liệu này." Hồng Quân lúc này tâm tình rất thoải mái, không kể khi bắt đầu phát hiện ra ngọn núi kia, còn tìm được rất nhiều nguyên liệu thích hợp cho việc luyện khí, nói về phẩm cấp, ít nhất cũng đều tương đương với lưu vân kim, nói cách khác, những nguyên liệu này, đều hoàn toàn có thể dễ dàng luyện chế thành Thượng phẩm Thiên Thần khí.
"Không sai biệt lắm, sau này ngay cả toàn bộ dùng lưu vân kim để làm vật liệu luyện tập cũng đủ dùng." Hồng Quân nhìn vô số nguyên liệu trong không gian của mình, cười mãn nguyện.
"Vù!" Thân ảnh Lưu Quang trong nháy mắt xuất hiện tại bên ngoài phạm vi Lục Đạo Luân Hồi, thần thức lập tức nhìn chằm chằm Hồng Quân không rời.
"Lục Đạo Luân Hồi..." Hồng Quân giờ phút này đang chăm chú nhìn cái vòng xoáy thật lớn kia, quan sát sáu tầng không gian xen kẻ nhau. "Trãi qua Luân Hồi, đạt tới cảnh giới Thần Vương, thậm chí là Thiên Tôn, liệu có ai có thể vứt bỏ hết thảy để đi sống lại Luân Hồi này? Cái qui định này dứt khoát là một điều hoàn toàn không hợp lý."
"Còn không đi ra?" Lưu Quang cau mày, phát hiện khí tức linh hồn của Hồng Quân đang dừng lại tại một chỗ, hồi lâu cũng không có nhúc nhích.
"Phải đi rồi. Đã để cho sư tổ bọn họ sốt ruột chờ đợi."
"Không xong, như thế nào không gian đều vỡ vụn? Ngay cả thời gian cũng đều ngưng lại?" Hồng Quân vừa mới bước ra khỏi phạm vi ba vạn dặm của Lục Đạo Luân Hồi, lại phát hiện không gian chung quanh đều đã vỡ tan, ngưng động toàn bộ, hiển nhiên, cả mảng không gian này đã hoàn toàn rơi vào Thời Gian Tĩnh Chỉ pháp tắc.
"Hồng Quân, lão bằng hữu tới. Sao không thấy ngươi hoan nghênh chút nào." Tâm niệm vừa động, không gian sụt lún, thậm chí ngay cả thời gian cũng có thể sinh ra Thời Gian Tĩnh Chỉ bất động, đây chính là thực lực của Thiên Tôn.
"Lưu Quang?" Hồng Quân chau mày: "Không ngờ cẩn thận như thế, cũng vẫn bị ngươi phát hiện ra." Hừ, nếu ta muốn đi lúc nào là đi, còn sợ ngươi hay sao? Nghĩ tới đây. Hồng Quân cũng chỉ vừa cười vừa nói:
"Nguyên lai là Thiên Tôn Lưu Quang, nói vậy Thiên Tôn đã tìm ta rất lâu rồi sao?"
"Ha Ha! Kỳ thật tính ra cũng không phải quá lâu, đối với chúng ta mà nói, ức vạn năm cũng chỉ là trong chớp mắt a. Chẳng qua là, tìm kiếm ngươi có chút hao tốn sức lực a." Lưu Quang "ha ha" cười một tiếng nói. Chỉ bằng vào cách nói chuyện của hai người, hoàn toàn nhìn không ra sự cừu hận tồn tại giữa bọn hắn.
"Cũng vui, bất quá Thiên Tôn sao không hiện thân gặp mặt, ta tại đây còn có chút rượu ngon, không bằng chúng ta vừa uống vừa trò chuyện." Thần thức của Hồng Quân không phát hiện được Lưu Quang, lâm vào thế bị động như vậy, thà rằng hai người mặt đối mặt còn tốt hơn.
"Ha Ha! Được, có khí phách. Hồng Quân, chỉ bằng vào điểm này, ta thật bội phục ngươi." Vừa dứt lời, thân ảnh Lưu Quang đã xuất hiện tại trước mặt Hồng Quân.
Bộ dáng hai người nhìn qua cũng đều hết sức quỷ dị, thế nào vừa nhìn vào, tựa hồ mỗi người đều bị cái khe không gian cắt thành vô số mảnh vụn, quan sát cẩn thận, rồi lại phảng phất như là một cái thân thể hoàn chỉnh.
Lưu Quang đưa tay phải ra, tùy tiện khẽ phất một cái, một cái bàn, hai cái ghế đầy đủ do không gian tạo thành xuất hiện tại trước mặt hai người. Lưu Quang cười một tiếng nói:
"Hồng Quân mời ngồi."
Hồng Quân cũng không khách khí, thoáng cái ngồi vào ghế, quả thật lập tức lấy ra một bầu rượu, hai cái cái chén, chia ra rót đầy đưa cho Lưu Quang một chén.
"Có thể được một Thiên Tôn coi trọng như thế, Hồng Quân ta cũng coi như là không uổng sống trên đời này. Thiên Tôn, ta mời người một chén."
"Tốt!" Lưu Quang bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch. "Rượu ngon! Rượu ngon! Không nghĩ tới Hồng Quân ngươi trên người thật đúng là có không ít đồ tốt đấy, một cái phân thân có thể nói là bất diệt, một kiện nhất lưu Hồng Mông linh bảo có thể so với Thiên Tôn linh bảo, nói thật, ta rất hâm mộ ngươi."
"Thiên Tôn ngươi có thể ở vào thời khắc mấu chốt lĩnh ngộ điểm then chốt của Thời Gian Đảo Lùi Pháp tắc, từ chỗ chạy trối chết mà lại thành tựu được Thiên Tôn, Hồng Quân cũng hết sức bội phục." Hồng Quân vừa nói xong, lập tức lại rót một chén rượu cho Lưu Quang.
"Vậy thì cảm ơn ngươi ban tặng a, Hồng Quân, nói thật, nếu như trước khi gặp ngươi ta đã là Thiên Tôn, ta nguyện ý kết giao bằng hữu với ngươi." Lưu Quang lần nữa uống cạn rượu trong chén.
"Tiếc là, ta không thích cùng người âm độc tàn nhẫn kết giao bằng hữu. Nếu như vậy, còn không bằng để cho ta đi chết đi." Hồng Quân nói với Lưu Quang không chút khách khí.
Lưu Quang hơi hơi chau mày, nhưng cũng không có phát tác, nói:
"Những lời này của ta, tất cả cũng đều kết thúc. Ta đã từng thề, các ngươi đã gây ra áp bức lăng nhục tạo thống khổ trong lòng ta, ta nhất định trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần."
"A! Đúng rồi, nói đến cái này, ta cũng đã từng thề nhất định phải vì Băng Phong gia gia và Phương Sùng đại ca báo thù đấy, kẻ thù của bọn họ, ta nhất định dùng thủ đoạn tàn khốc nhất để đày đọa nó cho tới chết." Thanh âm của Hồng Quân không lớn, nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác giá lạnh trong lòng.
"Ha Ha! Ngươi biết không? Những năm gần đây, ta vẫn cho rằng các ngươi đã suy nghĩ thông suốt, tìm một chỗ ẩn trốn, cả ngày không nhìn thấy ánh mặt trời, cho dù ai nói thế nào, cũng tránh được mối nguy bị giết chết, không ngờ ngươi còn nghĩ đến chuyện báo thù, ngươi cho rằng, ngươi có cơ hội thắng được Thiên Tôn sao?"
Hồng Quân ha ha cười một tràng:
"Thiên Tôn Lưu Quang, Hồng Quân ta cũng không phải tự tin mù quáng, ngươi có tin không, cho dù đối mặt với Thời Gian ngưng lại cùng với Không Gian vỡ vụn hiện nay của ngươi, ta nếu như muốn chạy đi, chúng hoàn toàn không tạo được một chút tác dụng nào."
"Tin, ta đương nhiên tin." Lưu Quang trịnh trọng gật gật đầu. "Chỉ bằng vào ngươi ngày đó có thể mang theo nhiều người như vậy từ trong không gian sụt lún mà thuấn di chạy thoát ta đã tin rồi. Chuyện phát sinh tại trên mình ngươi ta cũng tin. Chẳng qua là..." Lưu Quang chợt chuyển hướng câu chuyện. "Chẳng qua là cũng nhờ đó, ta trở nên thông minh hơn phần nào, trong phạm vi chung quanh phương viên trăm vạn dặm này, cũng đều được ta dùng Thời Gian Tĩnh Chỉ Pháp tắc cố định lại. Thời Gian Tĩnh Chỉ của Thiên Tôn, trừ phi đối phương cũng là Thiên Tôn, hoặc là thuộc loại khác thường như ngươi vậy, còn lại thì không cách nào phá hỏng được, mặc dù ta không biết các ngươi dựa vào cái phương pháp ẩn núp nào tránh thoát được hệ thống tìm kiếm của ta, nhưng ta tin tưởng, ít nhất hiện giờ khẳng định chỗ đó cách nơi này không xa, nếu như ngươi chạy trốn, ta lập tức sẽ lục soát từng chút từng chút một, quyết tìm ra đồng bọn của ngươi, sau đó từng người từng người đem giết hết."
Hồng Quân biến sắc mặt, lập tức lại khôi phục như cũ, nói:
"Ta thừa nhận ngươi có năng lực như vậy, nhưng ngươi thật sự cho rằng ta sẽ chạy sao?"
"Ha Ha Ha! Hồng Quân, vừa rồi ngươi có thể chạy hay không ta không biết, nhưng ta biết bây giờ ngươi chắc chắn sẽ không chạy, đúng rồi, đại ca của ngươi đâu? Chỉ một mình ngươi xem ra không đủ sức chống cự." Lưu Quang cũng không quên, ngày đó hai huynh đệ làm cho hắn chịu khổ sở siết bao.
"Ha Ha! Trò đùa, Lưu Quang, thật ra ta một người cũng đủ để đối phó với ngươi rồi." Hồng Quân cười nói, trong cái cười tràn ngập vẻ khinh thường.
"Được, được, quá cuồng vọng..." Lưu Quang đứng lên, phất tay, bàn ghế đã toàn bộ tan biến mất. "Vậy chúng ta còn chờ gì nữa. Bắt đầu đi!"
"Hoàn toàn có thể." Trong nháy mắt trong tay Hồng Quân hiện ra một cây trường thương ngăm đen, toàn thân lấm tấm những điểm huyền hoàng sắc, nghiêng nghiêng chỉ về hướng Lưu Quang.
"Hừ, vũ khí của ngươi quả là không tệ, nhưng vẫn còn câu nói kia, đó là phải nhìn vào người nào sử dụng." Lưu Quang vừa nói, trong tay xuất hiện một cây trường côn toàn thân ngân sắc, trên trường côn năng lượng màu xám lượn lờ quấn quanh.
Hồng Quân trong lòng vừa động, cố ý hỏi:
"Lưu Quang, lần trước thanh Trảm Không Kiếm kia của ngươi có thể so với nhất lưu Hồng Mông linh bảo đâu rồi, thay cây gậy tầm thường không có gì đặc sắc như vậy, ta sợ ngươi sẽ bị thiệt thòi đấy."
"Phải không? Vậy để cho ngươi mở rộng tầm nhìn một chút điều lợi hại của cây gậy tầm thường không có gì đặc sắc này." Lưu Quang vừa nói xong, cây côn ngân sắc kia đã dẫn theo uy thế của vạn quân bổ vào Hồng Quân, và cùng lúc đó, một trận không gian rung chuyển, Hồng Quân phát hiện, không gian chung quanh mình đều đã hoàn toàn bị cố định lại.
"Hừ, không chỗ nào không đánh vỡ tan để ta xem ngươi có thể đập vỡ cái gì." Hồng Quân trong lòng vừa nghĩ đến, thân thể đã hoàn toàn hóa thành hư không, đã rời khỏi vùng không gian bị cố định.
Thân thể lần nữa ngưng tụ lại, đã xuất hiện tại phía sau Lưu Quang, một thương đâm ra, đã cách Lưu Quang không xa, trên trường thương vô số điểm huyền hoàng sắc lấp lánh phát sáng lên, làm cho phạm vi chỗ Lưu Quang đứng hoàn toàn bị cố định lại.
"Hừ, để cho ngươi đâm thử xem."
Thân ảnh Lưu Quang đang ở trên không trung lại cứ như vậy không nhúc nhích, mặc cho Tàn Tuyết Thần Thương đâm vào trong cơ thể. "Oanh!" một tiếng vang thật lớn, "thân thể" của Lưu Quang vậy mà khi Tàn Tuyết Thần Thương đâm vào trong cơ thể sau đó nổ tung ra từng mãnh.
"Hồng Quân, cây thương này của ngươi cũng quả là đồ tốt, phân thân của ta ngưng tụ một phần mười lực lượng lại cứ như vậy nổ tung ra, thậm chí còn không làm cho thần thương của ngươi hư hỏng một chút nào, đích thật là lợi hại."
Thanh âm của Lưu Quang từ cách đó không xa truyền đến.
"Ta sớm đã nói qua, một kiện vũ khí cho dù là tốt, cũng phải nhìn xem người sử dụng nó là ai? Hồng Quân tiếp ta một chiêu..."
Bên trong Lĩnh vực Tinh thần, Hóa Liên Phân Thân toàn thân thanh bào bất thình lình xuất hiện bên cạnh Lôi Vệ.
"Sư tổ, Lưu Quang bây giờ đang ở bên ngoài quấn lấy bổn tôn của ta, đồng thời chung quanh trong vòng trăm vạn dặm này, cũng bị Lưu Quang thi triển Thời Gian Tĩnh Chỉ pháp tắc, chỉ là không biết sư tổ dưới tình huống này, có cách nào âm thầm lặng lẽ rời khỏi nơi này hay không." Hóa Liên Phân Thân cùng Hồng Quân tâm ý tương thông, chỉ cần Hồng Quân trong đầu nghĩ đến cái gì, Hóa Liên Phân Thân cũng tự nhiên sẽ hiểu, tình cảnh hiện giờ, Hồng Quân tự mình chạy trốn không thành vấn đề, nhưng cả Lĩnh vực Tinh thần hoàn toàn nằm trong phạm vi Thời Gian Tĩnh Chỉ pháp tắc do Lưu Quang thi triển, chỉ cần hắn chạy trốn, Lôi Vệ cùng với các Thần Vương khác sẽ đều lâm vào mối hiểm nguy.
Lôi Vệ chau mày, nói:
"Mặc dù ta ở bên trong Lĩnh vực Tinh thần cũng không bị ảnh hưởng của Thời Gian Tĩnh Chỉ pháp tắc, muốn đi cũng không có chuyện gì khó, nhưng Lĩnh vực Tinh thần vừa động, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý của Lưu Quang, đến lúc đó, Lĩnh vực Tinh thần rất có thể sẽ không còn là tấm chắn của chúng ta để tránh né thần thức của Thiên Tôn nữa." Lôi Vệ nói như vậy chính là rất có đạo lý. Mặc dù ông không e ngại Thiên Tôn, nhưng ông cũng không cách nào giết chết Thiên Tôn, một khi bị bại lộ, nếu như hấp dẫn Chu Viêm tới, đối phương hai tên Thiên Tôn, bọn họ có thể hoàn toàn lâm vào thế bị động. Truyện Tiên Hiệp TruyệnYY.com
"Thôi được, để ta thử nghiệm một phen." Giọng nói của Hóa Liên Phân Thân không có mang theo chút sắc thái cảm tình nào.
"Ồ! Ở đâu?" Lưu Quang chợt cảm giác được không gian có chút lay động khác thường, trường côn trong tay vung lên, phiến không gian kia đã hoàn toàn vỡ tan, ngoại trừ một khối năng lượng màu xám bị cuốn vào khe hỡ không gian, không có bất cứ biến hóa nào khác.
Hồng Quân nhưng là mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: "Xem ra Hóa Liên Phân Thân cũng có trí tuệ của chính mình, vậy sẽ không cùng ngươi vui đùa rồi. Lưu Quang, lần sau gặp mặt, ta nhất định sẽ giết ngươi."
"Lưu Quang, để cho ngươi mở mang kiến thức một chút tuyệt chiêu của ta." Lưu Quang đã vung tay đánh nát hai khối không gian có sự lay động, nhưng lại không có thu được chút gì, lúc này nghe thanh âm của Hồng Quân, khinh thường đáp:
"Hừ, một tên Thần Vương nho nhỏ, có thể có chiêu thức gì lợi hại chứ, cứ việc đánh ra, Lưu Quang ta nhất định hầu tiếp."
"Được, vậy để cho ngươi thưởng thức, ta dung hợp thiên đạo sáng tạo ra một chiêu." Hồng Quân vừa nói, trường thương chỉ xéo ra, Hồng Mông linh khí, năng lượng màu xám cùng với huyền hoàng khí đều không ngừng chuyển động quay vòng. "Tiếp chiêu. Nghịch Thiên nhất thương!"

Hậu Tinh Thần Biến - Chương #235


Báo Lỗi Truyện
Chương 235/610